<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:creativeCommons="http://backend.userland.com/creativeCommonsRssModule" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0" xml:base="http://www.truyentranh.com">
<channel>
 <title>Truyentranh.com</title>
 <link>http://www.truyentranh.com</link>
 <description>Cung cấp tin tức, bình luận, scan, dịch và tất cả mọi thứ liên quan đến truyện tranh cho những người hâm mộ.</description>
 <language>vi</language>
<atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/truyentranh" /><feedburner:info uri="truyentranh" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><geo:lat>29.700898</geo:lat><geo:long>-95.590029</geo:long><creativeCommons:license>http://creativecommons.org/licenses/by-nc-nd/3.0/</creativeCommons:license><image><link>http://creativecommons.org/licenses/by-nc-nd/3.0/</link><url>http://creativecommons.org/images/public/somerights20.gif</url><title>Some Rights Reserved</title></image><xhtml:meta xmlns:xhtml="http://www.w3.org/1999/xhtml" name="robots" content="noindex" /><feedburner:emailServiceId>truyentranh</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname>http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item>
 <title>Chương 9 - Chung chương</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/Oz7v9HTarEo/chuong-9-chung-chuong</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;9-1&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Shuko! Ngươi thấy Shouryuu đâu không?” Rokuta ló đầu vào Nội cung&lt;br /&gt;Đã mười năm trôi qua kể từ cuộc nổi loạn của Atsuyu; chỉ mới đây thôi việc tổ chức lại Lục quan và tuyển thêm quan viên bổ sung mới tạm ổn. Trong triều đình mới này, Shuko được bổ nhiệm làm Đại Tư khấu,  đứng đầu Thu quan.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Đáng tiếc là tiểu nhân không biết,” Shuko buông một tiếng thở dài như thường lệ. Rokuta nhận thấy trong phòng có một vài viên quan khác thuộc Thu quan, và còn có cả Itan.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Itan phẩy tờ giấy đang cầm trong tay. Anh hiện là quan Đại tư đồ của Địa quan. (1) “Tốt nhất là đại nhân xem con Tama còn trong chuồng không thì biết.”&lt;br /&gt;Tama là tên con dã thú giống suugu của Shourryuu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Sao, ngươi không tức giận ư?” Rokuta hỏi, miệng nhe ra cười.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ồi tiểu nhân bỏ cuộc vụ đó rồi. Xuống dưới kia nhìn người khác tận hưởng cuộc sống là thú tiêu khiển duy nhất của Hoàng thượng. Tiểu nhân chẳng buồn cất công đi lôi ngài ấy về nữa. Nói cách khác: tiểu nhân có nhiều việc đáng làm hơn.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;“Vậy sao?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Chúng ta không thể việc nào cũng trông cậy vào Hoàng thượng được, thưa Taiho. Trong Lục quan với nhau, chúng tiểu nhân đã học được cách tự làm theo ý mình. Nếu Hoàng thượng có gì không đồng tình, chắc chắn ngài ấy sẽ lên tiếng.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Oa, các ngươi thực sự hiểu  được hắn rồi đó!” Rokuta ngạc nhiên nhìn vị Đại Tư đồ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Có thượng triều thì Hoàng thượng cũng toàn gây rắc rối thôi,” Shuko cay đắng nói them. “Vậy thì cứ cố bắt Hoàng thượng có mặt làm gì? Chúng tiểu nhân sẽ tìm đến Hoàng thượng những lúc nào thật cần kíp, còn lại thì ngày ấy muốn làm gì tùy thích.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Cả ngươi ư, Shuko? Ầy, ta thấy thương cảm cho hai ngươi khi nghĩ về những gì các ngươi hẳn đã phải trải qua để đạt được đến trình độ giác ngộ như vậy.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nếu đại nhân thật sự thấy thương cảm cho chúng tiểu nhân thì xin ngài hãy bảo Hoàng thượng thỉnh thoảng hãy giả vờ nghiêm túc một chút để đỡ chúng tiểu nhân một tay.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Xin như ý ngươi,” Rokuta nói và quay đi, để lại một nhóm quan viên khúc khích cười sau lưng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;9-2&lt;br /&gt;Rokuta chạy vội qua qua cung điện tới Cấm môn. Sau khu Enshin là có một toàn nhà lớn mà từ đó Rokuta có thể theo một cầu thang dài đi xuyên xuống tận lưng chừng núi, tới một đôi cổng vĩ đại. Hai cánh cổng đã mở sẵn. Vẫy tay chào những lính canh ở đó, cậu chạy qua cổng và rồi qua Cấm môn. Cậu rẽ sang bên cạnh, nơi có một khối đá lớn đã được cắt phẳng để làm chỗ đáp cho các loài kỵ thú. Tới khu chuồng ở đầu kia, cậu đã thấy Shouryuu vừa thắng xong yên cho con Tama.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Thế nào?” vị Hoàng đế hỏi, đưa mắt nhìn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rokuta mỉm cười lắc đầu. “Họ hoàn toàn không thèm quan tâm nữa.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu nhe răng cười. “Thế thì ta chắc chúng ta có đi chừng một tuần đi nữa cũng không sao đâu.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta cũng nghĩ vậy. Dĩ nhiên, có muốn thì họ cũng đâu cản được chúng ta.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rokuta quấn chặt một mảnh khăn quanh đầu. “Vậy ta đi đâu đây?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta đang nghĩ nên đi tới Sou. Ta nghe nói Sou-ou là người rất có tầm nhìn xa trông rộng.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ồ? Ta hi vọng ngươi sẽ không quá buồn khổ khi phải so sánh bản thân với ngài ấy.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mắt Shouryuu lóe lên một tia ranh mãnh; anh thảy cái bọc của Rokuta vào cái túi đeo bên yên cương. “Ta nghe nói Sourin vừa là một mỹ nhân lại vừa nhanh nhẹn linh hoạt rất thú vị, được người ta ví với tiên nữ từ Thiên giới giáng xuống trần. Đến lúc đấy thì chưa biết ai là người mất tự tin đây.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Biến–thái~.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Cách tổ chức thành phố của họ cũng rất đặc biệt. Ta muốn tận mắt xem xét xem thế nào.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Gì chứ, ngươi muốn sao chép họ? Ngươi không đặt mục tiêu nào cao hơn được sao?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta đặt mục tiêu cao tới đâu thì có gì quan trọng nếu người dân được hưởng lợi? Nếu có ai nói gì thì ta sẽ bảo là ta ngu đến mức chỉ biết đi sao chép cái hay của người khác.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Thành thật ghê nhỉ.” (2)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ờ ta đã định giấu phẩm chất ấy đi không cho ngươi thấy, nhưng… e rằng cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; “Ngươi đần thật đấy ngươi biết không?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Vua nào kirin nấy thôi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Hừ.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Rokuta, ngươi nghĩ sao về việc qua Hourai?” Một lúc sau Shouryuu hỏi khi đã leo lên nắm cương con Tama. Anh nhìn quanh. “Ta muốn biết bên đó giờ thế nào rồi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Hừ, ta không muốn làm thế. Ai mà biết được tai ương gì sẽ xảy ra nếu ta mang ngươi sang đó.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Theo lẽ tự nhiên con người không thể qua lại giữa hai thế giới. Mở ra thông đạo sẽ kéo thảm họa tới cho cả hai bên. Chỉ kirin mới có thể đi mà không gây ra ảnh hưởng gì.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Vậy thì ngươi đi một mình đi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rokuta ngạc nhiên nhìn anh. “Ngươi chắc chứ?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Sao lại không? Ngươi có shirei của ngươi rồi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ngươi lại định sao chép luôn cả Hourai chứ gì?” Rokuta mắng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu cười lớn. “Thì như ta đã nói đấy, chỉ cần tốt cho dân chúng là được.”&lt;br /&gt;“Ngươi không biết xấu hổ là gì ư? Thôi, ngươi khỏi phải trả lời. Đi thì cũng không sao, nhưng ta hơi ngại khoản máu me.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Vậy là bên kia vẫn còn đang bất ổn?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ừ, còn phải như thế một thời gian nữa,” Rokuta nói nhỏ. Bên cạnh cậu, Shouryuu kêu lên đắc thắng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“À há! Vậy là ngươi đã sang Hourai.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Hở?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Lâu nay ta vẫn thắc mắc ngươi đi đâu mỗi khi ngươi không xuống Kankyuu.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta chỉ đi chỗ khác thôi mà…”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nếu ngươi xuống thị trấn thì ngươi đã che tóc lại như bây giờ rồi. Ngươi không quấn khăn đi nên ta mới nghĩ.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rokuta bật cười. “Ừ phải, cũng đúng.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Không vấn đề gì, En đang được chăm sóc bởi những quan lại rất tốt.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Cho dù Hoàng đế và kirin của nó có hơi rởm đi nữa.” (3)&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu phá lên cười. “Đi thôi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rokuta nhảy lên con suugu. Họ phi qua cổng, tới khi quan giác cổng kịp nhận ra hai người vừa đi thì họ đã vút cao trên biển mây, lướt qua các vách đá và bay ngang bầu trời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Từ trên nhìn xuống chỉ có những ngọn đồi xanh mướt và những biển lúa trập&lt;br /&gt;trùng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;9-3&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Taika năm thứ hai mươi mốt, Lệnh doãn châu Gen, tên Atsuyu, ham muốn quyền lực lớn hơn En-ou của En, ra sức tập hợp binh mã. Vốn là con trai của Kai, Châu hầu của Gen, hắn đã tiếm quyền cha mình. Hắn bị đánh bại tại Ganboku, loạn lạc nhờ thế được ngăn chặn. Thủ cấp của Atsuyu bị treo trên tường thành Ganboku (4), đánh dấu một thời kỳ yên bình sau binh đao. Hoàng thượng đổi niên hiệu thành Hakuchi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Năm Hakuchi thứ tám mươi bảy, Hoàng thượng đổi niên hiệu thành Taigen. Năm Taigen thứ nhất, Hoàng thượng cho ra Tuyên bố về Gia súc Kỵ thừa. Xưa nay  kỵ thừa được xem gồm ba nhóm: ngựa, bò, và các loài dã thú. Nay một loài thứ tư được thêm vào: loài quái vật. Như vậy, sáu loài gia súc được tang thành bảy. Tuyên bố được công bố rộng rãi tại tất cả các đền đài, cổng thành, làng xã, hiệu lực từ suốt bờ Thanh Hải, Hắc Hải tới Núi Kougou.