<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Những bức thư tình hay nhất</title><link>http://www.vnthutinh.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/vnthutinh" /><description>Không chỉ là thư tình</description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (Admin)</managingEditor><lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 17:11:22 PDT</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">483</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="vnthutinh" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Không chỉ là thư tình</itunes:subtitle><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">vnthutinh</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>Lần cuối để Em nói: Em nhớ Anh !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/lan-cuoi-e-em-noi-em-nho-anh.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 20 May 2012 19:00:31 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-3849100265318121627</guid><description>&lt;a href="http://www.tinhyeu.com.vn/upload/wallpapers/tinhyeu.com.vn_wallpaper_11.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 268px; height: 200px;" src="http://www.tinhyeu.com.vn/upload/wallpapers/tinhyeu.com.vn_wallpaper_11.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Người ta nói cái gì nhanh đến và cũng nhanh đi, nhưng có lẽ điều này chỉ  đúng với một số ít nào đó...anh đến bên tôi thật nhẹ nhàng và cũng rời  xa tôi thật nhẹ nhàng, thật nhanh chóng, nhưng tình cảm tôi dành cho  anh...giống như những cơn mưa mùa đông da diết, nồng nàn...sẽ còn mãi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước  đây em đã từng nói : “em muốn có một tình yêu mãi mãi” và em đã từng  bảo anh “sau này đừng yêu ai khác nữa nhé!” anh đáp lại em chỉ bằng một  câu nói, một câu nói đã từng khiến em hạnh phúc “anh… yêu…em!”. Giờ  sao  nhắc lại khiến lòng em đau nhói, nước mắt không ngừng tuôn rơi khi em  nhận ra “chi có em yêu anh mà thôi”. Và những gì mà em đã vẽ ra về tương  lai, tất cả cũng chỉ là những mong ước hết bình dị của một người con  gái khi lần đầu biết cảm nhận tình yêu là gì… tất cả từ trước đến giờ  chỉ là suy nghĩ của mình em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi em hỏi anh “chắc là sẽ chẳng khi  nào chúng mình có được cái kết như 2 đứa từng nghĩ?” . anh chỉ trả lời  em bằng một tin nhắn “anh xin lỗi”. anh đâu cần phải xin lỗi, đừng xin  lỗi em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em không muốn anh là người có lỗi… bởi vì em đã tin anh  cũng đã từng yêu em! Có thật không hả anh? Có thật anh cũng đã từng yêu  em không??? Hay chỉ là em ngộ nhận như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước mặt anh, trước  mặt mọi người, em luôn nói : “em ổn, em không sao!”, nhưng sao lại không  sao được khi mọi chuyện diễn ra quá nhanh như thế anh nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em  nhớ anh! Nhớ nhiều lắm, nhưng giờ em không đủ tư cách để có thể nhắn tin  với anh như thế nữa đúng không? Trước đây mỗi khi nhớ anh, em hồn nhiên  nhắn “em nhớ anh!”, giờ thi em chỉ có thể lặng lẽ khóc mà thôi…&lt;br /&gt;Gía  như thời gian có thể quay trở lại, em sẽ lựa chọn không bao giờ quen  anh… để em mãi có thể hồn nhiên như ngày nào… em sợ quen anh, em sẽ lại  yêu anh mất…em đã tự nhủ sẽ mạnh mẽ kiên cường đứng lên… ừ đúng rồi em  phải mạnh mẽ chứ, phải thật mạnh mẽ anh nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh có nhớ không  “mỗi hạt mưa là mỗi lần anh nhớ em!” anh đã nói với em như thế… và em đã  tin.. và cho đến lúc này khi anh đã xa em, em vẫn tin anh… em là thế,  một khi đã tin ai, em luôn tin đến cùng…có lẽ vì thế mà càng đau đớn  hơn… mọi người bảo em ngốc, bảo em quá dễ tin người, ai bảo ông trời  sinh em ra như thế….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường nói khi hai trái tim không  còn yêu nhau thì se xa rời nhau, nhưng giờ đây em nhận ra “chia tay  không phải vì không còn yêu nhau, mà chia tay vì tình yêu chưa đủ lớn!”  có đúng như thế không anh? Có đúng tình yêu ấy chưa đủ lớn, anh không  cần em bên cạnh đúng không? Hay là vì anh chưa từng một lần yêu em? Còn  em, em đã yêu anh, bằng một tình yêu rất thật… giờ đây nhìn lại em thấy  mình rất ngốc! anh cũng thấy thế đúng không? Em ngốc nghếch đên mức  không thế mắng anh một câu, đến mức không muốn anh là người có lỗi…giờ  bảo em đối diện với sự thật, em thấy …thấy sao nhỉ? Giờ em thây bình an,  mà sao đôi khi những cơn sóng nhỏ vẫn dồn dập ập tới, vẫn khiến em thôi  không nghĩ??? Những phút giây bên em, anh thì thầm bên tai em “anh yêu  em!” có thật lúc đó anh yêu em không? Người ta bảo em mọi chuyện mới  diễn ra nên sẽ nhanh lấy lại cân bằng nhưng sao khó anh nhỉ? Nhưng em sẽ  cố ma, để anh yên tâm về em, dù mất bao lâu, nhưng nhất định em sẽ làm  được… trong bất kì chuyện gì, em cũng rất kiên cường, bây giờ cũng thế,  em không như người ta níu anh ở lại… em đã từng bảo anh thế mà, nếu còn  yêu em, anh sẽ ở lại đúng không? Vì phải cảm thấy thoải mái khi bên nhau  anh nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh từng bảo anh thích em gửi những câu chuyện nho nhỏ  cho anh! ừ, hôm nay em gởi, nhưng lại là một câu chuyện buồn… em xin lỗi  vì gửi câu chuyện như thế này cho anh! Nhưng chỉ một lần này nữa thôi,  một lần này nữa thôi anh nhé! Chỉ một lần duy nhất này nữa thôi, hãy  nghĩ về em như nghĩ về người anh đã từng yêu nhé! Em tự an ủi mình như  thế đấy… em muốn được ra biển cùng anh một lần nữa… biển đêm ngày hôm ấy  đã làm em yêu anh, giờ em cũng muốn biển đêm sẽ xóa hình ảnh anh ra  khỏi tâm trí em…ra khỏi tâm trí em để anh có thể thanh thản… để sau này  anh tìm thây hạnh phúc đích thực của mình. Nhất định hạnh phúc anh nhé,  em muốn người em đã từng yêu được hạnh phúc, em không muốn người em yêu  sẽ đi về một mình cả đời như anh từng nói…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, anh ơi! Em có một  điều muốn nói… những bức ảnh anh gửi cho em, để em giữ lại nhé… còn ảnh  của em, anh xóa hết đi, đừng giữ lại… xóa dùm em nhé được không? Và cho  em được nói lần cuối này “em nhớ anh!”&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;hong-thuytinh_95&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-3849100265318121627?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bức thư tình đầu tiên !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/buc-thu-tinh-au-tien.html</link><category>Thư tỏ tình</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 20 May 2012 18:55:34 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-8799220949745566023</guid><description>&lt;a href="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/65/81/love-30.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 216px; height: 201px;" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/65/81/love-30.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngày…tháng…năm&lt;br /&gt;12h tối…&lt;br /&gt;Có thể gọi đây là bức thư tình đầu tiên  của  tôi cũng được mà không phải cũng không sai, đúng bởi mục đích của  nó là để gửi cho người “ đó”, không đúng vì nó chưa thực sự gửi tới  người “đó”.&lt;br /&gt;Sài Gòn dạo này đang là mùa mưa, mà cái mùa mưa ở đây  không như ở quê tôi, nhiều khi trời đang nắng lại bỗng đổ mưa…nó giống  như tâm trạng của tôi vậy, nhiều khi chính bản thân mình cũng không biết  sao lại như vậy nữa, không biết đó có phải như là mọi người vẫn hay  nói: “ khi yêu một ai đó, thì mình không còn làm chủ bản thân mình được  nữa”. Mà lạ thật, sao đêm nay nó lại dài vậy! Hay đó chỉ là do tôi cảm  nhận vậy thôi, chứ mỗi ngày vẫn là 24h mà thôi. Một đêm se lạnh của  những cơn mưa đầu mùa Sài Gòn, một đêm không trăng, không có những vì  sao lấp lánh trên bầu trời, một đêm tĩnh lặng được bao phủ bời màn đêm  mịt mù của bóng tối. Mà cái tĩnh lặng đáng sợ ấy dường như suất phát từ  trong lòng tôi mà thôi, chứ thật ra tôi ở trong phòng trọ cùng với 5  người nữa, mà có khi nào mà những sinh viên ngồi lại với nhau mà không  buôn một câu chuyện nào đó. Nhưng cái sự ồn ào đó cũng không phá vỡ được  sự tĩnh lặng trong tôi. Chính sự tĩnh lặng đó hay là một lí do nào khác  mà tôi cũng không rõ nữa lại khiến tôi lại chợt nghĩ về người “đó”, một  chút buồn, một chút nhớ, một chút cô đơn lẻ loi…&lt;br /&gt;Những cơn gió mang  theo cái lạnh man mác lại cứ vụt qua vụt lại, nó làm cho lòng tôi thêm  lạnh và buồn thêm. Dường như mọi vật xung quanh đã chìm sâu trong giấc  ngủ sau một ngày hối hả của cuộc sống. Hình bóng người “ đó” lại ùa về  trong tâm trí tôi. Chắc giờ này người “đó” cũng đã chìm sâu trong giấc  ngủ rồi, hôm nay là ngày cũng khá mệt đối với người “đó” rồi, với lại  mai nay còn có cuộc thi vào sáng sớm nữa, để lại trong tôi một nỗi nhớ  da diết, chắc người đó không biết được điều đó?&lt;br /&gt;Tình yêu làm cho  người ta cảm thấy hạnh phúc nhưng nó cũng làm cho người họ phải đau khổ,  nhưng đối với riêng tôi tình yêu dường như là sự hi vọng, chờ đợi…&lt;br /&gt;Khi  mới bước vào con đường tinh yêu, tôi cũng không dám hi vọng nhiều vào  kết quả của mối quan hệ đó… Đã yêu một ai đó có bao giờ lí trí của ta  thắng được trái tim đâu. Tôi biết người “đó”, là một cô gái dễ thương,  dễ mến, với tính cách hồn nhiên ấy mà bất cứ ai khi mới tiếp xúc với cô  ấy đều có cảm tình dành cho cô ấy. Chính vì đều đó mà người “đó” có  nhiều người theo đuổi cũng là chuyện hiển nhiên mà thôi, và tôi cũng  không quá ngu ngốc khi không nhận ra điều đó, nhưng hành động của tôi  lại khác với những gì mà tôi biết được. Mà tình cảm đó chỉ xuất phát từ  một phía đó là từ tôi mà thôi. Bây giờ thật ra trong lòng tôi thật rối  bời, không biết phải nên làm gì nữa. Nhiều lần tôi đã rất cố gắng để  quên đi người “đó”, nhưng sau mỗi lần như thế tôi lại nhận ra rằng điều  đó chỉ là vô ích. Nó lại khiến tôi nhớ người “đó” nhiều thêm. Có lẽ tình  cảm và sự quan tâm của tôi không đủ lớn hay sao?  Nhiều lúc thấy người  “đó”  mệt, cần một lời động viên, muốn chạy thật nhanh đến bên cạnh để  hỏi có mệt lắm không và nói những lời động viên… Hay khi chiến thắng,  muốn đến chia sẻ niềm vui đó, nhưng bên cạnh đã có người khác bên cạnh  rồi. Chỉ còn biết nhìn từ xa và rồi lẳng lặng ra về mà thôi…Tôi không  thể níu kéo được khi mà nó không thuộc về mình.&lt;br /&gt;Khi yêu ai cũng nghĩ  tình yêu là một màu hồng, là hạnh phúc khi được bên người mình yêu  nhưng mấy ai biệt được thật sự tình yêu là gì? Phải chăng tình yêu là  sẵn sàng làm mọi thứ vì người mình yêu,sẵn sàng bỏ qua tất cả để đến  được với nhau, sẵn sàng bỏ đi những thói quen những thú vui để người  mình yêu được hạnh phúc. Và phải chăng tình yêu đích thực chỉ muốn cho  đi chứ không hề muốn nhận lại, phải chăng tình yêu phải có sự hòa hợp từ  2 phía, phải chăng có như vậy thì tình yêu mới lâu bền và đi đến cuối  con đường hạnh phúc. Nhưng! Tất cả chỉ là con số 0 nếu như tình yêu chỉ  đến từ 1 phía. Đến lúc này tôi cảm thấy rất buồn, thực sự rất buồn. Và  người “đó” chẳng thể hiểu được cảm giác của tôi lúc này đâu. Cảm giác  khi đến với một ai đó, dành tình cảm cho một ai đó để rồi cuối cùng nhận  ra rằng người đó không thuộc về mình và phải để người ấy ra đi thực sự  rất khó chịu.&lt;br /&gt;Thôi thì cứ để tôi nhớ, tôi yêu như thế này mà lại hay.  Không quên không phải là không bao giờ quên được người “đó”, nhớ không  phải là muốn níu kéo. Tôi không quên, tôi nhớ chỉ là để giữ lại trong  lòng chút kỉ niệm của quá khứ và để nhớ rằng tôi đã từng yêu như thế.&lt;br /&gt;Đã biết được rằng, tình yêu sẽ không là gì nếu chỉ đến từ 1 phía…!!!&lt;br /&gt;Nhưng tôi không hề trách ai cả, mà còn phải cảm ơn cuộc sống đã giúp tôi gặp được người “đó”.&lt;br /&gt;Chúc người “đó” sẽ hạnh phúc với sự lựa chọn của mình !&lt;br /&gt;Gửi người tôi muốn gửi.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Mr.TruongTheHuy&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-8799220949745566023?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tạm biệt anh, mối tình đầu đơn lẻ</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/tam-biet-anh-moi-tinh-au-on-le.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 18 May 2012 02:56:06 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-1040791978224769877</guid><description>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-ZfUM3FWL8Cs/TjPxlE3HEzI/AAAAAAAADhg/uWq60vBXnxI/s1600/anh-dep-tinh-yeu11.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 262px; height: 197px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-ZfUM3FWL8Cs/TjPxlE3HEzI/AAAAAAAADhg/uWq60vBXnxI/s1600/anh-dep-tinh-yeu11.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngày … tháng … năm…&lt;br /&gt;10g tối…&lt;br /&gt;Đêm nay em lại chợt nghĩ về anh, 1 chút pùn chương nhớ, 1 chút cô đơn lẻ loi và 1 chút vị đắng của nước mắt…&lt;br /&gt;Nước  mắt em đang rơi ko phải vì anh mà vì em, phải chi ngày ấy em đừng quá  yếu đuối, đừng quá dựa dẫm vào anh thì giờ đây em sẽ ko đau như thế này .&lt;br /&gt;Anh đến cho em vị ngọt đôi môi, cho em niềm ấm áp .. nhưng khi anh đi anh lại mang theo chúng để lại cho em niềm cô đơn lẻ loi…&lt;br /&gt;Ngày  hôm nay em đã gặp lại anh, vẫn ánh mắt ấy, giọng nói đó, đôi bàn tay  này nhưng sao giờ nó quá xa lạ, đôi bàn tay anh giờ ai nắm, say đắm bên  nhau nghe sao đau quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh còn nhớ ko ???&lt;br /&gt;Cách đây nửa năm, chính tại con đường này anh và em đã rất hạnh phuc khi đi cùng nhau.&lt;br /&gt;Lúc  đó em chỉ là cô pé, một cô pé ngốc nghếch chập chững pước vào cánh cửa  gọi là tình yo, gọi là hạnh phúc, nhưng em ko biết rằng bên tận sâu  trong cánh cửa lại là 1 cánh cửa khác mở ra mang tên đau khổ, nước mắt,  cô đơn, lẻ loi và 1 chút gì đó gọi là đáng thương..&lt;br /&gt;Anh đã vì em rời  pỏ niềm đam mê của mình để đến với 1 sự nghiệp mới, đôi lúc anh cảm thấy  mún pỏ cuộc nhưng vì em anh lại cố gắng làm việc, làm vì tương lai anh  và em..