<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Những bức thư tình hay nhất</title><link>http://www.vnthutinh.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/vnthutinh" /><description>Không chỉ là thư tình</description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (Admin)</managingEditor><lastBuildDate>Wed, 22 May 2013 18:28:24 PDT</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">609</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="vnthutinh" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Không chỉ là thư tình</itunes:subtitle><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">vnthutinh</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>Những điều đã qua</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/05/nhung-ieu-qua.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 22 May 2013 18:28:24 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-3562501557800864875</guid><description>Có những điều đã qua tốt nhất không nên nhớ lại. Ví như tình yêu dài lâu của hai con người ấy.. &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-3-6yivjYdqg/UZ1wkCaCepI/AAAAAAAAAKg/Lg1WEaqqISw/s1600/da-qua-20513-de70d%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-3-6yivjYdqg/UZ1wkCaCepI/AAAAAAAAAKg/Lg1WEaqqISw/s320/da-qua-20513-de70d%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Anh yêu chị trước cả khi gặp chị, phải chăng vì thế mà cho đến tận bây giờ cái tình cảm ấy vẫn còn ẩn hiện trong tim anh, hình như qua thời gian lại càng đong đầy hơn trước.  Anh ấn tượng khi nhìn thấy bức ảnh chị chụp trong cuốn lưu bút của thằng bạn thân, một vài dòng lưu bút bằng mực tím, chị nói nhẹ nhàng, sâu sắc, tấm ảnh chân dung cô bé tóc dài, thắt bím, nụ cười răng khểnh cũng đằm thắm, nhẹ nhàng lắm. Thế thôi mà anh mất ngủ, cứ bảo thằng bạn giới thiệu với cô bé ấy bằng được.  Từ khi anh nói đến lúc gặp được chị cũng mất ba năm. Thời ấy, điện thoại chưa phổ biến như bây giờ, chị không dùng yahoo để chat mặc dù nick vẫn được tô đậm trên cuốn sổ lưu bút của thằng bạn. Đến khi anh về Đà Nẵng thực tập, cậu bạn dẫn anh đến phòng trọ của chị, hai người mới gặp nhau.  Chị trắng trẻo, bé nhỏ, giọng nói cũng nhẹ nhàng. Anh và thằng bạn thực tập cách đó hơn 100 cây số. Lần thứ hai, anh đến gặp chị mà không cần nhờ đến anh bạn kia. Anh bảo có việc ra thành phố, là mua một số giấy tờ, chị dẫn anh đi với, anh không biết chỗ. Chị chẳng ngại ngần, nhiệt tình đưa anh đi, rồi há hốc mồm, cái đống giấy tờ ấy có gì đâu mà anh phải chạy ra đây nhỉ, ở đâu cũng có kia mà. Anh đỏ mặt, không lẽ lại nói chỉ vì tôi muốn gặp em sao, đường đột quá, chị chưa chấp nhận đâu.  Anh mời chị đi ăn kem để cám ơn chị không ngại trưa nắng đã dẫn anh đi mua đồ. Chị kể về anh bạn của anh, hồi phổ thông nó đáng yêu làm sao, hát hay học giỏi thế nào… Anh nghe chuyện, đôi lúc phán xét một vài câu, xong đâu đó ngồi ngắm chị. Chị say sưa kể chuyện, mãi sau nhận ra sự bất thường ấy thì hùng hồn bảo về ngay.  Quá trình tán tỉnh chị cũng mất nhiều thời gian và công sức, bởi con người chị chẳng giống những cô gái bây giờ. Ở chị có chút gì đó ngang ngạnh mà lại dịu dàng, cá tính nhưng lại hiền khô. Đến khi, nhận ra tấm chân tình của anh, thương anh trước rồi mới nhận lời yêu ngượng ngùng.  Hai người đã từng có khoảng thời gian rất hạnh phúc bên nhau. Tình yêu ấy tưởng như chẳng bao giờ nguội tắt. Anh nhớ mỗi lúc chở chị theo sau, thể nào chị cũng cằn nhằn vì anh không mang khẩu trang, mùa này gió bụi đầy đường. Nói xong, chị nhoài người tới trước, đưa tay mình bịt mũi cho anh. Bàn tay chị thơm thơm, mềm mại khiến anh khắc khoải cho tới bây giờ.  Anh đã từng mơ hai người khoác tay nhau hạnh phúc trong ngày cưới, vậy mà năm tháng qua đi, anh không thể cưỡng lại những hư danh tầm thường của cuộc sống vật chất trước mắt. Ngày cưới, anh cầm tay một người con gái khác, gần như xa lạ với gia đình anh, xa lạ với chính trái tim yêu đương trong anh còn chất chứa quá nhiều hình bóng chị.  Ký ức xưa cũ lại vỡ òa trong nhung nhớ, luyến tiếc, anh thầm hỏi chị có còn nhớ như anh không. Lắm lúc trong cơn say triền miên, anh ngẫm lại những được, mất tồn tại trong đời mình rồi chẳng thể nào ngăn dòng cảm xúc tan ra từ khóe mắt. Nhiều đêm nằm bên vợ, anh lại thèm nghe giọng nói của chị đến điên cuồng.  Chị nhất quyết không muốn nghiễm nhiên có mặt trong cuộc sống của vợ chồng anh, giống như cái việc mà vợ anh từng làm để chia rẽ anh và chị. Gì chứ chị chẳng dại mà đi bán rẻ danh dự và lương tâm của mình bằng cách phá hoại bình yên của người khác. Những kỷ niệm đẹp về tình yêu hai đứa dẫu anh có gợi nhắc ra nhiều cũng chẳng có nghĩa lý gì vì đơn giản đó là những điều đã qua, vĩnh viễn không bao giờ lấy lại được.  Diệu Ái @yahoo.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-3-6yivjYdqg/UZ1wkCaCepI/AAAAAAAAAKg/Lg1WEaqqISw/s72-c/da-qua-20513-de70d%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Quên anh đi em mới có hạnh phúc</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/05/quen-anh-i-em-moi-co-hanh-phuc.html</link><category>thuchiatay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 22 May 2013 18:15:18 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-754042308452256517</guid><description>Tôi quyết định nói ra hết sự thật. Cầm tờ giấy trên tay, mắt của em bắt đầu đỏ lại. Không biết vì sao những giọt nước mắt của tôi cứ tuôn ra khi tôi nhìn vào đôi mắt ấy.  Anh và em quen biết nhau khá lâu, từ lúc chúng ta bắt đầu học đại học giờ đã ra trường đi làm. Nhưng ngày mà hai đứa chính thức hẹn hò cũng chỉ vài tháng ngắn ngủi vừa rồi.  Anh đúng là một thằng ích kỷ vì cố níu kéo em vì mục đính làm tấm bình phong cho mình, nhưng cũng vì chính anh không có cảm giác gì khi gần bên em khiến cho tình cảm hai đứa cứ nhạt nhẽo dần. Em là một người con gái rất tốt, trên cả tuyệt vời. Và anh đã suy nghĩ đắn đo rất kỹ mới đưa ra lựa chọn như thế. gay, chia tay, khóc, ngụy tạo Ảnh minh họa  Anh biết em sẽ đau khổ, nhưng đau khổ sớm để tìm điều tốt đẹp hơn, còn hơn chấp nhận cái tốt đẹp ngụy tạo bây giờ để vướng vào đau khổ cả đời của một người con gái.  Anh là gay, không có cảm giác với người khác giới, anh chỉ có cảm giác với những người cùng giới mà thôi. Lời nói đó vẫn còn in sâu trên trang giấy, bởi lẽ anh thật sự không dám dùng miệng mình thốt ra, anh rất sợ, nói chuyện qua giấy sẽ khiến anh dễ nói ra hơn.  Anh đã tìm hiểm rất nhiều về chính con người mình và cũng đã chứng kiến cảnh gia đình sau này tan vỡ, không hạnh phúc bởi lẽ cưới nhau, đến với nhau chỉ vì mục đích che giấu thân phận mình mà thôi. Cái bản năng thật sự của con người, rốt cuộc ngày nào đó nó cũng sẽ hiện ra. Lúc đó nhất là người phụ nữ trong hoàn cảnh ấy sẽ là người đau khổ nhất. Anh không muốn em sẽ là người có kết cục giống như thế.  Đêm qua anh khóc rất nhiều, khóc vì thương cho sự đau khổ của em mà em đang gánh lấy, cũng như sự nghẹn ngào mà em không thể nào tâm sự cho bất kỳ ai biết được sự thật lý do chia tay anh vì sao, vì em đã hứa với anh là giấu kín giúp anh chuyện đó. Anh khóc vì cái thân phận trớ trêu của anh, sống nội tâm cũng đã khiến anh phải đau nhiều lắm rồi. Anh hiểu hết tất cả.  Em nhớ thực hiện lời hứa đó nhe, em phải cố quên anh đi, em phải nói với gia đình rằng anh là một thằng xấu xa, gian xảo để họ ghét anh, không còn đặt hy vọng vào anh nữa, từ đó em sẽ dễ chịu hơn. Phải mạnh mẽ lên, anh tin rằng rồi em sẽ vượt qua tất cả, anh biết em sẽ làm được mà. Anh sẽ đi con đường riêng của anh, số phận ông trời ban cho anh là như vậy, không thể nào thay đổi cũng không thể sống ngụy tạo lừa dối người khác được. Nhưng anh sẽ vẫn giấu kín con người này, vì anh thật sự rất sợ cái nhìn của xã hội ngó vào mình và gia đình mình.  Với tất cả sự thông cảm của em, anh tin rằng em cũng sẽ giấu kín chuyện đó giúp anh. Em yên tâm, anh mạnh mẽ lắm, anh biết cách học thế nào để sống tốt mà. Em hoặc có thể đọc được những lời này, hoặc có thể không, dù thế nào thì mọi chuyện coi như đã giải quyết hết rồi. Anh chúc em sẽ có một tương lai thật tốt, sẽ là một người con gái hạnh phúc nhất!  Bạn đọc giấu tên! &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-i-wkeqkXGe8/UZ1taHbaDpI/AAAAAAAAAKQ/A6EVK9V_F8Q/s1600/20130522100044-b3babdbc97315171ccb4dd72742c661c%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-i-wkeqkXGe8/UZ1taHbaDpI/AAAAAAAAAKQ/A6EVK9V_F8Q/s320/20130522100044-b3babdbc97315171ccb4dd72742c661c%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-i-wkeqkXGe8/UZ1taHbaDpI/AAAAAAAAAKQ/A6EVK9V_F8Q/s72-c/20130522100044-b3babdbc97315171ccb4dd72742c661c%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Viết cho người tôi đã từng yêu </title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/05/viet-cho-nguoi-toi-tung-yeu.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 22 May 2013 17:55:43 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7842640527533668736</guid><description>Hôm nay mình không viết thư cho chính mình nữa mà viết cho bạn.  Hai đêm liền mình không ngủ được vì câu nói của đứa bạn thân. Bạn biết nó nói gì với mình không? “Mày vẫn chát chít với người cũ à? Hóa ra mày cũng là người phụ nữ tồi như vợ tao. Kết quả thế nào thì cứ nhìn vào gia đình tao thì biết.” Thân nhau hơn chục năm, chưa bao giờ nó nặng lời với mình như thế. Có thể do bi kịch gia đình khiến nó gay gắt với mình, mà cũng có lẽ lúc đó nó đang say… nhưng người say lại thường hay nói thật.  Mình chợt nhớ có lần mình nói với bạn, mình cũng là một người phụ nữ tồi. Bạn cũng ừ  đồng ý với mình như thế. Lúc đó tim mình như bị ai bóp nghẹt. Lần này cũng thế. Mình có khóc đâu mà nước mắt cứ tuôn thế này…  Đứa bạn bảo mình dừng lại đi. Mình đã dừng lại rồi đó thôi nhưng nó bảo vẫn chưa đủ… Nó hỏi mình đã thấy bình yên chưa? Mình thật sự chưa bạn à. Mình vẫn giữ thói quen lên mạng, chỉ để nhìn thấy nick bạn sáng… biết bạn vẫn khỏe, vẫn bình an. Mình vẫn chờ tiếng chuông báo tin nhắn chỉ để đọc: ăn cơm chưa? Làm gì cũng phải nhớ chăm sóc bản thân cho thật tốt… Ừ, chỉ vậy thôi!  Bạn bảo nhớ mình quá. Mình cũng nhớ bạn biết bao nhiêu nhưng mình không thể nói: mình cũng nhớ bạn như thế. Mình cũng không thể giữ bạn cho riêng mình, mình thật sự mong sẽ có người khác thay mình yêu thương bạn hơn mình có thể. Mình chỉ có thể làm cho bạn bấy nhiêu thôi.  Thế nên mình sẽ dừng lại. Bạn hãy giúp mình lần này nữa thôi… Đừng liên lạc với mình nữa. Mình đã khóa nick… Thế là sẽ không nhận được tin nhắn của bạn hằng ngày nữa rồi. Mình đau lắm. Bạn cũng vậy  đúng không?  Mình không hối hận vì đã lỡ yêu thương nhưng mình sợ sẽ có ngày bản thân mình tủi hổ khi nhớ về bạn như nhớ về một lỗi lầm của chính mình. Hãy nhớ về mình như nhớ về một người bạn thôi, được không bạn?  Mình sẽ sống tốt. Mỗi ngày mình sẽ quên bạn đi một ít thì sẽ có ngày mình sẽ quên hẳn bạn. Khi ấy mình sẽ lại bình yên… Bạn cũng thế nhé… Người bạn – hơn cả một người bạn của tôi.  hoaithuong.thao@yahoo.com.vn&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-TeQlip_J6C4/UZ1pAVi66cI/AAAAAAAAAKA/Bw2xxXd7wI4/s1600/1344326980-cho-nguoi-toi-tung-yeu01%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-TeQlip_J6C4/UZ1pAVi66cI/AAAAAAAAAKA/Bw2xxXd7wI4/s320/1344326980-cho-nguoi-toi-tung-yeu01%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/-TeQlip_J6C4/UZ1pAVi66cI/AAAAAAAAAKA/Bw2xxXd7wI4/s72-c/1344326980-cho-nguoi-toi-tung-yeu01%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đoạn phim cuộc đời em! </title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/05/oan-phim-cuoc-oi-em.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 22 May 2013 17:52:43 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6156050199902157280</guid><description>Em đã khóc, khóc cho tình đầu em trao đi mà lại không bao giờ có hồi đáp.  Anh! Nếu cuộc đời em là một cuốn phim thì đó có lẽ là cuốn phim buồn mà em vẫn hay khóc khi xem, nhưng khi xảy ra trong cuộc đời thì em lại không khóc nổi. Tại sao? Ngỡ ngàng? Đau khổ? Cảm giác không cam chịu?... em cũng không biết. Trong bộ phim ấy, em là một nữ chính được hưởng hạnh phúc. Bố mẹ và chị gái lúc nào cũng bao bọc em vì vậy với em thế giới luôn màu hồng - màu tình yêu, hạnh phúc. Em là cô công chúa nhỏ trong thế giới cổ tích, em luôn mơ về chàng hoàng tử cưỡi bạch mã sẽ đến đón công chúa, đó là ước mơ của tất cả những cô bé trên thế giới này.  Nhưng cái thế giới màu hồng đó thật ngắn ngủi và thay thế bằng màu đen khi chàng hoàng tử mà em luôn mơ về lại đẩy em ra xa, không cần em... Lần đầu tiên giọt nước mắt của em rơi vì một người con trai lại là giọt nước mắt có vị mặn đắng, đau khổ, tủi hờn, ghen tị... vô vàn cảm xúc ùa đến là khi anh vui vẻ kể về người con gái mà anh yêu.  Anh đến bên em nhẹ nhàng và êm đềm. Anh luôn bên em, động viên em mỗi khi em nản lòng, kể những câu chuyện vui cho em cười khi em gắp chuyện buồn, cùng vui khi em vui, cùng buồn khi em buồn. Với anh có lẽ đó không là gì cả nhưng với em, em không thể ngừng nhớ về anh. Có lẽ em đã thích anh rồi!  Anh vào đại học, anh chọn thi khối quân sự đồng nghĩa với việc em sẽ không được gặp anh thường xuyên. Nhưng không sao, dù một năm chỉ được gặp anh 2 lần em cũng thấy đủ. Em muốn anh vui vẻ theo đuổi ước mơ của anh. Nhưng rồi em không thể chịu nổi, em muốn gặp anh, muốn được nghe giọng nói anh. Em vẫn thường gọi điện cho anh nói em mệt, em ốm, em bị ngã... em chỉ muốn nghe anh an ủi em, quan tâm, lo lắng cho em... có phải em quá trẻ con không? Em không giỏi, không xinh, lại còn là một quả bóng tròn không bao giờ suy nghĩ kĩ mọi việc nhưng anh chưa bao giờ nói em không tốt, nói em xấu. Khi em nói em ăn kiêng giảm cân anh đã nói em đừng giảm cân không ốm, em đã hạnh phúc biết bao khi nghe câu nói đó. Em đã quyết định sẽ thổ lộ với anh. Ôi, thật hồi hộp! Em hi vọng anh sẽ vẫn mỉm cười ở bên em không chỉ bây giờ mà cả sau này nữa.  Nhưng đời không như mơ, bộ phim nào không có nước mắt. Anh không trả lời em mà hỏi em: "Em có biết thế nào là yêu?". Câu hỏi này với một cô sinh viên năm 3 thì phải trả lời sao? Em hờn, giận nhưng anh lại cười nói vì không muốn em khổ, không muốn em yêu những người theo khối quân sự. Lý do em không thể chấp nhận. Rồi anh cũng đưa ra một lí do cuối cùng, anh đã có người yêu. Chị ấy là một người xinh đẹp, một cô giáo tương lai đầy triển vọng và chị ấy là người anh yêu. Em đã khóc, khóc cho tình đầu em trao đi mà lại không bao giờ có hồi đáp, em khóc vì em mất anh rồi, khóc vì chúng ta không thể trở lại như trước.  Rồi cũng đến ngày em mong đợi nhất - đó là sinh nhật anh, à mà cũng hay nhỉ, đó cũng là sinh nhật của em. Vì cùng ngày cùng tháng nên chưa bao giờ chúng ta quên. Ấy thế mà cũng thật hay, cái sinh nhật cuối cùng trong đời học sinh của em (vì đó la trước ngày em thi tốt nghiệp) em đã mong chờ biết bao. Em đợi mãi không thấy tin nhắn của anh. Không sao, chắc anh đang bận. Rồi đồng hồ báo 23h59' em gửi cho anh tin nhắn mà em đã kì công chuẩn bị từ trước, thấy điện thoại báo gửi em đã hoàn toàn gục ngã, thì ra không phải anh bận, không phải anh không được dùng điện thoại. Em lại khóc, nước mắt đầu tiên sau ngay sinh nhật mà em rất háo hức. Rồi ngày hôm sau nhận được tin nhắn của anh em đã rất vui, dù là nói dối thôi em cũng mong anh có thể nói với em anh không quên ngày ấy. Nhưng, thật nực cười, anh nhắn tin cho em chỉ để hỏi về người khác, rồi anh nói anh đưa bạn điện thoại nên không biết em nhắn tin. Có thể sao? Anh đã quên ngày ấy, anh không nhớ vì anh bận hay vì em cũng chẳng là gì trong anh, có cũng được không cũng chẳng sao?  Em ra trường, xin vào làm việc tại một trường gần nhà, ngày ấy với em hạnh phúc biết bao. Em đã rủ anh đi ăn chè để khao em có việc làm. Vì ngại em phải rủ thêm bạn của cả hai. Nhưng anh đã chúc mừng em bằng cách mà cả đời em không thể quên, từ lúc đến đến khi về anh chỉ ngồi gọi điện nói chuyện với người yêu của anh. Anh nhẹ nhàng, dịu dàng như khi xưa anh nói với em, nhưng giờ lại thuộc về người khác. Anh muốn em ghét anh đến thế sao? Giờ có lẽ anh đã đạt được điều anh muốn. Em đã quá mệt mỏi khi mãi đuổi theo anh bao năm qua, rồi khi em vui nhất anh lại đánh ngã em từ thiên đàng xuống địa ngục u tối, lạnh lẽo. Giờ này liệu anh còn nhớ một chút gì về cô bé luôn bên anh không? Em sẽ không quên anh nhưng em sẽ mở lòng mình để đón nhận người chỉ thuộc về em. Chúc anh vui vẻ với những gì anh đã chọn!  &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-E79N_l2LEvk/UZ1oUwudelI/AAAAAAAAAJ4/pjVmq_V1piw/s1600/1353987605_cuoc-doi-em%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-E79N_l2LEvk/UZ1oUwudelI/AAAAAAAAAJ4/pjVmq_V1piw/s320/1353987605_cuoc-doi-em%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-E79N_l2LEvk/UZ1oUwudelI/AAAAAAAAAJ4/pjVmq_V1piw/s72-c/1353987605_cuoc-doi-em%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Vết thương cuối cùng</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/03/vet-thuong-cuoi-cung.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sat, 30 Mar 2013 18:04:31 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-4355652304617178400</guid><description>Anh yêu ! Đên đã khuya quá rồi bây giờ là 1h22 phút em phải quỳ gối để viết thư cho anh vì lưng em đã khỏi đâu mà ngồi được,  Gần 5 tiếng đồng hồ đã trôi qua trong nước mắt trong sự sợ hãi và trong những đau đớn của em ........Giờ thì đã bình yên trong lòng một chút rồi!  Anh yêu !   Chúng mình yêu nhau cũng đã lâu rồi, giận hờn có , yêu thương có , cáu giận cũng có nhưng chưa cái nào đủ mạnh để giết chết được tình yêu mà ta dành cho nhau phải không anh nhỉ?   Nhưng hôm nay đã có 1 sức mạnh vô hình đủ giết chết đi lòng tin của em với anh, đủ giết chết tình yêu mà em dành cho anh , nó to lớn bao nhiêu thì đổ sụp càng nhanh bấy nhiêu mà không có cái gì có thể chống đỡ nổi nữa.  