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trong thập nhị quốc, coi quái vật như loài gia súc chỉ có Vương quốc En.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;-En sử bang thư-&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;[Hết chính truyện]&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; (1) Nếu ai không nhớ, Thu quan quản việc pháp luật, Địa quan quản việc đất đai tài nguyên :D&lt;br /&gt;(2) Nhờ ơn anh QT, Zed biết được bản Trung đoạn này có khác đi chút như sau (bản Nhật thế nào thì không biết vì không đọc được…)&lt;br /&gt;[Rokuta] “Tự nói chính mình ngu, vậy là ngươi ngu thật?”&lt;br /&gt;“Ờ lâu nay ta vẫn che giấu tốt lắm, tới giờ ngươi mới phát hiện được đó.”&lt;br /&gt;“…Ngươi thật sự là cái thứ Hoàng đế bậy bạ!”&lt;br /&gt;“Ta vẫn ngồi vững trên ngọc tòa đấy thôi.”&lt;br /&gt;“Lại còn dám nói…”&lt;br /&gt;(3) Cậu này theo bản Trung Rokuta nói “Đúng vậy, đúng vậy, đều là nhờ ơn Hoàng đế và kirin đây mang họ lại đấy.”&lt;br /&gt;(4) Vế này trong bản Trung nói “Hoàng thượng đích thân thảo phạt(…)”.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tama: 玉 ( Ngọc)&lt;br /&gt;Suugu là một giống dã thú giống con hổ trắng vằng đen&lt;br /&gt;Enshin: 燕寝《えんしん》(Chim yến + tẩm (cái giường))&lt;br /&gt;Taika: 大化 (Đại (to) + hóa (tiêu pha, biến hóa).&lt;br /&gt;Nghĩa của từng tiếng không liên quan gì cả, chữ Taika này là đồng âm khác cách viết với chữ Taika 胎果 (Thai quả) là từ chỉ chung những người từ Hourai bị cuống sang Tokoyo và sinh ra ở Tokoyo. Có lẽ vì Shouryuu (và Rokuta) là Taika nên niên hiệu đầu tiên của anh là Taika .&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hakuchi 白雉 《はくち》(Bạch (trắng) + chim trĩ)&lt;br /&gt;Taigen 大元 (Đại (to) + nguyên (thứ nhất, bắt đầu))&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Vậy là truyện đã hết : ). Có gì (tức là nếu không lười) thì sau đây bạn Zed sẽ cố dịch cái ngoại truyện in trong CD drama của quyển này, sau đó có lẽ là vol 2. Ai có đề xuất gì không? :D&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/LaF1rBv9lT9gaBZ6VhKFAwoDhtw/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/LaF1rBv9lT9gaBZ6VhKFAwoDhtw/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/LaF1rBv9lT9gaBZ6VhKFAwoDhtw/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/LaF1rBv9lT9gaBZ6VhKFAwoDhtw/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=Oz7v9HTarEo:VU38Vehjhh8:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=Oz7v9HTarEo:VU38Vehjhh8:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=Oz7v9HTarEo:VU38Vehjhh8:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=Oz7v9HTarEo:VU38Vehjhh8:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=Oz7v9HTarEo:VU38Vehjhh8:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 24 Jun 2011 15:24:45 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5506 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5506/chuong-9-chung-chuong</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 8 phần 4</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/9O8gaeLi0yM/chuong-8-phan-4</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-10&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka mở mắt. Bầu trời xanh trải rộng phía trên đã điểm ráng tím. Người hắn đang đung đưa, hoặc là ai đó đang đung đưa hắn. Hắn không thể nghĩ gì được.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Chớp mắt vài lần, Naotaka dần nhận ra tiếng nước động xung quanh mình. Những làn gió mang hương biển. Những ngôi sao đầu tiên đã bắt đầu mọc lên trên nền trời chiều, nhẹ nhàng đung đưa trước mắt hắn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;“À, ta đang ở trên một chiếc thuyền.”&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vẫn nằm nguyên, Naotaka nghiên đầu nhìn sang bên và thấy một cậu bé ngồi ở đầu thuyền – cậu nhóc hắn đã cứu được vài tháng trước trên bãi đá ven biển. Khi ấy hắn đã đến chỗ cậu với ý định chôn cất đứa trẻ xấu số, nhưng rồi lại phát hiện ra rằng thằng bé vẫn còn thở. Tình cảnh bây giờ  thật khác xa với khi đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi làm gì ở đây?” Naotaka thì thào. Giọng hắn khản đặc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hắn đã chiến đấu chống lại những kẻ tấn công, đã lập nên một hàng rào cầm chân để đám dân thường chạy thoát. Nhưng hàng rào đã bị chọc thủng; quân Murakami đã bao vây họ. Hắn nhớ bản thân đã muốn xông lên giúp những người dân, nhưng vượt qua cuộc hỗn chiến đó là một việc quá khó khăn. Nếu có trong tay một cây cung, hắn đã có thể hạ được vài tên Murakami; mà thực ra trước đó hắn cũng đã dùng hết cả tên rồi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka chém được ba người, nhổ một cây lao đâm cá thọc xuyên qua hai tên nữa; nhưng đến kẻ tiếp theo, vận may của hắn đã cạn. Hắn nhớ chắc là mình đã ăn một mũi giáo vào vai – &lt;em&gt;nhưng chuyện gì đã xảy ra sau đó?”&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka gượng ngồi dậy. Hắn biết mình bị thương, nhưng không thể định rõ được là vết thương ở đâu. Cả người hắn đau rần, ngay cả hít thở cũng khó khăn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chờ đã… là ngươi đã cứu ta?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta gật đầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cậu đã cứu Naotaka, mặc dù cho tới tận phút cuối cùng cậu vẫn còn do dự. Chỉ đến khi nhìn thấy ngọn giáo đó đâm tới, Rokuta mới chắc chắn được rằng cậu không thể đứng đó nhìn con người này chết đi. Qua làn sương mù của cơn sốt, cậu đã gọi Rikaku, lúc đó cũng đang rất yếu, và cậu xin nó cứu vị Hoàng đế tương lại. Rikaku đã đưa cả hai người bọn họ ra khỏi nơi tồi tệ đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Những người khác thì thế nào?” Naotaka hỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta lắc đầu. Giá như máu không đổ nhiều như vậy. Cậu đã phải chịu đựng nhiều trên đường tới Komatsu, và thêm gấp mười lần như vậy trong trận chiến ở cảng. Cậu tưởng đã không đủ sức cứu được hai người, chưa nói đến tất cả bọn họ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì sao lại cứu ta?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì trước kia ngươi đã cứu ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đó là chuyện khác. Khi ấy ngươi không nằm đó vì muốn chết như ta bây giờ. Hay là lúc ấy ngươi có ý chết thật?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta lại lắc đầu. Cậu nhìn Naotaka, lúc này đã đủ sức ngồi dựa vào mạn thuyền. “Ngươi muốn chết?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka ngửa đầu nhìn bầu trời đang tối dần. “Mỗi lần nghe họ nói ‘thành chủ,’ trong đầu ta luôn hiện lên ý nghĩ &lt;em&gt;‘họ cần ta.’&lt;/em&gt; Họ cần ta chăm nom cho đất nước này, cần ta bảo vệ họ… ta đã thất bại.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhưng đó đâu phải là lỗi của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Đất nước của họ đơn giản là không đủ mạnh. Họ thiếu binh lính thiện chiến. Không có cơ hội chiến thắng nào cho họ, và quân Murakami đã không để mở một lối thoát hòa bình nào.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Phải, có thể là vậy. Có lẽ ta đã không thể làm được gì hơn.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy thì đừng dằn vặt bản thân. Ngươi đã cố hết sức mình.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhưng họ đã nuôi ta để trở thành ‘thành chủ’ của họ. Họ đã yêu thương ta vì con người mà ta sẽ trở thành.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ừm…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mỗi lần họ gọi ta bằng cái danh xưng đó, họ đã tin tưởng giao phó cho ta một phần của chính họ. Mỗi người một chút – và ta đã không thể đền đáp được ơn nghĩa đó. Giờ thì không còn cách nào nữa rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka tiếp tục ngắm nhìn vòm trời, không liếc về phía Rokuta lấy một lần. Hắn nặng nhọc thở và rùng mình vì đau đớn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Họ muốn ta gánh vác tên tuổi của gia tộc. Và ta sẽ gánh vác cái tên ấy. Ta sẽ không bao giờ bỏ được nó xuống. Ta sẽ mang nó theo cho đến lúc chết. Có thể ta là một kẻ dễ dãi, nhưng ta biết sức nặng này. Ta sẽ luôn cảm nhận được nó đè lên tâm can ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Con thuyền trôi đi theo một dòng chảy trong vùng nội hải. Rikaku đã mang họ rời xa hỏi bãi chiến trường cho đến khi bắt gặp con thuyền nhỏ này lênh đênh trên mặt biển.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn Naotaka, trong lòng vẫn không rõ nên làm gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hắn bị thương nặng. Dù hắn giấu rất giỏi, cậu vẫn biết cơn đau hẳn là không nhỏ. Hoặc có thể hắn vẫn chưa nhận ra vì một nỗi đau khác đang tràn ngập trái tim và tâm trí. Rokuta có thể thấy những vết thương đang rút dần sức sống khỏi con người này. Cậu càng ngồi đó bối rối thêm lâu thì hắn sẽ càng rời xa thế giới con người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mỗi thời khắc qua đi, cậu càng thêm tin tưởng là mình không thể bỏ rơi Naotaka. Cậu phải làm gì đó để cứu hắn, bất cứ gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cậu chợt nhân ra rằng nếu Naotaka gia nhập Tiên Tịch, những vết thương này sẽ không thể giết chết được hắn. Ngay lập tức, cậu đã hiểu số mệnh được định cho hắn là gì. Có lẽ đây chính là ước vọng của người dân En.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi có muốn một vương quốc không?” Rokuta lặng lẽ nói.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka trả lời mà không rời mắt khỏi bầu trời. “Ta muốn.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cho dù nó không giàu có? Cho dù nó chỉ đang thoi thóp?