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước kia anh là 1 tay đua xe kì khôi của làng, có thể  nói nơi nào có xe đua nơi đó có anh, anh thậm chí pỏ ra hàng triệu để độ  xe nhưng vì em ko thích anh đã pỏ nghề tay đua lão luyện của mình, anh  từ pỏ niềm đam mê để đến với công việc làm thuê cuốc mướn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy 1  tháng lương anh làm chỉ đủ tiêu xài, nhưng anh đã cố dành dụm dư giả để  vào những  dịp lễ hay sinh nhật anh lại dành cho em 1 điều bất ngờ.&lt;br /&gt;Em yêu cái thứ mà anh gọi là lãng mạng&lt;br /&gt;Em yêu cái điều mà anh cho là hạnh phúc …&lt;br /&gt;Nhưng em ko nghĩ tới pao ngày em sống trong niềm vui, cái thứ mà em cho là ngọt ngào ấm áp tất cả đều giả dối, là dối trá..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã găp anh và chị ấy hạnh phúc trong vòng tay của nhau..&lt;br /&gt;Chị ấy iu anh và anh cũng thế ..&lt;br /&gt;Anh  chỉ bik nói xin lỗi, trước kia anh đến với em chỉ vì anh quá pùn và đau  khổ, anh mún tìm 1 cái gì đó che lấp nỗi cô đơn…anh thật sự thích em,  anh muốn mang hạnh phúc cho em nhưng anh ko thể đi người anh yo mặc dù  chị ấy đã từng làm anh đau khổ.&lt;br /&gt;Anh mong em tìm được 1 người thật sự  yo em, 1 người mang hơi ấm và sự ấm áp tới cho em, anh mong em sống tốt  và quên anh đi nhưng anh ko pao giờ bik rằng anh chính là cuộc sống của  em, anh chẳng thể nào bik anh là mối tình đầu của cô pé khờ này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em  có phải ngốc lắm ko anh, đáng lẽ cái ngày anh nói chia tay để đến với  chị ấy em phải nhận ra anh và em ko phải là của nhau, anh mãi mãi ko  phải là của em. Em ko thể quên anh mối tình đầu đơn lẻ .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh giờ  đã ra đi, đã đi về nơi mà ở đó có tình yo của anh, có hạnh phúc của anh  và ở đó có người đợi anh là chị ấy, chị ấy chính chịnh ấy ko phải em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày  hôm nay gặp lại anh tay trong tay với 1 người con gái khác ko phải em,  em đau lắm, nước mắt em cứ tuôn trào, cứ ngỡ em d,9ã quên được an, em đã  tìm lại sự sống trong mình nhhưng ko em còn yo anh nhiều lắm, yo anh  nhiều tới mức em ko thể nghĩ tới tình cảm em dành cho anh vẫn như ngày  nào, vẫn muốn được anh ôn vào lòng, được anh quan tâm hỏi han…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh à đã 10g tối rồi, em ko thể nào gạt pỏ anh ra khỏi trí nhớ, ko thể ko khóc càng ko thể ko nhớ tới anh.&lt;br /&gt;Em  nhớ anh nhiều lắm, thật sự em rất nhớ anh, em cũng ko bik tại sao bao  tháng ngày trôi qua mà hình póng anh ko thể xoá nhoà, yo anh và nhớ  anh….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng rốt cuộc em phải thừa nhận rằng anh ko phải là người  cho em hạnh phúc, ko phải là của em, càng ko phải là người nắm tay em đi  hết quãng đời còn lại…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm biệt anh, mối tình đầu của em … hãy sống thật hạnh phcú anh nhé…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Iu anh…&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;ngocnhi_264&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-1040791978224769877?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/-ZfUM3FWL8Cs/TjPxlE3HEzI/AAAAAAAADhg/uWq60vBXnxI/s72-c/anh-dep-tinh-yeu11.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy nói một lời ... dù cay đắng</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/hay-noi-mot-loi-du-cay-ang.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 18 May 2012 02:41:47 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-8889285131609218845</guid><description>&lt;a href="http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/13/files/2011/04/Cam-giac-cua-tinh-yeu_Tin180.com_0031.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 240px; height: 184px;" src="http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/13/files/2011/04/Cam-giac-cua-tinh-yeu_Tin180.com_0031.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;Nếu có 1 điều ước tôi sẽ ước thời gian quay trở lại,  quay về cái ngày 17.07.2010 để vẫn được gặp em và yêu em như tôi đã từng  yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đó trong mắt tôi em hồn nhiên biết bao nhiêu tuy trên  vai em là gánh nặng cơm áo gạo tiền và vô vàn trăn trở khác. Đến với  nhau em cũng đã kể về hoàn cảnh về những tủi nhục mà em đã trải qua từ  khi em 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà đáng lẽ ra  đang ngồi trên ghế nhà trường thì em đã phải bôn ba lo cho gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật  ra thì đầu tiên tôi cũng không tin những lời em nói vì đại đa số những  người làm như em đều có muôn ngàn lí do và nhiều cách để đối phương tin  những lời em nói là sự thật. Nhưng chính vì sự chân thành và những gì em  đối với tôi lúc đó mà tình yêu tôi dành cho m ngày 1 lớn dần. Và chuyện  gì đến cũng đã đến, tôi và em cũng đã có những tháng ngày hạnh phúc bên  nhau, hạnh phúc thật sự khi em đã cho tôi được làm cha. Một hạnh phúc  giản đơn với 1 mái ấm gia đình mà tôi hằng mong ước.&lt;br /&gt;Nhưng hình như  tạo hoá luôn trêu ngươi tôi, những gì mà tôi cần luôn bỏ tôi mà đi. Hạnh  phúc mà tôi cứ ngỡ sẽ là mãi mãi giờ đã không còn là trọn vẹn khi em đã  xa tôi. Ngày em đi trời đất như sụp đổ dưới chân tôi, tôi đã khóc rất  nhiều. Giọt nước mắt của tôi đã rơi k phải vì yếu đuối mà tôi khóc vì  thương em. Vì chữ hiếu với gia đình mà em lại phải quay về những ngày  tháng đen tối đó 1 lần nữa.&lt;br /&gt;Tôi khóc vì tôi tiếc cái công mà cách  đây 2 năm tôi đã kéo em lên từ vũng bùn của xã hội. Và tôi đã dành trọn  tình cảm dành trọn trái tim dành trọn cả con người tôi cho em để rồi giờ  đây mọi thứ tôi làm vì em- em đã đạp đổ. Nhiều lúc tôi hận em vì tôi  nghĩ tình yêu tôi dành cho em là sai lầm, là mù quáng nhưng khi nghĩ  lại,tôi thấy thông cảm cho em nhiều lắm. Vì tôi không tốt, không lo cho  em và con được nên em phải nghe gia đình mà rời xa tôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xót  xa và bất lực khi mãnh lực của đồng tiền quá lớn, nó đã cuốn người con  gái tôi yêu đi mất. Tôi chẳng trách em đâu nhưng em à, có 1 điều tôi  không thể nào hiểu nổi, em nói em yêu tôi vậy sao em lại bỏ ra đi k nói  với tôi 1 lời??? Phải chăng tôi yêu em là tội lỗi hay sao hả em? Nói với  tôi 1 lời cho lòng tôi nhẹ lại đi em, dù đó có là lời cay đắng thì tôi  vẫn xin em đó, hãy cho tôi được gặp lại em 1 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không dám  nghĩ là em sẽ quay về với tôi mà tôi chỉ muốn gặp em để nói với em 1 lời  thôi, rồi quyền quyết định vẫn là của em mà. Tôi chỉ hi vọng em hiểu  cho tình yêu của tôi mà thôi, tôi không muốn bé Gấu con gái chúng ta mồ  côi như tôi đã từng chịu cảnh đó. Vì tôi vẫn còn muốn cùng em đi hết  chặng đường còn lại của cuộc đời và vì tôi còn yêu em nhiều lắm. Tôi yêu  em chân thành k như người ta đâu em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cho đời nhau thêm cơ hội về với nhau, nha em...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;&lt;span style="color:darkred;"&gt;Quảng Ngãi 11.04.12&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;&lt;span style="color:darkred;"&gt;qtuan2909&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;&lt;span style="color:darkred;"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-8889285131609218845?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bức thư cho người tôi yêu!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/buc-thu-cho-nguoi-toi-yeu.html</link><category>Thư tỏ tình</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 18 May 2012 02:38:06 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-8185949698818531809</guid><description>&lt;a href="http://files.myopera.com/thanhhuy_pk/albums/286282/1this_is_love-avatar.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 275px; height: 275px;" src="http://files.myopera.com/thanhhuy_pk/albums/286282/1this_is_love-avatar.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;strong&gt;Gửi anh - người cho em biết em lại có thể thêm một lần nữa yêu thương.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Tình  yêu anh dành cho em không lãng mạn, không lấp lánh như mối tình đầu.  Nhưng nó đủ ấm áp để cho em cảm thấy bình yên, đủ tin tưởng để cho em tự  tin nắm tay anh đi hết quãng đường dài phía trước.&lt;br /&gt;Anh à! Hôm nay  anh lại đi công tác xa, thấy nhớ anh vô cùng. Lần đầu tiên em nhắn tin  cho anh rằng em nhớ anh. Anh ngạc nhiên lắm đúng không? Kể từ ngày quen,  chẳng mấy khi em gọi cho anh để hỏi rằng anh đi làm về có mệt không.  Chẳng mấy khi em nhắn cho anh một tin nhắn chúc anh một ngày mới tốt  lành. Lần đầu tiên em nhắn cho anh, một tin nhắn yêu thương.&lt;br /&gt;Dạo này  anh bận, anh không còn nhiều thời gian dành cho em như trước nữa. Mình  làm việc cùng một cơ quan thế mà cũng chỉ tranh thủ gặp nhau sau mỗi giờ  em lên lớp, chỉ kịp đi chung với nhau một đoạn đường từ trường về nhà.  Mỗi dịp cuối tuần anh và em lại mỗi người một nơi với những công việc  riêng của mình. Và em bắt đầu ghét anh, ghét vì chẳng được nhận những  điều mà trước đây anh vẫn dành cho em. Vậy mà trước đây em đã từng ghét  chính những điều em đang cảm thấy thiếu vắng. Em ghét mỗi sáng sớm nhận  lời chúc ngày mới tốt lành. Em ghét phải trả lời điện thoại của anh mỗi  tối. Ghét phải tìm lí do để từ chối cuộc hẹn với anh. Ghét tất cả những  gì anh dành cho em.&lt;br /&gt;Em - một cô gái sắp bước qua tuổi 27, một cô gái  cũng đã có những phút giây ngọt ngào bên người yêu thương, một cô gái đã  từng nếm trải nỗi đau khi tình yêu tan vỡ, một cô gái ngỡ rằng sẽ  chẳng bao giờ có thể bắt đầu yêu thương. Và anh, chính anh đã giúp em  hiểu rằng em lại có thể thêm một lần nữa yêu thương. Em cũng chẳng biết  những gì em dành cho anh có phải là tình yêu không? Nhưng anh và nỗi nhớ  trong em là có thật.&lt;br /&gt;Em nhớ lần đầu tiên gặp anh vào một buổi tối  giữa mùa Thu. Thật tình cờ anh nhắn tin làm quen, em mỉm cười rồi anh  cũng sẽ giống như những người con trai khác, những người đã từng đi qua  cuộc đời em.&lt;br /&gt;Em nhớ lần thứ hai, lần thứ ba và nhiều hơn nữa gặp anh…  lúc nào em cũng vội. Cũng chẳng biết tại sao mỗi lần gặp anh em lại cứ  bảo với anh rằng em vội lắm, hình như là em cố tình lẩn trốn ánh mắt  anh.&lt;br /&gt;Em nhớ… nhớ lắm cảm giác hụt hẫng khi chẳng còn thấy anh xuất  hiện trước mặt em. Em cảm nhận được rằng anh đã từ bỏ… từ bỏ một điều gì  đó chưa kịp bắt đầu. Mỗi ngày trôi qua em lại cảm nhận rõ hơn, và cứ  thế anh và em xa dần…&lt;br /&gt;Tình yêu anh dành cho em đủ ấm áp để em cảm thấy bình yên&lt;br /&gt;Em  nhớ ngày trở lại… ngày em đi công tác ở Cẩm Khê. Một mình ở thị trấn  miền trung du mưa và buồn kinh khủng. Mỗi ngày đi làm về lại nằm co ro  trong chăn xem phim đến quá nửa đêm. Em mới cảm nhận được nỗi nhớ anh…  nỗi nhớ dịu nhẹ, len lỏi trong em. Và em đã làm một điều tưởng chừng như  chẳng bao có thể… gửi cho anh một tin nhắn… một tin nhắn đầu tiên kể từ  ngày em quen anh. Và em sẽ chẳng bao giờ phải hối hận vì đã để anh ra  đi.&lt;br /&gt;Em nhớ mỗi lần em đi công tác xa nhà, anh là người nói chuyện với  em mỗi tối. Em sợ cảm giác phải ở một mình nơi xa lạ. Em biết anh rất  buồn ngủ, ngày đi làm buổi tối muốn có thời gian nghỉ ngơi, thế nào có  hôm phải thức nói chuyện với em đến tận 2h sáng. Mỗi lần nghe anh nói  “ngủ thôi em nhé, anh buồn ngủ rồi, mai còn đi làm nữa” em lại có cảm  giác hụt hẫng vô cùng. Biết rằng tối mai sẽ được nói chuyện cùng anh thế  nhưng vẫn muốn giữ anh bên mình thêm một chút nữa.&lt;br /&gt;Em nhớ lắm cảm  giác mỗi lần tiếng chuông điện thoại reo mà chẳng phải là anh. Nhớ cảm  giác mỗi tối đi vào giấc ngủ muộn mà không thấy anh gọi điện. Biết anh  bận, anh mệt nên anh chẳng thể gọi cho em. Không dám hờn trách anh một  điều gì cả. Em chỉ biết rằng anh đã là một thói quen, một thói quen ngọt  nào.&lt;br /&gt;Em nhớ lần đầu tiên anh nói nhớ em. Ngày em trên xe đi công tác  Sơn La. Cảm giác hạnh phúc khi nghe ai đó nói một lời yêu thương em đã  lãng quên từ lâu. Cảm giác đó em không hề có với những người đàn ông đã  từng nói với em nhưng điều như thế và có thể hơn như thế. Nhớ cảm giác  anh tắt máy và chỉ nhắn cho em vỏn vẹn ba từ “anh yêu em”.&lt;br /&gt;Em nhớ tất  cả những kỷ niệm về anh. Nhớ những lần gặp vội vàng ở trường. Nhớ những  buổi tối anh đến chơi rồi lại về online đến khuya mới ngủ. Nhớ cảm giác  buồn buồn khi nghe anh thông báo cuối tuần anh lại đi công tác xa.  Nhưng em lại không thể nhớ nổi em bắt đầu nhớ anh từ lúc nào. Nỗi nhớ  không ồn ào, không cháy bỏng nhưng nó đủ cho em biết rằng anh đã thực sự  ý nghĩa trong cuộc đời em.&lt;br /&gt;Và em nhớ... nhớ lần đầu tiên anh ôm em vào lòng và nói rằng “anh yêu em, mình yêu nhau em nhé”.&lt;br /&gt;Hôm  nay, anh lại đi công tác ở Hòa Bình. Nhớ anh vô cùng. Ước một ngày cuối  tuần để đi chơi cùng anh chẳng có. Lần đầu tiên, lần đầu tiên em nói  với anh rằng “ em nhớ anh ”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Caihuuthanhvn&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-8185949698818531809?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hạnh phúc dành cho em.</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/hanh-phuc-danh-cho-em.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 18 May 2012 02:35:00 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-722104171662605846</guid><description>&lt;a href="http://images.yume.vn/blog/201102/27/1298799772_362363720_938d9de1ac.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 230px; height: 173px;" src="http://images.yume.vn/blog/201102/27/1298799772_362363720_938d9de1ac.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;strong&gt;Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em nhé.