Hơn 9h mình còn đang nói chuyện với nhau , dặn dò nhau từng ly từng tí và anh cũng nói với em : " Anh nói chuyện với em của anh chừng 10h rồi anh đi thu xếp đồ đạc và ngủ 1 chút nếu không ngủ được anh sẽ nc với em rồi ra xe 11h xe chạy rồi " 10h30 em gọi điện cho anh , anh ko bắt máy, em nhắn tin " anh chuẩn bị đi muộn rồi đó" vẫn không có tin nhắn trả lời  11h em ước chừng anh lên xe rồi em vẫn không thấy anh gọi , em có linh cảm ko ổn, vì lúc nào anh đi đâu hay làm gì anh vẫn nt cho em hay gọi để nói cho em biết em bắt đầu thấy bất an, và cầm máy gọi cho anh.   Những hồi chuông đổ dài bất tận anh ko bắt máy, em nt anh ko trả lời , em bắt  đầu không làm chủ nổi ý nghĩ của mình nữa, nỗi lo lắng đã tràn ngập trái tim yếu đuối của em ,   Em gọi liên tục chỉ hy vọng ai đó cầm máy sẽ trả lời dùm em anh đang bị gì đó , nhưng không ai bắt máy cả.  Rồi thật may mắn khi cuộc gọi lúc 12h kém 20 có người đã tắt máy khi chuông đổ được 2 tiếng, 1 dấu hiệu cho em tin rằng đã có người đang cầm máy và sẽ đọc được những tin nhắn em đang van xin họ trả lời............Nhưng.........Sự im lặng đáng sợ lại bao trùm ....Em đợi ...Đợi đến hãi hùng..Sự kiên trì không cho phép em đợi nữa....em lại bật máy gọi tiếp và lần này ko ai tắt máy nữa............ Em lại nt cầu xin ai đó đang cầm máy hãy trả lời dùm em  đi , nhưng vẫn là sự im lặng đáng sợ.......Cố gắng gọi tiếp.......lần này lại có người tắt máy, .......đồng nghĩa với việc anh đang bị nạn mà ai đó đang cầm máy vì vội nên ko kịp trả lời...ĐỒng nghĩa với việc anh đã bị mất cắp mà kẻ cắp vì nhân đức đã ko muốn trả lời.......Đồng nghĩa với việc Công an đang giữ máy của anh vì 1 lý do nào đó..v..v.. Em đã bất lực hoàn toàn trước những cú thẳng tay tắt máy không nghe và ko đoái hoài đến sự van xin của em bằng những dòng tin nhắn đầy nước mắt..... Đôi mắt em nhòe lệ, em đã tìm đủ mọi cách để liên lạc với anh mà bất thành , ko liên lạc được với người thân của anh, em lên tìm số đt của bạn bè anh để mong họ giúp em tìm được nguần tin liên quan đến anh ......lấy được sdt của bạn anh quay trở lại phòng thì thật là may mắn chuông đt đã đổ ,lúc bắt máy em không tin đó là ạnh, em chỉ tin 1 người nào đó đang báo tin 1 tin dữ cho em,   Nhưng may thay đó là anh..Anh bình thản đến lạ khi thấy em khóc nức nở " em sao thế . sao lại khóc"  Sự vô cảm đến tàn nhẫn của anh làm em đau đến không ngờ, vậy mà lúc trước em đã van xin ông trời hãy để cho anh sống đừng bất anh chịu đựng bất cứ chuyện đau khổ nào cả, tất cả em xin gánh hết ,  Anh vô cảm khi nói với em" Anh chạy ra được đến đây cũng mệt lắm rồi" Em ứa nước mắt trước những câu nói vô tình mà bạc nghĩa đến đau đớn của anh . Em đã dành thời gian cho anh nc với em trai, dành thời gian cho anh đi 3km tới bến xe hết hơn 3h đồng hồ,Em không biết anh đã làm gì đã đi đâu , với ai trong thời gian đó , nhưng  điều mà em đau đớn nhất là tính cách xưa nay của anh ko vậy khiến cú shock này không nâng em dậy được , Tại sao khi có người trong gđ anh anh ko dám nt hay nghe đt của em dù chỉ 1 câu cho em yên lòng Tình yêu của anh ko đủ lớn để dành cho em như anh đã nói. Đêm nay em thức để viết đoan cuối cho cuộc tình buồn này. em không đủ cao thượng để bỏ qua mọi chuyện tối nay, và em cũng ko đủ mạnh mẽ để đứng lên từ nỗi đau anh dành cho em hôm nay .  Em biết anh sẽ rất buồn khi em không còn bên anh nữa, em đã hứa cố gắng sống vì anh đấu tranh vì anh , nhưng mình em thì ko thể làm gì được, em đành buông xuôi , anh cứ nghĩ là chúng ta có duyên nhưng ko phận sẽ dễ dàng cho cả 2 , nước mắt em chảy tràn xuống bàn phím có lẽ em chẳng thể viết nổi cho anh nữa, em chúc anh ngàn vạn điều may mắn , bên cạnh anh luôn có gđ bạn bè nên em tin anh sẽ vượt qua được !  Anh sẽ toại nguyện với những gì anh muốn  &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-uut0uwMdyBE/UVc3fFqf4NI/AAAAAAAAAJQ/PxV8nRT47IE/s1600/1330833222_325364542_1-Hinh-anh-ca--Buon-Chi-co-nuoc-mat-roi%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-uut0uwMdyBE/UVc3fFqf4NI/AAAAAAAAAJQ/PxV8nRT47IE/s320/1330833222_325364542_1-Hinh-anh-ca--Buon-Chi-co-nuoc-mat-roi%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;object width="300" height="308"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/LW7Eb5PgXD" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;param name="flashvars" value="autostart=true" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/LW7Eb5PgXD" flashvars="target=blank&amp;autostart=true" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="308"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-uut0uwMdyBE/UVc3fFqf4NI/AAAAAAAAAJQ/PxV8nRT47IE/s72-c/1330833222_325364542_1-Hinh-anh-ca--Buon-Chi-co-nuoc-mat-roi%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure url="http://www.nhaccuatui.com/m/LW7Eb5PgXD" length="90109" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.nhaccuatui.com/m/LW7Eb5PgXD" fileSize="90109" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Anh yêu ! Đên đã khuya quá rồi bây giờ là 1h22 phút em phải quỳ gối để viết thư cho anh vì lưng em đã khỏi đâu mà ngồi được, Gần 5 tiếng đồng hồ đã trôi qua trong nước mắt trong sự sợ hãi và trong những đau đớn của em ........Giờ thì đã bình yên trong lòn</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</itunes:author><itunes:summary>Anh yêu ! Đên đã khuya quá rồi bây giờ là 1h22 phút em phải quỳ gối để viết thư cho anh vì lưng em đã khỏi đâu mà ngồi được, Gần 5 tiếng đồng hồ đã trôi qua trong nước mắt trong sự sợ hãi và trong những đau đớn của em ........Giờ thì đã bình yên trong lòng một chút rồi! Anh yêu ! Chúng mình yêu nhau cũng đã lâu rồi, giận hờn có , yêu thương có , cáu giận cũng có nhưng chưa cái nào đủ mạnh để giết chết được tình yêu mà ta dành cho nhau phải không anh nhỉ? Nhưng hôm nay đã có 1 sức mạnh vô hình đủ giết chết đi lòng tin của em với anh, đủ giết chết tình yêu mà em dành cho anh , nó to lớn bao nhiêu thì đổ sụp càng nhanh bấy nhiêu mà không có cái gì có thể chống đỡ nổi nữa. Hơn 9h mình còn đang nói chuyện với nhau , dặn dò nhau từng ly từng tí và anh cũng nói với em : " Anh nói chuyện với em của anh chừng 10h rồi anh đi thu xếp đồ đạc và ngủ 1 chút nếu không ngủ được anh sẽ nc với em rồi ra xe 11h xe chạy rồi " 10h30 em gọi điện cho anh , anh ko bắt máy, em nhắn tin " anh chuẩn bị đi muộn rồi đó" vẫn không có tin nhắn trả lời 11h em ước chừng anh lên xe rồi em vẫn không thấy anh gọi , em có linh cảm ko ổn, vì lúc nào anh đi đâu hay làm gì anh vẫn nt cho em hay gọi để nói cho em biết em bắt đầu thấy bất an, và cầm máy gọi cho anh. Những hồi chuông đổ dài bất tận anh ko bắt máy, em nt anh ko trả lời , em bắt đầu không làm chủ nổi ý nghĩ của mình nữa, nỗi lo lắng đã tràn ngập trái tim yếu đuối của em , Em gọi liên tục chỉ hy vọng ai đó cầm máy sẽ trả lời dùm em anh đang bị gì đó , nhưng không ai bắt máy cả. Rồi thật may mắn khi cuộc gọi lúc 12h kém 20 có người đã tắt máy khi chuông đổ được 2 tiếng, 1 dấu hiệu cho em tin rằng đã có người đang cầm máy và sẽ đọc được những tin nhắn em đang van xin họ trả lời............Nhưng.........Sự im lặng đáng sợ lại bao trùm ....Em đợi ...Đợi đến hãi hùng..Sự kiên trì không cho phép em đợi nữa....em lại bật máy gọi tiếp và lần này ko ai tắt máy nữa............ Em lại nt cầu xin ai đó đang cầm máy hãy trả lời dùm em đi , nhưng vẫn là sự im lặng đáng sợ.......Cố gắng gọi tiếp.......lần này lại có người tắt máy, .......đồng nghĩa với việc anh đang bị nạn mà ai đó đang cầm máy vì vội nên ko kịp trả lời...ĐỒng nghĩa với việc anh đã bị mất cắp mà kẻ cắp vì nhân đức đã ko muốn trả lời.......Đồng nghĩa với việc Công an đang giữ máy của anh vì 1 lý do nào đó..v..v.. Em đã bất lực hoàn toàn trước những cú thẳng tay tắt máy không nghe và ko đoái hoài đến sự van xin của em bằng những dòng tin nhắn đầy nước mắt..... Đôi mắt em nhòe lệ, em đã tìm đủ mọi cách để liên lạc với anh mà bất thành , ko liên lạc được với người thân của anh, em lên tìm số đt của bạn bè anh để mong họ giúp em tìm được nguần tin liên quan đến anh ......lấy được sdt của bạn anh quay trở lại phòng thì thật là may mắn chuông đt đã đổ ,lúc bắt máy em không tin đó là ạnh, em chỉ tin 1 người nào đó đang báo tin 1 tin dữ cho em, Nhưng may thay đó là anh..Anh bình thản đến lạ khi thấy em khóc nức nở " em sao thế . sao lại khóc" Sự vô cảm đến tàn nhẫn của anh làm em đau đến không ngờ, vậy mà lúc trước em đã van xin ông trời hãy để cho anh sống đừng bất anh chịu đựng bất cứ chuyện đau khổ nào cả, tất cả em xin gánh hết , Anh vô cảm khi nói với em" Anh chạy ra được đến đây cũng mệt lắm rồi" Em ứa nước mắt trước những câu nói vô tình mà bạc nghĩa đến đau đớn của anh . Em đã dành thời gian cho anh nc với em trai, dành thời gian cho anh đi 3km tới bến xe hết hơn 3h đồng hồ,Em không biết anh đã làm gì đã đi đâu , với ai trong thời gian đó , nhưng điều mà em đau đớn nhất là tính cách xưa nay của anh ko vậy khiến cú shock này không nâng em dậy được , Tại sao khi có người trong gđ anh anh ko dám nt hay nghe đt của em dù chỉ 1 câu cho em yên lòng Tình yêu của anh ko đủ lớn để dành cho em như anh đã nói. Đêm nay em thức để viết đoan cuối cho cuộc tình buồn này. em không đủ cao thượng để bỏ qua mọi chuyện tối nay, và em cũng ko đủ mạnh mẽ để đứng lên từ nỗi đau anh dành cho em hôm nay . Em biết anh sẽ rất buồn khi em không còn bên anh nữa, em đã hứa cố gắng số</itunes:summary><itunes:keywords>Viết về cuộc tình của tôi</itunes:keywords></item><item><title>Anh luôn là một người quân nhân tuyệt vời nhất, sáng rực nhất với em!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/03/anh-luon-la-mot-nguoi-quan-nhan-tuyet.html</link><category>thongdieptinhyeu</category><author>noreply@blogger.com (Admin)</author><pubDate>Thu, 28 Mar 2013 00:47:56 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-5250695688824920773</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh yêu của em.....             Khi em viết cho anh bức thư này là khi mà lòng em cảm thấy hạnh phúc nhất và tự hào nhất. Anh còn nhớ ngày anh mới làm quen em  không, thật là buồn cười anh nhỉ, anh là một người lính vậy mà khi tiếp xúc với em thì anh lại làm em vô cùng bất ngờ bởi sự nhút nhát của mình.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một nụ cười ánh mắt của anh khi lần đầu tiên được gặp mặt em sao mà ngây thơ đến khó tả, lúc đó em không biết là anh hài lòng hay thất vọng về hình thức của em nữa chỉ nhớ la anh đã cười và cười rất nhiều.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Grg-Pauid6Q/UVP1NUHweBI/AAAAAAAABXE/sp16rPeqNhc/s1600/tho-ng5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-Grg-Pauid6Q/UVP1NUHweBI/AAAAAAAABXE/sp16rPeqNhc/s1600/tho-ng5.jpg" height="320" width="285" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thoáng một cái thời gian chúng ta yêu nhau đã được ba năm rồi anh nhỉ, ba năm yêu thương ba năm chan hòa niềm vui hạnh phúc và cả nước mắt và máu nữa. Anh biết không người ta cứ nói " Đừng nên yêu lính, khổ và thiệt thòi lắm" Nhưng phải nói rằng họ nói cũng đúng anh nhỉ, nhưng không sao vì khi nhận lời yêu anh thì em đã hiểu rằng em sẽ yêu như thế nào và phải đối mặt với điều gì khi là người yêu là vợ một người lính, một người quân nhân Việt Nam. Em rất ,rất tự hào về màu áo anh khoác trên mình màu áo ấy làm em thêm yêu đất nước thêm yêu anh và thêm yêu chính cuộc đời mình hơn!&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh à, qua nhiều hình thức em ngấm nhuần được sự hi sinh vất vả của những người vợ thời chiến nhưng thời bình khi không còn tiếng súng thì những người vợ vẫn cứ phải hi sinh, anh đã luôn ôm em vào lòng và thì thầm vào tai em rằng " Hãy hiểu cho anh, anh yêu em nhiều lắm" vì điều đó mà em yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn,  ba năm yêu nhau, 3 mùa Lễ tình nhân, ba mùa mùng 8 tháng 3, ba lần sinh nhật nhật em.....rất nhiều anh đều không có mặt và không ở bên em, lần thì anh phải đi tập trận, lần thì anh phải đi rừng, lần thì anh phải đi tập huấn và nhiều vô vàn lý do khác, anh thất hen, thất hứa. Mỗi lần như thế em lại khóc và anh gọi điện an ủi em cho em đỡ buồn, chúng mình ba năm yêu thương với những cuộc gọi gấp gáp, tin nhắn viết vội, và những lần tranh thủ ngắn ngủi, anh còn nhớ một lần anh về thăm em, đi suốt một chặng đường dài gần 5 tiếng đồng hồ, vừa về tới nơi chưa được một tiếng đơn vị có việc gấp nên anh phải đi ngay không? Lần đó em đã khóc suốt cả một buổi tối. Với em anh luôn là sự ấm áp nhất, tình yêu của anh giúp em vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống dễ dàng hơn. Em đã mất đi bố khi mới 3 tuổi em luôn tự ti với bạn bè và sống khá khép kín cùng với đó là một tuổi thơ khó khăn, vất vả và khi biết yêu anh cuộc sống của em đã hoàn toàn thay đổi, nó không vô vị buồn tẻ nữa, dù khi em bị ốm hay lên cơn đau dạ dày dữ dội chỉ có một mình nhưng chỉ cần nghĩ đến anh , nghe tiếng anh qua điện thoại " Em ơi em cố lên cuối tuần anh về với em" là em hết đau, hết buồn và vui vẻ trở lại, Ai cúng nói chúng mình đừng yêu nhau nhà em , nhà anh, Đơn vị anh là một hình tam giác, ba nơi ở bao góc xa xôi, nhớ lại những lúc vì em say xe ô tô nên phải đi xe máy về nhà anh, ngồi xe cả một quãng đường dài có lúc trời mưa tầm tã, có lúc trời nắng gay gắt và có lúc lại lạnh đến cắt da cắt thịt vậy mà chúng mình vẫn cười nói, vui vẻ và hạnh phúc tung tăng bước bên nhau, anh hay nói với em" Dù khổ dù xa em cũng không được dời bỏ anh.." Em sao có thể dời xa anh chứ, anh ngốc thật, anh là tình yêu của em là lý tưởng của em mà,hixxx em yêu anh lắm, không chỉ vậy mà em còn luôn cảm ơn anh vì đã yêu em, luôn nói yêu em dù cho những lúc em luôn cố gắng để dời xa anh vì cuộc sống quá khó khăn, và bậy giò thì chúng mình không bao giờ xa nhau đâu&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh ơi, chúng mình sắp đám cưới, em thấy vui lắm nhưng lại sợ, chắc anh sẽ hỏi tại sao em sợ, đơn vị anh có người lấy vợ mà vẫn vắng mặt liệu anh có như thế kho, vậy thì buồn lắm, quê anh lại xa quê em nếu ngồi ô tô co dâu cả một chặng đường dài mà không có anh chắc em không chịu nổi rồi em lại tủi thân, em lại khóc, mà đúng là em cũng hay khóc thật đấy, anh nói em trẻ con cũng đúng thôi, hay khóc vô cớ hay giận dỗi anh vô cớ, tất cả là vì em yêu anh nhiều quá. Trước kia khi chưa yêu anh em rất ít xem các chương trình phóng sự nói về Lực lượng vũ trang, vậy mà khi yêu anh em lại rất thích chương trình đó, về những người lính quần đảo Trường sa, Hoàng sa, về các nhà giàn, chỉ có điều lần nào xem em cũng khóc. Xắp cuối tuần rồi, không biết cuối tuần này anh có về thăm em được không nữa. Em hiểu rằng chúng mình dù xa nhau nhưng vẫn luôn hướng về nhau.!!!! Anh luôn là một người quân nhân tuyệt vời nhất, sáng rực nhất với em. Em yêu anh lắm, Bống của anh.......&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="go"&gt;By pttrang1988@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="go"&gt;&lt;a href="http://vnthutinh.com/"&gt;vnthutinh.com&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-Grg-Pauid6Q/UVP1NUHweBI/AAAAAAAABXE/sp16rPeqNhc/s72-c/tho-ng5.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Em đã yêu anh như thế! </title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/03/em-yeu-anh-nhu-the.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 27 Mar 2013 19:05:48 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6228550276111607801</guid><description>Cảm ơn đời đã cho em gặp lại anh để em biết tình yêu là gì!  Có những lúc trong nỗi nhớ nhung anh vô bờ bến, em đã hờn dỗi cuộc đời sao đã cho em gặp lại anh sau hơn 4 năm. Gặp lại anh làm chi để đời em lại chông chênh như những năm xưa. Cũng không biết phải vui hay buồn nhưng em thấy yêu anh và đau khổ, nỗi nhớ nhung anh vắt kiệt sức lực của em.  Nếu không gặp lại anh, chắc em nghĩ rằng mình đã quên anh thật, điều còn lại chỉ là những kỉ niệm đáng yêu thuở học trò. Những ngày chúng mình viết thư cho nhau mà em là người chủ động trước, những lá thư được kẹp trong cuốn vở nhờ bạn chuyển qua. Nhớ lần đầu hẹn gặp mặt nhau sau vài lá thư qua lại, vừa thấy anh bước ra khỏi lớp em đã không đủ can đảm để gặp anh, và em đã mất hút sau cầu thang để anh đứng ngẩn ngơ một mình. Lần hẹn gặp thứ hai, em đã can đảm lắm, em không chạy nữa nhưng em đứng lặng im, mặt mày xanh mét, tim đập nhanh, mồ hôi túa ra lạnh ngắt, em không nhớ mình bắt đầu như thế nào. Em là một đứa con gái cá biệt vì đi học trễ, nhưng từ ngày thích anh, em đã đi học thật sớm, lên lớp bỏ cặp và chạy đi qua lớp anh để được nói chuyện với anh. Em không hiểu sao mình can đảm đến vậy, người ta nói trong tình yêu thật sự, đàn bà thì mạnh mẽ còn đàn ông thì yếu đuối, em thấy quả như vậy. Rồi những tháng ngày ôn thi cuối cấp đến, em không còn gặp anh nhiều nữa, chỉ là những buổi đi học thêm được nhìn anh cho bớt nhớ nhung, có những hôm khi nhớ anh quá em đã chạy xe một đoạn đường dài để đi ăn ya-ua ở quán ngay sát nhà anh, chỉ để được gần anh hơn, rồi có lúc em tự chạy xe lên nhà anh để được gặp anh, lúc đó em không nghĩ gì nhiều ngoài việc được gặp và nói chuyện cùng anh thôi. Một thời yêu dấu hôn nhiên ấy!  Rồi chúng mình cũng mỗi người một nơi, em cũng háo hức và quen dần với những mối quan hệ mới ở môi trường đại học. Em quên anh thật ngoài những lúc bạn bè ngồi kể chuyện yêu đương thời cấp ba. Cho đến một ngày em gặp lại anh. Trong không gian có tiếng nhạc dạt dào đó, anh nhìn em, tựa như "từ một ánh mắt đắm đuối anh trao, em ngỡ như ánh sao rơi vào tim này... anh đã cho em ấm lại, dù bao giá băng trong em vẫn còn", những giọt nước mắt cứ lăn ra theo những nhớ nhung, giận hờn, trách móc, yêu thương, trái tim em như tìm được đường về sau bao ngày lang thang xa xứ, em đâu muốn anh thấy điều đó, "em yêu anh". Những giọt nước mắt là của anh. Anh trách móc em sao không nhớ anh, có bao giờ bất chợt anh nhớ đến em không?  