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka ngồi thẳng dậy. Gương mặt hắn tái nhợt, nhưng nụ cười quen thuộc thì vẫn không thay đổi. “Mảnh đất có như thế nào cũng không quan trọng. Ta được nuôi dạy để lãnh đạo, cha ta đã cho ta một đất nước để trông coi. Giờ thì nó biến mất rồi. Một thành chủ không thành là cái gì? Một Hoàng đế mất nước thì sẽ thành thế nào? Một trò hề, có thế thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Khi một đất nước rơi vào cảnh hoang tàn, thần dân của nó cũng nản chí. Nếu gặp hoàn cảnh khó khăn, có thể họ sẽ không nghe những lý lẽ của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Điều đó nghe chừng khá hợp ý ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn thẳng vào Naotaka. “Ngươi muốn có một cung điện? Ta sẽ cho ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi? Cho ta một cung điện?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Và một vương quốc, cùng toàn bộ thần dân của nó. Nếu ngươi thực sự sẽ lãnh đạo họ.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vương quốc này ở đâu?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta có thể nói, nhưng ngươi sẽ không hiểu được. Chỉ nhớ rằng nếu ngươi thực sự muốn có nó, ngươi sẽ phải từ biệt mọi thứ ở đây.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka bật cười. “Ở đây chẳng còn gì để ta phải lưu luyến mà giã từ cả. Nếu còn gì thật thì ngươi hãy nói cho ta biết đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy vùng biển này, hay những hòn đảo, nhưng bờ biển này nữa.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tên của ngươi cũng sẽ thay đổi – hay đúng hơn là cách phát âm của nó. Naotaka nghe hơi khác thường, nên ngươi sẽ phát âm nó là “Shouryuu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi sẽ được gọi là Shouryuu.” Rokuta cúi tới gần, nhìn hắn chăm chú. “Nếu ngươi muốn, ta sẽ giao nó cho ngươi. Ngươi có muốn ngai vàng không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta muốn,” Naotaka nhẹ nhàng nói.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta gật đầu; cậu rời khỏi đuôi thuyền và tiến về phía chân Naotaka. Cậu quỳ xuống và cúi thấp đầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Thần thừa lệnh Thiên Mệnh xin nghênh đón chủ thượng. Từ nay về sau, thần quyết không vi phạm chiếu mệnh, quyết không rời bỏ chủ thượng, nguyện thệ ước trung thành với ngài.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rokuta?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta ngẩng đầu. “Hãy nói ngươi chấp nhận. Nói rằng ngươi muốn một vương quốc, rằng ngươi nhận ta làm thần tử. Nếu ngươi còn có hi vọng trong cuộc đời này, ta sẽ giao một vương quốc cho ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Naotaka im lặng nhìn cậu. Rokuta không rõ điều gì trong lời cậu đã tác động tới hắn, nhưng vì một lý do nào đó, hắn bắt đầu phá lên cười.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rồi hắn nói. “Ta chấp nhận.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta cúi xuống chạm trám vào mũi giày của vị vua của cậu và hoàn thành ước nguyện của anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vị thủ lĩnh dân chài xưa kia sẽ có một cung điện nhìn xuống những ngọn núi hoang tàn, một vương quốc đổ nát, những thần dân của nó – số người ít ỏi còn lại – và một vị cận thần trung thành.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-11&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta tự hỏi không biết Shouryuu có hài lòng với kết cục này không . Atsuyu chỉ là khởi đầu. Chắc chắn sẽ còn những kẻ như hắn – rất nhiều nữa. Và không có gì đảm bảo rằng Shouryuu sẽ có thể vượt qua được tất cả. Vương quốc En dường như cứ mãi bị đặt trong một thế cân bằng mỏng manh. Liệu có thể có một ngày nơi này thực sự có được cảnh thái bình mà Shouryuu đã hứa với Kouya không?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cái chấm nhỏ xíu của cậu thiếu niên cưỡi trên lưng con quái vật biến mất vào chân trời. Rokuta ngước nhìn con người đang đứng bên cạnh cậu. “Cảm ơn, Shouryuu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì cái gì?” vị Hoàng đế trả lời, mắt về phía trước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì đã tha cho cậu ấy đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi biết ta làm vậy không phải vì ngươi.” Giọng Shouryuu đanh sắc lại, mỗi tiếng như một lưỡi dao phóng ra.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi giận ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cuối cùng, Shouryuu rời mắt khỏi bầu trời và quay nhìn Rokuta. “Ngươi nghĩ ta sẽ không giận? Ngươi có biết ta đã phải trải qua những gì vì ngươi để bản thân bị bắt đi như vậy không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Xin lỗi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi nên thấy có lỗi,” vị Hoàng đế lặng lẽ nói. “Đó ít nhất là ba phần của ta bị ngươi lấy đi đấy: Ekishin, Ribi, và đưa bé. Ba phần máu thịt của ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta sống vì cuộc sống của người dân En. Đừng vứt bỏ cái mạng ấy đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta xin lỗi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi không thể làm gì hơn để cứu họ sao? Ngươi ta nói kirin là một loài vật nhân từ, nhưng có lẽ ngươi đang ta tỏ ra nhân từ với không đúng người.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Shouryuu, xin ngươi đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta cúi thấp đầu, tay bám vào tà áo Shouryuu. Cậu cảm thấy bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên đầu mình, một bàn tay to lớn sơ với cơ thể đã dừng lại ở tuổi mười ba của cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Giọng của Shouryuu đã dịu xuống khi anh cất tiếng trở lại. “Không sao. Ngươi biết không, ngươi lo nghĩ quá nhiều đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Đúng vậy, &lt;/em&gt;Rokuta nghĩ. &lt;em&gt;Đáng ra mình nên giao phó mọi việc cho Shouryuu. Mình cứ nghĩ vì quyết định của kirin truyện đạt ý nguyện của dân chúng, linh cảm của mình sẽ đúng. Có lẽ mình vẫn chỉ là một thằng nhóc mười ba tuổi. Có lẽ người ta phải lớn lên để trưởng thành.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Với Shuko, Itan, và ngươi, nếu ta có làm được xong việc gì thì đúng là một điều kỳ diệu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta mỉm cười. “Shouryuu?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi có thể cho ta một nơi để thuộc về, giống như ngươi đã hứa với Kouya không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta không ngẩng lên, nhưng cậu nghe tiếng Shouryuu cười. “Ta đoán theo lý thuyết thì ngươi cũng là một thần dân của ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi muốn một nơi như thế nào?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Một nơi xanh tươi.. với những cánh đồng lúa trĩu nặng và cây cối xum xuê.” Rokuta lùi lại một bước và ngước mặt lên. “Một miền đất trù phú mà ở đó không ai phải chịu đói, mọi người đều có một mái nhà để tránh sương đêm và giá rét; một nơi mà cuộc sống bình yên không vương nỗi sợ chiến tranh hay đói kém. Ta muốn một đất nước thái bình. Đó là điều duy nhất mà ta vẫn luôn khao khát – một nơi mà không ai phải vứt bỏ con mình để có thể sống sót.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu gật đầu. “Ngươi đã giữ lời hứa của ngươi và cho ta một vương quốc, vậy thì ta sẽ giữ lời hứa của ta và cho ngươi vương quốc của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn anh. “Vậy thì ta sẽ nhắm mắt làm ngơ trước mọi chuyện cho đến khi ngươi thực hiện được điều đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/hxwNSEQh0VEn5DUinxMpPNtPcSY/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/hxwNSEQh0VEn5DUinxMpPNtPcSY/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/hxwNSEQh0VEn5DUinxMpPNtPcSY/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/hxwNSEQh0VEn5DUinxMpPNtPcSY/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=9O8gaeLi0yM:4aWjd6ORIrk:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=9O8gaeLi0yM:4aWjd6ORIrk:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=9O8gaeLi0yM:4aWjd6ORIrk:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=9O8gaeLi0yM:4aWjd6ORIrk:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=9O8gaeLi0yM:4aWjd6ORIrk:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 17 Jun 2011 06:46:06 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5490 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5490/chuong-8-phan-4</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 8 phần 3</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/-KEnhgO0cm4/chuong-8-phan-3</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;8-8&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu buôn kiếm nhìn khắp những quan lại đang đứng bất động.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Kouya,” anh cất tiếng gọi, bước tới phía người Xạ sĩ. Anh nhìn gương mặt không chút cảm xúc của cậu, “Kouya, ta xin lỗi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nhưng…” Kouya lắp bắp, giọng cậu hơn một tiếng thì thào. “Nhưng tôi…”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta cảm ơn cậu.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya gật đầu và quỳ xuống trước Shouryuu. Cậu cúi đầu, đưa cổ ra. “Tiểu nhân xin chịu sự phán xét của Hoàng thượng. Xin ngài hãy tùy ý xử trí tiểu nhân.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Kouya!” Rokuta kêu lên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu lãnh đạm nhìn xuống. “Ta sẽ không giáng tội cậu, Kouya.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nhưng xử trảm là hình phạt thích đáng cho kẻ nghịch tặc.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta từ chối.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya nhìn lên. Cậu hét lớn, gương mặt nhăn lại trong đau khổ, “Tôi không hề định cứu ngài!”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con tenken rít lên nho nhỏ bên cạnh Kouya và cọ mỏ lên vai cậu an ủi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Tôi muốn cứu Atsuyu đại nhân. Không phải là tôi ngăn Rokuta – chính ngài đã khiến nó dừng lại. Tôi không hề muốn nhìn thấy anh ấy chết như vậy!”