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Đêm  nay sao dài vậy! Một đêm se lạnh của những cơn mưa Sài Gòn, một đêm  không trăng, không những vì sao lấp lánh trên bầu trời, một đêm bao phủ  bởi màn đêm mịt mù của bóng tối, lấp ló xa xa những ánh đèn đã nhuộm màu  sương khói của cuộc đời làm cho nó chỉ chiếu sáng được một vùng đất rất  bé so với cái thế giới bao la này. Cái khung cảnh yên bình, tĩnh lặng  của Sài Gòn lúc về đêm làm cho anh như buồn thêm. Bước một mình giữa màn  đêm man mác nỗi buồn, những bước chân lặng lẽ, chậm rãi như cảm giác  trên vai mình có một vật gì rất nặng. Con đường tuy rất ngắn nhưng anh  có cảm giác như bước mãi mà không chạm đến được nơi mình muốn đến em à!  Cuộc đời con người luôn trôi theo dòng chảy của thời gian, dường như  đường đời phía trước luôn quanh co, thăng trầm mà tất cả chúng ta không  thể đoán trước được nó đi đâu, về đâu phải không em? Chúng ta chỉ biết  cùng dòng thời gian thầm lặng bước đi trên con đường mình đã chọn miễn  sao trong lòng mỗi chúng ta cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là cuộc sống  này trở nên có nghĩa rồi.&lt;br /&gt;Những cơn gió mang theo cái lạnh man mác cứ  vụt qua lại làm cho trái tim anh thêm lạnh và buồn hơn. Dường như mọi  vật xung quanh đã chìm sâu trong giấc ngủ sau một ngày đã trải qua biết  bao mưa nắng của cuộc đời, chỉ còn lại mình anh bước giữa những làn gió  se lạnh. Dường như anh cảm thấy nhớ em nhiều hơn, hình bóng của em lại  bất chợt ùa về trong trái tim anh. Chắc giờ này em cũng đã chìm sâu  trong giấc ngủ, bỏ lại sau đó là nỗi nhớ da diết của anh về em, em biết  không? Tình yêu làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc nhưng nó cũng khiến  cho họ cũng phải đau khổ, nhưng đối với anh tình yêu dường như là sự hy  vọng, chờ đợi. Nhiều lúc anh tự nhủ mình rằng những ước mơ, hy vọng của  anh có trở thành hiện thực hay không nữa? nhưng dù thế nào đi nữa anh  vận hy vọng là những gì mình mong muốn sẽ trở thành hiện thực dù hy vọng  đó rất nhỏ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cùng làm cho nó vụt tắt em à!&lt;br /&gt;Nhiều  lúc anh chỉ mong được cùng em rảo bước trên những con đường để nó trở  nên ngắn hơn và những làn gió se lạnh ấy trở nên ấm áp hơn. Nhưng đó vẫn  là ước mơ thôi phải không em? Một ước mơ nhỏ nhoi mà dường như nó trở  thành hiện thực thì rất là khó bởi khoảng cách giữa hai chúng mình không  cho phép! Dù em bên cạnh hay ở xa em bao nhiêu thì trái tim anh luôn có  hình bóng của em. Anh đã đặt hết tất cả sự hy vọng của anh cho em rồi  em à! Ở phương trời này anh chỉ mong muốn em sống vui vẻ và hạnh phúc.  Em phải luôn sống vui tươi như những đóa hoa ban mai của mùa xuân em  nhé. Anh sẽ cố gắng biến tình yêu của anh dành cho em thành những giọt  nước mắt hạnh phúc chứ không phải thành giọt nước mắt đau buồn.&lt;br /&gt;Em à!  Dẫu biết rằng trong trái tim anh rất muốn đem nhiều hạnh phúc đến cho  em nhưng anh đã chưa làm được bởi điều kiện hiện tại không cho phép anh  làm điều đó, vì thế em đừng buồn và hãy hiểu cho anh em nhé!&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;“Hạnh phúc không phải ở cuối con đường mà nó ở trên những chặng đường ta đang đi”&lt;/strong&gt;. Anh hứa sẽ là điểm tựa vững chắc, bến đậu của em. Hạnh phúc của anh đều dành tất cả cho em.&lt;br /&gt;Anh  luôn cảm thấy hạnh phúc và cảm ơn cuộc sống này, bởi cuộc sống đã ban  tặng em cho anh. Một người phụ nữ tuyệt vời đối với cuộc sống của anh.  Anh sẽ cố gắng hết sức những gì có thể để đem lại hạnh phúc cho em. Mãi  yêu em .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;dungdhgtvtcoso2@gmail.com&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-722104171662605846?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>HẠNH PHÚC KHÔNG NHƯ KHI Ở BÊN ANH!!!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/hanh-phuc-khong-nhu-khi-o-ben-anh.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Thu, 17 May 2012 04:50:09 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-1986248552235081604</guid><description>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-b0CvNcroqT8/T7Tl6MDiZEI/AAAAAAAAAD8/EdvWXyjsJ7E/s1600/0.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 47px; height: 56px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-b0CvNcroqT8/T7Tl6MDiZEI/AAAAAAAAAD8/EdvWXyjsJ7E/s320/0.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5743468212635460674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Anh ơi: ” Lá rời cành vì gió cuốn đi hay là vì cây không muốn giữ lá ở  lại? ”. Chặn lòng một chút, tôi trả lời: “Lá rời cành không phải vì gió  cuốn đi cũng không phải là vì cây không muốn giữ lá ở lại mà bởi vì đó  là sự trở lại của tự nhiên. Nếu như lá muốn tìm một nơi nào đó để trở về  mà cây vẫn muốn giữ lá ở lại thì đến một ngày nào đó lá vẫn sẽ héo khô  và vẫn sẽ rơi xuống. Thực ra lìa cành cũng là một sự lựa chọn của lá. Lá  là một đôi cánh không biết bay, còn đôi cánh lại là chiếc lá rơi tự  nhiên trong không trung”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em à, anh và em quen nhau được bao lâu  nhỉ? Có lẽ chỉ khoảng chưa đầy 5 tháng. Anh không biết trong thời gian  đó anh có để lại ấn tượng gì đặc biệt trong em không nữa. Anh tự hỏi  liệu có lúc nào mình yêu nhau trong thời gian đó không em? Anh biết câu  trả lời là không đúng không? Em chưa từng yêu anh. Điều đó là sự thật.  Liệu em có cảm thấy quá lãng phí thời gian khi ở bên anh không? Anh  không thể mang lại hạnh phúc cho em, dù là bất cứ giây phút nào. Nhưng  em à, lúc nào, khi xác định yêu một ai đó, anh sẽ yêu hết mình cho dù  người đó có cảm thấy như thế nào đi chăng nữa? Nhưng bây giờ đã không  thế nữa rồi. Anh không thể níu kéo em mãi bên mình được. Buông tay em,  để cho em ra đi, đi tìm hạnh phúc mới, một người có thể mang đến cho em  hạnh phúc. Có lẽ đó là sự lựa chọn hợp lí nhất của anh bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  không ngốc, anh biết điều anh làm là đúng. Anh không hợp với em, anh  không muốn làm mất quá nhiều thời gian của em nữa. Anh biết em sẽ không  khó để đi tìm một tình yêu mới. Và biết đâu đó người ấy sẽ mang đến cho  em hạnh phúc. Hạnh phúc mà em không có được khi ở bên anh. Anh xin lỗi  !!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến lúc này anh cảm thấy rất buồn, thực sự rất buồn em à. Và  em chẳng thể hiểu được cảm giác của anh lúc này đâu. Cảm giác khi đến  với một ai đó, dành tình cảm cho một ai đó để rồi cuối cùng nhận ra rằng  người đó không thuộc về mình và phải để người ấy ra đi thực sự rất khó  chịu em à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta bảo con trai không được khóc nhưng đôi lúc anh đã khóc khi xa em, em có biết không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ giờ này em đang vui ùi. Chúc em hạnh phúc, mãi hạnh phúc em nhé!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi người anh yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VLLH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;transidai1705&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-1986248552235081604?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-b0CvNcroqT8/T7Tl6MDiZEI/AAAAAAAAAD8/EdvWXyjsJ7E/s72-c/0.gif" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Lời cuối dành cho em!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/loi-cuoi-danh-cho-em.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Thu, 17 May 2012 04:45:09 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2484827762006396979</guid><description>&lt;a href="http://img-eva.24hstatic.com/upload/1-2012/images/2012-03-27/1332840850-guiem-tygt-eva2.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 261px; height: 174px;" src="http://img-eva.24hstatic.com/upload/1-2012/images/2012-03-27/1332840850-guiem-tygt-eva2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;Em à! Đã lâu rồi phải không nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã khá lâu rồi anh không viết thư tay cho em như những ngày đầu yêu nhau chúng ta đã làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua rồi cái tình yêu ngây thơ trong sáng ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh nhớ lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ cái nụ cười của em, nhớ đến hình dáng thân thuộc ngày nào em cùng anh ghi bài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ tới những lá thư ngày nào hai đứa lén lút trao cho nhau trong lớp học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ lúc nắm tay em cùng hát chung một bài hát! Và...Anh nhớ em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày  đó anh như ngập tràn hạnh phúc  trong tình yêu đầu tiên ấy.  Tình yêu học trò với biết bao kỉ niệm vui buồn. Một tình yêu  đã thay đổi cuộc sống của anh. Nó khiến trái tim anh rung lên  bừng tỉnh cảm giác được yêu thương chăm sóc từ một người khác  giới. Nhưng sao giờ đây mọi thứ lại xa xôi quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời cuối dành cho em&lt;br /&gt;&lt;div style="margin:auto;text-align:center;width:100%"&gt;&lt;br /&gt;Anh nhớ mãi hình ảnh em (Ảnh minh họa)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Xa mất rồi đôi tay ấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xa mất rồi giọng nói em xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xa mất rồi 1 chuyện tình anh không thể quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều  lần anh đã rất cố gắng để quên em, nhưng sau mỗi lần như thế  anh lại nhận ra rằng điều đó chỉ là vô ích. Nó lại càng  khiến anh nhớ em nhiều thêm! Tại sao lại đối xử như thế với  anh? Tại sao em nỡ bước vào cuộc đời anh rồi lại bất ngờ ra đi  cho con tim anh hụt hẫng như vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đã rất buồn khi  biết em yêu người khác mà chẳng thèm để ý tới anh cũng như  không có một lời chia tay nào. Khi đó anh vẫn luôn tin vào bản  thân, anh tin rằng em sẽ chọn anh thay vì người kia. Nhưng anh đã  lầm! Em đã không còn yêu anh nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể anh chưa yêu em  nhiều như em cần? Có thể? Vậy tại sao em lại nhanh chóng gạt  anh ra khỏi trái tim em và đón nhận một người khác - một người  đến sau mà không cho anh cơ hội dù chỉ một lần? Em đâu phải như  thế???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, khi mà chúng ta chia tay được hơn nửa năm  rồi, anh vẫn khá lạc lõng. Anh không tin chúng mình đã chia tay.  Anh không muốn thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời cuối dành cho em - 2&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây tất cả chỉ còn trong kí ức (Ảnh minh họa)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình  bóng em khắc quá sâu trong trái tim anh rồi, anh phải làm thế  nào để quên đi được em đây? Nếu có ai có thể đổi lấy hình  bóng em trong trái tim anh bằng trăm ngàn vết dao cứa anh xin  chấp nhận. Miễn sao có thể quên được em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh cũng từng  nghĩ tiêu cực, cũng từng muốn đi một nơi thật xa mà chắc chắn  sẽ chẳng thể trở về  để quên em, nhưng cuối anh đã hiểu ra  rằng: Anh phải sống tốt và nhìn thấy em hạnh phúc với con  đường riêng của bản thân mình. Anh sẽ lặng lẽ theo sát và luôn  ủng hộ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vẫn sẽ không thể yêu ai nhiều như đã từng yêu em! Mong em sẽ hạnh phúc trên con đường em đã chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;akiravjp@yahoo.com&lt;br /&gt;Vnthutinh.com..&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-2484827762006396979?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>ĐỪNG ĐỂ ANH GOM GÓP CÁNH HOA RƠI!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/ung-e-anh-gom-gop-canh-hoa-roi.html</link><category>Thư tỏ tình</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 19:48:11 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7714697476946259391</guid><description>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_sBriS6pEYXc/SZTlFv2Kr2I/AAAAAAAABPc/Y2j1lGZLSSY/s400/tinhyeu+(2).jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 273px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_sBriS6pEYXc/SZTlFv2Kr2I/AAAAAAAABPc/Y2j1lGZLSSY/s400/tinhyeu+(2).jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span &gt;&lt;span style="font-size: 18px; "&gt;&lt;strong style="font-style: normal; "&gt;Em thân yêu!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Em có còn nhớ anh đã tặng Em bao nhiêu bông hồng không? Em có biết  Em là người phụ nữ đầu tiên anh tặng hoa hồng không? mới ba tháng mà anh  cung không còn nhớ Anh đã tăng Em bao nhiêu bông hồng nữa. Để Anh nuôi  bao nhiêu hy vọng trong những cánh hồng đó, và tới khi hoa tàn cánh rụng  Em cũng để hy vọng của Anh bay theo, sao Em tàn nhẫn vậy hoa hồng tình  yêu hy vọng có lỗi gì đâu sao em cứ bắt Anh gom gom góp cánh hoa rơi.  Vâng Anh có lỗi, giống như bao nhiêu người sinh ra trên thế giới này Anh   chỉ khác họ một điều là Anh yêu em vậy Em cho đó là lỗi lầm cua Anh  sao?&lt;br /&gt;      Ngày hôm nay ngồi bên Em được ăn cơm và nói chuỵen với  em, lúc ấy Anh rất vui nhưng khi Anh chào em quay người bước đi còn Em  về phòng, Anh đã ngoái lại để đón một ánh mắt yêu thương, chờ đợi một  người dõi theo Anh lúc Anh ra về, Em vô tư quá làm mình cảm thấy xa nhau  quá, Em lạnh lùng với Anh quá, Tình yêu đâu phải là câu nói đúng không  Em? Anh sẽ khôgn trả lời câu trả lời của Em nữa, thay vào đó Anh sẽ chờ  một nụ cười khi bắt gặp em ở đâu đó trong cái thế giới chật hẹp này,Anh  sẽ chờ những tin nhắn, những ánh mắt dõi theo Anh lúc Anh ra về, thôi  bình minh sắp tới rồi, Anh lại sắp phải làm việc rồi, không những thế  chiều nay Anh còn phải thi nữa, hy vộng rằng tí nữa Anh sẽ nhận được lời  chúc may mắn của Em.