Những tháng ngày sau đó là những tiếng nấc trong đêm, những giấc ngủ phải đợi em lịm đi vì mệt mỏi.  Em biết anh chỉ luôn xem em như một người bạn. Nhưng người đàn ông có trái tim nhân hậu, ngọt ngào và dịu dàng của em ơi! Cảm ơn anh đã trân trọng tình cảm của em và để cho em được yêu anh, chỉ như vậy là đủ rồi.  Em không chắc rằng mình có yêu anh không. Nếu em yêu anh thật sao thấy anh có người tình em lại đau đớn thế này. Nhưng em biết chắc một điều rằng, em mong anh hạnh phúc dù với bất cứ ai, hơn là đau đớn vì bất kì lí do gì. Có lẽ người con gái anh yêu là một cô gái đáng yêu, tốt bụng. Anh sẽ hạnh phúc với họ mà. Hai người hạnh phúc thì sẽ có một người đau khổ. Nước mắt này dành cho ai? Cho em hay cho anh? Nếu biết yêu đương là khổ đau thế này em đã bước chân ra khỏi lãnh địa tình ái. Nhưng em đã lỡ sa chân rồi... em đang khóc... Những giọt nước mắt có thể xoa dịu bớt nỗi đau thì hãy để cho em khóc, vì chẳng có thuốc nào làm được điều đó cho em cả.  Em biết rồi những nhớ nhung anh sẽ phai dần theo năm tháng. Đừng bảo những người yêu đơn phương là ngu ngốc. Hãy yêu đi để biết là có phải họ ngu ngốc không. Em chỉ cần anh hạnh phúc, dù với bất kì ai, em sẽ lấy đó niềm hạnh phúc cho mình. Cảm ơn cuộc đời đã cho em gặp anh để em biết yêu thương một người vô điều kiện là như thế nào, em chẳng cần điều gì từ anh cả ngoài việc mong anh thành công và hạnh phúc. Cảm ơn đời và cảm ơn anh đã làm trái tim em bao la như thế này. Tình yêu có thể làm được nhiều thứ ta không ngờ được.  Xin được gọi anh là "Dấu yêu" để nhớ một thời ta đã yêu say mê và hồn nhiên như thế. Dấu yêu! &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-OwBbyXe9iq8/UVOlS3GMWsI/AAAAAAAAAIM/ushudPdfYus/s1600/1363925520-em-da-yeu-anh-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-OwBbyXe9iq8/UVOlS3GMWsI/AAAAAAAAAIM/ushudPdfYus/s320/1363925520-em-da-yeu-anh-1%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;huevt0302@gmail.com vnthutinh.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-OwBbyXe9iq8/UVOlS3GMWsI/AAAAAAAAAIM/ushudPdfYus/s72-c/1363925520-em-da-yeu-anh-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Bình yên sẽ về sau những nỗi đau! </title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/03/binh-yen-se-ve-sau-nhung-noi-au.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 27 Mar 2013 19:02:58 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6663614297900737871</guid><description>Em thật lòng xin lỗi anh, người em yêu và cũng là người yêu em thật nhiều Em muốn gửi đến anh lời xin lỗi chân thành nhất, em biết cách chứng minh thực tế nhất là hành động. Anh không phải lo rằng em chỉ nói bằng lời đâu, rồi em sẽ chứng minh cho anh thấy, để anh biết được rằng em cũng yêu anh biết nhường nào...  Em thật lòng xin lỗi anh, người em yêu và cũng là người yêu em thật nhiều... bởi vì thời gian qua em đã không quan tâm gì đến cảm nhận của anh. Chính em là người đã đẩy anh đi xa, và cũng chính em là người đạp đổ lâu đài hạnh phúc mà anh đã dầy công xây đựng nó. Em biết nỗi đau mà em dành cho anh, nó quá nhiều và đã kéo dài theo năm tháng của thời gian. Anh từng nói với em, sức chịu đựng của con người cũng có hạn thôi, đến một ngày nào đó em sẽ phải hối hận vì những gì mình đã làm. Em cũng không nghĩ sẽ có một ngày như thế, và rồi em lại vô tình hững hờ với anh. Vì những lời nói cay đắng của em dành cho anh đã làm anh đau thật nhiều... Em luôn nghĩ đàn ông sẽ không bao giờ dễ dàng khóc, bởi có câu "Nam nhi thà đổ máu chứ không rơi lệ mà", nhưng một khi đàn ông đã khóc, có nghĩa là nỗi đau đó đã lên đến tột cùng của đỉnh điểm rồi phải không anh?  Em bỗng thấy như tim mình rụng vỡ, có phải em đã đánh mất hạnh phúc thật rồi phải không anh? Khi nghe anh nói và giãi bày nỗi niềm bấy lâu anh không muốn nói em đã bật khóc như một người điên, em tự hỏi lòng tại sao lại ra cơ sự như vậy. Phải, lỗi do em mà ra cả, em đã không biết trân trọng hạnh phúc mình đang có để giờ đây làm cả hai đau khổ. Em tự trách bản thân mình sao quá ngu ngốc làm anh đau và bản thân càng đau. Có lẽ khi con người ta đã đánh mất nó thì lúc đó mới nhận ra rằng mình quá khờ và hối tiếc những gì đã xảy ra phải không anh? Và bây giờ đây em đang cảm giác như vậy. Cảm giác hối hận và hối tiếc vì đã không biết trân trọn những gì mình đang có để rồi lúc nhận ra và cố gắng giữ lấy thì không thể nào  Đã bao đêm em phải thao thức với màn đêm đen, nằm suy nghĩ về cuộc tình của chúng mình. Là bao đêm nước mắt em rơi, đã biết gặp nhau là định mệnh... Hạnh phúc có trong tay nhưng chính em lại làm nó vụt tan khỏi tầm tay. Và em đã suy nghĩ tới một bàn tay đang nắm chặt một bàn tay mà bàn tay đó chẳng phải là em. Làm sao để giữ lấy một bàn tay đã mất dần hơi ấm của một tình yêu?! Em hối hận để mất anh, hối tiếc cho một tình yêu, một hạnh phúc đã vỡ tan. Và chợt anh hỏi em rằng "Nếu như được quay lại, em sẽ như thế nào?", câu nói ấy như một tia sáng, le lói trong em một hy vọng như sắp tàn phai. Em như một người sắp chết đuối vớt được phao cứu sinh. Những tưởng rằng hạnh phúc này không còn được bên em nữa, anh đã làm em thấy yêu đời trở lại và hạnh phúc lại mỉm cười với đôi mình... Em cảm thấy thật hạnh phúc, khi anh đã cho em thêm một cơ hội để được bù đắp cho anh và cùng nhau tiếp tục xây dựng một hạnh phúc mới, mà chính em và anh cùng tạo nên chứ không phỉa một mình anh nữa. Cảm ơn anh đã cho em biết hai điều mà trước tới giờ em chưa từng một lần nếm trải qua đó là "hối hận và hối tiếc"...  Bình yêu sẽ về sau những nỗi đau. Giờ đây thì em đã nhận ra thứ gì trong em là quan trọng nhất và em sẽ cố không để nó vụt mất một lần nữa. Em đã hứa với anh sẽ sửa đổi tính tình, khi mình giận nhau em sẽ không im lặng nữa... Bởi vì anh đã nói im lặng không phải là cách giải quyết tốt nhất mà hãy nói rõ ràng cho nhau biết những suy nghĩ của mình. Giờ đây em cảm thấy khi em có được anh là điều hạnh phúc nhất. Những thứ mình đã đánh mất và muốn tìm lại được thì em sẽ trân trọng nó. Em yêu anh nhiều lắm. Mong anh đừng buồn và giận em nữa, em biết lỗi rồi, hãy tha lỗi cho em nhé. Rồi thời gian sẽ trả lời cho anh thấy rằng em đã thay đổi bởi vì bên em luôn có một người yêu thương thật lòng như anh. Hình ảnh: Bình yên sẽ về sau những nỗi đau! Em thật lòng xin lỗi anh, người em yêu và cũng là người yêu em thật nhiều Em muốn gửi đến anh lời xin lỗi chân thành nhất, em biết cách chứng minh thực tế nhất là hành động. Anh không phải lo rằng em chỉ nói bằng lời đâu, rồi em sẽ chứng minh cho anh thấy, để anh biết được rằng em cũng yêu anh biết nhường nào... Em thật lòng xin lỗi anh, người em yêu và cũng là người yêu em thật nhiều... bởi vì thời gian qua em đã không quan tâm gì đến cảm nhận của anh. Chính em là người đã đẩy anh đi xa, và cũng chính em là người đạp đổ lâu đài hạnh phúc mà anh đã dầy công xây đựng nó. Em biết nỗi đau mà em dành cho anh, nó quá nhiều và đã kéo dài theo năm tháng của thời gian. Anh từng nói với em, sức chịu đựng của con người cũng có hạn thôi, đến một ngày nào đó em sẽ phải hối hận vì những gì mình đã làm. Em cũng không nghĩ sẽ có một ngày như thế, và rồi em lại vô tình hững hờ với anh. Vì những lời nói cay đắng của em dành cho anh đã làm anh đau thật nhiều... Em luôn nghĩ đàn ông sẽ không bao giờ dễ dàng khóc, bởi có câu "Nam nhi thà đổ máu chứ không rơi lệ mà", nhưng một khi đàn ông đã khóc, có nghĩa là nỗi đau đó đã lên đến tột cùng của đỉnh điểm rồi phải không anh? Em bỗng thấy như tim mình rụng vỡ, có phải em đã đánh mất hạnh phúc thật rồi phải không anh? Khi nghe anh nói và giãi bày nỗi niềm bấy lâu anh không muốn nói em đã bật khóc như một người điên, em tự hỏi lòng tại sao lại ra cơ sự như vậy. Phải, lỗi do em mà ra cả, em đã không biết trân trọng hạnh phúc mình đang có để giờ đây làm cả hai đau khổ. Em tự trách bản thân mình sao quá ngu ngốc làm anh đau và bản thân càng đau. Có lẽ khi con người ta đã đánh mất nó thì lúc đó mới nhận ra rằng mình quá khờ và hối tiếc những gì đã xảy ra phải không anh? Và bây giờ đây em đang cảm giác như vậy. Cảm giác hối hận và hối tiếc vì đã không biết trân trọn những gì mình đang có để rồi lúc nhận ra và cố gắng giữ lấy thì không thể nào Đã bao đêm em phải thao thức với màn đêm đen, nằm suy nghĩ về cuộc tình của chúng mình. Là bao đêm nước mắt em rơi, đã biết gặp nhau là định mệnh... Hạnh phúc có trong tay nhưng chính em lại làm nó vụt tan khỏi tầm tay. Và em đã suy nghĩ tới một bàn tay đang nắm chặt một bàn tay mà bàn tay đó chẳng phải là em. Làm sao để giữ lấy một bàn tay đã mất dần hơi ấm của một tình yêu?! Em hối hận để mất anh, hối tiếc cho một tình yêu, một hạnh phúc đã vỡ tan. Và chợt anh hỏi em rằng "Nếu như được quay lại, em sẽ như thế nào?", câu nói ấy như một tia sáng, le lói trong em một hy vọng như sắp tàn phai. Em như một người sắp chết đuối vớt được phao cứu sinh. Những tưởng rằng hạnh phúc này không còn được bên em nữa, anh đã làm em thấy yêu đời trở lại và hạnh phúc lại mỉm cười với đôi mình... Em cảm thấy thật hạnh phúc, khi anh đã cho em thêm một cơ hội để được bù đắp cho anh và cùng nhau tiếp tục xây dựng một hạnh phúc mới, mà chính em và anh cùng tạo nên chứ không phỉa một mình anh nữa. Cảm ơn anh đã cho em biết hai điều mà trước tới giờ em chưa từng một lần nếm trải qua đó là "hối hận và hối tiếc"... Bình yêu sẽ về sau những nỗi đau. Giờ đây thì em đã nhận ra thứ gì trong em là quan trọng nhất và em sẽ cố không để nó vụt mất một lần nữa. Em đã hứa với anh sẽ sửa đổi tính tình, khi mình giận nhau em sẽ không im lặng nữa... Bởi vì anh đã nói im lặng không phải là cách giải quyết tốt nhất mà hãy nói rõ ràng cho nhau biết những suy nghĩ của mình. Giờ đây em cảm thấy khi em có được anh là điều hạnh phúc nhất. Những thứ mình đã đánh mất và muốn tìm lại được thì em sẽ trân trọng nó. Em yêu anh nhiều lắm. Mong anh đừng buồn và giận em nữa, em biết lỗi rồi, hãy tha lỗi cho em nhé. Rồi thời gian sẽ trả lời cho anh thấy rằng em đã thay đổi bởi vì bên em luôn có một người yêu thương thật lòng như anh.&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-BzT8htJJKvs/UVOkPemMiUI/AAAAAAAAAIE/kvtw5OoHpGc/s1600/599376_503576609702419_222237418_n%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" &gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-BzT8htJJKvs/UVOkPemMiUI/AAAAAAAAAIE/kvtw5OoHpGc/s320/599376_503576609702419_222237418_n%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; mummim205@yahoo.com.vn  vnthutinh.com&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-BzT8htJJKvs/UVOkPemMiUI/AAAAAAAAAIE/kvtw5OoHpGc/s72-c/599376_503576609702419_222237418_n%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title> Hãy quay về nếu anh còn yêu em</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/01/hay-quay-ve-neu-anh-con-yeu-em.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 16 Jan 2013 18:30:32 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7464084321118736013</guid><description>Em nhớ anh và nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm Một buổi sáng mùa Đông, bất chợt thấy ai đó treo dòng trạng thái: “Sài Gòn trở lạnh…”, vậy là suốt cả ngày em cứ suy nghĩ miên man. Em cũng không thể ngờ chỉ một dòng chữ ngắn ngủi ấy thôi lại có thể khiến lòng mình xáo trộn. Em tự cười cho cái suy nghĩ của chính mình: “Hóa ra dù có cứng rắn đến đâu thì em vẫn mang trong mình chút yếu đuối của một người con gái”. Sài Gòn của anh hôm nay trở lạnh, liệu có vì thế mà anh nhớ về Hà Nội và nhớ về em?  Có thể mùa Đông Sài Gòn không giống với mùa Đông Hà Nội, nhưng cái se lạnh chờn vờn da thịt ấy liệu có khiến anh nhớ đến vòng tay ấm của người con gái anh đã từng yêu?! Liệu anh có giật mình khi vô tình nhìn thấy chiếc khăn len màu tro ngày xưa trong đống quần áo ấm?! Anh có giống như em lúc này, dừng lại bên một ly cà phê thơm lừng ấm nóng và chợt buồn khi nhận ra mình vẫn cô đơn?!  Người ta vẫn bảo cái gì chóng đến thì sẽ chóng đi, liệu em có nên tin đó là lý do khiến anh rời xa em mãi? Trong em đã có rất nhiều câu hỏi vào cái ngày mà anh cất bước ra đi, nhưng cuối cùng em lại chọn cho mình sự im lặng. Im lặng giống hệt như cái cách mà anh chia tay em trong buổi hẹn cuối cùng để chuẩn bị bước đi về một chân trời mới. Em hiểu, có những điều chẳng cần hỏi người ta cũng tự nói, nhưng cũng rất nhiều điều cho dù có hỏi thì cũng không bao giờ chúng ta nhận được câu trả lời  Em hiểu chàng trai của em lắm, nếu như đó là những điều anh thực sự muốn chia sẻ thì chẳng cần hỏi anh cũng sẽ tự nói ra. Em không cố gắng tìm hiểu bởi sợ rằng câu hỏi của mình sẽ khiến anh phải cố tìm ra một lý lẽ để che đi sự thật. Khi bị dồn tới bước đường cùng, người ta sẽ nghĩ ra rất nhiều lý do để biện minh cho hành động của mình, mà em thì không bao giờ muốn biết những điều biện minh ấy. Vì thế em đã mím chặt môi, không nói, cũng không khóc để dõi theo những bước chân lặng lẽ của anh.  Nơi anh đến chẳng giống như Hà Nội, vậy tại sao anh vẫn mang theo chiếc khăn len màu tro mà mùa Đông năm ấy em đã tỷ mẩn ngồi nắn nót từng mũi kim để đan tặng người yêu? Anh cẩn thận gấp kỷ vật tình yêu xếp vào hành lý, nhưng lại nhẫn tâm bỏ em lại bơ vơ một mình. Anh giống như một cơn gió, cứ chợt gần rồi lại chợt xa và khi đã xa rồi thì biền biệt, vô tình giống như những người dưng chưa hề gặp gỡ. Trang giấy yêu thương còn chưa kịp viết đầy mà đã phải đốt thành tro bụi. Thế mới biết, đôi khi người ta rời xa nhau không phải vì hết yêu mà bởi vì họ buộc phải buông tay. Sớm nay em mở máy tính và chợt nhìn thấy dòng trạng thái của anh vụt sáng. “Sài Gòn trở lạnh”, vậy mà ở cách đó gần hai ngàn cây số, trái tim của một người con gái cũng trở lạnh theo. Em đã làm rất tốt việc ngăn lòng mình khỏi những ký ức về anh, vậy mà  hôm nay thì dường như đã vượt qua tầm kiểm soát. Thứ cảm xúc mà bấy lâu nay em cố tình chôn chặt lại có lý do để trào ra. Giống như một con ngốc, em cứ đưa tay lên vuốt ve màn hình máy tính, hy vọng bàn tay nhỏ bé của mình sẽ giúp ai đó ấm hơn trong những ngày ngoài trời đột ngột chuyển mùa.  Hà Nội những ngày này lạnh lắm, cái lạnh của thời tiết càng khiến cho trái tim nhỏ bé của em tê cóng hơn. Em xiết chặt chiếc khăn len đang quàng trên cổ, bàn tay mân mê những trang nhật ký, cố gắng để tìm về miền ấm áp năm nào. Em nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, chỉ là chút kiêu hãnh của một người con gái bản lĩnh khiến em cố tình không thừa nhận mà thôi. Có thể em ngốc dại, nhưng anh ạ, nếu còn yêu em thì xin hãy quay về!  Thu Hằng (Hà Nội) vnthutinh.com&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://hn.eva.vn/upload/1-2013/images/2013-01-07/1357552833-anh.jpg" imageanchor="1" style="margin-left:1em; margin-right:1em"&gt;&lt;img border="0" height="320" width="320" src="http://hn.eva.vn/upload/1-2013/images/2013-01-07/1357552833-anh.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Em sẽ chọn chia tay</title><link>http://www.vnthutinh.com/2013/01/em-se-chon-chia-tay.html</link><category>thuchiatay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 16 Jan 2013 18:32:36 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2164105301308573848</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://img-eva.24hstatic.com/upload/1-2013/images/2013-01-16/1358328690_ava1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left:1em; margin-right:1em"&gt;&lt;img border="0" height="200" width="200" src="http://img-eva.24hstatic.com/upload/1-2013/images/2013-01-16/1358328690_ava1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   Gần hai tháng rồi em và anh không gặp mặt nhau, một khoảng thời gian chẳng phải quá dài nhưng cũng đủ để em tỉnh táo mà nhận ra nhiều thứ. Trước đây, em cứ nghĩ rằng nếu không có anh bên cạnh thì mình sẽ đau khổ tới mức không thể sống nổi hay đại loại cũng là khó chịu, buồn bã, suốt cả ngày không làm nổi việc gì vì đầu óc chỉ nghĩ đến anh. Nhưng không, hai tháng vừa qua đã chứng tỏ một điều rằng anh không quá cần thiết với em đến mức ấy. Em cắt đứt mọi liên lạc để cho cả hai cùng có thời gian tĩnh tâm suy nghĩ. Em tập trung tinh thần và cả sức lực của mình cho những công việc mà em yêu thích. Thay vì ngồi một chỗ buồn bã, ủ dột và than thở vì chuyện tình cảm của bản thân không được như ý muốn, em tranh thủ mọi thời gian rảnh rỗi để tham gia các hoạt động tình nguyện. Có đôi khi bất chợt em mỉm cười vì chính suy nghĩ của mình, rằng hóa ra khi không yêu thì em càng có thêm thời gian để làm nhiều việc có ý nghĩa.  Em những tưởng gạt anh sang một bên cuộc sống là việc không thể đối với mình, nhưng thực ra những ngày vừa qua em cũng chẳng khó khăn gì để làm được điều ấy. Có lẽ lúc này trái tim của em không còn hướng về anh nữa mà nó đã dành cho những số phận đáng thương đang từng ngày chống chọi với cuộc đời. Em hạnh phúc và thấy mình sống có ý nghĩa hơn rất nhiều khi đã góp phần mang lại được sự ấm no cho những con người bất hạnh. Chắc chắn cả cuộc đời này sẽ không bao giờ em quên được nụ cười rạng rỡ của những em bé trong trại trẻ mồ côi hay giọt nước mắt nghẹn ngào của những cụ già lang thang nhận được tấm chăn ấm trong đêm đông buốt lạnh… Càng đi nhiều, càng trải nghiệm nhiều em càng nhận ra rằng hai đứa mình khác xa nhau quá. Em thì sống hướng ngoại và thích tham gia các hoạt động tập thể, còn anh, dù không hoàn toàn hướng nội, nhưng lại không thích những chỗ đông người. Có lẽ cũng bởi vậy nên hình như chưa bao giờ mình thực sự hiểu nhau. Yêu là một chuyện nhưng hiểu và đồng cảm với nhau lại là chuyện khác, người ta có thể rất yêu nhau đấy, nhưng nếu không hiểu thì sẽ chẳng bao giờ sống được cùng nhau.  