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Kouya–”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Tôi vẫn luôn sẵn sàng làm mọi điều vì Atsuyu. Nếu cần tôi có thể dễ dàng giết anh ấy! Và tôi cũng đã có thể giết ngài, Shouryuu! Tôi không quan tâm nếu đất nước này sụp đổ hay có bao nhiêu người phải chịu khổ, bao nhiêu đứa bé bị bỏ mặc đến chết!”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Kouya, hãy nhớ những gì ta đã nói với cậu: ta ở đây là để cậu và tất cả mọi người có thể sống trong một đất nước thịnh vượng hơn. Nếu không có ai tiếp nhận điều đó thì tất cả những gì ta làm chỉ là vô nghĩa.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Hãy đưa nó cho ai khác. Tôi chắc chắn rằng ngoài kia có rất nhiều người đang trông mong vào ngài.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Không, ngươi thấy đấy, vấn đề ở chỗ ta là một kẻ rất tham lam. Nếu được chọn giữa một nghìn và một nghìn linh một người dân, ta sẽ chọn đường thứ hai.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya cúi đầu. Con quái vật dụi mỏ vào người cậu, và cậu choàng tay qua cổ nó. Một giọt nước mắt lăn xuống trên má Kouya. “Nhưng không có một vương quốc nào cho tôi cả. Tôi và Đại không có nơi nào để đi. Cho dù nơi này có trở nên trù phú đến đâu đi nữa thì nó cũng không dành cho tôi… Tôi là một đứa trẻ quái vật.” Cậu nhìn lên. “Vương quốc này càng tươi đẹp thêm bao nhiêu thì tôi càng đau khổ. Tôi đã từ bỏ giấc mơ của mình, từ bỏ Hourai. Những thứ tươi đẹp đó không phải dành cho tôi. Nếu ngài muốn giúp tôi, xin hãy chấm dứt bi kịch này ngay tại đây.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta sẽ không giết cậu vì thương hại.” Shouryuu quỳ một gối xuống trước Kouya. “Bản năng của quái vật là săn mồi. Cậu biết nỗi đau bị xua đuổi, còn những người đã bị quái vật tấn công cũng đã phải trải qua đau đớn. Cậu rất đặc biệt – cậu là người duy nhất con quái vật này không tấn công, bởi vì nó đã chọn cậu. Nhưng còn những người nó đã không chọn, nó sẽ không bao giờ có thể chung sống cùng họ. Không bao giờ.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nhưng nó không tấn công con người nữa!” Kouya phản bác, đưa tay vuốt lông con vật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Giờ nó đã nghe lời tôi rồi. Nó sẽ không phản bội tôi và làm hại con người. Tôi biết bản chất của loài quái vật là thế nào, nhưng Đại – nó đã thay đổi. Nó đã thay đổi vì tôi!”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Vậy thì ta sẽ cho cậu một nơi mà cậu và con quái vật của cậu có thể sống.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya phá lên cười đau đớn. “A, một cái lồng  xa xỉ chứ gì? Ngài nói xem, có phải nó có chấn song bằng bạc và xích bằng vàng không?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Không, ta sẽ cho cậu một đất nước nơi mà con người không sợ quái vật.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nơi đó không thể tồn tại!”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu vươn tay đặt lên đầu con tenken.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya giật mình căng thẳng, nhưng con vật xem chừng không có ý phản đối.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Người ta sợ quái vật vì ở một đất nước hoang dã và rối loạn, quái vật buộc phải đi khắp nơi để săn mồi và phải tấn công cả con người. Nhưng nếu En được hồi sinh, chính đạo được thực thi, quái vật sẽ không cần nhằm vào con người nữa. Khi ấy sẽ không còn ai sợ cậu hay con quái vật này nữa. Việc gì họ phải sợ? Họ sẽ nói, ‘Con quái thú cậu cưỡi trông thật lạ mắt,’ có vậy thôi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Shouryuu mỉm cười. “Ta sẽ không trừng phạt cậu” – anh nhìn lên – “hay các quan lại của Gen. Vương quốc này đã đủ thưa thớt lắm rồi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nhưng–”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta cũng sẽ không xóa tên cậu hỏi Tiên Tịch, Kouya. Sẽ cần nhiều hơn một hai thập kỷ để nơi này thay đổi. Nhưng hãy cho ta thời gian, ta sẽ biến nó thành một nơi mà cả cậu lẫn con vật đã nuôi cậu lớn không bị săn đuổi. Cho đến lúc đó, cả hai có thể ở trong Hoàng cung với ta.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya nhìn anh. “Nơi mà ngài hứa hẹn… có thật là sẽ có ngày nó sẽ tồn tại không?”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Ta đã nói đó là lý do ta ở đây: Để cho cậu một vương quốc.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kouya chớp mắt. “Vậy thì tôi sẽ đợi - ở núi Kongou. Tôi sẽ đợi.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Không, Kouya, hãy đến Kankyuu.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Không sao đâu. Tôi có thể sống sót trong Hoàng Hải nếu có Đại ở bên. Tôi sẽ chờ ở đó cho đến khi En trở thành đất nước như ngài nói.” Cậu ôm chặt lấy con quái vật. “Chúng tôi sẽ cùng đợi cho tới chừng nào điều đó xảy ra.”&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;8-9&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Con quái vật tung cánh, và cùng nhau, Kouya và con quái vật bay về phương tây. Rokuta đứng ở hiên điện nhìn họ mất hút về phương xa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;em&gt;“Rokuta!” &lt;/em&gt;Kouya đã ra lệnh cho con vật lùi lại khi Atsuyu lao về phía Shouryuu – trong khi Rokuta triệu hồi các quái vật của cậu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Rikaku!” &lt;em&gt;Bảo vệ Shouryuu!’&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cậu đã gọi Rikaku để cứu Shouryuu, cũng giống như khi xưa cậu đã làm vậy trong đám đông đang hỗn loạn chạy trốn dưới làn tên của quân Murakami.&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/5oi-Wmw1-qooKoaEwMmjfBLsYds/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/5oi-Wmw1-qooKoaEwMmjfBLsYds/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/5oi-Wmw1-qooKoaEwMmjfBLsYds/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/5oi-Wmw1-qooKoaEwMmjfBLsYds/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=-KEnhgO0cm4:iFApP3YUknM:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=-KEnhgO0cm4:iFApP3YUknM:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=-KEnhgO0cm4:iFApP3YUknM:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=-KEnhgO0cm4:iFApP3YUknM:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=-KEnhgO0cm4:iFApP3YUknM:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 17 Jun 2011 06:36:59 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5489 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5489/chuong-8-phan-3</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 8 phần 2</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/V_xLId9fwzY/chuong-8-phan-2</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-7&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Taiho,  ngài đã thấy khỏe hơn rồi chứ ạ?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta lắc đầu nhìn vị Lệnh doãn. “Không… không khá hơn chút nào.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy có lẽ đại nhân nên đi nghỉ? Hoặc phải chăng ngài có điều gì muốn bàn bạc cùng tiểu nhân?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta đến để nói với người ta muốn trở về Kankyuu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu chớp mắt. “Xin đại nhân thứ lỗi, thưa Taiho, ngài biết tiểu nhân không thể làm vậy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nghiêm mặt. “Nơi này tràn ngập mùi máu tanh. Ở đây ta không thể nghỉ ngơi được. Nếu ngươi thực sự quan tâm tới sức khỏe của ta, ít nhất hãy để ta ra ngoài cung điện.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Taiho, xin ngài thứ lỗi.” Atsuyu cúi thấp người. Anh liếc mắt về phía Kouya và gật đầu. Thông điệp đã quá rõ ràng: &lt;em&gt;Đưa đại nhân về phòng giam.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nghe đây, Atsuyu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhìn lên. “Vâng?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta có điều thắc mắc: tại sao ngươi lại khóa cha ngươi lại trong hầm ngục?”&lt;br /&gt; Mặt Atsuyu hơi mở to, một vài Châu quan nhìn vị Taiho bằng ánh mắt nghi ngờ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta vừa nói chuyện với quan Châu hầu, và cha ngươi không có vẻ gì là mắc bệnh. Hay bị điên. Ta vẫn nghe nói rằng cha ngươi ốm nặng. Đó là lý do ông ấy giao lại toàn quyền cai trị cho ngươi có phải không? Nhưng giam một người lại không hề giống với để họ nghỉ ngơi có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu sững người. Trong một khoảnh khắc, bóng tối thoáng hiện lên trong mắt anh, nhưng rồi nó tan đi và anh mỉm cười. “Cha của tiểu nhân thực sự không được khỏe. Nếu đại nhân không thấy vậy, có lẽ ngài đã nhầm cha tiểu nhân với một người khác? Xin hãy nói cho tiểu nhân biết, đại nhân đã gặp người này ở đâu? Tiểu nhân sẽ tra xem tại sao ông ta lại dám tự nhận là cha tiểu nhân.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhún vai. “Thực ra ta còn gặp một người khác nữa trong Nội cung kia.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhíu mày. “Nội cung? Chắc chắn đó mới là cha tiểu nhân! Hẳn đại nhân không thể gặp ông ấy tới hai lần!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy ra quan Châu hầu là người bị ngươi xích vào tường?” Rokuta hỏi, mắt nhìn thẳng vào Atsuyu. “Bị khóa lại, bị bỏ mặc trong bùn đất? Không người chăm sóc? À, và lưỡi ông ấy còn bị cắt mất – đó có phải là để ông ấy không thể nói gì được không? Trả lời ta đi, Atsuyu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tiểu nhân không rõ…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta quay nhìn những Châu quan đứng gần đó. “Còn các ngươi thì sao, các người có biết gì về chuyện này không? Có phải các ngươi đã biết, nhưng vẫn phục vụ kẻ này? Nếu đó là sự thật thì tất cả các ngươi chỉ là những kẻ lưu manh ăn trộm quyền lợi và tước vị!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Phần lớn mọi người đều sửng sốt nhìn Atsuyu, nhưng một hai người đưa mắt nhìn đi chỗ khác.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi đã nói rất nhiều điều lớn lao, Atsuyu, đừng hiểu nhầm ta. Ngươi giảng về đạo đức rất hay – nhưng trên thực tế ngươi đang làm cái gì? Bắt cóc? Giam người? Đó là cách ngươi thực thi đạo lý ư?