&lt;br /&gt;      Anh biết Em em có rất nhiều lý do để  chưa đến bên Anh, nhưng không sao Anh sẽ chờ em hay vui cười Em nhé,Anh  mong Em luôn cảm thấy mình hạnh phúc, thôi Anh học bài đây gặp Em sau  nhé !!!!&lt;br /&gt;                     Chúc Em ngủ ngon Anh của Em  !!!&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;font-style: normal; "&gt;&lt;i&gt;Nguyễn Hữu Tình&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;                                       &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;font-style: normal; "&gt;&lt;span &gt;&lt;span style="font-size: 18px; "&gt;&lt;i&gt;vnthutinh.com&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-7714697476946259391?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_sBriS6pEYXc/SZTlFv2Kr2I/AAAAAAAABPc/Y2j1lGZLSSY/s72-c/tinhyeu+(2).jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title></title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/lau-roi-em-nhi-lau-roi-anh-moi-cam-but.html</link><category>Thông điệp tình yêu</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 03:00:33 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-924469877193813918</guid><description>&lt;a href="http://d.f7.photo.zdn.vn/upload/original/2011/10/21/11/38/13191719011388135904_574_0.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 549px; height: 506px;" src="http://d.f7.photo.zdn.vn/upload/original/2011/10/21/11/38/13191719011388135904_574_0.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;strong&gt;&lt;span &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;strong&gt;&lt;span &gt;Đã lâu rồi em nhỉ? Lâu rồi anh mới cầm  bút để viết những dòng tâm sự về em. Hai năm rồi, một khoảng  thời gian cũng đủ để chôn vùi đi qúa khứ về hai đứa mình.  Tình yêu mà mình đã đi qua thật là đẹp và thơ mộng phải không  em? Mình đã yêu nhau thật nhiều và mơ ước cũng thật nhiều.  Mình đã từng mơ một mái ấm gia đình nho nhỏ có đầy ấp tiếng  nói cười của trẻ thơ, có những buổi cơm xum vầy, có một khu  vườn với những luống rau xanh, có những đàn gà chiu chít bươi  xới, có lũ heo ủn ỉn no tròn, có dáng em lon ton bên đống đồ  đầy tắp, bên bếp lữa đỏ hồng, có tiếng anh ân cần bên chiếc  bàn con học...vv.&lt;br /&gt;Và rồi mình tưởng tượng những phút giây  đó thật là đẹp và hạnh phúc, mình sẻ trải qua những khó khăn  gian khổ rồi yêu thương nhau cho đến suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;Có lần em khẻ nhỏ bên tai anh bảo rằng: (Anh có hối hận khi yêu thương em không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh sẽ không hối hận, vì mình yêu nhau thật lòng mà em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù có chuyện gì sãy ra anh vẫn hoài thương yêu em chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừm dù có chuyện gì sãy ra anh vẫn hoài yêu thương em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình  sẽ sống bên nhau suốt cuộc đời anh nhé, cơm canh muối mắm nhưng  em tin mình sẽ hạnh phúc thật sự phải không anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừm em đừng nghỉ ngợi nhiều nữa.)&lt;br /&gt;Anh vẫn không hối hận cho đến bây giờ, vẫn yêu em, thương nhớ  em, vẫn mơ mọng về những suy nghỉ mà mình đã ước mơ. Nhưng đó  chỉ là vô vọng thôi phải không em nhỉ? Tạo hóa đã dẫn lối cho  mình bước đến bên nhau thật là hạnh phúc và cũng chia rẽ mình  trong những dằn vặt đau thương. Mình không có lỗi gì sao trời  lại khiến duyên mình trắc trở em nhỉ? Anh đã từng nghỉ tình  yêu thật lòng sẽ làm rung động tim trời, nhưng không phải em à.  Mình đã đến với nhau trong sự chênh lệch qúa cao. Nhưng mình  cùng suy nghỉ và ước mơ, nhịp đập và hơi thở. Chẵng lẽ những  gì đó chưa đủ để làm bờ đê ngăn cản sống gió nên mình phải xa  nhau.&lt;br /&gt;Em bây giờ cũng đã êm ấm bên một hạnh phúc mới, bên  một người đàn ông chững chặc hơn anh, đầy kinh nghiệm sống hơn  anh, và chắc cũng lớn tuổi hơn anh không phải một thằng đàn ông  như anh, một thằng đàn ông nhỏ hơn em 6 tuổi nữa. Nhưng anh vật  tin chắc rằng tình yêu mà bấy lâu nay mình đã có là thật, em  vẫn còn yêu anh phải không em? Anh cũng vậy, anh cũng còn yêu và  thương nhớ em lắm Tưởng à. Mình xa nhau đâu phải vì mình không  còn yêu nhau đâu em nhỉ? Mình xa nhau chỉ vì chử hiếu thôi phải  không em? Đã hai năm trôi qua rồi, hai năm đối với một người nào  đó chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng với anh hai năm  đó như là hai cuộc hồi sinh cho hai cuộc sống vậy. Anh biết  rằng chúng mình đã hết nhưng anh lại không thể bước tiếp đường  tình được. Cố tìm cho riêng mình một lối thoát nhưng anh không  sao quên được em. Một người con gái khác đã đến với anh nhưng  anh không còn cảm giác yêu thương như ngày đó anh đã dành cho em.  Anh thấy mọi thứ xa vời và lo sợ lắm Tưởng à. Anh tồi tệ  lắm phải không em?&lt;br /&gt;Hôm nay anh ngồi một mình và suy nghỉ về  tình yêu của hai chúng mình và cả đoạn đường anh đã đi qua. Anh  nhận thấy mình có lỗi thật nhiều với người con gái đến sau.  Họ dành tình yêu thương cho anh nhưng anh lại chối từ để giờ đây  khi anh nhận ra thì mọi thứ đã qúa xa vời.&lt;br /&gt;Anh chẵng biết  bây giờ mình phải làm gì nữa, nhưng có lẽ anh sẽ phải cố  gắng để quên đi cho con tim mình bớt đau khổ hơn em à. Lá thư  này là lá thư thứ hai mà anh gửi cho em và cũng là lá thư  cuối cùng anh sẻ gửi và thôi không còn vương vấn nữa. Có tiếc  nuối mấy thì mình cũng không duyên phận. Anh sẽ cầu chúc cho em  được hạnh phúc bên mái ấm gia đình bên chồng con em nhé. Hãy  sống thật tốt em nhé. &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Vĩnh biệt.&lt;br /&gt;Gửi: Lương Thị Tưởng - Thanh Hóa.&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="name"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000FF"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://forum.vnthutinh.com/u6899"&gt;caihuuthanhvn&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="name"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000FF"&gt;vnthutinh&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-924469877193813918?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Thiên đàng của em !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/thien-ang-cua-em.html</link><category>Thông điệp tình yêu</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:43:59 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-3762535487922045748</guid><description>&lt;a href="http://vc9.upanh.com/thumbpic/25.592.32758078.Pzb0/ap20100407033542871.700x0.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 358px;" src="http://vc9.upanh.com/thumbpic/25.592.32758078.Pzb0/ap20100407033542871.700x0.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" &gt;&lt;u&gt;&lt;br /&gt;&lt;/u&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;Ngọc đi một vòng kiểm tra hành khách, rồi  trở lại buồng trữ vật dụng phục vụ trong chuyến bay. Cô đứng tư lự bên  bàn nước, rồi nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng nữa là giao thừa. Cô pha  cho mình tách cà phê, cười thầm với ý nghĩ ” Thành truyền thống rồi đây,  bốn năm liền uống cà phê đón năm mới trên không!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sơn lặng lẽ  nhìn Ngọc nhấp môi dần hết món nước nâu sánh và đắng nghét. Nhìn đôi mắt  cô man mác, anh tự dưng rất cảm ơn cốc cà phê máy bay dở tệ ấy. Ít  nhất, nó sưởi ấm cho cô trong thoáng chốc, cứu vãn phần nào cái lạnh do  anh phủ chụp lên cô suốt bao năm qua. Anh đưa tay vuốt nhẹ bầu má cô,  vội vã rụt tay lại khi thấy cô khẽ rùng mình vì lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọc trở  lại khoang hành khách, ngồi vào ghế tiếp viên, nhìn mọi người – ngủ, đọc  sách, nghe nhạc, đếm kim đồng hồ nhích chờ giao thừa. Đêm chuyển giao  năm cũ – năm mới mà máy bay chật cứng, vé lại không hề khuyến mãi. Quan  sát những mặt người, cô cố vẽ ra cái cớ mà họ chọn đón giao thừa giữa  những đám mây, lòng tự nhiên chùng xuống – “Mong không có ai có lí do  như mình” – Cô lặng lẽ thở dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sơn quỳ xuống trước Ngọc, nắm bàn  tay cô đang úp ngay ngắn trên đùi. Siết tay cô, anh cắn chặt môi, gồng  căng thân người, mong có thể tạo ra một tia ấm truyền sang. Bỗng thấy  cóng, Ngọc co nắm tay lại. Sơn hấp tấp buông tay cô ra. Anh cười khẩy  mỉa mai mình – ” Ma thì làm sao mà ấm!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mắt Ngọc đảo một vòng  quanh khoang máy bay, rồi dừng lại nhìn chằm chằm vào đám không khí  trước mặt. Trong suốt. Cô mở tròn mắt, gắng tìm một nét lờ mờ nào đó  trong không khí. Vẫn trong suốt. Cô cúi mặt, thầm rủa mình ngu ngốc.  Sung sướng gì việc có một hồn ma bám heo, dù đấy là Sơn. Nhưng bấy lâu,  cô luôn linh cảm rằng Sơn vẫn kề bên. Cái linh cảm kì dị ấy làm cô ấm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sơn   nhìn ánh mắt đằng đẵng của Ngọc, xót xa và hối hận. Chiều giao thừa  của 5 năm trước, Ngọc nhận tin anh mất .Giao thừa của bốn năm trước,  Ngọc bay vượt đại dương, đem bận rộn khỏa lấp nỗi nhớ. Giao thừa của ba  năm trước, Ngọc bay ngang Bắc Mỹ băng giá. Giao thừa của 2 năm trước…  Giao thừa năm ngoái… Giao thừa năm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giao thừa đầu tiên bay  cùng Ngọc,Sơn rất cảm động khi cô không quên được mình. Nhưng những năm  sau đấy, anh chỉ biết nguyền rủa bản thân – một con ma – khi nhìn cô  dăng kí đi bay xuyên hai năm: “Cớ sao em cứ bướng bỉnh hướng về kẻ chỉ  biết làm em lạnh?”. Và anh theo cô, bỏ bao cơ hội tái sinh, nguyện làm  thiên thần hộ mệnh cho cô, chờ đến ngày cô tìm được một trạm dừng an  toàn. Nhưng anh cứ mãi chờ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọc nhìn ra mảnh trời đen kịt bên  ngoài một ô cửa sổ, ánh mắt thoáng nở nụ cười. Cô đang ở cách mặt đất  hàng ngàn cây số, liệu đã chạm đến thiên đàng? Sơn  mất, Ngọc thi làm  tiếp viên hàng không. Mỗi năm cô đều bay giao thừa, mong được gần thiên  đàng, được gần anh thoáng chốc, được chúc anh năm mới bình yên bên nàng  thiên thần nào đấy. Còn cô, có lẽ ngang dọc bầu trời thêm nhiều chuyến  nữa, lớn thêm chút bữa, thì sẽ tìm được yên bình thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua  vùng thời tiết xấu, máy bay khẽ giật mình. Ngọc đứng dậy đi trấn an hành  khách. Sơn bước theo cô, chờ đồng hồ điểm 0 giờ để thầm thì vào tai cô  lời chúc vô thanh “Năm mới, tình mới, hãy quên anh đi!” như bao năm anh  vẫn làm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;ST&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-3762535487922045748?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Trả lại cho em</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/tra-lai-cho-em.html</link><category>Thông điệp tình yêu</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:39:41 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-818643227661285002</guid><description>&lt;a href="http://i1122.photobucket.com/albums/l527/luongtuyen1/5iykim2000u.gif" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://i1122.photobucket.com/albums/l527/luongtuyen1/5iykim2000u.gif" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Tôi xoay những ô vuông – trò chơi rubic. Lung linh sắc mầu huyền ảo. Hoa  Hồng Vàng quyến rũ, Thảo nguyên xanh bao la, Mặt trời vàng ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  xoay những ô vuông. Từ khoảng tối tâm hồn 1 đốm sáng nhỏ bé lớn dần  lên, sáng dần đến mức thành 1 mặt trời bé nhỏ và 1 mặt trăng hiền hoà.  Một mặt trời và một mặt trăng trong hai cái nhìn…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xoay những ô vuông, những sắc mầu cổ tích. Mầu của gió, của mây của không khí. Sắc mầu nào là sắc mầu của em ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xoay những ô vuông – trò chơi rubic. Mầu trắng bên mầu đen. Mầu trắng đi vào trăng, mầu đen đi vào bóng tối.&lt;br /&gt;Trò chơi vô tình tôi bỏ qua ô màu trắng.&lt;br /&gt;Bặm môi cười&lt;br /&gt;Mà lòng đau rên xiết&lt;br /&gt;Lặng lẽ bao dung&lt;br /&gt;Lặng lẽ khóc - cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi  xoay nhưng ô vuông – trò chơi rubic. Mầu của nắng. Mưa vốn buồn nhưng  sao buồn bằng nắng. Nắng nhạt phai, mưa có phai nhạt bao giờ.&lt;br /&gt;----------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại  những ô vuông. Trò rubic tình yêu chỉ đem lại niềm đau đớn. Anh không  thể chạy trốn nỗi nhớ về em. Anh lắng nghe bài hát cũ, người ca sỹ trau  chuốt những ca từ với giọng vô cảm, nhưng trái tim anh nổi sóng. Dư ba  của giai điệu bài hát làm sống lại trong anh từng khoảnh khắc..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh  đã mất một phút để yêu em nhưng anh biết chắc cả đời anh cũng không thể  quên được em. Nghe tưởng chừng vô lý, nhưng thật ra điều khó hiểu nhất  lại là điều đơn giản nhất. Vì anh đâu muốn quên em…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những  chuyện tình kết thúc để lại bóng tối, có những chuyện tình kết thúc để  lại những ánh dương, nhưng có những câu chuyện tình mãi mãi không kết  thúc, em có tin không…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gửi nhớ thương vào bóng tối đêm nay&lt;br /&gt;Để chẳng biết bây giờ xung quanh tôi là nhớ thương hay là bóng tối&lt;br /&gt;Ánh mặt trời chói lọi&lt;br /&gt;Bóng tối đã lùi xa&lt;br /&gt;Bên tôi bây giờ chỉ còn là&lt;br /&gt;Nhớ thương và thương nhớ&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="name"&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://forum.vnthutinh.com/u2638"&gt;King of Loves&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="name"&gt;vnthutinh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-818643227661285002?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Em đã hết nước mắt rồi!