Em thừa nhận rằng trong chuyện tình cảm thì mình khá hiểu anh và ngược lại, tuy nhiên chỉ bấy nhiêu thôi là chưa đủ để hai chúng ta có thể cùng song hành tiếp cả quãng đường dài. Trước khi tìm đến với nhau, em và anh có cùng điểm chung là đã từng vấp ngã, có thể vì vậy nên ta đã đồng cảm và yêu thương nhau. Nhưng thật buồn, vì ta chỉ đồng cảm với nhau trong tình yêu còn quan điểm sống và các mối quan hệ bên ngoài xã hội thì hầu như lại ngược nhau hoàn toàn.  Em yêu anh, nhưng em sẽ không chọn anh làm chồng, bởi vì điều em cần là một chỗ dựa tinh thần và một người đàn ông có thể sẻ chia với em cả những niềm vui và nỗi muộn phiền trong cuộc sống. Chẳng biết anh cảm thấy thế nào, nhưng em thì đã chán ngấy với những cuộc cãi vã và chiến tranh lạnh như vậy rồi. Có lẽ chúng mình nên tách khỏi nhau để mỗi người đi về một hướng, em sẽ làm những gì em muốn mà không bị ai ràng buộc, còn anh cũng có thể tự do sống cuộc sống của riêng mình.  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy bước đi nếu thật sự em muốn</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/12/hay-buoc-i-neu-that-su-em-muon.html</link><category>thongdieptinhyeu</category><category>thutinhmoinhat</category><author>noreply@blogger.com (Admin)</author><pubDate>Sat, 15 Dec 2012 01:03:55 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7439165966690873988</guid><description>&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Em thân mến!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Con  người vốn dĩ tham lam lắm phải không em? Anh, em và tất cả những người  đang yêu đều tham lam... Nhưng đối với anh, nếu được một đều ước anh ước  sao&amp;nbsp; anh là anh của ngày xưa là anh anh trước ngày anh gặp em, em nhỉ ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-xWG4uRTpKVc/UMw8ft3l0FI/AAAAAAAABTk/E3aBqcyu868/s1600/index.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-xWG4uRTpKVc/UMw8ft3l0FI/AAAAAAAABTk/E3aBqcyu868/s1600/index.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Anh yêu em từ lúc nào anh không hề biết, chỉ biết rằng&amp;nbsp; anh yêu em thôi&amp;nbsp; !&amp;nbsp; nhưng  tình yêu mà anh và em không thể là người chọn lựa được, yêu là không  biết lý do, yêu là chấp nhận tất cả dù tình yêu có làm anh&amp;nbsp; không  còn là anh nữa. Đôi khi anh vẫn có ước mơ, anh muốn mình xóa khỏi tâm  trí hình bóng của em để anh lại có thể là anh của ngày xưa sống vui vẻ  và hạnh phúc. Nhưng anh không làm được hay nói đúng hơn là anh không  muốn, anh không muốn mình quên em vì đối với anh em là cả cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Anh  có vội vàng quá không khi anh vội vã yêu em , anh vô tình đọc được câu  nói "Bạn hãy bớt đặt gánh nặng yêu thương lên ai đó, thì bạn sẽ hết  khổ". Liệu anh có làm được không đây?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Phải quên thôi ph hok em? Anh sẽ quên em&amp;nbsp; dù phải&amp;nbsp; đau,  dù khó khăn thế nào cũng phải quên, anh không thể tìm thấy hạnh phúc  nơi em, người chưa bao giờ yêu anh. Anh mãi mãi chỉ là cái bòng / bến đò  tạm bợ bên đời em, một cái bóng không hơn không kém. Anh đã từng hy  vọng và đặt rất nhiều niềm tin vào tình yêu mà vào em, anh tin rồi đến  một ngày nào đó em cũng sẽ yêu anh vì đối với em anh đã rất chân thành,  nhưng bây giờ anh đã hiểu tình yêu không chỉ cần sự chân thành thôi là  có thể giữ được. Anh chấp nhận thất bại khi muốn kéo em về phía anh, anh  đã gào thét như một con hổ đói đã mất đi tính người vì yêu. Từ lúc yêu  em anh cứ ngỡ là mình siêng năng làm việc kiếm tiền và làm em vui là  được rồi. Anh đã sai…anh ước tại sao lúc trước mình không đọc được những  suy ngĩ trong em dù đã có đôi làn em open nó ra: Trắng nè, Ăn mặc sành  điệu nè, biết quan tâm đến bản thân………để khi mất em anh mới nhận ra.Anh  ước rằng anh có thể biết thành một con người giống như con người em  thich nhưng &amp;nbsp;ước mơ chỉ là ước mơ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Em  từng nói với anh con người ai cũng có trái tim, vì câu nói này mà đã hy  vọng, nhưng giờ anh nhận ra được rằng em cũng như anh cũng có trái tim,  nhưng trái tim&amp;nbsp; không thuộc về nhau, trái tim em thuộc về  người đã làm em xap xuyến,đã làm em nhưng nhớ mất ngủ, nhưng anh chưa  một lần quên được em. Anh&amp;nbsp; sợ phải đối diện với những gì đã  qua, sợ đi trên những con đường về nhà, sợ trên đường về thấy em cùng  đi với người đó, sợ cảnh phải nằm nhớ em, sợ cảnh những đêm thức trắng.  Anh có yến đuối không em????&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Khanh  ! em Có bao giờ dù một lần em suy nghĩ mà hiểu được cho tâm trạng của  anh lúc này không? anh đau lắm tim anh quạnh lại nhưng phải nở trên môi  nụ cười, phải&amp;nbsp; gượng gạo bước đi từng bước một, anh đang cố  gắng chứng minh cho mọi người biết là anh đang rất hạnh phúc. Anh không  muốn em tiếp tục thương hại anh, không muốn em&amp;nbsp; tiếp tục xem anh là thằng đàn ông yếu đuối, anh&amp;nbsp; muốn mình giữ lại một chút lòng kiêu hãnh lòng tự trọng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Anh hận bản thân mình vì không quên được em. Anh&amp;nbsp; đau  lắm, cảm giác mất mát một thứ gì đó rất quan trọng đối với anh, biết  kết thúc là điều không trách khỏi, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh em được  yêu thương bên vòng tay khác, là tim anh lại nhói đau. Anh&amp;nbsp; biết quyết định buông tay&amp;nbsp; ra là anh phải tự mình bước đi, phải làm mọi thứ mà không có em, Tình yêu luôn có lý&amp;nbsp; riêng của nó và anh chấp nhận, .&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Không bao giờ là quá muộn em nhỉ.? Em&amp;nbsp; hãy bước đi nếu thật sự em muốn, anh sẽ không níu kéo sẽ không giữ em&amp;nbsp; lại cho riêng anh nữa, dù đó không phải là điều anh muốn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;Em yêu! Anh gọi em lần cuối nhé,J trong mail em van xin anh cho em đi. Uhm em đi đi …hạnh Phúc nhé em . .&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Em àh ! dù ở phương trời nào đi nữa em nên nhớ 1 điều là có 1 người luôn ngóng chò em,&amp;nbsp; chờ hôm nay và mãi mãi&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;P/S:  Anh quên mất anh có món quà tặng em nhưng anh làm chưa xong( do mới vào  nghề)? Chắc từ giờ trở đi không cần thức đêm gấp những ngôi sao đó nữa  không cần nữa rồi…..&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chúc em hạnh phúc! J&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-xWG4uRTpKVc/UMw8ft3l0FI/AAAAAAAABTk/E3aBqcyu868/s72-c/index.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Tỏ Mới Yêu(anh yêu em)</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/12/to-moi-yeuanh-yeu-em.html</link><author>noreply@blogger.com (Admin)</author><pubDate>Wed, 12 Dec 2012 05:48:06 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-1647006258012676649</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://image2.chaobuoisang.net/cs/2012/02/12/40-cach-to-tinh-cho-valentine-0.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="http://image2.chaobuoisang.net/cs/2012/02/12/40-cach-to-tinh-cho-valentine-0.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;M ah, thời gian trôi qua thật nhanh thấm thoát đã gần 3 năm chúng mình quen và yêu nhau. Gần 3 năm qua đủ để chúng mình biết m yêu nhau nhiều  như thế nào? Đủ để biết chúng mình là của nhau. Tình yêu chúng mình giành cho nhau là một tình yêu thanh bạch một ty đẹp..&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Ngày ấy A và M quen nhau thật đặc biệt 1 người bắc 1 người nam... Khi nhận ra M là tất cả cuộc đời A đã về NB để gần M hơn.. Nhưng số phận trêu ngươi Â đã không thực hiện được lời A hứa, niềm tin trong M giảm dần, gia đình không đồng ý.. đã làm M mệt mỏi..&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có thể nói rằng ngày A hạnh phúc nhất là ngày đầu tiên A nắm tay M đi trên phố nói to Anh Yeu M.. Ngày hạnh phúc thứ 2 là ngày a đeo lên tay M chiếc nhẫn cầu hôn mà A gọi đó là chiếc nhẫn may mắn lúc ấy tim A đập nhanh hơn và M đã mỉm cười lúc đó M thật tuyệt..&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Rồi 1 ngày A biết được M đi cùng ai đó đi lên Hà Nội chụp ảnh,&amp;nbsp; tim A đã tan nát và ngã khuỵ xuống a không tin... Rồi a cũng lấy lại được bình tĩnh a phải tìm hiểu lí do nếu m qúy người đó a sẽ ra đi lặng lẽ và chúc phúc cho m.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vô tình a vào Gmail m gặp người bạn m a đã giả vờ là m nói chuyện với người đó để tìm kiếm thông tin và a biết được rằng người m yêu là a m đang cố tình làm thế để a xa m, tim a nhói đau yêu nhau a là người yêu tồi vậy mà khi m mệt mỏi m vẫn ngĩ cho a, m làm thế vì m muốn a quên m đi..&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;A muốn chạy tới bên m ôm m thật chặt nhưng a không đủ tự tin vì a chưa có gì để bme m tin tưởng để đảm bảo tương lai a sẽ là ông xã tốt. M ơi.! Không có ngĩa là lúc này chứ không phải ngày mai, a sẽ cố gắng để bme m cho phép a yêu m a sẽ làm được m à.tình yêu chúng m cần chút thời gian, thời gian sẽ nói lên tất cả m hay kiên nhẫn đợi a thêm 1 thời gian nữa..&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tim a và m đều rất đau khi chúng mình không nói truyện. 5năm sau m gặp lại m sẽ như thế nào? M còn yêu a không? Chắc chắn là yêu rồi vì ty chúng mình đã ăn sâu vào tận xương máu...vậy tsao chúng m phải xa nhau trong đau khổ rồi gặp lại trong nỗi ân hận. Hãy cố lên m tất cả chỉ là thử thách..&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;A tin rằng a sẽ là ông xã tốt của m.Hãy để những ước mơ ngọt ngào về gđình nhỏ của m thành sự thật, để ngày ngày a được bên m đi tới những nơi mà a và m nói sau này sẽ đi tuần trang mật ở đó, để trên cđời này có Lã Trúc Bình.. Hãy để a được bên m quan tâm chăm sóc m.. Hãy để a là người chia sẻ buồn vui cùng m.. Hãy để a là người trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy đầu tiên.. Hãy để ty chúng mình là một ty mẫu mực.. Hãy để mỗi ngày  qua là một ngày đẹp với m với a. Hãy để anh yêu m. Để có được ty a và m đã vượt qua rất nhiều thử thách mồ hôi nước mắt sẽ không vô ngĩa m hãy kiên nhẫn m à. Ngĩ tới phút giây ngọt ngào ấm áp khi chúng mình bên nhau a thật hạnh phúc.A cứ ngĩ a đã cố gắng hết sức rồi nhìn lại a thấy a mới cố gắng được 1% chỉ có sự kiên nhẫn tuyệt vời của m m mới yêu a,khó khăn nào cũng vượt qua hãy nắm chặt tay a m nhé. Vượt qua thử thách nơi đó là hạnh phúc của chúng mình.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;A muốn cả thế giới biết a yêu H, a rất yêu m một người cgái tốt ngoan xinh đẹp thông minh học giỏi, thật hp khi a được là người yêu m nếu được làm ông xã m còn điều gì tuyệt vời hơn, a muốn những người xấu muốn phá hoại tình yêu chúng mình biết rằng họ dùng thủ đoạn nào thì chúng mình mãi yêu nhau, hãy để a chứng minh a có phải ông xã tốt của m không m nhé.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;A cảm ơn bme đã sinh ra m để a được yêu m. Bỏ qua tất cả đợi ngày m cưới m sẽ bù đắp cho nhau. Duyện phận đã để chúng mình yêu chúng mình cùng nhau gìn giữ hạnh phúc m nhé. Chúc cho tình yêu chúng m sớm được bên nhau. Anh yêu mình. Mãi mãi mình bên nhau. Mãi mãi yêu mình. Mãi mãi một tình yêu có a và m...&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;By&lt;span class="gD" name="Tiệp La Huy"&gt; Tiệp La Huy&lt;/span&gt; &lt;span class="go"&gt;&amp;lt;damynghe.ht@gmail.com&amp;gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="go"&gt;vnthutinh.com&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tình yêu chân thành</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/em-nho-anh.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 12 Dec 2012 23:30:08 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-3808653075765170493</guid><description>Anh yêu thương!  Hôm nay em viết cho anh trong một tâm trạng  mâu thuẫn. Có thể anh không nghĩ em lại muốn viết vì em đang trong thời gian căng thẳng và rất nhiều việc phải làm , nhưng tận sâu trong tim nhỏ em vẫn muốn dành tất cả những yêu thương nồng cháy cho anh  Em viết vì em  biết em không thể nào tâm sự với ai chỉ có anh là nơi em gửi gắm tất cả những tâm sự trong cuộc sống bộn bề và những khó khăn cực nhọc của em ...  Anh ! Em biết anh và em ở xa nhau lắm. Chúng ta chưa thể đến với nhau và ôm nhau trong vòng tay nên mọi suy nghĩ của anh và em đều trở nên gò bó và  vô tình chúng ta đã làm nhau đau, dù em rất hiểu  anh yêu em thật thật nhiều, yêu đến nỗi có thể hy sinh và từ bỏ mọi thứ vì em… Em vẫn chưa thể nào làm cho anh yên tâm được vì em , Em yếu đuối mỏng manh nhưng lại ngang bướng trước anh , em biết anh vẫn lo cho em , lo em chưa  tự chủ được bản thân mình nhưng từng giây, từng phút, từng ngày, từng tháng trôi qua anh đã  luôn bên cạnh em âu yếm vỗ về không chỉ bằng tình yêu chân thành mà còn bằng một trái tim nhân ái, độ lượng bao dung,  &lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-WvOiNwT_Y7I/UMmD8Kyw9rI/AAAAAAAAAHo/v_Rvp7nib5s/s1600/im00007711bp7%255B1%255D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left:1em; margin-right:1em"&gt;&lt;img border="0" height="228" width="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-WvOiNwT_Y7I/UMmD8Kyw9rI/AAAAAAAAAHo/v_Rvp7nib5s/s320/im00007711bp7%255B1%255D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;object width="1" height="1"&gt;&lt;param name="movie" value="http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?OS8xYS85MWFhOTmUsICxMDM2YjQ5YmU2MGI0N2E1ZGMxNjdiNTZhNy5cUIbaBmUsICDN8VMOsWeBmggWmUsICOqdSBUdXnhdUng4d0IFWeBhdUng51pfFBoYW4gxJBpWeBmggVMO5WeBmd8MXwx" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed width="1" height="1" src="http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?OS8xYS85MWFhOTmUsICxMDM2YjQ5YmU2MGI0N2E1ZGMxNjdiNTZhNy5cUIbaBmUsICDN8VMOsWeBmggWmUsICOqdSBUdXnhdUng4d0IFWeBhdUng51pfFBoYW4gxJBpWeBmggVMO5WeBmd8MXwx" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt; Anh ! Nhiều lần anh nhăn nhó với em , em biết anh yêu em nên mới làm thế, nhưng em đã chọn lựa anh , bỏ đi tất cả những gì là quá khứ, lo cho hiện tại và nghĩ về tương lai mình sắp sống, nơi đó có anh và em và những ước mơ nho nhỏ gắn kết yêu thương tạo thành một gia đình bền vững , sự hy sinh của anh cho em không gì có thể đánh đổi được vì thế em đã yêu anh với tất cả trái tim em,   Dù nhiều lần ngang bướng cãi anh nhưng tận trong lòng em luôn cảm thấy tình yêu em dành cho anh là rất lớn, em chưa thấy có trở ngại nào làm em lùi bước, dù đôi lúc em đã yếu đuối muốn buông xuôi nhưng anh luôn làm động lực cho em vững tin và tiếp tục dành lấy Hạnh Phúc của mình, em yêu anh Đắc Hiển .  Anh luôn đau đớn , dằn vặt khi em gặp những điều bất công trong cuộc sống, lúc đó anh luôn là người che trở cho em… Em hiểu lắm chứ và em cũng ước phải chi anh ở gần đưa  đôi bàn tay rắn rỏi  nắm chặt hai bờ vai em dặn dò, động viên em phải luôn mạnh mẽ hơn nữa trong cuộc sống… Anh sẽ là người đàn ông luôn ở bên em, đi cùng em những chặng đường khó khăn...Dù giờ đây mình sống không phải cho riêng mình, anh và em đều hiểu điều đó và đều biết phải làm gì. Mỗi ngày em xa anh, mỗi ngày không được nghe giọng nói ấm áp của anh em lại cảm thấy thiếu một cái gì đó không thể nào bù đắp được. Anh à, hình như khi chưa gặp anh em bản lĩnh, em mạnh mẽ hơn bây giờ rất nhiều. Không biết từ khi nào em lại trở thành một cô gái yếu đuối đến vậy. Có lần em em đã nói với anh  "Khi yêu anh  em mới thấy mình thật yếu đuối". Tại sao vậy anh? Em cũng chẳng bao giờ tâm sự với ai nhiều về cuộc sống , nhưng giờ đây những lúc em đau buồn, thất bại ,hay vui vì bán được hàng em đều kể với anh . Giờ đây trái tim em đã thuộc về anh trọn vẹn một tình yêu, một tâm hồn nhưng chúng ta chưa thể cưới nhau trong lúc này anh đừng ghen tuông vô cớ nữa nhé anh .Trái tim em luôn nghĩ về anh , giờ đây em chỉ biết từng ngày sống với tình yêu và nỗi nhớ trong tim mình.  Anh biết không? Nhiều khi em nhớ anh, nhớ đến nỗi em không thể nào ngủ được. Một cái gì đó mà em cảm nhận rất rõ nó đang nặng đè lên ngực em, làm em đau lắm anh biết không? Lúc đó em chỉ muốn khóc, nhưng em không thể nào khóc được. Em gào thét gọi tên anh trong câm lặng, em âm thầm nuốt những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong trái tim bé nhỏ đang thổn thức vì nhớ anh. Có những đêm dài không ngủ em thao thức bởi sự cô đơn trống trải trong tâm hồn, bởi xa anh, xa người làm chủ trái tim mình bởi nhớ anh. Thèm lắm một vòng tay siết chặt ấm áp, một nụ hôn nồng nàn của anh. Nụ hôn mà em có thể cảm nhận được tất cả tình yêu mà anh dành cho em.   Anh ơi,mấy ngày nay em suy nghĩ lắm , dịp này Miền bắc vào đông trời rất lạnh những cơn gió lạnh và mưa phùn làm lòng em lại cồn cào nỗi nhớ anh. Biết phải làm sao hơn em đành phải viết, chỉ có vậy em mới cảm thấy được nói chuyện cùng anh, được chia sẻ với anh nỗi niềm đang đầy ắp trong em. Em  nhìn xuôi về phía xa nơi anh đang ở, mịt mùng… tít tắp... xa xôi…  nhưng anh à, cái lạnh trong tim em còn lạnh gấp ngàn lần anh có biết không? Đôi khi em giận hờn anh… giận lắm nhưng em không thể không gặp khi anh nói: Anh yêu em hơn cả bản thân anh , anh luôn lo lắng không không yên nếu em cứ mãi giận anh mà không liên lạc ! Để những giận hờn lắng xuống… Em lại gọi cho anh  với một vẻ mặt bình thản, cả những gì muốn nói em cũng không nói nữa. Em giấu giếm cảm xúc của mình cũng giỏi đấy chứ phải không anh? Vì em biết anh sẽ lại xoa dịu em và ôm em vào lòng chọc cho em cười , đó là tính cách của anh , em nói có đúng không anh yêu?  Anh! Anh là những gì đẹp đẽ nhất, chân thật nhất mà em có được trong cuộc đời này. Vì vậy anh à, em muốn lưu giữ tất cả những cảm xúc, những cung bậc tình yêu của chúng mình trong suốt những ngày  tháng đã qua và  mãi mãi sau này. Em muốn mang theo tình yêu với anh, hình ảnh của anh, trong trái tim em cả khi em từ giã cõi đời này. Anh biết không?   