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tiểu nhân rất xin lỗi vì đã đưa đại nhân đến đây bằng một cách hạ cấp như vậy, thưa Taiho. Khi Xạ sĩ của tiểu nhân nói rằng cậu ta có thể đưa ngài đến gặp tiểu nhân, tiểu nhân đã không ngờ được rằng cậu ta có ý sử dụng một cách thức sai trái trắng trợn như vậy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Lần này đến lượt Kouya sững người. Đứng ở một góc phòng, cậu nhìn vẻ mặt đang nhăn lại khổ sở của Atsuyu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Em là một người tốt, một bề tôi trung thành.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya vẫn biết hàm ý thực sự lẩn khuất sau lời khen ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Ta không muốn mất đi người Xạ sĩ tốt nhất của mình.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Những lời ấy đã có ý nghĩa rất nhiều với cậu, cho dù Atsuyu thực ra chỉ muốn nói rằng anh không muốn mất đi một tay chân tiện dụng như vậy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu là người duy nhất từng quan tấm đến sự sống chết của cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vị Lệnh doãn nhìn lướt qua Kouya trước khi quay lại nói với Rokuta. “Việc làm của cấp dưới tiểu nhân là trách nhiệm của tiểu nhân. Tiểu nhân vô cùng hối hận. Xin đại nhân hãy rộng lượng. Tiểu nhân cũng chưa từng biết về những gì đại nhân vừa nói về cha tiểu nhân. Kẻ nào lại có thể làm một việc kinh khủng như vậy? Tiểu nhân sẽ lập tức cho người điều tra việc này.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nheo mắt. Vừa lúc đó một người chạy vào điện. Đó là vị Châu tể Hakutaku.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân, ngài đã làm gì vậy?” Hakutaku quỳ sụp xuống trước vị Lệnh doãn. “Tiểu nhân không ngờ ngại có thể thực sự ra lệnh phá đê như vậy! Tiểu nhân đã cầu xin ngài đừng làm thế! Tại sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Những tiếp thốt sửng sốt dâng lên trong hàng ngũ các quan.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhíu mày vung tay. “Không phải lúc này, Hakutaku. Ngươi lui ra đi”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tiểu nhân sẽ không đi! Không phải đại nhân đối đầu với Kankyuu là vì dân chúng sao? Vậy mà ngay khi Vương sư tới xây đê, ngài lại muốn ngăn họ lại? Nếu đại nhân làm như vậy, người dân sẽ cho rằng chân lý thuộc về Hoàng thượng! Ngài nhân không nhận ra điều đó sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hakutaku–”  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không, tiểu nhân vẫn còn điều muốn nói! Tiểu nhân vừa hay tin quân lính của chúng ta đã đụng độ với những dân làng cố bảo vệ đê ở Hokui. Và trong lúc binh sĩ trong Châu sư vung kiếm lên đánh lại người dân ở ngay Gen này, Vương sư đã đến cứu người dân! Đại nhân hy vọng thu được gì từ tất cả đám hỗn độn này? Những lời đồn thổi đã bay khắp thành phố rồi. Dân chúng đang bỏ chạy. Hàng ngũ quân đội đã tan rã hết cả - không chỉ lính mới tuyển mộ mà cả các binh sĩ thường trực của Châu sư cũng đã bỏ đi. Họ vừa mở cổng chính của Ganboku!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cái gì?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu chạy tới cửa sổ nhìn ra, nhưng tầng mây dày đặc phía dưới Vân Hải đã che kín thế giới bên dưới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đây là kết thúc của Gen!” Hakutaku kêu lên. “Tiêu nhân tin ngài đã có được thứ ngài muốn rồi. Ngài đã chống lại Thiên giới, đại nhân, ngài đã trở thành một kẻ nghịch tặc chưa từng có.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Ông quay lại nói với các quan lại đang đờ người vì bối rối.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tất cả mọi người mau chạy thoát đi! Hãy tới chỗ Vương sư và thú nhận những tội lỗi của mình để cầu xin sự khoan dung. Một số binh sĩ không kiên nhẫn của quân ta đã xuất phát theo đến Hokui  - ở đó sẽ xảy ra giao tranh lớn. Chờ đến lúc đó sẽ là quá muộn, họ sẽ bao vây và xử trảm tất cả các vị!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu giật mình rời khỏi cửa sổ, gương mặt anh nhăn lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hakutaku!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh rảo bước tới chỗ vị Châu tể, túm lấy cổ áo ông lẳng xuống đất. “Ngươi là kẻ bất trung! Chính ngươi mới là kẻ nghịch tặc, Hakutaku!” Vị Lệnh doãn trừng mắt đứng trước ông lão đang run lẩy bẩy. “Đã bao nhiêu lần người tán thành ta, để rồi bây giờ bỏ rơi ta ngay khi ngọn lửa vừa lan tới? Ngươi là Châu tể của ta, không phải sao? Nếu Gen gặp nạn, ngươi không có trách nhiệm chỉnh đốn nó sao? Khi ta bàn chuyện khởi nghĩa, ngươi lao vào ủng hộ ta – nhưng ngay lúc ngươi nghe thấy kẻ khác gọi ta là “nghịch tặc,” ngươi liền quay phắt!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Các ngươi cũng vậy,” Atsuyu gầm lên, quay về phía các quan lại. “Không phải chính các ngươi đã cầu xin ta tìm cách xây đê ư? Các ngươi không muốn quyền lực được trả về tay Gen để chúng ta có thể trị thủy và nâng nền thành phố lên sao? Những điều đó không cần thiết cho dân chúng ư? Các ngươi đã nguyện trung thành với ta, không phải với một Hoàng đế ở đâu đó xa tít ngoài kia!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu quay lại nhìn Hakutaku. “Tất cả việc này đều khởi đầu từ ngươi! Không phải chính ngươi đã nói Thiên đạo không thể được thực thi nếu để mọi việc vào tay En-ou sao? Không phải ngươi đã kêu gọi quần tụ dưới một người có tâm huyết và tầm nhìn để đứng lên thay đổi mọi việc sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân, tiểu nhân–”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không phải ngươi đã tâng bốc ta, đã nói rằng chỉ có ta mới làm được việc này cho ngươi, cho Gen sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không, tiểu nhân không bao giờ…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chính ngươi mới là kẻ nghịch thiên, tên gian trá!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Atsuyu đại nhân!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi đã lợi dụng lòng yêu thương của ta dành cho dân chúng; ngươi đã lôi kéo và thúc giục ta để đảm bảo rằng ta sẽ nổi loạn. Bây giờ thì ngươi thấy mưu mô của mình thất bại nên đổ hết tội lên ta hòng chạy thoát thân có phải không? Ta đã mù khi chọn một kẻ thối nát như ngươi làm Châu tể!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhìn Kouya. “Giải ông ta đi!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại–đại nhân!” Kouya lắp bắp, một nỗi buồn vô hạn dâng lên trong mắt cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu không để ý tới cậu và tiếp tục nói với quan Tư mã, “Hãy làm tất cả những gì có thể để ngăn những kẻ đào ngũ và quyết tử để bảo vệ Châu cung. Ta sẽ đưa Taiho tới gặp Hoàng thượng và bẩm báo lại những gì đã diễn ra ở đây. Hoàng thượng sẽ phán xét tất cả, rồi thì chúng ta sẽ biết ai thực sự là kẻ có tội.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta điếng người nhìn Atsuyu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Nó chẳng thể làm hại ai bao giờ - và nếu có, nó sẽ khuất lấp đi… Đó mới chính là con người của nó.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Khi Atsuyu quay lại nhìn cậu, vẻ mặt anh hết sức thống khổ. Trong mắt những người khác, anh ta hẳn là một con người đang cùng đường, một vị Lệnh doãn bị phản bội bởi những hầu cận bất trung. Màn diễn quá hoàn hảo.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Taiho, ngài đã phải chịu đựng nhiều trong thời gian qua, tiểu nhân xin ngài hãy mở lòng độ lượng. Hãy để tiểu nhân được hộ tống ngài tới Kankyuu và chịu tội trước Hoàng thượng, ngay cả nếu tiểu nhân có phải chết đi nữa. Sự ngu dại của tiểu nhân đã để mầm mục nát lan tràn ngay trong Châu cung; tiểu nhân sẽ xin được Hoàng thượng phán xét… và khoan dung với những quan chức của Gen. Đại nhân sẽ làm chứng cho tiểu nhân trước Hoàng thượng chứ?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta chì nhìn anh ta chòng chọc, trong lòng cảm thấy kinh ngạc. “Atsuyu, ta thấy rồi. Ta đã thấy được con người thật của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vị Lệnh doãn nhếch mày.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi nói ngươi đại diện cho người dân của mình, nhưng ngươi lại chọn nhấn chìm các làng mạc của chính Gen hòng cầu thắng. Ngươi tự nhận là “đại nhân,” nhưng lại đổ hết lỗi lầm lên Kouya và Hakutaku. Phải, giờ thì ta hiểu rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn những quan lại đang tái xám đi xung quanh. “Đây là kẻ mà vì hắn các ngươi đã ruồng bỏ Genkai. Đây là chủ nhân của các ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Không ai nói một lời. Rokuta quay người bỏ đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Taiho, ngài đi đâu vậy?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta sẽ trở về Kankyuu. Ta không cần ai hộ tống cả. Ta sẽ tự mình tâu lại mọi việc lên Hoàng thượng.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Đứng trong góc tường, Kouya thở dài. &lt;em&gt;Mọi thứ đang đổ vỡ hết cả.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Chưa ai ở đây từng nghi ngờ sự chính trực của Atsuyu. Nếu có, Kouya đã loại bỏ họ từ lâu. Dù vậy các Châu quan đề là những người giàu lòng tự trọng; họ luôn lo nghĩ cẩn thận và có trách nhiệm. Nếu toàn bộ sự thật bị phơi bày và họ được lựa chọn giữa  trung thành với Atsuyu hay đi theo đạo lý, họ sẽ không ngần ngại chòn con đường thứ hai.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhíu mày nhìn vị kirin bước đi. Kouya không thể chịu nổi cảnh đó nữa. Cậu bám chặt cổ con quái vật, cúi mắt nhìn xuống sàn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân cũng đẩy tội lỗi của bọn họ vào tay tiểu nhân sao?” vị Lệnh doãn hỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta không trả lời. Cậu biết có nói gì lúc này cũng chỉ là phí lời.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hakutaku,” Atsuyu gầm lên, quay lại nhìn ông, “đừng nói với ta ngươi đã thông đồng với Hoàng thượng và Taiho để đổ việc này lên đầu ta!