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/em-het-nuoc-mat-roi.html</link><category>Thông điệp tình yêu</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:28:13 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-5473628058110330506</guid><description>&lt;a href="http://sohahowto.vcmedia.vn/art/images/2012/01/1326275908731_090327141653-73-723.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://sohahowto.vcmedia.vn/art/images/2012/01/1326275908731_090327141653-73-723.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span &gt;Ba năm không phải là thời gian quá dài để em có thể  hiểu hết về con người anh. Hôm qua, em đã mơ một giấc mơ thật kì lạ, anh  đi bên cô gái khác em chỉ biết nhìn anh hạnh phúc. Đã có lúc em tự nhủ  lòng mình sẽ quên anh đi, nhưng không thể nào quên được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh!  Chắc giờ anh đang vui lắm khi thấy em buồn thế này, em đau như thế nào  giờ anh cũng không thiết tha để nghe nữa, em mặc kệ, vẫn ở bên anh dù  cho anh khinh thường em. Nhớ hồi trước tụi mình quen nhau thật tình cờ  anh nhỉ? Anh nói anh chưa có bạn gái nhưng rồi cuối cùng em cũng phát  hiện trái tim anh lúc đó đã có hơn một người. Lúc đó em không hề trách  móc anh điều gì hết, em cũng nghĩ anh đang đùa em, và rồi em và anh yêu  nhau lúc nào chẳng hay nữa, em cứ nghĩ tụi mình sẽ chẳng đi được tới đâu  nhưng rồi em lại chấp nhận anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết không, mỗi ngày không  được nói chuyện với anh thấy khó chịu lắm cứ tìm mọi cách để liên lạc  với anh, thời gian đó chúng ta rất hạnh phúc phải không anh? Cùng đi  chơi, cùng nấu ăn và cùng ăn cơm, mỗi cuối tuần em lại đợi anh về để gặp  anh, hạnh phúc thật đó. Có những lúc em giận anh, anh cũng biết nói câu  an ủi em... lúc đó em mới biết em yêu anh nhiều lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng hôm  nay mọi việc đã thay đổi... trước anh không biết nói dối nhưng giờ thì  đã biết, trước anh chỉ yêu mình em nhưng giờ thì anh đã biết chán em,  trước anh không đánh mắng em nhưng giờ thì anh đã biết đánh em, trước  anh không biết xoá những tin nhắn nhưng giờ thì anh đã biết, trước mỗi  lần em giận anh đều giỗ dành em nhưng giờ thì anh ngược lại, trước em  gọi điện anh bắt máy liền nhưng giờ thì anh không còn nghe mỗi khi em  gọi điện nữa... Anh thay đổi đến nỗi em không còn nhận ra anh nữa, em  không tin đâu anh, không tin, hãy nói cho em biết đi, anh đã thay đổi  rồi phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm trước em lại được ở bên anh, nhưng sao anh hờ  hững lạnh nhạt với em vậy, sao anh không phải là anh trước kia, thật sự  em muốn chết lắm anh à. Em điên cuồng gào thét trong đêm, nỗi đau cứ  giày vò tâm trí em từng phút mà em chẳng thể nói với anh lời nào, em đã  nhận ra sự thay đổi của anh, đau lắm, chẳng lẽ lỗi lầm của em to tát đến  mức đó sao anh. Sao anh không chịu hiểu cho em, chắc có lẽ đã hết  rồi... hết thật rồi. Đây sẽ là lần cuối cùng em khóc vì anh mà chắc có  lẽ em cũng hết nước mắt để dành cho anh rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh à, hôm nay em đã  đi chùa cầu nguyện, và nếu ông trời có cho em một điều ước trong ngày  này em sẽ cầu cho anh được hạnh phúc, lần cuối em nói về điều đó đó anh  à. Hãy trả lại cho nhau những cái gì của riêng mình và hãy giữ cho nhau  những kỉ niệm thật đẹp mà chúng ta đã có với nhau anh nhé.&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span &gt;hellangel&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span &gt;vnthutinh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-5473628058110330506?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>EM SẼ LẶNG IM... DÙ MÃI MÃI MẤT NHAU!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/em-se-lang-im-du-mai-mai-mat-nhau.html</link><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:26:22 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-9100955905937488143</guid><description>&lt;a href="http://sonphambinhdinh.vnweblogs.com/gallery/17093/chung%20ta%20mai%20lang%20im%20copy.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 560px; height: 375px;" src="http://sonphambinhdinh.vnweblogs.com/gallery/17093/chung%20ta%20mai%20lang%20im%20copy.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 128, 0); "&gt;Lặng im trong lúc này đơn giản với em là khép lại…!!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;Khép  lại những kí ức từng làm em đau khổ, khép lại những ước mơ từng làm em  ảo mộng, khép mình lại, thu mình lại vào một góc khuất nào đó bên lề  trái tim anh, cho bản thân em một chút nghỉ ngơi giữa bộn bề lo toan,  giữa ngổn ngang cảm xúc hoang mang, lạc lối và cũng là để cho anh một  chút bình ổn giữa những yêu – ghét, nhớ – quên, hư hư – thực thực…&lt;br /&gt;Anh cần điều đó và em cũng thế!!!&lt;br /&gt;Tình cảm nếu biết dừng đúng lúc sẽ tránh được những sai lầm!!!&lt;br /&gt;Cuộc chơi nếu biết dừng đúng lúc cũng tránh đi vào vết xe cũ!!!&lt;br /&gt;Trái tim nếu biết dừng đúng nhịp sẽ tránh những tổn thương!!!&lt;br /&gt;Lặng im trong lúc này đơn giản với em là bình tâm lắng nghe…!!!&lt;br /&gt;Nghe  bước chân thời gian đang ngày từng hối hả trôi qua, mà em thì vô tâm  lãng phí đi quá nhiều cho những cảm xúc hư hao, mơ hồ, lỗi nhịp.&lt;br /&gt;Nghe  trong em tiếng đêm ngao ngán thở dài, đồng cảm che dùm em những giọt  nước mắt khẽ lăn dài trong xót xa, tiếc nuối, trong bẽ bàng, đắng cay…&lt;br /&gt;Em đã khóc và chắc anh cũng chẳng vui gì!!!&lt;br /&gt;Nhưng  nước mắt lúc này sao mà nhẹ tênh đến thế, không mặn mòi vị chia ly,  không đau đáu vị xa cách, không nhoi nhói vị buồn tênh.&lt;br /&gt;Nước mắt là người tình trung thành của em, chỉ lặng lẽ đến với em khi màn đêm buông xuống.&lt;br /&gt;Nước mắt dạy em sống giả tạo để quên một người.&lt;br /&gt;Nước mắt tập cho em thói quen tìm đến nó khi em cô đơn, trống vắng nhất.&lt;br /&gt;Nước mắt ôm lấy bờ mi em, vành môi em, khóe mắt em, khiến em quên mất mình đã từng có một người tình bằng xương, bằng thịt.&lt;br /&gt;Lặng im trong lúc này đơn giản với em là quá mệt mỏi…!!!&lt;br /&gt;Đã  quá mệt nhoài với cuộc sống không nơi nương náu, với hành trình độc  bước của riêng mình. Đường còn dài mà chẳng ai muốn bước đi cùng em.  Đường còn vời vợi xa mà chẳng ai thật lòng sẻ chia cùng em những lúc em  vui, cả khi em buồn.&lt;br /&gt;Mệt mỏi… Ai sẽ cho em bờ vai để em dựa vào, cho  em vòng tay để dìu em bước tiếp, cho em tâm hồn để em tá túc khi em quá  cô đơn, cho em trái tim để em nương náu trong yên bình và vượt qua những  tháng ngày giông bão. Chẳng có ai và em chua xót nhận ra em cũng chẳng  cần ai nữa!!!&lt;br /&gt;Mệt mỏi… thì em sẽ nghỉ một chút để lấy lại sức rồi đi  tiếp, lại sống tiếp với những ưu ái, ân huệ nhỏ nhoi mà cuộc đời ban  cho, lại bước tiếp trên con đường kiếm tìm hạnh phúc, lại tiếp tục chia  sẻ để được sẻ chia, tiếp tục quan tâm để được quan tâm, tiếp tục yêu  thương để được thương yêu... rồi lại cười hài lòng với chính mình và  bước tiếp vì cuộc đời còn dài, tuổi trẻ còn căng tràn… chưa cho phép em  được dừng lại, được nghỉ ngơi!!!&lt;br /&gt;Lặng im trong lúc này đơn giản với em là bình tâm để sáng suốt lựa chọn…!!!&lt;br /&gt;Nhớ  hay quên, quên hay nhớ, tiếp tục hay dừng lại, đối mặt hay trốn tránh,  lặng im hay lên tiếng... và chắc chắn khi bình tâm trở lại em sẽ có câu  trả lời cho chính mình, sẽ đưa ra những quyết định không làm mình phải  thất vọng hay nuối tiếc.&lt;br /&gt;Trong giây phút này đây, em đang nghĩ về tất  cả, về gia đình, công việc, bạn bè, về anh và cuối cùng em nghĩ cho em  (dù không nhiều lắm)!!!&lt;br /&gt;Ai cũng mong em hạnh phúc với một người em  thật sự yêu thương, và nếu thật lòng yêu thương, thì có quá đáng không  anh khi em muốn chia sẻ thật lòng tất cả!!!&lt;br /&gt;Nhưng nếu đó là điều  không nên, thì em sẽ không chia sẻ nữa. Anh và tình yêu của em sẽ và mãi  là một bí mật của riêng em, chỉ em mà thôi!!!&lt;br /&gt;Lặng im trong lúc này  cũng là lúc em dấu anh vào nơi sâu kín nhất, và lặng im để biết anh  trong lòng em không bao giờ bị chia sẻ cùng ai nữa… Như thế biết đâu lại  là cách tốt nhất!!!&lt;br /&gt;Lặng im trong lúc này là lúc em thật nhất: hoang mang, lo sợ và có một chút gì đó mất niềm tin… nơi anh – nơi tình yêu của em!!!&lt;br /&gt;Đơn  giản em cũng chỉ là một con người bình thường, cũng có sai lầm, cũng có  những phút vô tư làm người khác buồn và bị tổn thương, nhưng quan  trọng, em đã biết bước qua, đạp trên dư luận, gạt đi nỗi đau và nước  mắt, để chạy đi tìm tình yêu của em. Khó khăn lắm mới tìm được lại anh  sau bao ngày giông bão, vậy mà vừa trở về, em vẫn chẳng có nổi một ngày  bình yên…&lt;br /&gt;Lặng im… nếu trong lúc này em chọn cách lặng im thì anh  cũng đừng làm gì hết anh nhé!!! Cứ lặng im cùng với em, lặng im nhìn  nhau như hai người xa lạ, lặng im nhìn hạnh phúc trôi qua tay, lặng im  nhìn lời ước hẹn bay theo gió, trôi theo mây, tan theo ảo ảnh…&lt;br /&gt;Lặng  im… Vì em biết có làm bất cứ điều gì đi chăng nữa, cũng không thể thay  đổi được những kết quả đã mặc nhiên như thế, những kết quả mà chúng ta  mong muốn như thế...&lt;br /&gt;Và dù thế nào cũng hãy gượng cười, thầm cảm ơn  cuộc đời này đã dạy cho chúng ta thêm một bài học đắt giá về tình yêu,  về lòng tin, về cách nhìn nhận, về vốn sống và vốn trải nghiệm…&lt;br /&gt;Đơn  giản, chúng ta chưa yêu hết mình, chưa tin tuyệt đối, chưa nhìn đời bằng  con mắt chân thật, chưa cảm nhận cuộc sống bằng những rung cảm thật và  không dám trải nghiệm sự đời vì sợ tổn thương thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;Lặng im… Em cần khoảng lặng để tìm chút bình yên, một chút tin yêu em vừa đánh mất nơi anh!!!&lt;br /&gt;Lặng im… đủ để em trở về là chính em của những ngày không giông bão, không biết khổ đau…&lt;br /&gt;Cuối cùng em cũng chỉ là em của ngày ấy!!!&lt;br /&gt;Lúng túng… vụng về… đánh mất một tình yêu…&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="name"&gt;&lt;a href="http://forum.vnthutinh.com/u4472"&gt;hellangel&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span&gt;vnthutinh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-9100955905937488143?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Hãy để em...là cái gì đó của người khác</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/hay-e-emla-cai-gi-o-cua-nguoi-khac.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:24:12 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-4662132636427265555</guid><description>&lt;a href="http://img2.tamtay.vn/files/photo2/2011/11/11/11/1943007/4ebc9f71_7905fecf_1277007296_love_water_beach_bgsmaller.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 408px; height: 306px;" src="http://img2.tamtay.vn/files/photo2/2011/11/11/11/1943007/4ebc9f71_7905fecf_1277007296_love_water_beach_bgsmaller.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span &gt;Mình chia tay rồi .&lt;br /&gt;Em biết . Và quên .&lt;br /&gt;Anh có quên ko ?? Mình chia tay rồi mà ..&lt;br /&gt;Em là đứa con gái thế đấy !&lt;br /&gt;Ngày hôm qua có thể em nói rất cần anh ,&lt;br /&gt;Nhưg ngay sau đó , em sẽ lại ko cần nữa&lt;br /&gt;Em ko có thói quen chạy theo 1 người tỏ ra ko cần mình .&lt;br /&gt;Dù anh còn yêu em thì em cũg ko cần phải hi vọng&lt;br /&gt;Dù anh có ko còn yêu em thì em cũg chẳg buồn động đáy mắt .&lt;br /&gt;Em là vậy đấy .&lt;br /&gt;Là đứa con gái xấu tính . Hay thay đổi . Nhanh đổi ý .&lt;br /&gt;Thích làm theo ý mình và vui vẻ tuỳ theo sở thích .&lt;br /&gt;Kệ người khác nghĩ gì .&lt;br /&gt;Chỉ cần em thoải mái , em sẽ hành động như vậy .&lt;br /&gt;Bỏ mặc việc gây tổn thươg cho người khác .&lt;br /&gt;Cảm xúc của em mới là quan trọng : )&lt;br /&gt;Vì sao thế ? Vì em cần phải yêu bản thân mình ...&lt;br /&gt;Ích kỉ .. là bản tính của mỗi con người .. đến 1 lúc nào đó anh sẽ nhìn thấy sự ích kỉ của anh .&lt;br /&gt;Còn em , đã ích kỉ khi chỉ nghĩ đến cảm xúc của mìh .. áp đặt mọi suy nghĩ lố bịch vào anh .&lt;br /&gt;Em làm anh thất vọng bởi cách em ở bên người khác ..&lt;br /&gt;Em làm anh buồn bởi cách em luôn tự ý quyết định mọi thứ ..&lt;br /&gt;Em làm anh tổn thương bởi những lời đã nói , bởi nhữg suy nghĩ độc địa của mình ..&lt;br /&gt;Vậy anh có biết , anh cũng đã làm những gì ko ?&lt;br /&gt;Mình yêu nhau , hạnh phúc nhiều hơn là buồn . Em tin là thế .&lt;br /&gt;Vậy mà khi đau lại ko thể ở cạnh nhau , chia sẻ và thông cảm cho nhau .&lt;br /&gt;Cứ chăm chăm tìm những niềm vui khác để loại nhau ra khỏi đầu ..&lt;br /&gt;Không phải là mình yêu nhau mà k đc ở bên nhau .&lt;br /&gt;Mà vốn dĩ , mình đã ko còn cần đến nhau nữa .&lt;br /&gt;Cảm xúc còn lại chỉ là 1 thói quen chưa quên đi được mà thôi ..&lt;br /&gt;Rồi 1 lúc nào đó sẽ quên đi . Và tất cả lại chôn vào hàng nghìn những mảnh kí ức khác , đè lấp lên , khuất lấp đi .&lt;br /&gt;Khi em đã thay đổi .. hẳn anh sẽ thất vọng nhiều hơn nữa , còn em , đã quen vs việc anh thay đổi&lt;br /&gt;Những gì em nói ra , đều hay .. anh đã nói vậy .. hay nhưng có lọt tai anh ko ? Vừa mắt anh ko ?&lt;br /&gt;Khi  mà đã tồn tại những ý nghĩ ghét bỏ ở trog đầu . Thì những điều em nói -  đều là văn vở lươn lẹo trong anh . Vì anh ko còn muốn hiểu em . Và em ,  đã ko còn gì để khiến anh phải hiểu .&lt;br /&gt;Vì mình , chẳng còn là gì của nhau .&lt;br /&gt;Bạn ư ? Em ko nghĩ vậy . Em ko đối diện được với 1 người bạn mà em đã cho đi hết tình cảm của mình .&lt;br /&gt;Em biết , phải yêu rất nhiều mới hiểu ai là người yêu mình nhất .&lt;br /&gt;Xong em chẳng so sánh tình cảm của mình dành cho ai là nhiều ai là ít . Đó , đều là tình cảm .&lt;br /&gt;Nhưng kỉ niệm , vui buồn , sóg gió khó khăn .. ai là người đã ở cạnh cùng e vượt qua .. ai là người cùng em gìn giữ tất cả .&lt;br /&gt;Tình yêu này là đẹp nhất với em .&lt;br /&gt;Nhưng rồi em sẽ lại quên đi thôi .&lt;br /&gt;Em là thế đấy .&lt;br /&gt;Nhanh yêu nhanh quên .&lt;br /&gt;Em tệ thế đấy .