Anh yêu! Mãi mãi mình bên nhau anh nhé, em luôn nghĩ đến mỗi khi mình giận hờn nhau anh đều nói " Mọi chuyện nó không đủ lớn để giết chết đi tình yêu của anh và em " và anh luôn là người nhường nhịn em trong bất cứ lý do nào , em hiểu rằng tình yêu anh dành cho em nó quá lớn lao để có thể hy sinh tất cả cho em như vậy Cảm ơn vì anh đã có mặt trên đời để em biết mình được yêu thương nhường ấy. Cảm ơn mẹ đã sinh ra anh, cảm ơn định mệnh đã cho em được gặp anh.   Em yêu anh.  Bảo Ngọc    &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-WvOiNwT_Y7I/UMmD8Kyw9rI/AAAAAAAAAHo/v_Rvp7nib5s/s72-c/im00007711bp7%255B1%255D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Anh của em !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/anh-cua-em.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Thu, 22 Nov 2012 22:59:44 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-1771109591898017379</guid><description>&lt;br /&gt;Anh của em !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng là lần đầu tiên em cặm cụi viết 1 lá thư cho  anh sau hơn 1 năm mình quen nhau và cũng đã 1 năm có lẻ mình yêu nhau  rồi anh nhỉ&lt;br /&gt;Thời gian cứ trôi đi chậm chạp em và anh cũng đi qua 1  năm yêu thương giận hờn và nhiều điều tâm sự, chúng ta đã gắn kết nhau  bằng những đồng cảm , sẻ chia và yêu thương bất tận của cuộc đời dành  cho nhau&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-7IVxxoga4_4/UKmobpEmH3I/AAAAAAAAAHM/v84JNXLk4ko/s1600/cover_amaranth%5B1%5D.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="290" src="http://2.bp.blogspot.com/-7IVxxoga4_4/UKmobpEmH3I/AAAAAAAAAHM/v84JNXLk4ko/s320/cover_amaranth%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Em đã nhận lấy bao nhiêu sự quan tâm bao nhiêu điều an ủi và  bao nhiêu những câu yêu thương anh dành cho em , em vẫn nói " Em cảm ơn  ông trời đã cho em được gặp anh và được yêu anh với tất cả trái tim  mình " Em thật may mắn ...&lt;br /&gt;Anh ! &lt;br /&gt;Em đã từng nói với anh mình ở xa  nhau lắm nên chúng ta chỉ đang yêu nhau bằng niềm tin và sự quan tâm  nhau ,để em có thể bước tiếp những ngày dài không có anh bên cạnh , để  em có thể củng cố kĩ hơn niềm tin yêu của chính mình vào anh&lt;br /&gt;Tình yêu  của anh và em bắt đầu từ những câu xã giao thông thường giữa đôi bạn  chát, từ những tin nhắn yêu thương , từ những cuộc gọi điện thoại không  có thời gian , không đầu không cuối, từ những câu hỏi ngây thơ và bối  rối ngượng ngùng, từ những câu nẳn nỉ của anh và nũng nịu giận hờn của  em, em thấy mình thật Hạnh Phúc và nhỏ bé trước anh , em thèm được nép  vào ngực anh mỗi khi hờn giận xong để được anh vuốt lên mái tóc và ôm em  đặt lên môi nụ hôn bất tận của tình yêu...Em yêu anh nhiều lắm Đắc Hiển&lt;br /&gt;Anh của em !&lt;br /&gt;Sau  những chuỗi&amp;nbsp; ngày dài hạnh phúc , em được đắm chìm trong tình cảm của  anh , em càng cảm thấy mình thật may mắn, em luôn mong lúc nào anh cũng ở  bên em , cả khi đi làm hay đi ngủ, càng yêu anh em càng ghen và vô tình  em đã làm anh đau. em vẫn biết anh ko như vậy, anh luôn chân thành và  thẳng thắn với em , anh luôn muốn tốt cho em và muốn giữ cho tình yêu  mình luôn bền vững, nhưng vì yêu anh, ở xa anh , em đã luôn mông lung  trước những câu chọc hơi lâu của anh và em luôn nghĩ anh vẫn có người  thay thế , em càng giận anh thì anh lại càng thờ ơ , tinh thần em bất ổn  , em đã lại giận anh mà nước mắt tuôn rơi, em sợ mất anh lắm &lt;br /&gt;Hạnh  phúc luôn phải đấu tranh và giành giật mới có, em là 1 cô gái có cá  tính mạnh mẽ bên ngoài nhưng lại rất yếu đuối bên trong. vậy mà không  hiểu sao em lại cứng rắn trước anh, em luôn muốn mình thắng trong bất cứ  lý do nào anh đưa ra , viết đến đây em chợt mỉm cười nhớ lại câu em  thường chọc anh " Em có quyền quát anh chứ anh&amp;nbsp; được quyền quát em&amp;nbsp; à "  Nếu như người không hiểu sẽ cho câu đó nặng nề lắm , còn anh chỉ cười  với 1 câu nói " em giỏi " em làm mặt giận anh lại nói" đừng giận anh nữa  nha , nha , " " anh nẳn nỉ em mà " Hạnh phúc ngập tràn trong tim em ,  em yêu anh nhiều lắm H2O&lt;br /&gt;Anh yêu !&lt;br /&gt;có lần anh đã hỏi em&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;“Anh yêu em thế có nhanh quá không em?”&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em chỉ cần biết tình yêu của anh giữ cho trái tim em đập mỗi ngày và anh ở bên em mỗi ngày là đủ lắm rồi anh yêu&lt;/div&gt;&lt;div id="yui-gen8" style="text-align: justify;"&gt;Anh của em !Em đang nghĩ về anh , về người con trai mà em cảm thấy từ khi quen anh&amp;nbsp; em&amp;nbsp; đã cảm nhận được trái tim, lí trí và  những suy nghĩ của mình đã thay đổi mà không hay không biết., Em thích anh , yêu anh không phải do duyên  số, chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự  nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em luôn tin 1 điều bên anh em luôn được&amp;nbsp; bình yên.&lt;/div&gt;Em&amp;nbsp; vẫn nghe người ta nói&amp;nbsp; đời chia tình yêu thành  những đoạn riêng rẽ . Khi say, khi cuồng, khi bình yên, khi chán ngán và  rồi khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không  rời. &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mình đã qua khi say, khi bình yên chưa  anh ? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhạt và nỗi lo sợ bay nhảy kéo em ra  khỏi anh.....Em là người đầy khiếm khuyết nhưng em&amp;nbsp; tin em đủ và biết  làm thế nào  để sống sao cho xứng đáng với anh . Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản  thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu&amp;nbsp; em muốn anh&amp;nbsp; ở  bên em&amp;nbsp; để em được ân cần, để em được yêu chính anh H2O nhé &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tình yêu chẳng phải sợi xiềng sợi xích  trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng  khóc khi tình yêu rời xa mình nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi  tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ  thuộc về nhau thêm một ngày và thêm một ngày thế chẳng phải là mãi mãi…Phải không anh yêu &lt;img src="http://l.yimg.com/op/blog/images/emoticon/1.gif" title="(smile)" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em tự hỏi người ta cứ đến và đi trong  đời nhau để lựa chọn. Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt  anh thề thốt tiếng yêu thương. Mình đã chọn ở bên nhau, đơn giản vậy  thôi phải không anh yêu của em &lt;img src="http://l.yimg.com/op/blog/images/emoticon/3.gif" title="(winking)" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đắc Hiển của em !&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em biết anh không thể dành tặng cho em mối tình  đầu của anh, không thể tặng cho em nụ hôn đầu tiên của anh nhưng&amp;nbsp; em biết anh sẽ  tặng cho em tình yêu tuyệt vời nhất của anh. Mỗi khi em&amp;nbsp; buồn, anh sẽ ở  cạnh em để em có thể dựa vào và khóc. Anh sẽ ôm em&amp;nbsp; thật chặt và chắc  chắn với em là sẽ không có gì có thể làm người yêu anh phải lo lắng nữa.  Có một điều em&amp;nbsp; biết khi yêu em, anh không nghĩ tới bất kì người con  gái nào khác cả. Chỉ có một mình em, duy nhất em thôi. Trái tim anh đủ  rộng cho một tình yêu bao la, nhưng chật lắm, chỉ đủ chỗ cho một người đó là em phải không H2O&amp;nbsp; của em &lt;img src="http://l.yimg.com/op/blog/images/emoticon/1.gif" title="(smile)" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cuộc sống của anh và em có thể rất khác  nhau nhưng chỉ khi ở cạnh nhau, hãy cứ là chính mình anh yêu&amp;nbsp; nhé. Hãy cứ cười  tươi như anh&amp;nbsp; luôn cười, hãy cứ nói theo cách anh &amp;nbsp; vẫn nói . Em&amp;nbsp; cũng  sẽ là em , là một người tự do, nhưng yêu anh , em sẽ tự do trong khuôn  khổ vì em luôn nghĩ đến anh , em yêu anh vô cùng Đắc Hiển&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh yêu thương !&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Lâu  lắm rồi từ ngày biết anh , em&amp;nbsp; mới được tiếp xúc và gần gũi với  một người con trai, một cảm giác ấm lòng. Sự tình cờ mà anh đưa đến cho  em&amp;nbsp; như những giấc chiêm bao với bao mảnh ghép hỗn độn tạo thành một  giấc  mơ. Đôi khi em&amp;nbsp; cũng không tin vào duyên số tại sao đun đẩy em đến với  anh trong TSO ấy và chúng ta đã yêu nhau&amp;nbsp; từ dạo ấy . Cảm ơn anh đã  cho em biết thế nào là tình yêu và những ngọt ngào anh trao gửi&amp;nbsp; , Em yêu anh Đắc  Hiển&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div id="yui-gen14" style="text-align: justify;"&gt;Cảm  ơn TSO đã đem đến cho em&amp;nbsp; một người con trai và đó là hạnh phúc. Hạnh  phúc khi anh&amp;nbsp; ở bên. Đêm nay, ngồi viết thư cho anh , trời&amp;nbsp; nóng quá&amp;nbsp;  anh&amp;nbsp; à, ước gì có anh&amp;nbsp; ở đây bên em&amp;nbsp; lúc này, anh sẽ quạt mát cho em ngủ  anh sẽ lấy khăn ướt đắp lên trán em lúc em đang sốt . Em mơ hồ nghe  thấy tiếng nói, nụ cười bao dung&amp;nbsp; của anh&amp;nbsp;  .Em ngước mắt nhìn trời và cảm nhận được  những cơn gió mát lạnh chạy vào cơ thể em , em cảm thấy bình yên đến lạ&amp;nbsp;  vì trái tim em đang thổn thức hai tiếng yêu thương. Với em , trên đời  này chỉ có một mình anh&amp;nbsp; thôi. Hãy luôn ở bên em anh&amp;nbsp; nhé!&lt;/div&gt;&lt;div id="yui-gen13" style="text-align: justify;"&gt;Đắc Hiển của em !&lt;/div&gt;&lt;div id="yui-gen12" style="text-align: justify;"&gt;Lá  thư tình yêu đầu tiên em viết cho anh&amp;nbsp; không đầu không cuối , nhưng đó  là tất cả những yêu thương em gửi gắm vào anh, hãy luôn bên em anh nhé ,  dù cho những sóng gió có thể bất chợt đến rồi đi, nhưng em hứa em sẽ  làm tất cả để chúng ta ở bên nhau&lt;/div&gt;&lt;div id="yui-gen11" style="text-align: right;"&gt;Em hôn anh thật nhiều , tình yêu của em &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Bé Yêu của anh : Bảo Ngọc&lt;br /&gt;vnthutinh.com&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-7IVxxoga4_4/UKmobpEmH3I/AAAAAAAAAHM/v84JNXLk4ko/s1600/cover_amaranth%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-7IVxxoga4_4/UKmobpEmH3I/AAAAAAAAAHM/v84JNXLk4ko/s72-c/cover_amaranth%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Viết cho anh !</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/viet-cho-anh.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 18:32:58 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2181874581010995231</guid><description>&lt;div class="content force-wrap clrfix" id="yui-gen2"&gt;Đừng bao giờ hỏi em rằng vì sao em yêu anh nữa nhé.  Bởi khi ấy anh&amp;nbsp; sẽ lại làm em bối rối và anh lại cho rằng em đang lảng  tránh một câu hỏi&amp;nbsp; rất thật từ anh .Thực lòng em&amp;nbsp; cũng chẳng biết vì  sao lại yêu anh&amp;nbsp;  nhiều đến thế. Yêu đơn giản chỉ vì… yêu, vì thấy con tim mình mách bảo  rằng" trong cuộc đời này em không thể sống nếu thiếu anh "&lt;br /&gt;Em&amp;nbsp; yêu&amp;nbsp;  anh&amp;nbsp; có lẽ bởi ở anh&amp;nbsp; em tìm thấy được những điều hơi đặc biệt . Anh&amp;nbsp;  cẩn thận trong từng lời nói, cử chỉ và cả những suy nghĩ anh&amp;nbsp; mang trong   đầu. Em đa sầu, đa cảm nhưng lại rất lạc quan, tin tưởng vào tương lai  của mình khi có anh . Anh&amp;nbsp; đối xử với cuộc đời bằng thái độ nhiệt thành  nhất.&amp;nbsp; Anh vị tha&amp;nbsp; với những gì làm anh&amp;nbsp; tổn thương và tốt bụng  một cách ngốc nghếch với tất cả những người mà anh yêu thương .Anh&amp;nbsp;  có một cá tính mạnh mẽ ẩn chứa trong cái vẻ ngoài bình an đến lạ . Anh  ngồi nghe nhạc buồn cùng em&amp;nbsp; nhưng mỗi khi có một mình anh lại chọn đung  đưa, gật gù cùng rock. Còn nhiều nhiều những điều ở anh mà  đối với em&amp;nbsp; anh vô cùng đặc biệt&lt;i&gt;&lt;/i&gt;. Em&amp;nbsp; thấy thích thú, thấy hợp, thấy đồng cảm và thế là... Em yêu anh &lt;br /&gt;Thời  gian này em căng thẳng với tất cả mọi chuyện, từ khi mẹ em bệnh nặng,  em cảm thấy như tất cả đều sụp đổ rất nhanh trước mắt em. Bao nhiêu dự&amp;nbsp;  tính cho tương lai, bao nhiều niềm vui em và anh đang chuẩn bị bỗng chốc  như biến thành hư ảo ,em đã khóc rất nhiều với anh, nỗi đau quá lớn  khiến em chẳng nói được lên lời em chỉ còn biết khóc kể với anh trong  tận cùng đau khổ của cuộc đời em. Và anh luôn là người ôm em vào lòng ,  an ủi em nâng em dậy và dìu em đi những bước khó khăn nhất trong cuộc  đời của một người con gái nhỏ bé như em đang phải chống đỡ và gánh vác,  Em đã nhìn thấy một tương lai đang rất khó khăn cho em và anh , nhưng  anh đã chấp nhận tất cả để gánh vác cùng em mà không mảy may dao động .  Em thầm cảm ơn trời phật đã cho em một người đàn ông đúng nghĩa là trụ  cột , ba mẹ em được một người con chung vai gánh vác việc gđ các em của  em có một người anh yêu thương chiều chuộng luôn coi anh như anh trai  của tụi nó&amp;nbsp; , anh có thấy vui không H2O?&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-JP2xr48I6Ak/UKmZfeZ5D1I/AAAAAAAAAGY/cWcqVP-Oqts/s1600/fileuploadvongtronketdoi818408%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://1.bp.blogspot.com/-JP2xr48I6Ak/UKmZfeZ5D1I/AAAAAAAAAGY/cWcqVP-Oqts/s320/fileuploadvongtronketdoi818408%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="content force-wrap clrfix" id="yui-gen2"&gt;&lt;br /&gt;Anh còn nhớ ngày anh ra Miền  trung, Anh vui vì được đi chơi cùng bạn bè , anh vui vì được đi đến nơi  này nơi khác ngắm cảnh đẹp, nơi nào đẹp cảnh nào anh thấy vui anh đều kể  với em như em đang đi cùng anh vậy, em thấy hạnh phúc vô cùng, &lt;br /&gt;Anh  đang vui vẻ nhưng anh vẫn biết được trong lòng em đang nghĩ gì , anh  gặng hỏi em hoài vì sao em lại nói chuyện như đang có gì bất ổn. vậy là  trong lòng em nghĩ gì anh đều biết hết , chuyến đi của anh mất vui vì  chuyện của em, anh sợ em lo lắng , anh sợ em nghĩ quẩn , mất từng đó đâu  phải ai cũng bình tĩnh được , nhưng rồi em lại cười với anh khi anh nói  " Anh bán đi một cái hồ anh bù cho em " em hỏi anh " Một cái hồ bù được  100 triệu á " anh nói thì bán thêm 1 cọng rêu , 1 con tép được chưa ?"  em nói " được rồi nhưng anh không được bán tép với rêu trong hồ của em  đấy nhé "&lt;br /&gt;Dù tươi cười với anh để anh vui vẻ đi chơi cho thoải mái  nhưng lòng em như muối sát, Em loay hoay chạy vạy để mong lấy lại được,  anh biết và luôn nhăn nhó , anh không muốn em tiếp tục tìm kiếm và càng  không muốn em suy sụp sức khỏe , dù em biết anh cũng rất xót xa khi công  sức của em bỏ ra được thu về bằng 1 con số 0 tròn trĩnh, nhưng em mất  đi vật chất em đã đổi lại được tình yêu vô bờ bến của anh, đó là niềm  vui và niềm Hạnh Phúc mà không phải ai cũng có trong cuộc đời đầy bon  chen này phải không anh ?&lt;br /&gt;Có lẽ sóng gió đã bắt đầu ập xuống từ khi  đó , vận đen cứ đeo bám em hoài , Nhiều lần em không giải thích được vì  sao gia đình em liên tục gặp tai ương như vậy ? em đã hỏi anh, có phải  vì em mất&amp;nbsp; hàng&amp;nbsp; mà mẹ xẩy ra như vậy hay không? anh luôn phủ nhận không  ai là người có lỗi , chỉ có mình không gặp may trong cuộc sống và phải  cố gắng để đứng vững , vẫn biết lời động viên của anh là vô cùng quan  trọng trong lúc này, em có thể đứng vững để làm ăn lo cho kinh tế gđ ,  nhưng em làm sao đứng vững được khi hơn 1 tháng nay mẹ vẫn nằm im bất  động, mà không nói được với em một lời nào cả, em phải làm sao đây anh ?  Em đã cố gắng hết sức để giữ lấy mẹ , nhưng sao mẹ vẫn mãi mãi không  tỉnh dậy vậy anh ?&lt;br /&gt;Thời gian này em cũng bệnh hoài , đi bệnh viện  liên tục , không biết có phải em căng thẳng quá hay không? hay sức khỏe  em cũng đã đến lúc không theo sự chỉ đạo của em nữa rồi, em thấy mệt mỏi  vô cùng, nhiều lúc em muốn buông xuôi tất cả, muốn nhắm mắt ngủ quên đi  để khỏi phải suy nghĩ và chịu nỗi đau về thể xác như vậy, nhưng rồi em  còn gđ còn công việc, còn anh , còn các em và mẹ đang nằm đó, em phải  gồng mình lên để mà cố , anh cũng biết với em đó là sự cố gắng , cố gắng  trong khó khăn cùng quẫn em vẫn phải tiếp tục đứng lên&amp;nbsp; .Trong lúc này  em cần có anh vô cùng anh có hiểu không H2O?&lt;br /&gt;Em đã làm anh buồn rất  nhiều , làm cho bao nhiêu người yêu thương em buồn em, làm cho nhiều  người thất vọng bởi sự yếu đuối và đa cảm của em. em biết người ta nói  nhiều về em cho anh biết, người ta nói tốt cũng có nói không tốt cũng  nhiều, tất cả mọi điều anh nghe thấy anh nhìn thấy anh đều gói gém vào  lòng lúc em đang rối không bao giờ anh nói , nhưng em hiểu tâm trạng của  anh, Em hiểu em đã làm sai với anh những điều gì, em biết em có lỗi với  anh rất nhiều, Dù có dù không anh luôn tha thứ và ôm em vào lòng mà  không mảy may nặng nhẹ em 1 câu , tình yêu của anh dành cho em không gì  đánh đổi được, em hiểu em phải làm gì để giữ&amp;nbsp; được anh&amp;nbsp; mãi mãi là anh  ," bình tĩnh ,vị tha và bao dung với tất cả , như&amp;nbsp; vốn quý mà trời ban  cho anh vậy đó "&lt;br /&gt;Vì sao em yêu anh ? Em&amp;nbsp; chỉ biết rằng tình yêu mà anh&amp;nbsp; dành cho em nó dữ dội mà dịu êm, đơn  giản mà chân thành, nồng nàn mà lại không bỏng rát. Anh làm&amp;nbsp;  một cây tùng, cây bách để che chở cho em, làm một bờ vai vững chắc để em  có thể dựa dẫm cả đời. Vậy thì anh đừng bao giờ hỏi em , vì sao em yêu anh nữa nhé&lt;br /&gt;Em yêu anh&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="content force-wrap clrfix" id="yui-gen2"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="article-ft" id="yui-gen15"&gt;&lt;div class="ccl-info" id="yui-gen16" style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="ico" id="ccl-none" title="Không (Giữ toàn quyền)"&gt;Bảo Ngọc&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="ccl-info" id="yui-gen16" style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="ico" id="ccl-none" title="Không (Giữ toàn quyền)"&gt;vnthutinh.