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân, không…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Được lắm, giờ thì ta biết rồi: Ngươi đã về phe với Taiho ngay từ đầu! Hoàng thượng ghen tức với tình yêu mà dân chúng dành cho ta nên đã gửi ngươi đến dẫn dụ ta trở thành kẻ nghịch tặc. Ta nói đúng rồi có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta dừng bước. “Atsuyu,” cậu thở dài, “Hoàng thượng sẽ không bao giờ làm vậy. Ngài không cần phải làm việc đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ồ, tiểu nhân biết các vị đại quan trong cung than vãn về sự ngu ngốc của ông vua chính họ phải phục vụ như thế nào chứ! Tại sao, tại sao tiểu nhân đã không tin tưởng hơn vào bản thân? Tiểu nhân đã có thể lên núi Hohzan vào đúng thời điểm và xin lĩnh hội Thiên Ý. Tất cả chuyện này có thể đã không phải xảy ra.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta mừng là ngươi đã không lên núi,” Rokuta lặng lẽ nói. “Ngươi không xứng đáng với ngai vàng.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ý đại nhân là tôi không bằng Hoàng thượng?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không bằng? So với Shouryuu ngươi chỉ là thứ cặn bã!” Rokuta quay người và bắt đầu bước ra khỏi gian điện. Rồi cậu dừng lại, liếc nhìn Atsuyu và hàng hộ vệ đứng sau lưng anh ta. “Và tin ta đi, câu đó chẳng phải để khen Shouryuu đâu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hakutaku đưa mắt nhìn giữa con người mới đây ông còn gọi là chủ nhân và vị kirin đang giận dữ. Ông thở dài buồn bã rồi nói với các hộ vệ đứng đó. “Nếu các ngươi còn có tâm cứu giúp Gen,” ông nói, “hãy bắt quan Lệnh doãn lại ngay lập…” Hakutaku chớp mắt, miệng ông há hốc ra như một con cá. Ông vừa nhận ra một người trong hàng lính. “Không thể nào…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh ta mỉm cười. Hakutaku lắc đầu, không tin nổi vào mắt mình; trong lúc đó, anh đã tách khỏi những người khác và bước thẳng tới chỗ Atsuyu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu quay lại “Gì thế này? Một kẻ phản bội nữa trong cung điện của ta ư? Hay là ngươi mang đến một tin xấu khác?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Xin lỗi, cả hai đều không phải,” người hộ vệ nói với một nụ cười; anh quỳ xuống. “Tiểu nhân chỉ nghĩ có lẽ ai đó nên báo cáo với ngài?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Báo cáo với ta?” Atsuyu hỏi. “Về việc gì? Ngươi được Châu sư thuê có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vâng thưa đại nhân.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy ngươi có gì cần nói? Ngươi tên là gì?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh ta mỉm cười và nhìn thẳng vào mắt Atsuyu. “Komatsu Naotaka.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu nhướn mày trước cái tên lạ lẫm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người nọ đứng lên. “Nhưng một vài người gọi tôi là Shouryuu, Hoàng đế của En.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Chỉ trong chớp mắt, anh đã rút kiếm đưa thẳng tới gí thẳng vào cổ họng Atsuyu,&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Gì thế này?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đừng nhúc nhích, Kouya!” Shouryuu nói lớn. “Ta sẽ xuyên thủng họng hắn trước khi con quái vật đó có thể làm gì đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;a fcksavedurl="http://pics.livejournal.com/zedta/pic/00014et4/" href="http://pics.livejournal.com/zedta/pic/00014et4/" rel="nofollow"&gt;&lt;img fcksavedurl="http://pics.livejournal.com/zedta/pic/00014et4/s640x480" border="0" height="480" src="http://pics.livejournal.com/zedta/pic/00014et4/s640x480" width="321" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vừa chuẩn bị hành động, Kouya khựng cứng người trước ánh mắt điềm tĩnh của Shouyuu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Thực ra thì đừng ai nhúc nhích. Trẫm không cần các ngươi đặt hết vũ khí xuống sàn, nhưng tất cả hãy lùi lại đứng dựa vào tường đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh gật đầu với Rokuta. “Ta thích cái câu vừa nãy của ngươi đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ê ta không có khen ngươi đâu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu phá lên cười; mũi kiếm của anh đung đưa trước họng Atsuyu,&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hoàng thượng, tại sao?” Atsuyu khó nhọc thốt lên, ánh mắt đờ ra nhìn vị Hoàng đế.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không phải ngươi muốn thách thức Thiên Ý sao? Bây giờ chính là cơ hội của ngươi đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Sao cơ?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Thiên Ý đã để ta có được ngai vàng. Nếu ngươi không bằng lòng với điều đó thì cũng không sao, nhưng ngươi nên biết chỉ cần chĩa kiếm vào ta là ngươi đã chĩa kiếm vào Thiên Giới. Nếu muốn thách thức Thiêu Ý, ngươi không cần một binh sĩ nào hết. Vũ khí có thể được hàn lại, mũ giáp có thể được sửa chữa, nhưng tính mạng con người thì không như vậy. Một đứa trẻ sinh ra năm nay không thể bù lại một người đã qua đời năm trước. Hi sinh dân chúng để đối đầu với Thiên Ý chỉ khiến ngươi rời xa chính nghĩa hơn mà thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Thay vào đó ngươi phải một mình đối mặt với trẫm. Nếu ngươi giết được trẫm tại nơi này, Atsuyu, En sẽ là của ngươi để xây dựng hay phá hủy tùy ý, bởi chiến thắng của ngươi sẽ chính là Thiên Ý.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu nhìn Kouya. “Kouya, giữ chắc lấy con quái vật của cậu. Ta không muốn giết một con thú trước mặt chủ nhân của nó. Và cậu cũng đứng yên đấy. Nếu ta giết cậu, Rokuta sẽ không bao giờ ngừng lải nhải bên tai ta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh mỉm cười quay lại nói với các quan lại và binh sĩ còn đứng trong điện. “Nếu ở đây có ai sẵn sàng ngã xuống vì Atsuyu, có ai toàn tâm trung thành với con người này, kẻ đó có thể ra đây sát cánh cùng quan Lệnh doãn . À, mà ai đó đưa cho đại nhân đây một món vũ khí gì đi, thứ gì anh ta thuận tiện dùng nhất ấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Không ai nhúc nhích.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Sao vậy? Không ai muốn bảo vệ chủ nhân của họ hay sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vẫn không có ai bước tới. Shouryuu nhẹ giọng bật cười. “Trẫm thấy rồi, Atsuyu, có vẻ như ngươi đã bị bỏ rơi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hoàng thượng đang chế nhạo thần.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ít nhất thì hãy đưa vũ khí cho kẻ đáng thương này đi!” Shouryuu liếc nhìn một người trong hàng hộ vệ; sau một chút do dự, anh ta loạng choạng đi tới chỗ Atsuyu. Anh tháo thanh kiếm bên hông và ấn nó vào tay vị Lệnh doãn. Hai tay Atsuyu run lên khi nắm lấy thanh kiếm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hoàng thượng, xin hãy thứ tội cho chúng thần.” Hakutaku sụp xuống lạy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mọi người trong điện lần lượng quỳ xuống khấu đầu. “Hoàng thượng, cuộc nổi dậy đã tan rã rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kết thúc không hoành tráng lắm nhỉ.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không, thưa Hoàng thượng. Thần tin quan Lệnh doãn đã biết hối cải. Hoàng thượng không cần phải khiến máu đổ thêm nữa. Thần xin ngài hãy xét xử khoan dung.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu gật đầu nhếch mép cười. Anh quay nhìn Atsuyu, lúc này đã hạ kiếm và quỳ xuống trên sàn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mở cổng thành đi Atsuyu. Giải tán quân đội của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vâng… tâu Hoàng thượng.” Atsuyu khấu đầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Trẫm cần người canh gác hắn,” Shouryuu nói, tra kiếm vào vỏ và bước đi. Rokuta buốt lạnh sống lưng khi nhìn thấy cảnh ấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Trẫm cần người để ý ở đây,” Shouryuu nói tiếp. “Đừng lo, trẫm sẽ khoan dung – trẫm chỉ muốn hắn không làm gì hại đến chình mình trong lúc đó thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Sau lưng anh, Atsuyu lặng lẽ vươn dậy vung cao kiếm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Shouyuu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hoàng đế xoay người, tay nắm lấy chuôi kiếm trong lúc Atsuyu bước tới, lưỡi kiếm giơ cao lao tới thu hẹp khoảng cách ba bước giữa hai bên. Thanh kiếm bổ xuống cùng lúc với ánh chợp lóe lên trên vỏ kiếm của Shouryuu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Tất cả nín thở.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rikaku!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;“Rokuta!”&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hai tiếng hét át lên lẫn nhau trong lúc khoảng cách kia rút ngắn lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Nhưng Rikaku đã nhanh hơn bất kỳ ai.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Trong chớp nhoáng, hai hàm răng của con shirei đã cắm chặt vào cổ Atsuyu; một bụm máu trào ra từ miệng anh ta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta quay mặt đi chỗ khác; rồi cậu nhìn Kouya. Họ đã hét cùng một lúc, nhưng Kouya đã ra lệnh cho con quái vật của cậu đứng yên không được tấn công. Cả hai đã cùng ấn định số phận của Atsuyu và Shouryuu: một người kêu lên để cứu thoát vị Hoàng đế, một người để tha mạng cho anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Thanh kiếm của Atsuyu rơi xuống với một tiếng &lt;em&gt;keng&lt;/em&gt; nặng nề. Rikaku thả vị Lệnh doãn ra và nhẹ nhàng rút lui. Shouryuu, khi nãy đã lùi lại khi thấy con shirei bổ tới, giờ bước tới bên Atsuyu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Một người bình thường có thể chết ngay lập tức với một vết thương do shirei gây ra, nhưng Atsuyu có tên trong Tiên tịch; tuy họng đã bị cắn thủng, anh ta vẫn thở. Anh nằm úp mặt trong vũng máu của chính mình, hai con mắt trống rỗng xốc ngược lên, tuy không ai có thể biết được chúng đang thấy gì.