&lt;br /&gt;Quên mình đã yêu 1 người thế nào nhanh vậy đấy ..&lt;br /&gt;Vì anh đâu tha thiết em ở lại trong cuộc sống của anh .&lt;br /&gt;Em cũng không muốn trở thành gánh nặng đó .&lt;br /&gt;Vì  em hiểu , anh còn 1 gánh nặng gia đình .. Anh cần 1 người có thể chia  sẻ với anh gánh nặng đó . Về cả vật chất lẫn tinh thần . Không phải là  em .. Vì em ko hợp . Vì gia đình em ko hợp . Vì tất cả những gì của em  đều ko hợp .&lt;br /&gt;Anh từ bỏ nhanh hơn em .&lt;br /&gt;Nhưng em sẽ quên nhanh hơn anh : )&lt;br /&gt;Anh  cho rằng anh làm vậy là cách anh đẩy em đến với 1 người tốt hơn . Nhưng  anh biết không , đó là cách anh đẩy em khỏi anh .. chứ ko hề cao cả như  cách anh nghĩ . Anh chững chạc hơn em .. anh cho rằng những gì em nói ,  chỉ là giỏi nói , nói hay hơn làm .. nhưng tất cả những gì em nói đều  có những nỗi niềm riêng của nó , anh có bao giờ cố gắng hiểu đâu , nên  mọi điều em nói trở thành nói suông .&lt;br /&gt;Em đáng trách , anh cũng vậy .  Nhưg ko bao giờ biết cách ngồi lại nói cho nhau hiểu và thông cảm cho  nhau . Em muốn biết anh nghĩ gì , thì anh lại im lặng . vậy thì có yêu 1  tỉ năm .. cũng chẳng hiểu nổi nhau 1 chút và biết nhau đang muốn gì .&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Em cũng chỉ hỏi anh 1 câu nữa : Đã bao giờ anh là người tha thiết hàn gắn mối quan hệ của 2 đứa chưa ?&lt;br /&gt;Sư thật là em cứ tự lồng lộn rời xa anh .&lt;br /&gt;Nhưng anh nghĩ mà xem .. Chưa bao giờ anh tha thiết giữ em ở lại .&lt;br /&gt;Anh nghĩ rằng việc tỏ ra ko cần làm em yêu anh hơn à ..&lt;br /&gt;Không đâu , em thấy chán hơn mà thôi ..&lt;br /&gt;Nên nếu em có yêu 1 ai đó khác . Rất bình thường . Vì anh chưa bao giờ thực sự cần em .&lt;br /&gt;Anh nói yêu là ở những hành động chứ ko phải là những lời nói .&lt;br /&gt;Vậy mà , anh nói : Anh yêu em . Nhưng hành động của anh , hoàn toàn ngược lại : )&lt;br /&gt;Em ko tốt .&lt;br /&gt;Em ko ra gì .&lt;br /&gt;Em có ra sao .&lt;br /&gt;Anh đã từng nói vào tai em : Dù thế nào anh vẫn yêu em .&lt;br /&gt;Nhưng vì HOÀN CẢNH - vì CUỘC SỐNG .. anh và em vẫn rời bỏ nhau . Rất nhanh .&lt;br /&gt;Hay chỉ là VẪN YÊU - chứ đâu hề cần đến .&lt;br /&gt;Vậy em cũng nói được . Em có thể nói hay hơn .&lt;br /&gt;Còn giờ ..&lt;br /&gt;Em thay đổi rồi . Thay đổi .. giống như cách anh không cần em .&lt;br /&gt;Và giờ , em sẽ chẳng trách anh nếu anh có người khác : )&lt;br /&gt;Ngược lại . Em sẽ chẳng có lỗi gì với anh !&lt;br /&gt;Vì , em chẳng là gì với anh . Vậy anh hãy để em .. là cái gì đó - của - người - khác .&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Ko bao giờ giữ&lt;br /&gt;Chỉ giỏi đẩy đi&lt;br /&gt;Cách anh yêu em&lt;br /&gt;Là như thế à ?&lt;br /&gt;....&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span &gt;Hellangel &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span &gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-4662132636427265555?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>TẠM BIỆT NHÉ, NGƯỜI EM YÊU . TRẢ ANH VỀ VỚI ANH NGÀY XƯA ♥</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/05/tam-biet-nhe-nguoi-em-yeu-tra-anh-ve.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 13 May 2012 02:21:01 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6169862075074696950</guid><description>&lt;a href="http://nhansuvietnam.vn/news_pictures/6/yqgbi1242113467.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 450px; height: 311px;" src="http://nhansuvietnam.vn/news_pictures/6/yqgbi1242113467.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span &gt;Anh à.&lt;br /&gt;* - Có bao giờ 1 trái tim tồn tại 2 con  người không anh ?. Thế mà em có đấy : ) . Từ những lần hờ hợt của anh,  từ những lần thiếu đi anh, em tồn tại 1 con người nữa, trong tim em.&lt;br /&gt;*  Một con người bình thường, thua anh về tất cả : ) . Người ta đến, là  lúc anh dần đi xa em, sự quan tâm của anh với em giống một người bạn hơn  là một người yêu : ) .&lt;br /&gt;* Và người ta luôn bên em, lúc em đau đớn và tuyệt vọng nhất . : ) .&lt;br /&gt;-  Ngay giữa lúc em tìm đến cái chết, để giải quyết tất cả, thì bên em : )  /. không là anh. Em mong, em đợi. em chờ tin nhắn anh, nhưng không thấy  Rep : ) .....♥. Em gục đầu trên bàn phím, bấm những dòng chữ cay xè,  mặn chát : ) . Anh dần xa rồi.&lt;br /&gt;- Từ lúc em quen anh, thương anh và  yêu anh /. em luôn nghĩ mình sẽ đến một tương lai đẹp. Vì anh quá tốt  với em, yêu thương em, em hạnh phúc lắm / Nhưng dường như, càng ngày /.  hạnh phúc ấy dần tan biến : )&lt;br /&gt;- Em vẫn yêu anh, vẫn quan tâm anh, vẫn  đợi hàng giờ chỉ để được nhìn thấy tin nhắn của anh. Em yêu anh, mãi  mãi em yêu anh /. : ) Nhưng sự thât thì, có lẽ do em quá yêu anh, quá  cần anh/. nên ngược lại, anh luôn nghĩ rằng em cần anh hơn anh cần em,  đúng chứ.&lt;br /&gt;- Ngay cả khi 2 đứa vừa nói chuyện điện thoại xong, em kêu  anh nhắn tin cho em, anh bảo em nhắn trước đi. Em bảo rằng anh nhắn em  trước đi, cuối cùng anh nói rằng "xem ai nhắn trước" /. cúp máy, và em  bấm tin nhắn gửi đến anh : ) /. Chính lúc đó, em nghĩ rằng, vì em quá  yêu anh, nên suy ra em cần anh hơn. ♥&lt;br /&gt;- Em cảm ơn anh, suốt thời gian  qua /. anh đã luôn bên em, dù là lúc buồn hay vui thì người đầu tiên em  nghĩ đến là anh, người mà em mong chờ tin nhắn là anh, người đầu tiên  em lo chính là anh. Thế mà, anh đâu biết : ) .&lt;br /&gt;Có lẽ, do anh sai ? hoặc do em sai ? Hay do 2 đứa không thuộc về nhau : )&lt;br /&gt;-  Hết rồi, em trả lại cho anh tự do, anh đi nhé : ) . Bình yên của anh,  em vẫn chúc anh hạnh phúc. Hãy nhớ rằng, những điều em nói với anh, tất  cả là thật : ) . Và yêu anh, đó cũng là thật.&lt;br /&gt;- Chỉ vì, em và anh /.  không thuộc 1 thế giới. Anh với em, xa vời. Không còn những ngày hạnh  phúc trước kia nữa rồi : ) . Thì thôi, buông tay nhau ra, cho cả 2 một  lối đi.&lt;br /&gt;- Hãy nhớ nhé, mình vẫn là bạn : ) . ♥&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span &gt;Hellangel vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-6169862075074696950?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Tạm biệt nhé yêu thương !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/tam-biet-nhe-yeu-thuong.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:50:13 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-5944927716563157822</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcRXQW4TXe4pX2QoIDwliIcP3VGUe2cf0lf9rMlpDM1F82xOvG9A"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 259px; height: 194px;" src="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcRXQW4TXe4pX2QoIDwliIcP3VGUe2cf0lf9rMlpDM1F82xOvG9A" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Dù biết bây giờ em cũng đau như mình, rất đau nhưng rồi nỗi đau sẽ nguôi ngoai. Anh phải ra đi thôi… Cuộc đời có gặp gỡ, có chia ly, ra đi là cách tốt nhất cho cả hai. Đừng buồn, đừng khóc yêu thương nhé bởi mình bên nhau chẳng thể hạnh phúc được đâu. Anh chẳng thể mang hạnh phúc đến cho em… một người con trai luôn bận rộn, vô tâm, không hiểu em như anh sao có thể làm em vui, em hạnh phúc được chứ?&lt;br /&gt;Hãy biết quên lãng và biết kiếm tìm. Hãy quên anh đi và tìm hạnh phúc mới. Sẽ có một người con trai khác tốt hơn anh đến bên em và mang lại cho em những tiếng cười cho em niềm hạnh phúc như anh đã từng làm lúc ban đầu. Tình chỉ đẹp khi còn rang rở phải không em? “ tình là cơn mộng thắm lúc ban đầu, rồi nhạt nhòa như nắng phai trong chiều ,,,”.&lt;br /&gt;Tinh yêu của anh! Đừng ngỡ ngàng, đừng đau khổ khi anh ra đi em nhé! Bởi biết đâu chúng mình xa nhau là tốt nhất cho cả hai. Anh ra đi nhưng con tim anh vẫn mãi mang bóng hình em, vẫn mãi yêu em. Bởi từ lúc yêu em anh đã biết rằng em là tình yêu cuối cùng của anh. Anh sẽ chôn chặt, chôn chặt tất cả quá khứ, tất cả những kỷ niệm vào trái tim mình, để mình Anh bước tiếp trên con đường chỉ có riêng mình, nơi mà không có em đứng chờ anh, sẽ không có em nắm tay anh… Tất cả những điều hạnh phúc ấy giờ chỉ còn là dĩ vãng…&lt;br /&gt;Rồi em sẽ sánh bước bên người con trai khác, người con trai em sẽ yêu, em sẽ nắm tay anh ấy cùng đi trên con đường của hai người như đã từng nắm tay anh. Nhưng xin đừng, xin em đừng đưa anh ấy đến những nơi mà mình đã từng đến, đi trên những con đường mà mình đã từng đi. Bởi lúc đó, ở một nơi nào đó có một người sẽ chết lặng vì đau khổ…Cảm ơn em thời gian qua đã luôn bên anh, tha thứ và bỏ qua nhưng câu nói ngu ngốc của anh...&lt;br /&gt;Hãy mạnh mẽ lên yêu thương nhé! Đừng buồn, đừng khóc khi nghĩ rằng mình đã mãi mất nhau… bởi em sẽ không bao giờ mất anh cả, bởi trái tim anh vẫn mãi thuộc về em. Có chăng là anh mất em, vì anh biết rồi sau một thời gian, nỗi đau sẽ nguôi ngoai, bóng hình anh chỉ còn là kỷ niệm và em sẽ tìm được tình yêu mới cho mình. Nhưng anh không trách em bởi đây là điều anh lựa chọn…&lt;br /&gt;Đừng hỏi vì sao anh lại làm vậy em nhé! Đừng hỏi vì sao anh lại ra đi khi mình vẫn còn rất yêu nhau, đừng hỏi vì sao anh bỏ lại tất cả khi mình vẫn đang hạnh phúc. Rồi đến một ngày em sẽ hiểu ra tất cả và anh biết lúc đó em sẽ không trách anh, bởi tất cả những gì anh làm cũng chỉ vì để em được hạnh phúc mà thôi…&lt;br /&gt;Cảm ơn em thời gian qua đã luôn bên anh, quan tâm anh và yêu anh nhiều đến vậy, những ngày bên em là những ngày thực sự hạnh phúc đối với anh.&lt;br /&gt;Cảm ơn em đã cho anh biết thế nào là hạnh phúc khi yêu và được yêu… Nhưng anh không phải là một người may mắn, thần tình yêu đã không cho anh có được tình yêu của em đến hết cuộc đời này. Vậy nên anh phải ra đi thôi…&lt;br /&gt;Hãy sống thật vui và thật hạnh phúc yêu thương nhé! Dù rằng những ngày tiếp theo con đường em đi sẽ không có anh… Nhưng em đừng buồn bởi em không hề cô đơn, vì ở phương xa anh luôn dõi theo từng bước đi của em và luôn cầu chúc cho em được hạnh phúc… anh mãi yêu em…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;tinhnguyenhuu.90&lt;br /&gt;forum vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-5944927716563157822?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">10</thr:total></item><item><title>Anh yêu em nhiều lắm!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/anh-yeu-em-nhieu-lam.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:46:52 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7963224471434079447</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcSTsdin6pxCSAw81PyThfToQRocyDQLTzzvBXvrmE0LfQBgrnAF"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 167px; height: 186px;" src="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcSTsdin6pxCSAw81PyThfToQRocyDQLTzzvBXvrmE0LfQBgrnAF" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="postbody"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;&lt;strong&gt;Có lẽ, không ai biết anh yêu em, em nhỉ?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Anh và em gặp nhau trong một mùa thu, hôm ấy trời mưa rất lớn, lớn đến nỗi lớp anh không ai đi học, đường đi ngập nước, trong lớp chỉ có vài bóng hình, anh bước vào điều đầu tiên là anh rất ngạc nhiên khi anh thấy em ngồi tâm sự với nhỏ bạn chung lớp.&lt;br /&gt;     &lt;strong&gt;Bạn ấy tên gì vậy?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Bồ nói ai?&lt;br /&gt;      &lt;strong&gt;Người áo trắng! Hình như bạn ấy thích màu trắng!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;      À, đó là kẻ máu lạnh lớp mình đó, máu lạnh nhưng được lắm.&lt;br /&gt;Anh khẽ nhìn khi 2 người đang bàn về anh, anh không phải không nghe những gì em và bạn anh nói, anh chỉ là giả vờ thôi em à. Em có nhớ không? Cái lần em nói "Bạn ấy thật lovely, fun" anh thường nói trong lòng, "cô bé này trông vẻ thích ngọt nhỉ!". Em cứ thế mỗi lần qua lớp anh, em đều ngồi bàn dưới anh để trò chuyện cùng bạn chung lớp anh, có khi em ngồi cạnh anh, nhưng anh quay mặt bước đi trong im lặng, nhưng em có biết rằng anh chẳng muốn như vậy đâu. Anh muốn khẽ nói chuyện cùng em, nhưng anh không thể, anh không đủ can đảm.&lt;br /&gt;Có lần, cô bạn viết một tờ giấy rằng "Bạn mình thích bạn, còn bạn? Bạn thích không?", anh rất muốn viết rằng "Tôi rất thích!" nhưng chẳng lẻ, anh và em chỉ gặp nhau và nói chuyện vài lần, anh lại nói thích em như vậy? Anh rất sợ rằng em và bạn anh chỉ là chọc anh thôi, nên anh chỉ có thể viết "mình không biết nữa, mình chưa xác định".&lt;br /&gt;Ngày hội thao, em có nhớ lần anh đánh cầu lông anh bị trật tay không, em qua lớp anh và lo anh từng chút một, anh cảm thấy rất hạnh phúc, ấm áp khi bên em. nhưng anh chỉ có thể nói rằng: "cám ơn bạn!", anh biết em rất buồn khi anh nói vậy và khi em chợt khóc, anh thất rất đau, từng cơn quằn quại, từng cơn như gậm nhấm tim anh, anh cứ ngỡ từng hồi đang cố gắng giết anh, anh chỉ có thể đưa khăn giấy cho em và an ủi em, nhưng mà anh biết tim anh đã trót yêu em.&lt;br /&gt;Và một ngày, khi em quen một anh bạn trên Yahoo, anh biết em cũng dần vui vẻ, vì người ấy lo cho em, bạn anh hay nói và trách anh sao để em như vậy, nhưng thật ra, anh không muốn em sẽ bên một người vô cảm như anh, đã bao lần anh muốn xa em, nhưng anh không nỡ và mình cũng chưa từng nói quen nhau, mình chỉ là bạn nhưng cư xử như đang quen, anh cứ lạnh nhạt và không một nụ cười, ngày em đi uống nước cùng bạn em, anh cũng biết nhưng anh không muốn đến gặp. Rồi khi em bị bỏng, anh đã điện thoại gọi người bạn ấy của em đến và đưa anh ta chai thuốc đưa em với lời nói :" cứ nói bạn đưa". Rồi anh cứ bâng khuâng không biết mình có sai hay không. Nhưng sự thật thì anh đã làm đúng.