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="ccl-info" id="yui-gen16" style="text-align: right;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="ccl-info" id="yui-gen16"&gt;&lt;span class="ico" id="ccl-none" title="Không (Giữ toàn quyền)"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ico" id="ccl-none" title="Không (Giữ toàn quyền)"&gt;&lt;/span&gt;                                                    &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-JP2xr48I6Ak/UKmZfeZ5D1I/AAAAAAAAAGY/cWcqVP-Oqts/s72-c/fileuploadvongtronketdoi818408%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Vì em yêu anh </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/vi-em-yeu-anh.html</link><category>thuchiatay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 17:08:48 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-8377883180899457721</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-L06isWr23cs/UKmGjq8_PjI/AAAAAAAAAGI/Yb8u2PZc36o/s1600/1353121110-mua-dong-khong-lanh-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://4.bp.blogspot.com/-L06isWr23cs/UKmGjq8_PjI/AAAAAAAAAGI/Yb8u2PZc36o/s320/1353121110-mua-dong-khong-lanh-1%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Anh à, em đã quá đau khổ rồi. Tất cả hi vọng và dũng  khí của em đều bị anh đánh xẹp hết rồi. Em không còn gì vịn vào để đi  tiếp trên con đường tiến về phía anh nữa, mà có khi con đường ấy là một  deathcorner hay nó còn chưa tồn tại. Chỉ là một khoảng không gian nhỏ em  tự tạo ra và bước vào.&lt;br /&gt; Anh à, em đã từng hi vọng. Hi vọng anh có thể cười với em một lần  nữa. Một nụ cười dành cho em chứ không phải nụ cười nhợt nhạt xã giao.  Hi vọng nhiều nữa. Nhưng những hi vọng của em nhỏ nhoi, le lói như ánh  nến yếu ớt trước cơn gió lạ. Và anh là con gió kì lạ và khó nắm bắt đó.  Anh thích chơi trò thắp nến rồi lại thổi tắt.&lt;br /&gt; Anh à, em đang rất đau. Em phải bước đi bằng đôi chân trần của chính  mình trên con đường đầy gai nhọn - những gì em nhận được từ anh. Từng  bước của em là từng lần thân xác em nhận lấy đau nhói vì những chiếc gai  nhọn hoắt kia. Nhưng em vẫn phải bước đi, vẫn phải giữ niềm tin, niềm  tin rằng em sẽ gặp anh. Không xa đâu, chỉ ở cuối con đường này thôi.  Càng đi, em càng nhận ra một nỗi sợ hãi mơ hồ. Em sợ, sợ lắm. Em ước gì  lúc đó có một bàn tay đưa về phía em, em ước gì em có thể nhìn thấy enh,  dù chỉ thoáng qua đôi chút gương mặt anh, thế là đủ. Nhưng anh à, em  không nhận được gì cả!&lt;br /&gt; Anh à, em bị lệ thuộc, lệ thuộc hẳn vào anh. Bất kì hành động, suy  nghĩ hay bất kì thứ gì của em đều không còn do em quyết định nữa. Em bất  lực khi trái tim và bộ não của em luôn hướng về phía anh. Anh không  biết đâu!&lt;br /&gt; Lần này trên con đường chông gai kia, một cơn mưa lạnh lẽo kéo đến.  Đột ngột. Tàn nhẫn. Em gục ngã, cơ thể tớ bị hàng trăm gai nhọn xuyên  qua. Em nằm đó, em đã không còn sức để đứng dậy, mưa vẫn rơi. Lạnh lẽo  và đau đớn. Em thất bại. Em quá mệt mỏi!&lt;br /&gt; Em đã chịu đựng quá đủ rồi! Tại sao em cứ ôm cái bó gai ấy vào người  rồi lại khóc vì đau? Tại sao em lại bước đi khi em có thể dừng lại? Tại  sao trong khi đã bao nhiêu lần tự nhắc mình mà em vẫn tìm kiếm vị trí  của anh...?&lt;br /&gt; Tại sao em lại yêu anh nhiều đến thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời đơn giản: vì em là em và anh là anh. Vì em sinh ra là để yêu anh.&lt;br /&gt; Em tự trách mình tại sao quá ngu ngốc. Em tự&amp;nbsp;trách mình tại sao quá  ngây thơ. Em tự trách mình sao lại chọn con đường này. Em tự trách mình  sao lại không thể quên được anh. Em tự trách mình tại sao em lại là  em...&lt;br /&gt; Anh à, em từ bỏ! Em cũng băn khoăn trong khi đã bao lần em tự nói vậy  nhưng em vẫn chưa làm được. Em sợ một hôm nào đó khi đang đứng trước  anh, em không thể kìm chế mình rồi lại bật khóc. Em sợ, sợ cái cảm giác  khi gian phòng chỉ còn em và bóng đêm,khi cô đơn&amp;nbsp; ùa về, em lại khóc, lại không ngủ được. Tệ thật, tại sao em lại yếu đuối thế này?&lt;br /&gt; Em hận mình sao không khóc khi có thể. Em hận mình sao không giận khi  có thể. Em hận mình sao không cười khi có thể. Mà cứ âm thầm ôm nỗi đau  anh gây ra cho em. Em sẽ tự đúng lên! Sẽ tự bước đi trên con đường có  thể đầy hoa hồng cũng có thể đầy gai nhọn. Nhưng con đường ấy không có  anh.&lt;br /&gt; Đã có bao giờ anh nghĩ về em chưa? Đã bao giờ anh nhìn em bằng ánh  mắt chỉ dành cho em chưa? Đã bao giờ anh buồn (dù chỉ một tí thôi) vì em  chưa? Chưa chứ gì! Em hiểu. Vì em không hề nằm ở một góc nhỏ tim anh -  dù góc nhỏ đó dành cho một người bạn. Em tự hỏi sao anh tàn nhẫn thế.&lt;br /&gt; Và ở cuối con đường chông gai. Chỉ có em cùng vết thương này và bước  tường lạnh lẽo. Chỉ em, chỉ có một mình em thôi! Con đường này vốn dĩ  đâu có anh. Chỉ tại em quá ngu muội, dù biết là con đường này không hề  có anh nhưng vẫn bước vào. Vết thương này có lẽ sẽ không lành lại mà chỉ  dịu đi theo lớp lọc của thời gian nhưng tình cảm em dành cho anh sẽ ngủ  yên. Mãi mãi. Dù biết là sẽ khó khăn lắm.&lt;br /&gt; Em sẽ ổn thôi mà! Là thực-sự-ổn chứ không phải cố-gắng-ổn như trước đây.&lt;br /&gt; Em sẽ vẫn cô đơn vì không ai thay thế được anh trong tim em...&lt;br /&gt; Vì &lt;em&gt;em yêu anh&lt;/em&gt; nhiều lắm...&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&amp;nbsp;PhuongNTH13@FPT.COM.VN&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-L06isWr23cs/UKmGjq8_PjI/AAAAAAAAAGI/Yb8u2PZc36o/s72-c/1353121110-mua-dong-khong-lanh-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bất hạnh của tình yêu </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/bat-hanh-cua-tinh-yeu.html</link><category>thuchiatay</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 17:05:46 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2199160780418996223</guid><description>Em không biết là mình thích mưa từ bao giờ nữa, nhưng khi mưa về em  cảm thấy một điều gì đó thật nhẹ nhàng, như gột rửa đươc tất cả những  bụi phủ của cuộc sống ồn&amp;nbsp;ã và điều quan trọng hơn mỗi lần mưa về, anh  lại đến bên em. Khi anh nói &lt;em&gt;"Em ơi! Mưa rồi kìa, anh đến đưa em đi chơi nhé!&lt;/em&gt;",  em lại hí hửng chạy ra ngõ đợi anh đến đón. Em sẽ ngồi sau lưng anh ôm  chặt và cảm nhận được hơi ấm, được cả nhịp tim của anh nữa. Lúc đó mình  nắm chặt bàn tay đi trên con đường em chỉ ước con đường dài mãi.&lt;br /&gt; Trời hôm nay lại mưa, kỉ niệm ba năm về trước lại ùa về cùng những  cơn mưa. Anh đã đợi em ở dưới trời mưa chỉ để muốn gặp em, vì trước đó  anh đã làm em giận. Em đã chạy ra với anh và bảo anh về nhưng anh nhất  định không về vì anh muốn em đi chơi cùng anh.&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-fC7VvsgD2BE/UKmFz7fVizI/AAAAAAAAAGA/ZllrgKv6h2c/s1600/1352431916-bat-hanh-cua-tinh-yeu-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://1.bp.blogspot.com/-fC7VvsgD2BE/UKmFz7fVizI/AAAAAAAAAGA/ZllrgKv6h2c/s320/1352431916-bat-hanh-cua-tinh-yeu-1%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; Đã lâu lắm rồi anh nhỉ? Em đã không còn được nghe câu nói ấy nữa, dù  anh vẫn ở bên em. Đêm nay vẫn như những đêm trước, em vẫn ngồi bên màn  hình máy tính, trời bên ngoài vẫn mưa nhưng sao em lại &lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;thấy nhớ anh&amp;nbsp;  đến quặn lòng. Em biết giờ này anh vẫn đang thức và em vẫn đang đợi tin  nhắn chúc ngủ ngon của anh. Mặc dù nó không còn được thường xuyên nữa  nhưng em vẫn cứ đợi.&lt;br /&gt; Anh và em yêu nhau đã được ba năm nhưng trước đó em và anh cũng đã là  bạn được ba năm. Sao khoảng thời gian em thấy hạnh phúc lại ngắn ngủi.  Nhớ lại mảng đời vừa qua, em không tin mình có thể vượt qua được những  nổi đau mà chính anh là người gây ra cho em. Ba năm không phải là dài  đúng không anh, nhưng em và anh đã phải trải qua nhiều nỗi đau quá, nhiều đắng cay quá.&lt;br /&gt; Anh và em cùng học chung lớp. Anh là lớp trưởng còn em chỉ là cô học  trò bình thường. Em mạnh mẽ, không chịu khuất phục, kể cả những thằng  con trai cùng lớp trong đó có anh, em và anh luôn&amp;nbsp;đối đầu nhau trong  những trận chiến giữa con trai và con gái. Em không ghét anh nhưng cũng  chẳng bao giờ ưa anh, anh chơi với những đứa nhà giàu còn em chỉ chơi  với những bạn nghèo và bình thường vì cùng hoàn cảnh. Bạn của anh luôn  nhìn bọn em với những cặp mắt soi mói, và những lời nói không mấy thiện  cảm vì thế em với anh luôn ở hai phương khác nhau. Khi em và anh cùng  trượt đại học, anh ở nhà còn em ra đi với bộn bề cuộc sống.&amp;nbsp;Sau&amp;nbsp;đó&amp;nbsp;em và  anh&amp;nbsp;cùng một số khác nữa lên thành phố góp gạo thổi cơm chung để ôn thi  lại, vì điều kiện gia đình em đã dùng số tiền đi làm để ôn thi nhưng  với khoản tiền ít ỏi đó đã làm em nản chí. Và may mắn đến với em khi anh  là người giúp em, khi ấy em không hề biết anh đã yêu thầm em.&lt;br /&gt;Rồi một ngày khi chỉ còn em và anh, anh đã nói lời yêu em. Bất  ngờ và sợ hãi là cảm giác của em lúc đó. Em không tin những gì anh đang  nói ra là sự thật vì em và anh đã biết về nhau, anh biết em đã từng yêu  ai và nghe những lời không hay về em với người đó, anh cũng chưa từng  yêu ai thì anh phải chọn một người cũng chưa từng yêu ai chứ? Em không  thể nào tin, em chỉ cười và nói với anh rằng: "&lt;em&gt;Thôi đừng đùa nữa&lt;/em&gt;",  rồi bỏ đi. Những ngày sống cạnh nhau anh đã quan tâm, chăm sóc em rất  nhiều, nhưng em lại làm anh buồn rồi anh đã khóc vì em, nhìn anh khóc em  đã khóc theo anh, em không biết em đã yêu anh chưa nhưng lúc đó em cảm  giác mất mát. Thế rồi những ngày sau đó em đã âm thầm chấp nhận tình cảm  của anh dù em không nói ra. Cho đến một ngày anh đã đứng dưới trời mưa  vẫn nói lời yêu em và rồi em đã nhận lời yêu anh.&lt;br /&gt; Em đã sống với tình yêu của anh, bên anh em cảm thấy nhỏ bé và yếu  đuối biết bao. Em được sống với chính con người, với chính cảm xúc của  mình, em vứt bỏ lớp áo mà em tự mặc cho mình, giả vờ mạnh mẽ không gì có  thể làm em gục ngã. Anh gọi em là ngây vì anh nói vì em chẳng biết gì  cả, em sẽ bị lừa nếu như không có anh, anh sẽ bên em bảo vệ em và nói  cho em biết nhiều thứ nữa. Từ đó em đã quen có anh ở bên cạnh. Em đã  chọn con đường cho em, không học nữa em sẽ đi làm, anh thương em đã khóc  rất nhiều. Em ở xa anh mà tưởng chừng như đang được ở bên anh, lúc nào  anh cũng nhắn tin cho em, dặn em không được làm nhiều, phải ăn nhiều ngủ  nhiều nữa, anh luôn bảo vệ an ủi em trước khó khăn. Em hạnh phúc với  tình yêu anh dành cho em, em luôn tự tin rằng em là người may mắn nhất  trên thế giới này.&lt;br /&gt; Anh luôn động viên em rằng: "&lt;em&gt;Em hãy cố gắng để còn trở về bên cạnh anh nữa chứ". &lt;/em&gt;Thế  mà khi em về bên anh, em chỉ&amp;nbsp; được sống trong khoảng thời gian ngắn  hạnh phúc, anh đã thay đổi. Những lời anh nói với em ngày nào nay đã  quên. Anh đã làm em khóc, anh đã gây ra biết bao nỗi đau về thể xác và  tinh thần cho em. Anh dành cho em những lời vô tình, nói cách khác anh  đã lấy đi tất cả những gì em có, em đang ở đỉnh cao của hạnh phúc bất  ngờ lao tuột xuống vực thẳm của&amp;nbsp; đau đớn, bất hạnh. Em bàng hoàng, sốc  với những gì đang diễn ra. Có lẽ là do&amp;nbsp;em tham lam quá luôn muốn ở trên  thiên đường &lt;em&gt;tình yêu&lt;/em&gt;, em phải chấp nhận với hiện tại mà em đang  sống, cuộc sống thay đổi con người cũng sẽ phải thay đổi. Nhưng sao lại  thay đổi nhanh thế hả anh? Tại sao lại tàn nhẫn với em thế? Anh biết là  em không thể làm được nếu không có anh mà. Tại sao lại bắt em phải hy  sinh nhiều thế hả anh?&lt;br /&gt; Anh vẫn hiện rõ trước mắt em vẫn yêu em nhưng là chữ yêu không trọn  vẹn như những ngày đầu. Hờ hững quá? Nghe tiếng yêu em thấy cay cay ở  mắt. Mất mát nhiều quá anh nhỉ?&lt;br /&gt; Hạnh phúc và khổ đau em và anh đều đã trải qua, nhưng khổ đau nhiều  quá, nước mắt rơi nhiều quá, vết thương nhiều quá, nhiều đến mức muốn  đánh gục ý chí của em, muốn em bỏ cuộc.&lt;br /&gt; Mưa làm nhòa mắt ai&lt;br /&gt; Bàn tay ơi! Xin hãy nắm chặt lấy bàn tay.&lt;br /&gt; &lt;em&gt;"Yêu anh và yêu anh mãi, dẫu nay đã xa cuối trời, tim em càng  thêm thao thức mỗi khi thấy mưa lại rơi. Mong cho thời gian qua nhanh  sớm mai thấy anh quay về, ta xây lại bao thương nhớ, mãi mãi không lìa  xa."&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;truongthonxc@gmail.com&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-fC7VvsgD2BE/UKmFz7fVizI/AAAAAAAAAGA/ZllrgKv6h2c/s72-c/1352431916-bat-hanh-cua-tinh-yeu-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Gửi người em thương </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/gui-nguoi-em-thuong.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 17:03:27 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-4461665940254455070</guid><description>Anh à, em đúng là nhút nhát thật, hôm nay là ngày cuối cùng mình gặp  nhau, em chỉ muốn nói với anh những lời mà em chưa nói bao giờ, muốn  được ôm anh thật chặt để sau này em không hối hận khi &lt;strong&gt;mất anh&lt;/strong&gt;, vậy mà em không làm được, em lại một lần nữa đánh mất cơ hội của chính mình.&lt;br /&gt; Em đã giơ tay lên định ôm lấy anh rồi, không hiểu sao em lại bỏ xuống  đặt lên vai anh, trời ơi có ai ngốc như em không? Ngay cả phút cuối mà  em vẫn không thốt nên những lời mà em muốn nói, em đúng là người thất  bại. Chẳng hiểu sao anh lại có sức ảnh hưởng lớn với em đến thế, đứng  trước hơn trăm người em vẫn bình tĩnh, vậy mà trước một người, người đó  là anh thì em lại không thể làm chủ được mình. Có lẽ anh cũng nghĩ em  ngốc lắm đúng không? Em biết điều đó mà.&lt;br /&gt;Em đã quay lưng bước đi khi chưa kịp nhìn mặt anh lần cuối, em bước  đi thật nhanh như đang trốn tránh ánh mắt anh nhìn em vậy. Em không thể  điều khiển mình nữa, em đi mà lòng tự trách mình ngốc. Ngồi ngoài bến xe  buýt mà ngậm ngùi, anh à em thất bại thật rồi, em thật sự không đủ can  đảm.&lt;br /&gt; Nếu như sau này anh có tình cờ đọc được tâm sự này thì anh hãy nhớ  điều mà em muốn nói với anh đó chính là em mong sống tốt, em không có gì  bằng những người khác xung quanh anh nên em không thể bước vào trong  cuộc sống của anh được, em sẽ đứng bên lề chúc phúc cho anh. Bắt đầu từ  ngày mai em sẽ tập cho cuộc sống của em không còn có anh nữa, thôi đợi,  thôi chờ, thôi hi vọng và thôi nghĩ về anh. Dù biết nói thì dễ&amp;nbsp;làm thì  khó, nhưng em sẽ cố gắng, và điều đó không có nghĩa là em hết yêu anh . em chỉ giấu tình cảm kia vào một nơi nào đó trong góc khất tâm hồn.&lt;br /&gt; Cho dù sau này có ra sao anh hãy cố gắng vượt qua và thực hiện suy  nghĩ của mình anh nhé, và anh nhớ luôn có em dõi theo anh. Nếu như có gì  không vui hay cần người chia sẻ thì anh có thể nhắn tin cho em, em sẽ  là một người bạn để chia sẻ cùng anh. Đây mới thật sự là lời em muốn nói  chứ không phải lời em đã thốt ra ban nãy: “không làm phiền anh nữa”,  những gì em muốn nói đã nói hết rồi đó, chỉ mong anh hiểu. Thôi nhé  người em thương, mong anh hạnh phúc bên người. Có lẽ em ngốc lắm nhưng  em không giữ nổi trái tim mình, vẫn mãi yêu anh !&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-sp79JiAQiYc/UKmFSGJF2QI/AAAAAAAAAF4/bUy9smXsRQ4/s1600/1352777639-gui-nguoi-em-thuong-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="211" src="http://4.bp.blogspot.com/-sp79JiAQiYc/UKmFSGJF2QI/AAAAAAAAAF4/bUy9smXsRQ4/s320/1352777639-gui-nguoi-em-thuong-1%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&amp;nbsp;smallsky16@gmail.com&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-sp79JiAQiYc/UKmFSGJF2QI/AAAAAAAAAF4/bUy9smXsRQ4/s72-c/1352777639-gui-nguoi-em-thuong-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Khoảng lặng trong trái tim </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/khoang-lang-trong-trai-tim.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 17:00:40 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2860588476413189659</guid><description>Tình yêu của em! Cho em được gọi như vậy lần cuối vì anh sẽ mãi là người duy nhất và mãi mãi em yêu.&lt;br /&gt;Cái mụn nhọt lâu ngày cũng bể, nỗi đau chồng chất nhiều quá rồi sẽ  chai sạn, vết thương gom góp lại nhiều rồi cũng thành vết sẹo.&lt;br /&gt;Tại sao em yêu anh để rồi em cứ tự chém giết bản thân mình còn anh  thì vui vẻ. Em dại khờ lắm phải không? Có lẽ vậy, anh là mối tình đầu  cũng là người duy nhất em yêu trên cõi đời này.&lt;b&gt; Em yêu anh&lt;/b&gt; đến nỗi kìm nén những mất mát những nỗi đau riêng cho bản thân mình  chịu đựng. Đã bao giờ anh đứng vào vị trí của em chưa, yêu nhau 3 năm  thời gian gặp nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, khoảng cách tình yêu  của chúng ta&amp;nbsp;khi hai&amp;nbsp;người ở&amp;nbsp;hai đất nước. Nhưng em chấp nhận vì em biết  đó là tương lai và con đường anh chọn để rồi em nhận lấy tất cả mọi nỗi  đau cho chính mình.&lt;br /&gt;Yêu mà chưa bao giờ em được nghe câu "anh yêu em" từ lời nói của anh. Yêu mà đã bao giờ em được nghe "&lt;i&gt;vợ à, anh thương vợ nhiều lắm",&lt;/i&gt; cũng chưa bao giờ được nghe&lt;i&gt; "anh xin lỗi vợ",&lt;/i&gt; tình yêu anh dành cho em như vậy đó. Em thèm lắm được như những người  phụ nữ ngoài kia, được người yêu mình chăm sóc lúc ốm đau bệnh tật còn  em cứ&amp;nbsp;một mình chống chọi với nó. Em thèm cái cảm giác mà em chưa bao  giờ có, được anh ôm và nói với em một câu thôi &lt;i&gt;"anh yêu em"... &lt;/i&gt;được  như vậy thôi là em hạnh phúc lắm rồi. Tại sạo họ có được điều đó mà em  thì không vì anh đã cướp đi tất cả niềm vui đó của em. Em không thua gì  ai, bản chất con người em càng không thua người khác, vậy tại sao anh nỡ  đối xử với em như vậy.&lt;br /&gt;Ừ thì em ngu em ngốc, em quá dại khờ. Vì em quá chung tình hả anh hay  vì em là một con ngớ ngẩn yêu anh đến quên cả bản thân mình như vậy. Em  trở thành một con điên vì yêu rồi phải không? Bao nhiêu nước mắt mới đủ  để trả nợ kiếp trước cho anh đây. Sao ông trời cứ dày vò thân xác em.  