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Trẫm sẽ kết thúc sự đau khổ của ngươi,” Shouryuu lặng lẽ nói và giơ kiếm lên. Lưỡi kiếm chém xuống chặt đứt cổ vị Lệnh doãn; không gian rung lên trong tiếng thép băm xuống nền đá chát chúa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;﻿&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/FwrjiAvmqhsy_wHN23XTgZbKmCg/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/FwrjiAvmqhsy_wHN23XTgZbKmCg/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/FwrjiAvmqhsy_wHN23XTgZbKmCg/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/FwrjiAvmqhsy_wHN23XTgZbKmCg/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=V_xLId9fwzY:SmjtHVaJnzo:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=V_xLId9fwzY:SmjtHVaJnzo:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=V_xLId9fwzY:SmjtHVaJnzo:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=V_xLId9fwzY:SmjtHVaJnzo:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=V_xLId9fwzY:SmjtHVaJnzo:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Tue, 07 Jun 2011 01:52:10 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5465 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5465/chuong-8-phan-2</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Hoạt hình ngắn: Dưới bóng cây</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/jC1Zaq1ZAX8/hoat-hinh-ngan-duoi-bong-cay</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;Colory Animation Studio công bố phim hoạt hình ngắn "Dưới bóng cây" hoàn toàn made in Vietnam. Cốt truyện đơn giản, dân gian, hình ảnh sống động đầy chất Việt với cây chuối (nói thật ở Mỹ thấy nhà ai trồng cây chuối sau nhà là biết người Việt hà), hoa sen, bờ ao, tượng đất, v.v. làm nên một câu câu chuyện đáng yêu.. Yêu giọng truyền cảm của các diễn viên lồng tiếng cho chuột và ếch, nhất là giọng điêu toa của chú chuột.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nguồn: colory.vn&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;(Bấm vào link để xem phim này).&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-1 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;News:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/news/video"&gt;Video&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/A0Iii9ylCHZ_i3Lm-DaqjcBh8U0/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/A0Iii9ylCHZ_i3Lm-DaqjcBh8U0/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/A0Iii9ylCHZ_i3Lm-DaqjcBh8U0/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/A0Iii9ylCHZ_i3Lm-DaqjcBh8U0/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=jC1Zaq1ZAX8:YdekcD3zRQY:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=jC1Zaq1ZAX8:YdekcD3zRQY:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=jC1Zaq1ZAX8:YdekcD3zRQY:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=jC1Zaq1ZAX8:YdekcD3zRQY:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=jC1Zaq1ZAX8:YdekcD3zRQY:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 03 Jun 2011 00:32:21 +0000</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5450 at http://www.truyentranh.com</guid>
 <comments>http://www.truyentranh.com/news/5450/hoat-hinh-ngan-duoi-bong-cay#comments</comments>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/news/5450/hoat-hinh-ngan-duoi-bong-cay</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 8 phần 1</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/DuPRta8PHOc/chuong-8-phan-1</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Chương 8&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-1&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Tách. &lt;/em&gt;Một giọt nước lóng lánh bạc rơi xuống mặt đất.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mây mưa ôm lấy núi Kankyuu; khắp nơi phía dưới Vân Hải một tầng mây thấp đã giăng phủ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mùa mưa đã đến.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta đã biết đáng ra ta nên đến Ganboku mà!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Itan đứng ở lưng chừng núi, ngẩng đầu nhìn những đám mây nặng trĩu. Mùa thu đến mang theo một dòng không khí lạnh từ phía Bắc thổi lên, khiến nước đọng lại như sương ở mặt dưới của Vân Hải cho đến khi tụ thành những cồn mây trắng. Ngày qua ngày, chúng lớn dần cho tới khi mưa bắt đầu rơi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shuko đến cạnh Itan. Anh nhìn lên. “Có vẻ như năm nay sẽ mưa khá nhiều.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hắn đang đánh cuộc với mạng sống của tất cả chúng ta ở ngoài kia đấy.” Itan nói, không để tâm đến lời nhận xét của bạn mình. “Ta thà xông vào giữa chỗ đó để ném đá quân địch với hắn còn hơn là phải ngồi đây chờ nghe kết cục.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chúng ta chỉ có thể hi vọng mọi việc sẽ diễn ra như Hoàng thượng đã dự tính.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tên vua ngu ngốc,” Itan lầu bầu, quay người đi vào khi mưa bắt đầu đổ xuống thềm hiên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-2&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Seisho đứng bên bờ sông, mắt nhìn xuống dòng nước đang cuồn cuộn dồn chảy. Mực nước đã nâng cao rõ rệt khi mưa ở thượng nguồn đã bắt đầu. Nhìn theo hướng đống về phía Kankyuu, anh có thể thấy những dải mây đen trải rộng. Không lâu nữa mưa sẽ đến trên toàn Gen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Công việc vẫn tiếp tục trên tuyến đê bao quanh Shineki, họ đã xây được cao hơn so với bờ bên phía Ganboku.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Bất cứ lúc nào đây,” Seisho khẽ lẩm bẩm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Xin thứ lỗi, tướng quân nói gì ạ?” một người hỏi, nhưng Seisho chỉ lắc đầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không có gì. Hãy để ý cho kỹ. Mọi việc sẽ bắt đầu sớm thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-3&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Không xa phía trên Shineki ở làng Hokui, một người đàn ông đang đi trên con đường mòn chạy ven sông, dưới bóng của con đê khổng lồ. Tên của người nông dân là Yuuzen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cầu phúc cho Vương sư,” Yuuzen nói nhỏ, và những người dân làng đi cùng anh phá lên cười. Họ đang trên đường từ cánh đồng về nhà. Hoàng hôn đã buông xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tôi cũng nghĩ vậy,” một người phụ nữ đi phía sau lên tiếng. “Mùa mưa năm nay là lần đầu tiên tôi thấy yên tâm như thế này kể từ không biết bao nhiêu năm rồi. Lần này có khi tôi sẽ ngủ được vài giấc an đây.” Tất cả mọi người cùng ngước nhìn con đê. Yuuzen đặt thử một chân lên bức tường đất, nhìn kỹ gò đất đá dốc dựng. Như một đứa trẻ, anh trèo theo nó lên tận mặt đê và nhìn xuống con sông phía bên kia.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ầy,” anh nói vọng xuống. “Nước lên đấy. Trên kia chắc mưa rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hai người dân làng khác - một đôi vợ chồng - leo lên đứng cùng anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhìn mà xem!” người chồng thốt lên; đây là lần đầu tiên anh được thấy toàn cảnh con đê. “Tôi nghĩ năm nay chúng ta sẽ ổn cả thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đừng có ngủ say quá,” vợ anh bảo. “Cứ ngáy như mùa đông năm ngoái đi rồi anh sẽ biết có thứ còn đáng sợ hơn cả lũ lụt đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hai người cùng phá lên cười và bắt đầu trèo xuống. Trước khi chuẩn bị xuống cùng, Yuuzen liếc nhìn lại con sông một lần nữa và thoáng thấy một sự chuyển động xa xa ở bờ bên kia. Đó một nhóm người cưỡi ngựa – một đội binh mã. Anh nhanh chóng tụt người xuống để khỏi bị nhìn thấy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Gần đây có nhiều tin đồn đang lan ra. Một số người nói Vương sư sẽ xây đê về phía hạ lưu để dồn nước chảy vào Ganboku. Một tin đồn khác, được truyền ra kín đáo hơn, nói rằng Châu sư có thể sẽ đến phá phần đê phía bên này nhằm bảo vệ Ganboku. Dù là thế nào đi nữa, có quân đội đến gần như thế này cũng không thể là điềm tốt.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chuyện gì vậy, Yuuzen?” một người hỏi vọng lên. Yuuzen đưa một ngón tay lên môi. Vài người trèo lên chỗ anh, nấp đầu quan sát.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hừm, hừm…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mặt trời đang lặn dần và cả thung lũng giờ chỉ còn những bóng đen mờ mờ, nhưng ánh sáng vẫn đủ để họ có thể thấy rõ những người lính ở bờ bên kia đang xuống sông. Yuuzen đếm thử và ước chừng phải có tới hai trăm người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Anh nghĩ họ định làm gì?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Có lẽ là tìm một chỗ đủ nông để lội qua.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tại sao lại tìm ở đây, trên thượng nguồn có một bãi cạn mà?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tôi dám chặc là họ có lý do để không lên đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Trong lúc họ nói chuyện, một kỵ binh đi nước kiệu theo một đoạn sông phía trên, xem xét vùng bờ sông. Đột nhiên anh ta quay ngựa và lội xuống nước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Xuống rồi kìa!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Có khi nào họ định tấn công không?” Yuuzen nắm tay lại. Đây có thể là một cuộc đột kích và doanh trại Vương sư ở phía dưới; cũng có thể là…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không,” một người nói, “giờ đã muộn lắm rồi. Đến lúc họ qua được sông thì trời đã quá tối để chuyển quân.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Lúc này những người còn đứng phía dưới đã trèo cả lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Họ mang theo xẻng kìa!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Nhưng người dân làng nhìn chằm chằm ra phía trước, nỗi lo dâng lên trong họ trong lúc đội kỵ binh lội xuống. Mưa đã làm nước sông chảy mạnh hơn và khiến một số kỵ binh bước dạt xuống ngay dưới tầm mắt nơi Yuuzen và mọi người đang núp. Họ đã có thể nhìn rõ những người này. Phải có ít nhất là hai trăm binh sĩ đeo xẻng cán dài trên lưng thay vì giáo.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Những người mới đến bắt đầu xuống ngựa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Yuuzen nhảy lên mặt đê và hét xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mấy người kia! Đừng có nghĩ đến chuyện phá con đê này!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Đám lính ngẩng lên nhìn. Yuuzen quay lại hét bảo vài người vẫn còn ở dưới. “Chạy về thị trấn máu! Báo là Châu sư đang ở đây phá đê!