&lt;br /&gt;Đến ngày thi học kỳ 2, anh vẫn nhớ, người ấy đưa em đi học, lòng anh đau lắm em biết không? Nhưng anh không thể nói tiếng nào, rồi một ngày em đã quen bạn ấy, anh rất vui khi em và bạn ấy hạnh phúc bên nhau dù rằng trong lòng anh rất đau, rất khó chịu, đôi khi anh khẽ rơi nước mắt nhưng mà anh chỉ ngụy biện bằng lời nói "bụi bay vào mắt" anh xin lỗi em nhiều lắm, anh biết anh đã làm khổ em nhiều, với con người lạnh nhạt của anh anh không thể yêu em được vì anh rất yêu em. Yêu và không yêu chỉ cách nhau khoảng ngắn, anh sẽ không yêu em đâu thật vậy, anh chỉ là lấy hình bóng em để vào trong quả tim thủy tinh của anh thôi. Nhưng anh không chối rằng : "Tim anh chỉ có mình em". tạm biệt em nhé. Hãy hạnh phúc bên người của em.&lt;br /&gt;                                "Anh Yêu Em " &lt;img style="display: inline;" class="" src="http://illiweb.com/fa/i/smiles/icon_cry.gif" alt="Crying or Very sad" longdesc="1" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;matuanduy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-7963224471434079447?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Gủi người con gái anh yêu</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/gui-nguoi-con-gai-anh-yeu.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:44:26 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-5974262663939155002</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTVcQp8VdkeqZs7xgqRlivpQsGu3wtVuSU1cLEsiWUeq4sQQWBi"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 196px; height: 127px;" src="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTVcQp8VdkeqZs7xgqRlivpQsGu3wtVuSU1cLEsiWUeq4sQQWBi" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTVcQp8VdkeqZs7xgqRlivpQsGu3wtVuSU1cLEsiWUeq4sQQWB"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 1px; height: 1px;" src="https://encrypted-tbn1.google.com/images?q=tbn:ANd9GcTVcQp8VdkeqZs7xgqRlivpQsGu3wtVuSU1cLEsiWUeq4sQQWB" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="line-height: normal;"&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;Em yêu à.... Quên mất vợ yêu của anh.!&lt;br /&gt;Cảm ơn em. Em đừng hỏi vì sao anh chưa nói gì đã cảm ơn em. Chắc có lẽ em đang thắc mắc anh cảm ơn em cái gì đúng không em yêu?&lt;br /&gt;Em là nguời... là người con gái anh sẽ gắng bó với em khi về già luôn đó, anh tin tưởng rằng tình yêu của anh đủ lớn để anh có thể tự tin nói vơi em rằng anh sẽ đi với em đến cuối con đường. Cái con đường mà e phải khổ cực lựa chọn ngã rẽ, và cũng chính anh là người tạo ra ngã rẽ ấy và cũng chính anh sẽ chịu trách nhiệm khi anh xây dựng ngã rẽ đó trong con đường tình đó. Anh HỨA sẽ luôn nhuộm màu con đường ấy bằng màu hồng bằng tình yêu của anh. Một tình yêu mà chưa bao giờ anh lại thấy mình bị động trong chuyện tình cảm. Bị động không phải anh sợ em mà bị động vì anh quá thương em, anh cũng đã từng yêu và anh biết anh ở vị trì nào. Cho đến khi anh gặp em con tim anh lại một lần nữa thổn thức vầ tất nhiên chưa bao anh lại thấy mình lại có cảm giác như thế, em biết không? Chính nụ cười của em là thủ phạm gây ra 1 căn bệnh lạ cho tim anh. Đó là tim anh co lại, đạp loạn xạ mỗi khi em lạnh nhạt với anh, không muốn nói chuyện với anh hoặc nói chuyện với giọng điệu lạ lạ.. Anh xin cảm ơn nụ cười của em cũng là kể gây ra căn bệnh nan y không thuốc chữa trị. Dù có phương thuốc rẽ tiền nào đó trị hết bệnh cho anh thì anh hứa với lòng anh sẽ không bao sự dụng tới nó. Vì anh muốn tim mình chứa nỗi nhớ thương em. Anh chỉ mong một điều là em sẽ ghen, giận, hờn, nhớ, thương như anh thương em. Như thế đã quá đủ với anh rồi. Mình cùng cố gắng xây dựng và nâng cấp con đương màu hồng mang tên 2 đứa minh sẽ không có giới hạn và ngã rẽ nữa em nhé...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="line-height: normal;"&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;phapvn157&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="line-height: normal;"&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="line-height: normal;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-5974262663939155002?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chính là anh!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/chinh-la-anh.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:41:10 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2294170151040383838</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn0.google.com/images?q=tbn:ANd9GcRN4DPo1DIBExX3PASU-iF5ZcE00R0n_zQn84VWn36-3_yNHxjM"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 239px; height: 211px;" src="https://encrypted-tbn0.google.com/images?q=tbn:ANd9GcRN4DPo1DIBExX3PASU-iF5ZcE00R0n_zQn84VWn36-3_yNHxjM" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;Ấm áp, được yêu thương, chở che, và hạnh phúc đó là cảm giác của em trong lúc này...mà người đem đến không ai khác - chính là anh. Không thể nói với anh rằng những nghĩ suy trong em như một tờ giấy trắng vì em cũng từng yêu, từng tin vào tình yêu, từng biết được thế nào là khổ đau, là hạnh phúc...nhưng em sẽ nói với anh rằng trong cuộc sống này nếu có một người làm em thay đổi mọi nghĩ suy, tình cảm và ngay cả cách nhìn về tình yêu thì người đó cũng lại chính là anh. Cám ơn anh vì tất cả, mặc dù cũng chính anh làm em phải đứng trước ngã ba như thế này...&lt;br /&gt;Một ngã ba trên con đường tình cảm không cân, đo, đong,đếm để cuối cùng ngã rẽ hướng nào thì người mang lầm lỗi cũng là em. Mà cũng phải thôi, em không thể đổ lỗi cho số phận trớ trêu hay đổ lỗi cho anh _ người làm trái tim em lỗi nhịp, mà có chăng là nơi em, hay nói đúng hơn là bởi nơi con tim em, dù rằng lý trí em đã cố gắng lèo láy đến mức có thể.&lt;br /&gt;Đến bây giờ em vẫn không thể tin được vào chính những tiếng nói con tim mình nữa, sao lại có thể...........Vậy mà tất cả đã có thể mỗi khi anh bên em từng ngày, từng ngày một. Em thích anh! Cảm giác đầu tiên trong em về anh là như vậy, thích anh rất ga lăng, nhiệt tình lại tận tâm bày cho em thi nữa, thích anh như thích một người bạn thôi nha! Rồi thời gian vô tình cứ thế trôi, có người cố tình cứ nhắn tin quan tâm em, gọi điện thoại sẻ chia cho em bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống; cố tình giả vờ rãnh rỗi để dọn phòng giúp em nữa, nhiều nhiều lắm...bao nhiêu lần cố tình như thế anh đâu biết chính anh đã làm em vô tình rẽ vào một lối đi mới mà nơi đó phải chăng chỉ toàn màu hồng??? Đôi tay ấy siết chặt bàn tay em làm em ghét anh ghê vì tay anh sao ấm áp đên thế? Bờ vai đó luôn sẵn dành làm chỗ dựa vững chắc cho em khi em mệt mỏi và gục ngã, những quan tâm, lo lắng đong đầy yêu thương anh luôn mang đến cho em từng ngày, từng giờ, từng phút làm em như quên đi mọi hiện hữu xung quanh. Rồi những lời nói động viên, an ủi khi em vấp ngã trong cuộc sống giúp em như có thêm một sức mạnh vô hình nào đó mặc dù đôi lúc em cảm thấy nó rất "sến", hj. Tất cả điều đó luôn lấp đầy bước chân em đi để giờ nhìn lại, con đường anh mang đến cho em phải chăng toàn màu hồng, màu hồng rực rỡ của tình yêu anh dành cho em dù đôi lúc vẫn có vài cơn bão cát. Một màu hồng của tình yêu mà người ta vẫn thường hay nói để giờ em quên mất không gian mình biết nhau và thời gian mình quen nhau là rất ngắn. Có thể vì thế mà em đã quên mất luôn một người, một lời hứa. Một người mà em đã từng cho người ta hy vọng...Có thể em quá ích kỷ, cũng có thể là do em quá tham lam trong tình cảm, để bây giờ ngã ba đó em có thể bước thế nào??? Có thể em sẽ lựa chọn ra đi, có thể em sẽ làm anh hay người ta đau khổ. Vậy là tất cả đã có thể...từ khi em biết trái tim mình co thể vì một ai đó mất rồi...vì anh....&lt;br /&gt;Vì anh em đã trở thành người có lỗi mất rồi, vì anh em bước trên con đường đó, và cũng vì anh mà tim em đã.............yêu rồi! Vậy là anh biết câu trả lời rồi đó nha! Và cũng đừng hỏi em mãi về nhân vật chính trong câu chuyện này nữa! Có người nói với em, không ai lựa chọn được tình yêu mà hãy để tình yêu tự cảm nhận ai mới là một nửa của đời mình. Và em cũng vậy, dù rằng giờ đây trong lòng em nhiều đắn đo suy nghĩ, đôi lúc cũng đã muốn từ bỏ nhưng chính là anh và tình yêu của anh làm em thay đổi..Có lẽ em có lỗi với người ta nhưng tình yêu của em thì nào đâu có lỗi. Đúng không anh? Nên em sẽ không rời xa anh đâu nhé! Em sẽ hoàn toàn chỉ nghĩ về anh thôi và tim em cũng chỉ có anh thôi, em sẽ bước tiếp trên con đường màu hồng đó vì em biết rằng phía trước có một vòng tay đang chờ nắm lấy tay em để cùng nhau đi tiếp..Hứa với em không được buông tay em đâu nhé vì em sẽ bám chặt tay anh không rời xa đâu. Hứa với em sẽ dìu em đứng lên và tiếp sức cho em mỗi khi em vấp ngã. Hứa với em bờ vai đó chỉ là chỗ dựa của em vì em sẽ không cho ai mượn đâu đó! Hứa với em anh sẽ mãi yêu em và không thèm để ý đến ai dù chỉ là liếc nhìn thôi nha! Và hãy hứa với em là cùng nhau cố gắng để tình yêu mình là mãi mãi ngen anh! Để cảm giác ấm áp, được yêu thương, chở che và hạnh phúc trong em chỉ là 3 ngày thôi..hôm qua, hôm nay, và ngà&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/i&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;y m&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;ai&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;nhock_iuanhthoi!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-2294170151040383838?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Sự thù hận giũa chúng ta.....</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/su-thu-han-giua-chung-ta.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:33:21 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-5465882382858236053</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcSE1KxuZYG8VPbLGzogHDFrbmMTNWxWC7uBbrbnYhA2yNJBxCSP"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 179px; height: 187px;" src="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcSE1KxuZYG8VPbLGzogHDFrbmMTNWxWC7uBbrbnYhA2yNJBxCSP" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="postbody"&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;&lt;strong&gt;Anh!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ chuyễn tình cảm của chúng ta không đủ lớn để chiến thắng lòng thù hận giữa hai gia đình.Em mệt mỏi vì phải cố gắn, vì muốn xoá tan đi những tổn thương mà người lớn hai bên đã gây ra. Anh cũng không còn là anh của em như ngày nào nữa, nước chảy đá mòn cũng đúng phải không anh? Áp lực từ phía gia đình anh khiến anh thay đổi, sao anh không nghĩ em cũng bị áp lực như thế từ gia đình mình.&lt;br /&gt;Tàn nhẫn thật khi anh nhắn tin cho em bảo: "biết cô là người thẳng thắn, muốn hỏi tí chuyện không biết ý cô thế nào?" Chuyện gì? Chuyện giữa việc làm ăn giữa 2 gia đình thì em là người ngoài, em không tham gia vào và cả anh cũng thế từ hằng chục năm nay.&lt;br /&gt;Em cũng có công việc nhà nước ổn định, anh cũng làm cùng ngành.&lt;br /&gt;Anh biết rõ chúng ta không muốn đề cập tới chuyện 2 nhà vì không rõ ai đúng, ai sai, biết làm gì khi chúng ta đang đứng giữa ngã ba đường?&lt;br /&gt;Nhưng có lẽ anh đã tin vào gia đình anh và có thái độ như thế với em? Tệ hại hơn anh đã nói những lời mà có nằm mơ em cũng không nghĩ nó xuất phát từ người con trai em yêu thương nhất. Vẫn biết tình cảm của chúng ta đôi lúc thấy bế tắc thật nhưng hai từ cố gắn luôn đặt lên hằng đầu với anh và em.&lt;br /&gt;Đên hôm nay, mọi thứ đã khác.&lt;br /&gt;Sự thù hận càng ngày càng lớn thì phải?&lt;br /&gt;Em mệt mỏi và buông xuôi thôi, có lẽ tình mình không đủ lớn, có lẽ mình không có duyên phận, có lẽ anh không là người chung đường của em trong cuộc đời này.&lt;br /&gt;Mong rằng sự thù hận của chúng ta sẽ xóa hòa theo năm tháng, mong rằng anh đủ nghị lực và bản lĩnh để bảo vệ người con gái mình yêu!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;comay1511&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="gensmall"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-5465882382858236053?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tình yêu sẽ không là gì nếu chỉ đến từ 1 phía..</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/tinh-yeu-se-khong-la-gi-neu-chi-en-tu-1.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:31:48 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6541211324540549081</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcS8cGrctQfhrjSz_XDetEV7QOjFMNTCFi0IcpbL3Vg0PrzgXV10"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 159px; height: 212px;" src="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcS8cGrctQfhrjSz_XDetEV7QOjFMNTCFi0IcpbL3Vg0PrzgXV10" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;Tình yêu luôn là đề tài muôn thuở, đã có biết bao nhiêu danh ngôn và những thiên tình sử được viết để ca tụng tình yêu. Khi yêu ai cũng nghĩ tình yêu chỉ toàn là màu hồng, là hạnh phúc khi được bên người mình yêu nhưng mấy ai biết được thật sự tình yêu là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải chăng tình yêu là sẵn sàng làm mọi thứ vì người mình yêu, sẵn sàng bỏ qua tất cả để đến được với nhau, sẵn sàng bỏ đi những thói quen những thú vui để người mình yêu được hạnh phúc. Và phải chăng tình yêu đích thực chỉ muốn cho đi chứ không hề muốn nhận lại, phải chăng tình yêu phải có sự hoà hợp từ 2 phía, phải chăng có như vậy thì tình yêu mới lâu bền và đi đến cuối con đường hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng! Tất cả chỉ là con số 0 nếu như tình yêu chỉ đến từ 1 phía.