Kiếp trước em làm gì sai với anh để rồi bây giờ em phải chịu đựng như  thế này chứ.&amp;nbsp;Ừ thì chia tay rồi đó, chia tay thật rồi... Lần cuối cùng  em khóc vì anh, lần cuối em bóp nát trái tim mình cho những gì còn sót  lại.&lt;br /&gt;Anh à! Anh chưa bao giờ vì em hãy vì em&amp;nbsp;một lần thôi, em muốn được nghe một lần lời anh nói " Anh y&lt;u&gt;&lt;/u&gt;êu em " rồi anh cứ bỏ rơi em. Được như vậy có chết em cũng mãn nguyện lắm.&lt;br /&gt;Anh giết em như vậy có vui không? Thà anh giết em bằng dao còn hơn  anh giết em bằng nỗi đau. Em đâu còn sức nữa để khóc vì anh, vậy mà trái  tim không thở được mà nước mắt vẫn rơi. Em càng níu tay anh thì anh lại  càng buông ra. Khoảng lặng trong tim em đang chìm đắm đau khổ trong  nước mắt là vì anh "duy nhất và mãi mãi" em chỉ yêu anh thôi.&lt;br /&gt;Hãy hạnh phúc anh nhé! Em không chúc anh hạnh phúc đâu và anh cũng  đừng chúc em hạnh phúc vì hạnh phúc của em anh đã cướp đi mất rồi. Em  không bao giờ quên được anh đâu vì niềm vui thì dễ quên còn niềm đau thì  không bao giờ. Mãi&lt;i&gt; yêu anh&lt;/i&gt;!&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-LUA0CLNnmTE/UKmEpGE8FEI/AAAAAAAAAFw/N5sCX5wINvQ/s1600/1353039829_khoang-lang-200%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-LUA0CLNnmTE/UKmEpGE8FEI/AAAAAAAAAFw/N5sCX5wINvQ/s1600/1353039829_khoang-lang-200%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&amp;nbsp;dl38836886@yahoo.com&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-LUA0CLNnmTE/UKmEpGE8FEI/AAAAAAAAAFw/N5sCX5wINvQ/s72-c/1353039829_khoang-lang-200%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Em muốn mãi gọi “Anh ơi!” </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/em-muon-mai-goi-anh-oi.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Sun, 18 Nov 2012 16:58:19 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2027831954370639898</guid><description>Anh và em đã rất yêu nhau anh nhỉ?! Mình giống nhau đến mức có thể  buôn chuyện hàng giờ đồng hồ mà không thấy chán, toàn kể những chuyện vớ  vẩn trên trời dưới biển, chắc bởi vì em với anh đều sinh ngược hay tại  em với anh suy nghĩ giống nhau. &lt;strong&gt;Em nhớ anh&lt;/strong&gt; quá! Từng  giây phút trôi qua thật nặng nề với em, không có giây phút nào em không  nghĩ đến anh cả, thế mà đã gần hai năm rồi đấy. Em chẳng xác định được  thời gian đó ít hay nhiều nữa, chỉ biết rằng hình bóng anh như chỉ mới  ngày hôm qua, vẫn gần gũi và thân thương, vẫn nồng nàn và cháy bỏng. Em  luôn cảm giác như có người đang dõi theo em… Phải thế không hay em đang  tự an ủi lòng mình nhỉ. Em đã nghĩ anh sẽ rất nhớ em rồi em lại nghĩ giờ  này chắc anh đang nói chuyện với một người khác cũng say sưa, cũng vui  vẻ như trước đây anh với em đã từng.&lt;br /&gt; Mỗi tiếng chuông điện thoại reo đều làm em giật mình mong đợi. Nhiều  khi em nghĩ sẽ gọi cho anh nhưng rồi lý trí ngăn lại và em thường nghĩ  nếu anh gọi em có nghe máy không nhỉ, nếu nghe rồi em sẽ nói gì với  anh... Chắc tất cả chỉ là tưởng tượng thôi. Anh bây giờ đã quên em rồi,  em cũng chỉ là cơn gió thoảng qua đời anh thôi… Đến bao giờ em mới quên  được anh, quên đi người đã mang đến cho em cảm nhận thực sự về tình yêu,  về sự thấu hiểu và một tình thương khó có thể nói ra bằng lời…&lt;br /&gt; &lt;em&gt;"Anh ơi, suốt ngày anh ơi… rõ khổ!", &lt;/em&gt;anh thường mắng yêu em  như thế và giờ đây chẳng ai nói với em điều đó nữa. Em gọi "anh ơi!" như  một cái gì đó rất tự nhiên, xuất phát từ một nơi sâu thẳm nào đó mà  chính em cũng không ý thức được. Nếu anh không nói chắc em cũng không để  ý rằng em lại hay gọi "anh ơi!" nhiều như thế. Em nhớ anh quá! Em chỉ  muốn khóc thật to, chỉ muốn nấc lên từng hồi để lòng nhẹ nhàng hơn.  Nhưng em chẳng thể làm thế được, bên cạnh em còn bao nhiêu người và em  không muốn ai thấy em khóc cả. Em cố kìm chặt lòng mình, cắn chặt ngón  tay để ngăn không bật khóc. Em đã tự dối lòng mình rằng em không yêu  anh, rằng anh chỉ là cơn gió thoảng qua thôi. Thế nhưng sao tim em lại  đau thế này. Em nhớ anh đến phát điên và nghĩ ra những gì tệ hại nhất để  ghét anh, để quên anh nhưng càng như thế em lại càng nhớ anh… &lt;u&gt;Em yêu anh&lt;/u&gt; nhiều đến thế này sao. Anh là kẻ độc ác nhất thế gian này vậy mà em lại  yêu anh. Em chẳng cần gì cả ngoài anh, em đâu cần thứ gì phù du chứ. Có  anh là tất cả hạnh phúc với em rồi mà. Anh đã không hiểu… Anh chỉ nói  dối thôi. Anh đã không ở bên em lúc em cần anh nhất…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quên đi một người là khó như vậy sao. Đã bao lần dặn lòng rằng cuộc  sống đâu chỉ có tình yêu, thế mà giờ đây lòng u sầu chỉ vì tình yêu  không còn nữa. Tự mình an ủi lòng mình, tự mình cười với chính mình, rồi  lại tự mình khóc với mình. Ngốc và ngốc đến kinh khủng! Biết thế nhưng  mà trái tim mình luôn thắng, nó chẳng để cho mình vui được lâu. Nó khôn  ngoan lắm, toàn đánh lừa lý trí mình thôi. Trái tim đáng ghét! Yêu gì mà  yêu nhiều quá vậy. Yêu đến mức có lúc tưởng mình gục ngã được, rồi lại  đứng dậy bước đi chấp chới như người vô hồn… Trái tim ấy giờ đây hình  như đã chết lặng rồi. Nó ngơ ngác giữa dòng đời láo nháo… Nó thấy bơ vơ,  thấy cô đơn và lạc lõng… Ai đã làm cho nó trở nên như vậy hay là chính  nó tự làm khổ nó đó thôi. Lại là một trái tim ngốc nghếch. Thật ngốc  nghếch! Nó đã nghĩ rằng tất cả rồi sẽ qua thôi, thế mà giờ này nỗi đau  vẫn hiện hữu trong nó. Biết bao giờ tất cả mới qua đi hay sẽ mãi giày vò  nó và giết chết nó từng ngày…&lt;br /&gt; Anh lại đến và rồi lại đi… giống như giấc mơ vậy. Một giấc mơ đau đớn vô cùng. &lt;em&gt;"Anh  chưa bao giờ yêu em cả. Đó chỉ là tình thương thôi. Chưa bao giờ anh có  ý nghĩ sẽ lấy em làm vợ. Anh nghèo nên anh cần lấy một người có thật  nhiều tiền… Em hiểu không?!". &lt;/em&gt;Em hiểu chứ! Đó là hoài bão của anh,  nhưng trong tình yêu đó là sự độc ác, tàn nhẫn và ích kỷ. Anh đã giết  chết tim em bằng tất cả những lời cay nghiệt đó. Anh là một kẻ đao phủ  giết người không ghê tay! Em căm hận anh, nghẹn đắng cổ, lòng quặn thắt,  em không cất nổi một lời nào. Đứng câm lặng ngơ ngác, em thều thào hỏi:  "&lt;em&gt;Là vì tiền à?". "Ừ! Vì tiền&lt;/em&gt;". Chiếc điện thoại rơi xuống, cả  bầu trời như sụp đổ. Em chỉ muốn có một chiếc xe tải thật lớn đâm thẳng  vào người để mọi thứ xung quanh tối sầm đi, để em không thấy gì nữa cả.  Những điều anh nói là sự thật sao. Chẳng lẽ anh cũng đểu cáng như bao  thằng đàn ông khác. Chẳng lẽ trên thế giới này không có chỗ cho tình yêu  à… Tại sao em vẫn luôn tin là anh vẫn yêu em chứ. Sao em lại khóc nấc  lên thế này. Sao cuộc đời này lại bất công với tôi thế này… Tôi hận cuộc  đời này! Tôi hận tất cả!&lt;br /&gt; Tình yêu là gì vậy? Tình yêu làm người ta mù quáng đến thế này sao.  Biết rằng tất cả chỉ là giả dối, biết rằng kẻ đó đã lừa dối ta, thế  nhưng chính ta lại đứng ra bảo vệ hắn với bao lời lẽ ngụy biện đau đớn,  ảo tưởng. Sao mày ngốc vậy tình yêu? Mày không biết rằng người ta chỉ  đùa giỡn với mày thôi sao. Tối một mình mày lặng lẽ khóc thầm. Sáng tỉnh  dậy mày cũng khóc. Lúc nào người đó cũng hiện diện trong tâm trí mày.  Cuộc sống của mày không lúc nào thiếu hình bóng của người ấy. Làm gì,  nghĩ gì mày cũng chỉ thấy người ấy. Mày ngốc quá! Sao mày lại thề rằng  suốt đời này mày sẽ không làm vợ của ai nếu như không phải là vợ của  người đó. Mày yêu người ta nhiều đến vậy sao? Mày lại buồn rồi đúng  không? Mày lại định khóc đấy à? Mày yếu đuối quá rồi đấy! Tao ghét mày!  Tao ghét bản thân tao! Tao ghét tình yêu! Thế giới này cần gì tình yêu  chứ! Thế giới này người ta chỉ cần tiền thôi, mày hiểu không. Mày không  nghe người ta nói sao… Người ta cần tiền, tình yêu để làm gì chứ, chẳng  là gì cả…. chẳng là gì hết…&lt;br /&gt; Sao không thể quên được anh… Em muốn &lt;em&gt;quên anh&lt;/em&gt;. Em mệt quá  rồi… Em đang cố đứng thật lâu để chờ anh tới nhưng em sắp kiệt sức rồi…  ước gì khi ngủ dậy em đã quên đi tất cả và không còn nhớ bất kỳ điều gì  liên quan đến anh thì thật tốt biết mấy. Cuộc sống đã cho em nhiều thứ,  chỉ riêng có anh là em không có được. Sao không cho em đổi tất cả mọi  thứ để có anh…&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;Huyền Trang Miu@gmail.com&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;vnthutinh.com&amp;nbsp; &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-amowwxXRgzY/UKmEB9nsrfI/AAAAAAAAAFo/LFQVOSF6K4c/s1600/1353119500-em-muon%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/-amowwxXRgzY/UKmEB9nsrfI/AAAAAAAAAFo/LFQVOSF6K4c/s320/1353119500-em-muon%5B1%5D.jpg" width="284" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-amowwxXRgzY/UKmEB9nsrfI/AAAAAAAAAFo/LFQVOSF6K4c/s72-c/1353119500-em-muon%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Viết cho em người con gái anh yêu! </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/viet-cho-em-nguoi-con-gai-anh-yeu.html</link><category>Viết về cuộc tình của tôi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Tue, 13 Nov 2012 00:16:24 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-6776523074926269197</guid><description>&lt;span style="color: darkblue;"&gt;Sau hơn 4 năm quen nhau, vượt qua chiều dài đất  nước, sự ngăn cản của mọi người thì giờ chúng mình đã được đến với nhau,  tuy chưa chính thức nhưng cái khó nhất là cha mẹ em đã biết và không  phản đối nữa, giờ vấn đề chỉ là do a, a có làm lên sự nghiệp hay không  nữa thôi.&lt;br /&gt;nhớ lại ngày anh biết em là ngày 23 - 09 - 2008, sau đó là  ngày 24 - 09 là ngày sinh của a, rồi 25 - 09 là ngày sinh của em, sao  trùng hợp thế nhỉ??? chắc là mình có duyên với nhau, a ngoài Vĩnh Phúc,  em ở Tiền Giang, a học Hà Nội, e học TP.HCM. nhưng tới giờ thì anh thấy  mình có nợ với nhau nữa, mà chẳng biết ai nợ ai nữa, lần đầu tiên a gặp  em là tháng 8 năm 2011, khi a học xong và vào Sài Gòn chơi, tính lập  nghiệp nhưng mà bị gia đình ngăn cản và vì chưa lấy được bằng a lại phải  ra Hà Nội, rồi mình xa nhau, mình đã bùn biết mấy, gia đình a không cho  a vào nữa, nhưng a đã bỏ vào với 2 bàn tay trắng một lần nữa, nhưng  cũng không thành công vì e muốn a học lên, a lại ra Hà Nội học lên nữa, a  vừa học vừa làm rồi em muốn a vào chơi, 11 - 02 - 2012 a lại vào chơi  với e, được một tuần thì a phải về Hà Nội học và làm, xa nhau a đã khóc  trên máy bay nhiều lắm, nghĩ tới e về một mình phòng trọ, a đã khóc  nhiều thật nhiều, mọi người ngồi xung quanh không hiểu tại sao a khóc, a  nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay mà nước mắt cứ rơi, nghĩ chúng mình rồi sẽ  tới đâu, ngoài trời đang nắng mà sao trong tim anh lại mưa thế này, anh  yêu em. rồi a cũng về tới HN là hơn 9h tối, trời lạnh giá, anh đợi xe  bus mà nhớ em, a lại khóc, về nhà a với e nc rồi chúng mình lại khóc, e  động viên anh cố học hành và làm việc, anh cảm ơn em, vì có em trai của  em nên không nc được lâu. sáng hôm sau a tới công ty đi làm tiếp, rồi e  đòi ra HN chơi, rồi ngày đó cũng tới 11 - 03 - 2012 e đặt chân lên đất  Thủ Đô, trời lạnh, nhìn em run vừa buồn cười vừa yêu yêu,hi rồi chúng  mình lang thang tìm nhà nghỉ trọ, a không dám đưa e về nhà vì cha mẹ và a  chị a không đồng ý, rồi a đưa em ra Hồ Gươm chơi, hôm đó trời lạnh quá,  mặc dù e đã mặc 3 áo khoác, mũ, gang tay,giày, 2 ba lô che nữa nhưng e  vẫn không chịu được,hihi rồi chúng mình lại về, vì trời lạnh quá a không  đưa em đi chơi được nhiều, hôm sau đưa em đi qua người bạn học ngoại  thương chơi, rồi đi ăn, đi chơi, đưa e đi ăn bún chả HN, vì trời lạnh  quá làm e không được khoẻ nên ăn món đó e không thấy ngon, hôm sau a đưa  e sang chơi đứa bạn a mà e muốn gặp xem sao, hôm đó về e buồn,e không  nói gì, a không biết tại sao, mãi a gặng hỏi e mới nói, hoá ra e ghen  với người bạn đó,hihi a với người đó chỉ là bạn bình thường thôi, e ghen  đáng yêu lắm, anh mãi yêu em thôi.&lt;br /&gt;rồi cũng hết một tuần tới ngày e  phải về, chiều 17 - 03 - 2012 e lên máy bay, một buổi chiều buồn nữa, a  đã đứng nhìn e lên máy bay, nhìn máy bay bay đi về phương trời đầy nắng  ấm, a nhớ em, người con gái a yêu, a không khóc nhưng a rất bùn, a đưng  một hồi lâu trên tầng 2 nhà khách sân bay nhìn về phương trời xa xôi  kia, nơi em sẽ về đó, rồi a cũng phóng xe về nhà.&lt;br /&gt;hôm sau a phải nghỉ  việc vì trong gần 2 tháng mà nghỉ tới 15 ngày. rồi chuyện học của a  cũng gặp khó khăn, rồi chuyện gia đình nữa và e cũng chuẩn bị ra trường.  e nói muốn a vào đó học và làm, a suy nghĩ rất nhiều, và làm e khóc rất  nhiều, rồi a cũng quyết định.&lt;br /&gt;08 - 06 - 2012 a lại đặt chân lên mảnh  đất đầy nắng và gió, mảnh đất có người con gái a yêu. nhưng lần này a  vào với 2 bàn tay trắng, không có đồng nào, tất cả là e lo cho a, a chỉ  có mỗi chiếc xe máy mang theo và cái máy tính để học và làm việc. sau  một tuần tìm kiếm việc thì a cũng đã đi làm.&lt;br /&gt;a nhớ ngày đầu tiên a đi  làm, e đã mua cơm mang tới tận nơi cho a, rồi hai đứa ngồi dưới gốc cây  ăn, nhưng chỉ có a ăn e chỉ ngồi nhìn a, e hỏi em đã ăn chưa, e nói e  ăn rồi, nhưng e nói dối a, vậy mà a không biết, a ngốc thật phải không,  mọi người đi qua nhìn đều cười, có mấy a ở công ty a làm biết rồi hàng  ngày mọi người đều hỏi thăm e, hàng ngày e cũng dậy sớm nấu cơm cho a  mang theo, ai ở công ty cũng khen e, a nhớ những ngày đó, thật hạnh  phúc, tới ngày lấy lương a vui lắm, không biết mua gì, a mua cho e một  bịch sữa,hihi và số tiền a làm đưa hết cho e chi tiêu. thật hạnh phúc.&lt;br /&gt;thời  gian đó cũng là kỳ thi đại học diễn ra, trong khi đó e đang đợi kết quả  thi mấy môn còn lại, e đã đi bán báo, bán đáp án các môn thi, hàng ngày  e thường dậy từ 5h sáng, đi lấy báo, nấu cơm, 6h là e lại đi bán, em  biết không, anh thương e nhiều lắm, rồi a đi làm, tối về e khoe e bán  hết, lãi được hơn 200.000d, a mỉm cười và nhìn em, em thì vô tư cười  nói, nhưng e đâu biết a đã khóc thầm, e bị bệnh thận, sức khoẻ yếu mà  lại đi lại nhiều, dậy sớm, tối e về e kêu nhức mỏi chân tay, nhưng a  không đấm bóp cho e được vì có e trai của e. e không biết sáng hôm đó a  đi làm đã nhìn thấy e bán báo, a thương em nhiều lắm, hình ảnh đó sẽ  không bao giờ phai trong trí nhớ a, nhưng e không biết a nhìn thấy e, a  nghĩ a phải cố găng thật nhiều để bù đắp lại cho e. rồi mùa thi đại học  cũng qua e khoe lãi được hơn 1tr.&lt;br /&gt;nhưng số thật chớ trêu, a đi làm  được hơn 2 tháng thì bị mất chiếc xe máy, thật là xui xẻo, thế là mất  phương tiện đi lại, bao khó khăn lại ập tới khi a nghỉ việc. a ở nhà ôn  thi nhưng a đã thi trượt, thật bùn, nhưng e đã động viên a rất nhiều.  cảm ơn em yêu nhiều.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;rồi rất nhiều chuyện đã xảy tới, việc mẹ a  giận a, a cả, mọi người đều ngăn cản a, về phía e thì mình luôn phải  nói dối cha mẹ, khoảng thời gian đó thật khó khăn.&lt;br /&gt;sau bao khó khăn  giờ chúng mình đã được tự do, không phải nói dối cha mẹ e nữa, bố a cũng  đồng ý cho a lập nghiệp trong này, tuy nhiên a phải cố gắng thật nhiều.&lt;br /&gt;hôm nay a viết cho e, người con gái giàu nghị lực của a à. a sẽ cố gắng thật nhiều.&lt;br /&gt;e có nói sau này sẽ làm phim về chúng mình, về cuộc tình chúng mình phải không??&lt;br /&gt;a sẽ viết về e hàng ngày, viết lại để sau này e có làm phim thì dễ hơn,hihi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;liverpoolvp@yahoo.com&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;vnthutinh.com&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-XcOvHwqGZlM/UKIBkvzd2pI/AAAAAAAAAFY/he9cqEw7PJ0/s1600/1345456661-nguoi-em-yeu-nhat-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="213" src="http://4.bp.blogspot.com/-XcOvHwqGZlM/UKIBkvzd2pI/AAAAAAAAAFY/he9cqEw7PJ0/s320/1345456661-nguoi-em-yeu-nhat-1%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-XcOvHwqGZlM/UKIBkvzd2pI/AAAAAAAAAFY/he9cqEw7PJ0/s72-c/1345456661-nguoi-em-yeu-nhat-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>NGƯỜI EM TỪNG YÊU!</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/nguoi-em-tung-yeu.html</link><category>vietvecuoctinhcuatoi</category><author>noreply@blogger.com (Admin)</author><pubDate>Fri, 09 Nov 2012 22:55:47 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-4953417709390527273</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-McSAuhqFwWk/UJ35_AHvalI/AAAAAAAAAfk/7bS9i98zoaM/s1600/55399050-1314067329-gui-nguoi-em-yeu-1.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://4.bp.blogspot.com/-McSAuhqFwWk/UJ35_AHvalI/AAAAAAAAAfk/7bS9i98zoaM/s200/55399050-1314067329-gui-nguoi-em-yeu-1.jpg" width="196" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có thể đây là lá thư từ trước tới giờ anh viết cho một người con gái mà anh từng yêu, từng thương, từng nhớ, từng quí nhất; có thể ví như bằng cả trái tim của anh. Em ơi! khi những lúc ở bên em anh cứ tưởng rằng như ở một thiên đường vậy đó; đó chính là những chuỗi ngày mà chúng ta sống có một cuộc sống rất hạnh phúc, êm ái làm sao và có thể ví như những đôi "chim uyên ương" bay lượn tự do trên bầu trời để tìm cho mình một thiên đường riêng, hạnh phúc riêng vậy đó. Tuy anh và em cả hai gia đình cũng không khá giả gì cho lắm, nhưng chúng ta đã yêu nhau bằng cả trái tim và nghị lực.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em biết không, trước đây anh là một con người sống có cuộc sống rất bê tha, thiếu tự tin, ngày đây mai đó không có một mục đích gì cho tương lai của mình cả, đến khi gặp được em anh cứ như chú chim non vừa mới nở, chỉ biết kêu những tiếng kêu "chíp chíp" khi con chim mẹ mốm mồi cho chú chim non vậy đó (ý anh nói đây có nghĩa là, khi anh gặp được em trong anh rất thơ ngây, khờ dạy, chỉ biết nghe những gì em nói, những gì em khuyên mà không hề có ý nghỉ ngược lại).