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã từng nghĩ và từng yêu như thế nhưng tình yêu tôi chỉ như nhóm máu O, chỉ cho đi mà không được nhận lại. Tôi đã yêu chân thành yêu như chưa từng được yêu, tôi đã dành cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất nhưng cái mà em trả lại cho tôi chỉ toàn là những nỗi đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta nói vết thương thể xác có thể lành nhưng vết thương của tình yêu thì mãi mãi vẫn còn đau. Đã bao lần tôi tự nhủ lòng phải quên em để sống tiếp để làm lại từ đầu nhưng sao khó quá, tôi không biết phải làm gì để quên em để có thể gạt bỏ hình ảnh của em ra khỏi đầu. Mỗi bước tôi đi mỗi nơi tôi đến đều như có em bên cạnh làm tôi cứ ngỡ em đang rất gần, rất gần! Rồi giật mình tỉnh lại, thì ra tôi đang mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao em chỉ toàn mang lại cho tôi niềm đau mà tôi lại nhớ em nhiều đến như vậy? Em đi, tuy không nói với tôi 1 lời nhưng tôi sẽ đếm, đếm dến ngày mà tôi quên được em như em đã từng quên đi tình nghĩa vợ chồng giữa tôi và em. Em đến và đi quá vội vàng, những giây phút hạnh phúc của tôi và em như vẫn còn đây như mới ngày hôm qua vậy mà em đã mang con đi xa tôi đã hơn 2 tháng rồi. Không biết thời gian qua em như thế nào nhưng với tôi từng ngày từng giờ từng phút trôi qua thật nặng nề, tôi ước gì mình có thể quay ngược thời gian để ngày hôm đó đừng xảy ra. Cái ngày 31/01/2012 đó tôi đi, để rồi mất em và con mãi mãi. Tôi không ngờ được người con gái tôi yêu, người cùng tôi đầu ấp tay gối suốt 2 năm qua, người đã có với tôi 1 mặt con lại đang tâm rũ bỏ tình tôi như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hận em? Không, tôi không hề hận em. Vậy thì tôi nhớ em ư? Thật sự bây giờ không biết tôi đang yêu em hay tôi đang hận em nữa, cảm xúc trong tôi lẫn lộn giữa yêu và hận. Tôi không biết lúc này tôi phải làm gì????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình, bạn bè ai cũng khuyên tôi nên quên em đi mà tôi nào có làm được. Miệng thì nói sẽ quên nhưng lại không thể. Càng cố quên thì lại càng nhớ, càng muốn níu kéo thì em lại càng xa. Nhiều khi tôi muốn mình mất đi trí nhớ để có thể quên em nhưng lại sợ 1 ngày nào đó tỉnh lại thì nỗi nhớ em lại tràn về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thì cứ để tôi nhớ, tôi yêu, tôi hận em như thế này lại hay. Không quên em không phải là không bao giờ quên được em, hận em không phải là không bao giờ tha thứ cho em, nhớ em không phải là muốn níu kéo em. Tôi không quên, tôi hận em, tôi nhớ em chỉ để giữ lại trong lòng mình chút kỉ niệm của quá khứ và để nhớ rằng tôi đã từng yêu như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để biết được rằng, tình yêu sẽ không là gì nếu chỉ đến từ 1 phía...!!!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;qtuan2902&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-6541211324540549081?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chốn bình yên cho trái tim...em biết tim ở đâu???</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/chon-binh-yen-cho-trai-timem-biet-tim-o.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:28:30 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7499823845129769451</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcQUSlkvowQSQSQIpyNTwGtFccHQe-hkPiuENMUxTPfwZbuUVN0NUA"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 212px; height: 174px;" src="https://encrypted-tbn3.google.com/images?q=tbn:ANd9GcQUSlkvowQSQSQIpyNTwGtFccHQe-hkPiuENMUxTPfwZbuUVN0NUA" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;strong&gt;Nhửng giọt nước mắt lại lã chã rơi trên 2 gò má...!&lt;br /&gt;CÔ đã không mảy may rung động trước tình cảm của người theo đuổi em gần 5 năm trời để chuyên tâm với việc học hành và rồi thời gian trôi đi, anh vẫn không từ bỏ quyết tâm theo đuổi tình yêu của mình. Cho tới 1 ngày anh bị gia đình ép phải lấy 1 người mà anh không hề yêu thương, anh đã bỏ nhà ra đi cũng chỉ vì không đông ý, anh đã cắt tay tự tử để bảo vệ tình yêu mà anh dành cho cô...nhưng tất cả những việc anh làm đều không đủ sức phản kháng lại gia đình, anh phải kết hôn.&lt;br /&gt;Anh không may mắn vì chỉ chung sống với nhau chưa được nửa năm thì ly hôn, hạnh phúc không thể đến với anh bởi sống bên 1 người mà trong lòng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến người mình yêu.&lt;br /&gt;Cô thì vẫn cứ lăn lội với những thăng trầm của cuộc sống và đớn đau trong tình yêu của cô, cô yêu họ với 1 tình yêu chân thành không 1 chút toan tính vụ lợi nhưng vì anh là kẻ phong lưu đa tình nên bỏ rơi cô trên quãng đường mà anh đã từng nói là muốn cùng cô đi hết con đường đó.&lt;br /&gt;  Những giọt nước mắt lại lã chã rơi...!&lt;br /&gt;Cô khóc, khóc thật nhiều. Cô khóc không phải vì cô luyến tiếc người đã từng theo đuổi cô mà cô khóc vì những gì cô đã nhận được từ người cô yêu, cô khóc vì cô biết đó là cái giá mà cô nghĩ mình phải trả cho sự thờ ơ của mình trước người đã tưng theo đuổi cô mặc dù cô biêt trong tâm trí của mọi người có thể anh là người con trai không có lập trường nhưng tình yêu của anh dành cho cô đến giờ phút này khiến cô cảm thấy tim mình đau nhói.&lt;br /&gt; Người yêu cô giờ này đang ở nơi đâu? Anh đang làm gì? Anh đang tay trong tay với 1 người con gái khác?&lt;br /&gt;Cô thương cho con đường tình duyên của mình, cô thấy mình kém cỏi khi đã không giữ được chân người mình yêu. Cô thấy mình thật vô tác dụng đã không thể cảm hoá người cô yêu bằng tinh cảm chân thành của mình.&lt;br /&gt;Cô nhận ra rằng mình phải buông tay để anh đi tìm hạnh phúc mới vì cô hiêu rằng hạnh phúc là cho đi và không nên níu kéo những gì không thuộc về mình.&lt;br /&gt;  Cô muốn tìm 1 chốn bình yên cho trái tim mình nhưng đâu sẽ là chốn bình yên cho trái tim cô???&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;unhappyseason&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-7499823845129769451?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chào em nhé! Dĩ vãng một thời.</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/04/chao-em-nhe-di-vang-mot-thoi.html</link><category>Thư chia tay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Fri, 13 Apr 2012 18:26:03 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-501440386647287887</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://encrypted-tbn0.google.com/images?q=tbn:ANd9GcQpFeenqlManS3mNceznpHPllCvNEvgf-gGlQ-J-kwfSEOobK1PtQ"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 198px; height: 149px;" src="https://encrypted-tbn0.google.com/images?q=tbn:ANd9GcQpFeenqlManS3mNceznpHPllCvNEvgf-gGlQ-J-kwfSEOobK1PtQ" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;&lt;i&gt;Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ&lt;br /&gt;Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên&lt;br /&gt;Quên càng quên quên càng thêm nhớ&lt;br /&gt;Nhớ rồi nhớ để nhớ mãi không quên.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;4 câu thơ này làm tôi nghĩ thời gian có thể làm ta quên đi những điều không đáng nhớ và nhớ những điều không đáng quên. Thật ra thì tôi cũng không biết bây giờ tôi phải nhớ và quên những gì, vì với tôi những chuyện đáng quên thì k thể quên còn những chuyện đáng nhớ thì tôi lại không thể nhớ. Phải chăng tôi đã quá yêu em nên không thể quên được em? Nên tôi quyết định rời Vũng Tàu về nơi đất Ba Tơ tỉnh Quảng Ngãi này để tâm hồn được thanh thản trước khi rời xa đất mẹ và để quên đi những chuyện buồn của mình.&lt;br /&gt;Nơi núi non và những con người dân tộc chất phát thật thà nơi dây đã nhóm lại trong tôi ngọn lửa của niềm tin mà tôi tưởng chừng như mình đã đánh mất từ lâu. Hơn 1 tuần nay tôi thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều nhưng hình như vẫn chưa đủ để tôi thôi nghĩ về em.&lt;br /&gt;Ngồi buồn 1 mình là lúc kỉ niệm ùa về trong tôi, giờ có lẽ em đang vui bên người ta...em có hiểu được nỗi lòng của tôi?ong tôi giờ sẽ mãi in hằn vết thương ai đó đã gây ra, 1 trái tim tan nát vì yêu em...&lt;br /&gt;Ngày trước em nói em yêu tôi vì tôi không như người ta, vì em thấy ở tôi 1 tình yêu thật sự, vì tôi là người mang đến hạnh phúc mà 10 năm nay em chưa hề có được. Tôi nhớ cái tết đầu tiên em và tôi bên nhau_2011. Tối 30 tôi chở em đi dạo biển rồi quay xe về đài liệt sĩ ngồi đợi giờ phút giao thừa. Khi trái pháo đầu tiên được bắn lên bầu trời thì em nhẹ nhàng nói với tôi: " ox à! em hạnh phúc lắm, đã lâu lắm rồi em không được đón cái tết nào ra hồn cả, năm nào cũng mãi tới mùng 10 tết em mới về đến nhà. Em hi vọng 2 vợ chồng mình sẽ mải có những giây phút như thế này, đừng bao giờ xa em và con nha ox."&lt;br /&gt;Tôi hạnh phúc khi nghe em nói, nhưng cuộc đời đâu ai biết được chữ ngờ.&lt;br /&gt;Giờ đây em nỡ bỏ ra đi không 1 lời nói, em nỡ bán đi cái tình cái nghĩa của tôi và em để đổi lấy cái danh cái lợi. Em đã nói thằng chồng cũ của em chỉ toàn mang đến cho em niềm đau, lấy nhau 6 năm không có con nên em và nó đã li dị. Vậy thì sao bây giờ em lại mang bé Trân con chúng ta về với người xưa của em. Nói là xưa vậy thôi chứ em và nó vẫn còn hôn thú, vẫn là vợ là chồng, gia đình em vẫn chấp nhận nó mà.&lt;br /&gt;Vì sao lại có sự đổi trắng thay đen như vậy hả em? Tôi đã tự vẻ cho mình 1 hạnh phúc màu hồng và tôi đã sai khi nhận ra sự thật quá muộn màng. Sở dĩ em phụ tôi vì gia đình em nói tôi không lo được cho em và con nên không cho tôi được gần 2 mẹ con em. Nhưng em à! Sự thật không hề như vậy, sự thật là em và chồng em không thể có con nên thằng chồng em chấp nhận cho em ở với tôi để có con, và giờ khi bé Trân cứng cáp, khi tôi trắng tay và khi em và gia đình em đã đạt được mục đích của mình thì em ra đi. Vậy thôi phải không em?&lt;br /&gt;Có rất nhiều cách để chia tay, cho người ở lại bớt đau khổ, vậy mà em đã chọn cho tôi 1 kết thúc đau đớn nhất. Tôi yêu em nhiều lắm, tôi yêu em thật đấy nhưng tôi phải xa em thôi. Dù sao thì trong tôi em đã từng là người mà tôi yêu thương nhất vì vậy tôi mong em được vui, được hạnh phúc và vững bước trên con đường em đã chọn, dù con đường em đi đã không còn tôi đi cùng.&lt;br /&gt;Chào em nhé! Dĩ vãng một thời.....&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;qtuan2902&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;forum vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-501440386647287887?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Giấc mơ không trọn vẹn!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/02/giac-mo-khong-tron-ven.html</link><category>vnthu</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Mon, 20 Feb 2012 22:53:31 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-4616213156398078627</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.eva.vn/upload/4-2011/images/2011-12-29/1325153090-loichuanoi-tygt-eva.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 176px; height: 176px;" src="http://www.eva.vn/upload/4-2011/images/2011-12-29/1325153090-loichuanoi-tygt-eva.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Em muốn mình được giống như anh, sống vui vẻ vô tư, không muộn phiền,  không suy nghĩ gì cả và có lẽ cũng không biết đau khổ vì một ai...&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cho tới giờ em vẫn không thể hiểu được anh nghĩ gì, vì sao anh thay  đổi quá nhanh, vì sao anh biến mất mà không cho em một lí do không một  lời giải thích? Anh cần gì cho cuộc sống của anh? Có lẽ anh không cần  tình yêu, không cần em, phải không?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngày anh và em quen nhau, anh là anh lính thông tin, còn em là cô  sinh viên ĐH, anh là người con đất biển, còn em ở mảnh đất cao nguyên,  em thích biển… dù từ nhỏ không biết biển là như thế nào. Với em anh là  một nửa hoàn hảo. Anh không biết mặt em, và em cũng vậy, yêu nhau nhưng  chỉ biết hình dung ra người mình yêu qua giọng nói, qua những câu chuyện  hằng ngày cùng chia sẻ. Trong những lá thư em thường nói: “Tình yêu của  anh và em chỉ như là mơ thôi, em chờ anh đến đánh thức em dậy để mọi  thứ trở thành hiện thực”. Nhưng không… Em đã sống trong ảo tưởng và chờ  đợi một tình yêu không thuộc về em.  &lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center"&gt;Em biết giữa em và anh bây giờ cũng chỉ là một tình yêu ảo bởi em  chưa một lần được gặp anh, em chỉ là một con gió thoáng qua trong đời  anh thôi, và anh cũng đã dễ dàng quên em như quên lời của một bài hát  mặc dù anh vốn hát rất hay. Nhưng em, một người con gái lần đầu tiên cảm  nhận được hạnh phúc bình dị của tình yêu, thì vẫn nhớ về anh, dù anh đã  mang đến cho em bao cay đắng, bao giọt nước mắt đau khổ. Em đã cố hận  anh, em đã nghĩ đến nỗi đau, nghĩ đến sự vô tình của anh để dặn lòng  không được nghĩ tới anh nữa, nhưng đâu có dễ dàng và đơn giản như câu  nói "anh thật sự xin lỗi em hãy quên anh đi" của anh.Từ nay em sẽ không cố ép mình phải quên anh nữa, em sẽ nhớ, nhớ màu  xanh áo lính, nhớ mảnh đất Ninh Thuận quê anh, nhớ những câu chuyện anh  kể, nhớ những bài hát anh hát,...nhớ tất cả những gì liên quan tới anh.  Và em sẽ chờ cho thời gian dần xóa đi những điều đó, xóa đi kí ức buồn  trong em, và chữa lành vết thương lòng này. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Em đã viết cho anh rất nhiều, em rất muốn gửi tới anh những dòng nhật  ký của mình, nhưng em không đủ can đảm, em biết sự im lặng đến đáng sợ  của anh, sợ anh đọc được tâm sự của em mà vẫn thờ ơ như thời gian qua,  em sẽ càng đau lòng hơn nữa khi thấy sự tàn nhẫn của anh.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ước mơ được ở bên cạnh và mang đến những điều tuyệt vời, mang đến  hạnh phúc cho người mình yêu thương của em bây giờ đã xa tầm với của em  rồi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Em vẫn là em ở đây, anh vẫn là anh ở nơi đó, rồi một ngày em sẽ "quên anh đi" như anh muốn...&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng có một điều em muốn anh biết, đó là tình yêu em dành cho anh  không bao giờ thay đổi. Anh mãi mãi là nhân vật chính trong giấc mơ của  em. Dù cho giấc mơ không trọn vẹn, không có một kết thúc đẹp như em mong  ước em vẫn muốn cảm ơn anh… cảm ơn anh đã cho em biết những ngọt ngào  và cay đắng của tình yêu…&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;em&gt;yen scout@yahoo.com&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;vnthutinh.com&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2988338559131091314-4616213156398078627?l=www.vnthutinh.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">8</thr:total></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