&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em biết không? đó chính là một tâm hồn của một người đang yêu một cô gái "tình cảm của anh ta là một tình yêu da diết, luôn luôn hình bóng của người mình yêu hiện trong tâm tưởng, thấm đượm trong máu thịt của mình,... đến độ nổi mà anh không có từ nào diễn đạt được nó nữa". anh còn nhớ những ngày ta sống bên nhau rất,... rất là hạnh phúc,  (đó là những buổi tối khi chúng ta tan ca về anh và em cùng trên chiếc xe chạy một vòng hóng mát và lúc này anh chỉ chạy một tay, còn một tay anh giành để nắm tay em, để giữ em không cho em buôn anh ra; rồi chúng ta đi đến một chổ mà cả hai rất thích đó chính là "Bến Thượng Hải" mà  em với anh cùng đặt tên cho nó; nói thật ra đó là một bãi cát nằm ven một con Sông Hậu, ý nói vậy để cho nó sang thôi, rồi anh ôm em bên cạnh anh lúc đó mọi người nhìn chúng ta với đôi mắt ranh tị, nhưng đôi mắt ranh tị ấy trong đó có sự ngưỡng mộ vì chúng ta yêu nhau quá tha thiết: một tình yêu tinh khôi, giản dị, ...  anh nói vậy chắc em nhớ lại nó vui như thế nào và nó trân trọng như thế nào rồi nhỉ.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng em ơi? tại sao em không trân trọng nó chứ, không giữ nó chứ, sao em nghĩ một cái thực tại mà không nghỉ về tương lai đang chờ đón chúng ta mà chỉ nghĩ những gì đang ở trước mắt, muốn giành lấy cho bằng được đó chính là gì: gấm lụa, nhà cao, hay danh vọng, vật chất xa hoa; những cái đó đâu tự nhiên mà có được dễ dàng đâu em, hay em thích bài hát “Hạnh phúc đơn sơ” do Mạnh Quỳnh trình bày hả?. Muốn giành được nó ta phải đánh đổi bằng cả con người mình đó. Nói thì nói vậy chứ anh nào dám phiền muộn gì em, mà ngược lại anh càng thấy thương em nhiều hơn thế nữa, bởi anh biết anh và em cuộc sống của chúng ta còn  thiếu thốn về mọi mặt, hai đứa đi làm rất cực khổ để có được đôi ba đồng tiền; em thì tiếp mẹ trong việc chi tiêu hằng ngày, còn anh thì tiếp gia đình anh để có tiền ăn đi học; thời gian thì rất là bận rộn vừa lo mọi mặt nhưng chúng mình cũng giành thời gian cho nhau nhiều lắm, cũng đủ hiểu cho cả hai như thế nào rồi đúng không?.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Đến đây những giọt nước mắt anh rơi nhòe trên trang giấy bởi lẽ anh rất nhớ, nhớ về em nhiều lắm, nhớ về dóc dáng, bóng hình, khuôn mặt, nhớ những nụ cười, thôi anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm, những tình cảm nữa vì nó bây giờ chỉ là một quá khứ, mà quá khứ thì nó đâu khi nào quay lại được đâu đúng không em?.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Anh rất là hiểu em, có một ngày khi chúng ta còn ở bên nhau anh có nói với em rằng em à! nếu em sống với anh mà cảm thấy thiếu hụt, hay một gì đó thì anh sẳng sàng để em chọn riêng con đường đi cho chính mình. Nhưng rồi điều đó đã có thật, đó là sao một lần em theo mẹ lên TP (nhà của người Dì bà con) chỉ ở có 30 ngày, (đó là những ngày mà chúng ta xa nhau nhiều như thế và cũng là thời gian để thử thách cho chúng ta) đúng thật vậy, khi em về ngày đầu tiên em đến thăm anh, trong anh lúc này một tia sáng bừng rực dậy hướng về em, một tình yêu tinh khôi của anh, anh vui mừng làm sao vì những ngày qua anh nằm co ro trong căn nhà trọ vẫn nằm và vẫn đợi, đợi em về đó,.... em có biết không?. Rồi em nói lời chào anh, đến một lác sau anh nghe qua một câu mà trong anh sốt lên từng cơn sốt, nóng cả đôi tai mà anh nghe văng vẳn đâu đó hình nhưng câu nói đó không phải là của em nhưng chính là em "chúng mình chia tay anh ạ". Anh chỉ biết nín và nín từng hơi thở của anh, nhịp tim đập chậm lại trong anh đang tan nát cỏi lòng và nhớ về lời nói khi xưa mà anh nói với em, chắc có lẽ em đã chọn được con đường đi riêng cho chính mình rồi đúng không?. nhưng liệu con đường mà em chọn có đem  lại hạnh phúc cho mình không hay chỉ là một con đường mà ai đó đã chọn sẳng cho em,...&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thời gian đã thắm thoát một năm, lá thư này anh gửi không biết tới em hay không nhưng anh rất mong em được nhận được và hiểu được tình cảm mà trước kia anh giành cho em như thế nào rồi, sau cùng anh chúc em hạnh phúc, được đi trên con đường đi mà em đã chọn, cho anh gửi lời thăm mẹ chúc sức khỏe mẹ nhiều! Người em từng yêu!&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;By Nguyễn Thuận&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="go"&gt;nguyenthuan84longmy@yahoo.com.vn&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;0932843295&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Địa chỉ: Ban Tuyên giáo Huyện ủy Cờ Đỏ, Cần thơ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;www.vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/-McSAuhqFwWk/UJ35_AHvalI/AAAAAAAAAfk/7bS9i98zoaM/s72-c/55399050-1314067329-gui-nguoi-em-yeu-1.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>GỬI ANH, NGƯỜI EM ĐÃ TỪNG YÊU</title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/gui-anh-nguoi-em-tung-yeu.html</link><category>thongdieptinhyeu</category><author>noreply@blogger.com (Admin)</author><pubDate>Fri, 09 Nov 2012 22:48:35 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-7129217083792336682</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-7x20gAmovAY/UJ33tg3xesI/AAAAAAAAAfc/CPv8JeETUGE/s1600/gui-nguoi-dan-ong-se-yeu-em.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="142" src="http://1.bp.blogspot.com/-7x20gAmovAY/UJ33tg3xesI/AAAAAAAAAfc/CPv8JeETUGE/s200/gui-nguoi-dan-ong-se-yeu-em.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đã  gần bốn năm trôi qua kể từ ngày anh và em gặp nhau. Mọi chuyện giờ đây  đã thay đổi rất nhiều, anh thay đổi và em cũng thay đổi, những  mơ ước,  sự hi vọng sẽ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà hạnh phúc đầy yêu thương,  sẽ cùng nắm tay nhau đi trên một con đường đến hết cuộc đời giờ đã tan  biến, tan biến một cách nhanh chóng và vô hình, lỗi do em hay do anh?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngày  ấy em đã thực sự rất hạnh phúc, em đã được sống trong sự yêu thương,  đùm bọc, che chở của anh, những kỉ niệm, những ký ức hạnh phúc ấy làm  sao mà em có thể quên được.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em  nhớ cái lần đầu tiên ấy, cái lần đầu tiên mà  em đã dám mở miệng nhờ  anh một con người không hẳn là xa lạ nhưng cũng chỉ mới biết nhau chưa  đầy một tuần để chở xuống chị gái mình, vậy mà anh đã lặng lẽ nhận lời,  để rồi lần đi đó như là một định mệnh giúp anh và em quen nhau, biết  nhau và yêu nhau.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Em  cũng không biết mình đã yêu từ lúc nào chỉ biết là rất nhiều và sâu đâm,  Tình yêu giữa anh và em là một tình yêu trong sáng, thơ mộng của thời  sinh viên, một tình yêu không có sự so đo và tính toán.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;Em   nhớ  những buổi chiều anh đã lặng lẽ đạp xe  gần cả chục cây số để chở  em đi làm và rồi  tối đến  lại lặng lẽ chạy ra đón em về. nhớ những  phần ăn mà anh đã nhịn để nhường  cho em khi mà hai đứa không có tiền,  nhớ những buổi chiều mưa anh và em đã cùng nhau đi qua,  nhớ những lúc  anh dỗ dành khi em giận hờn vô cớ,  nhớ những ngày anh và em đã cùng  nhau làm việc vất vả để dành tiền mua đồ cho em … để rồi  em đã yêu anh,  yêu con người chân thật của anh, yêu những lúc khó khăn anh và em đã  cùng nhau vượt qua.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng  cuộc sống đã làm cho em và anh thay đổi, em ra trường và có công việc  ổn định trong khi đó anh lại chưa cầm được tấm bằng trong tay, ngày ấy  anh đã làm em thật sự thất vọng, thất vọng rất nhiều. Anh không thể có  được một công việc ổn định và ngay cả chính bản thân mình anh cũng không  lo được.Nhưng em vẫn chờ đợi, vẫn hy vọng rằng sẽ có một ngày anh sẽ  thành đạt, sẽ cùng em xây dựng một mái ấm hạnh phúc. Anh đã làm cho  em  hi vọng nhiều, đặt niềm tin vào anh nhiều để rồi lại thất vọng càng  nhiều. Em đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và chán nản để đến bây giờ em đã  mất hết niềm tin vào anh, và rồi em đã chủ động nói lời chia tay, mọi  chuyện giờ đây xảy ra như thế này là do lỗi của ai hả anh? do anh hay là  do em  đây ? do em phụ anh hay là do anh đã  không giử được em. Để  giờ  đánh mất anh mới biết hối hận sao?&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Em  biết, em đã làm tổn thương anh rất nhiều, em xin lỗi. Nhưng anh à, tình  cảm và niềm tin khi đã đánh mất thì không thể lấy lại được nữa rồi. Em  chỉ mong anh hãy biết một điều  em không phải là con người vô tâm, vô  tình quá đâu anh à, em vẫn có trái tim vẫn biết yêu thương, và vẫn biết  đau lòng khi anh vì em mà tự làm khổ bản thân mình, Thật sự em không  muốn nhìn thấy anh sống thế này đâu, em mong rằng anh hãy luôn cố gắng  sống tốt khi không có em bên cạnh, anh nhe.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;by &lt;span class="go"&gt;letinh201189@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="go"&gt;www.vnthutinh.com&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-7x20gAmovAY/UJ33tg3xesI/AAAAAAAAAfc/CPv8JeETUGE/s72-c/gui-nguoi-dan-ong-se-yeu-em.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Vì anh còn quá yêu em </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/vi-anh-con-qua-yeu-em.html</link><category>vietvecuoctinhcuatoi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 07 Nov 2012 00:11:59 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-1132112918317098534</guid><description>Ngoài kia trời đang mưa, đúng là khi mưa khiến con người ta cảm thấy  buồn nhất là khi anh đang nghe nhạc của Khắc Việt, những bài hát mà cả  anh và em đều thích.&lt;br /&gt;  Nhiều khi anh tự hỏi tại sao em lại đi ngang qua cuộc đời anh! Giá  như mình không gặp nhau thì tốt biết mấy nhưng có lẽ đó là số phận. Lần  đầu tiên gặp em anh đã bị đôi mắt ấy cuốn hút nó như ma lực khiến anh  không thể ngừng suy nghĩ về em. Thời gian ta ở bên nhau là lúc anh cảm  thấy cuộc sống thật tuyệt vời, lúc đó cậu con trai mới lớn đã biết thế  nào là hạnh phúc, thế nào là tình yêu. Chúng ta đã cùng mơ mộng những  giấc mơ thật đẹp&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tình yêu đầu &lt;/strong&gt;tiên là tình yêu đẹp nhất nhưng cũng dễ  tan vỡ nhất, tiếc là chúng ta lại nằm trong trường hợp này. Anh vẫn còn  nhớ những ngày ta nói chuyện đến khuya, nhớ nhưng lúc đi ăn gặp trời  mưa, nhớ những lúc anh và em là một, lúc đó anh cảm thấy như mình đang  có trong tay cả thế giới.&lt;br /&gt; Với một số người sau khi chia tay thì họ trở thành bạn bè nhưng anh  lại không thể, anh thấy mình ích kỉ nhưng lại không thể làm khác được.  Đúng là tình yêu mang đến cho ta những quyết định cảm tính và ta phải  thừa nhận kết quả mà chưa bao giờ được chứng minh cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đã tự hứa với mình là sẽ quên em, xóa tất cả mọi kí ức về em nhưng anh luôn là kẻ thất bại. Như đêm nay lại một lần nữa &lt;u&gt;anh nhớ em&lt;/u&gt;,  anh không ngờ là mình yêu em nhiều đến vậy. Mỗi lần nhớ về em cảm xúc  trong anh lại cháy bỏng, một người chưa bao giờ giỏi về văn lại có thể  viết lách như thế này cũng hay đó chứ. Có lẽ đây là lần cuối cùng anh  viết gì đó về em, về người con gái đã đem lại cho anh rất nhiều điều đặt  biệt, người đã cho anh biết đến hương vị của tình yêu và sưởi ấm trái  tim anh...&lt;br /&gt; Anh sẽ không bắt mình quên em nữa vì điều đó quá khó với anh, anh sẽ  lưu giữ những kỉ niệm đẹp đó vì em là&amp;nbsp;một phần của cuộc đời anh. Học  cách chấp nhận như thế là cách tốt nhất anh có thể nghĩ ra và hy vọng  sau này sẽ không còn những bài viết như thế này nữa!&lt;br /&gt; Em biết không? Có một cô bé đã đem lại cho anh cảm giác giống như em,  đã rất lâu rồi anh mới có lại cảm giác này. Tuy chỉ là cảm xúc nhất  thời nhưng anh cũng đã hy vọng về một điều gì đó xa xôi.&lt;br /&gt; Nửa đêm rồi ngoài kia cũng đã hết mưa, lúc này chắc em đang có những  giấc mơ đẹp. Anh cũng phải ngủ để tìm những giấc mơ của mình. Chỉ trách  mình có duyên không phận, anh và em đã là hai con tàu khác tuyến nhưng  hy vọng rằng chúng ta đều tìm được đích đến cuối cùng của mình. Anh cũng  sẽ không chúc em hạnh phúc vì tin rằng em sẽ luôn có được điều đó.&lt;br /&gt; Lần cuối cùng:&lt;em&gt; Anh yêu em&lt;/em&gt; Cá viên!&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-J3Z8qXN39Eg/UJoXxJv3TJI/AAAAAAAAAFI/ri5fpiuOGvg/s1600/1350961381-vi-anh-con-qua-yeu-em-1%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="232" src="http://3.bp.blogspot.com/-J3Z8qXN39Eg/UJoXxJv3TJI/AAAAAAAAAFI/ri5fpiuOGvg/s320/1350961381-vi-anh-con-qua-yeu-em-1%5B1%5D.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&amp;nbsp;lovehoahong2000@gmail.com&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;vnthutinh.com &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/-J3Z8qXN39Eg/UJoXxJv3TJI/AAAAAAAAAFI/ri5fpiuOGvg/s72-c/1350961381-vi-anh-con-qua-yeu-em-1%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đợi em ở cuối con đường </title><link>http://www.vnthutinh.com/2012/11/oi-em-o-cuoi-con-uong.html</link><category>vietvecuoctinhcuatoi</category><author>noreply@blogger.com (Trần Thị Bảo Ngọc)</author><pubDate>Wed, 07 Nov 2012 00:08:50 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-2988338559131091314.post-2734257339295241509</guid><description>Hôm nay trời lại mưa em nhỉ. Những cơn mưa đến và những cơn gió lạnh  cứ ùa về bên cạnh anh. Cũng như mọi khi, anh vẫn đi trên con đường của  chúng ta, cũng với những cơn mưa đó nhưng chỉ khác&amp;nbsp;một điều là giờ chỉ  mình anh mà thôi. Lúc trước anh hay nói em phải mặc áo mưa khi trời mưa  mà phải không, nhưng giờ anh lại thích đi dưới mưa mà không quan tâm đến  mình có ướt hay không. Anh bắt đầu thích cái cảm giác se lạnh của gió,  của mưa rồi em à. Vì dù mưa lớn đến mấy, gió lạnh đến mấy thì nó vẫn ấm  áp hơn cơn lạnh từ bên trong anh. Gió cứ thổi, mưa cứ rơi và anh cứ mãi  đi trên con đường đó, vẫn đi em à, chỉ có&amp;nbsp;một điều khác đó là không có  em thôi vì em đã ra đi để lại mình anh rồi.&lt;br /&gt; Anh đã &lt;strong&gt;xa em&lt;/strong&gt; được 46 ngày rồi nhỉ, anh đếm từng ngày  trôi qua như để làm cho thời gian trôi nhanh hơn nhưng anh lại cảm thấy  thời gian sao dài quá em à. Mỗi ngày với&amp;nbsp;một lịch trình cứ lặp đi lặp  lại như bao ngày trôi qua, sáng dậy chạy trên con đường của chúng ta đến  chỗ làm, vùi đầu vào công việc cho thời gian trôi mau rồi chiều vẫn đi  trên con đường đó về đến phòng trọ với&amp;nbsp;bốn bức tường lạnh lẽo,&amp;nbsp;một mình  cô đơn. Anh vẫn hay ra những nơi mà mình từng đến, từng ngồi nói chuyện  tới khuya để được nhìn lại hình bóng ngày xưa ấy của em. Đã 3 năm trôi  qua với biết bao hạnh phúc, biết bao kỷ niệm, buồn vui giận hờn. Mình  yêu nhau lắm phải không em, những lần giận nhau lâu nhất của tụi mình  chỉ có&amp;nbsp;hai ngày thôi phải không em. Giận nhau nhưng lại nhớ nhau rồi tự  cầm máy lên điện nhau làm hòa. Mình thật hạnh phúc phải không em. Những  dự định cho tương lai, chúng mình cũng đã nghĩ về đó, và anh thật sự  hạnh phúc khi em cũng nghĩ về điều đó, tưởng chừng như hạnh phúc của tụi  mình chẳng gì có thể chia lìa được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tất cả giờ đây chẳng còn gì nữa vì em đã ra đi, đã từ bỏ niềm tin của anh, từ bỏ&amp;nbsp;một &lt;u&gt;tình yêu&lt;/u&gt; và để lại cho anh&amp;nbsp;một trái tim đau, rất đau, và càng ngày nó càng đau  hơn nữa. Em đã chọn&amp;nbsp;một con đường không có anh. Tình yêu của mình chưa  đủ lớn để em vượt qua khó khăn phải không em. Anh xin lỗi vì anh đã  không mang lại cho em được hạnh phúc, không thể mang lại cho em được&amp;nbsp;một  niềm tin, niềm tin vào cuộc sống.&lt;br /&gt; Em nói rằng em là gió vì em thích thả mình vào gió cho gió đưa đi.  Vậy là giờ em thành&amp;nbsp;một cơn gió rồi,&amp;nbsp;một cơn gió bay qua đời anh, bay  qua trái tim anh và để lại cho anh&amp;nbsp;một tình yêu. Giờ đây anh sẽ là mưa  để khi mưa xuống sẽ có những cơn gió lạnh thổi qua trái tim của anh, và  khi đó anh lại được gần bên em, gần bên cơn gió của anh.&lt;br /&gt; Giờ đây khi anh và em ở&amp;nbsp;hai nơi nhưng anh vẫn để con tim anh ở bên  cạnh em, anh sẽ cầu chúc cho em được hạnh phúc và bình yên. Con tim anh  sẽ vẫn ở bên em, vẫn yêu em như ngày nào, anh vẫn bước đi trên con đường  của chúng ta, anh sẽ vẫn nhìn về em dõi theo em. Một ngày nào đó khi em  vô tình nhìn thấy anh thì em hãy tin rằng con tim anh vẫn thuộc về em,  vẫn &lt;em&gt;yêu em&lt;/em&gt; và vẫn chờ em quay về. Sau cơn mưa luôn có cầu vòng mà phải không em.&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;(Quách Hoàng Tâm gởi đến người con gái duy nhất anh yêu)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;quachhoangtam@gmail.com&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-XMRD9L_p59U/UJoW0Yq79fI/AAAAAAAAAFA/Uju3W0Wo9pY/s1600/1351132862_doi-em-cuoi-con-duong%5B1%5D.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-XMRD9L_p59U/UJoW0Yq79fI/AAAAAAAAAFA/Uju3W0Wo9pY/s1600/1351132862_doi-em-cuoi-con-duong%5B1%5D.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;vnthutinh.com&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;a href="http://secure.bidvertiser.com/performance/bdv_rss_rd.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;click=1&amp;rsrc=3" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://bdv.bidvertiser.com/BidVertiser.dbm?pid=119625&amp;bid=746007&amp;PHS=119625746007&amp;rssimage=1&amp;rsrc=3" border="0"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-XMRD9L_p59U/UJoW0Yq79fI/AAAAAAAAAFA/Uju3W0Wo9pY/s72-c/1351132862_doi-em-cuoi-con-duong%5B1%5D.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>