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Những người lính đã bắt đầu trèo lên từ phía bờ sông. Một người bên cạnh Yuuzen nhặt một hòn đá nèm vào người lính gần nhất. Viên đá văng mạnh vào mũ giáp của anh; anh ta kinh hãi nhìn lên. “Này! Đừng có làm thế!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mau cút xuống sông đi! Biến đi!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hokui: 北囲《ほくい》(hướng bắc + vi (vây quanh))&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Yuuzen: 勇前《ゆうぜん》(dũng (dũng mãnh) + tiền (phía trước))&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-4&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Seisho nhận được tin báo không lâu sau đó. Ánh sáng trong không trung đang mờ đi nhanh chóng trong buổi chạng vạng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Châu sư đã đến Hokui, thưa tướng quân! Họ đã đụng độ với dân địa phương!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy sao?” Seisho bật chạy đi. “Mọi người theo ta!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh lao tới bên con kitsuryou của mình và nhảy lên. Con vật được ban cho anh bởi Kyou-ou, và sự gắn bó của Seisho với nó cũng ngang với lòng căm ghét của anh đối với kẻ đã ban nó cho anh vậy. Anh quát về phía một phân đội cưỡi tenba gần đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đi trước đi! Đưa dân làng ra khỏi đó!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Nói rồi anh bay về phía đông với năm trăm kỵ binh. Do đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, họ tới nơi giao tranh chỉ trong vài phút. Seisho đã đưa cả một sư đoàn hai nghìn năm trăm người đến phía bắc Hokui chỉ để canh chừng chuyện này&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chúng ta tóm được đuôi ngươi rồi, Atsuyu!” Seisho gầm lên, vung tay chỉ đường cho đoàn quân theo sau. “Bảo vệ con đê!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kitsuryou: 吉量《きつりょう》một loại dã thú bờm đỏ, thân có sọc trắng, có thể bay được.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-5&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Yuuzen cúi rạp xuống đất để tránh một lưỡi kiếm chém ngang đầu. Anh lăn sang một bên rồi bật trở dậy với một cục đá lớn trong tay. &lt;em&gt;Ta tự nguyện chết&lt;/em&gt; &lt;em&gt;để ngăn được con sông tràn bờ vào đây, &lt;/em&gt;anh nghĩ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Hai trăm kỵ binh đã vượt sông và đụng độ đã nổ ra giữa họ với vài chục người từ trong làng chạy ra – một cuộc giao tranh kỳ lạ giữa người dân và những người có nhiệm vụ bảo vệ họ. Mặc dù những người dân làng bị áp đảo bởi số đông, mỗi khi có người ngã xuống, một người khác nhanh chóng xông tới thay chỗ anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Ai đó hét lên rút lui, nhưng Yuuzen không nghe. Với tinh thần chiến đấu tăng gấp đôi, anh ném hòn đá vào một người rồi nhặt một cục khác táng xuống đầu một người lính vừa nhỏm dậy. Một lưỡi kiếm chém tới, nhưng mũi kiếm chỉ xẹt qua tay anh. Yuuzen lăn ra nhặt tiếp một hòn đá. Anh vừa định ném đi thì một tiếng kèn trận rống lên từ cánh đồng đằng xa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vương sư!” có người hét. “Vương sư đến rồi!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;8-6&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Seisho nhếch môi cười, đưa tay kéo bỏ cái bao mũi giáo làm bằng da thỏ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Chúng ta sẽ xây một con đê để thử Atsuyu, &lt;/em&gt;tờ giấy Shouryuu gửi qua Mousen viết. &lt;em&gt;Nếu hắn cho phá con đê phía thượng nguồn, chiến thắng sẽ thuộc về phe ta. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hoặc là Hoàng thượng cực kỳ may mắn, hoặc là ngài không phải là một tên ngốc như chúng ta vẫn nghĩ,” vị tướng quân lẩm bẩm. Anh liếc nhìn ngọn Ganboku sừng sững vươn lên phía hạ lưu trước khi thúc con kitsuryuou lao tới trước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt; *Minh họa kitsuryou:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-69bClY_nsGc/Td_pFqQtvjI/AAAAAAAAAFs/iQfBDk7xPX4/s1600/Kitsuryou_Youjyuu.png" rel="nofollow"&gt;&lt;img border="0" height="184" src="http://4.bp.blogspot.com/-69bClY_nsGc/Td_pFqQtvjI/AAAAAAAAAFs/iQfBDk7xPX4/s320/Kitsuryou_Youjyuu.png" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;  *Minh họa tenba:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-v8O-n_uxIGM/Td_pHrJE-WI/AAAAAAAAAFw/p9SBCiCzypk/s1600/Tenbayouma12k.png" rel="nofollow"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/-v8O-n_uxIGM/Td_pHrJE-WI/AAAAAAAAAFw/p9SBCiCzypk/s320/Tenbayouma12k.png" width="312" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N8Bdw0YVChX4tllibsZF9V4GDGQ/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N8Bdw0YVChX4tllibsZF9V4GDGQ/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N8Bdw0YVChX4tllibsZF9V4GDGQ/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N8Bdw0YVChX4tllibsZF9V4GDGQ/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=DuPRta8PHOc:S72k3vkZZUw:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=DuPRta8PHOc:S72k3vkZZUw:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=DuPRta8PHOc:S72k3vkZZUw:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=DuPRta8PHOc:S72k3vkZZUw:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=DuPRta8PHOc:S72k3vkZZUw:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 27 May 2011 18:14:23 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5449 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5449/chuong-8-phan-1</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 7 phần 7</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/i1zmBWaQBRY/chuong-7-phan-7</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;7-10&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya dẫn đường tới căn phòng giam họ mới chuẩn bị và bảo Fukan đi vào. “Đặt Taiho xuống kia.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Anh ta ậm ừ rồi hạ Rokuta xuống, cẩn thận đặt cậu nằm lên cái bệ rồi ngồi xuống bên cạnh. “Chẳng thấy ho he gì, phải không thưa đại nhân?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngài ấy đang rất yếu,” Kouya nói, đưa tay vuốt nhẹ má Rokuta. Người Rokuta nóng rực. Kouya tự hỏi không biết tình trạng thực sự của bạn mình là gì; cậu không biết sự tiếp xúc với máu có thể khiến một kirin yếu đến mức nào. Cậu nhíu mày nhìn Rokuta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Có thật là ngài đã cho con quái vật này ăn thịt người phụ nữ đó không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Dĩ nhiên là không. Ta không bao giờ làm những việc như vậy. Quan Lệnh doãn quá nhân từ. Ngài ấy sẽ không để ta làm thế.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy sao?” Fukan nhìn quanh. “Tôi chẳng biết. Nơi này có vẻ rùng rợn thế nào ấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya mỉm cười. “Ngươi có thể tin ta, ta không làm gì cả. Nhưng đừng nhầm lẫn. Nếu có người thực sự muốn làm hại quan Lệnh doãn, ta sẽ không hề nương tay.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người nọ lẩm bẩm gì đó rằng anh ta sẽ chẳng bao giờ nghĩ về chuyện ấy, tuy nhiên giọng anh nghe khá lơ đãng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta sẽ để ngươi lại với Taiho một lúc. Hãy chú ý chăm sóc ngài ấy.” Kouya quay người đi về phía cửa, nhưng rồi có tiếng Rokuta rên lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya vội vã đến bên cậu. “Cậu không sao chứ? Có đau không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không sao, mình ổn.” Đột nhiên mắt Rokuta mở to. Cậu ngước lên nhìn chằm chằm bạn mình một lúc lâu. Cuối cùng cậu thở dài và nhắm mắt lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rokuta?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya… Người cậu đầy mùi máu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya giật mình lùi lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cậu vừa giết ai đó phải không?” Rokuta đưa tay che mặt. “Lúc trước người cậu không hề có mùi đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hãy hiểu cho mình rằng tình trạng ở đây đang rất căng thẳng. Lúc này là thời điểm quyết định đối với Atsuyu. Và phải, mình vừa giết người. Đó là trách nghiệm của mình với tư cách một hộ vệ. Nếu cậu chống lại ngài ấy, Rokuta, mình sẽ phải giết cậu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta gật đầu; cậu khẽ nói “Kouya, mình có một thỉnh cầu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Là gì?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hãy đưa mình tới chỗ Vương sư.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya giật mình nhìn cậu. “Không. Mình không thể.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy… hãy cho mình gặp Atsuyu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mình không thể, Rokuta.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta còn sống được đến nay là vì cậu vẫn thuận theo Atsuyu. Atsuyu biết tình cảnh hiện tại rất khó khăn, nhưng anh không đến mức phải sát hại vị kirin vốn vẫn đồng ý với mình – chưa đến mức. Nhưng nếu Rokuta phản đối lại…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta chậm rãi mở mắt, cậu nhìn thẳng vào Kouya. “Mình đã nghĩ rõ ràng hết cả rồi. Mình không thể giúp Atsuyu. Mình xin lỗi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rokuta–”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mình sẽ không giúp một kẻ khiến cậu phải giết người, Kouya. Trước đây cậu vẫn luôn căm ghét giết chóc mà.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Sao kia?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Khi chúng ta gặp nhau lần đầu, cậu có nhớ không? Cậu muốn con Đại không tấn công con người nữa, nhưng nó không chịu. Cậu đã rất buồn…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya mở miệng muốn nói, nhưng rồi cậu không thốt lên được lời nào và chỉ có thể nhìn về phía trước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhưng Atsuyu đã làm cậu phải giết người. Anh ta không phải là một chủ nhân tốt, Kouya.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rokuta…” Kouya thì thầm. Cậu vẫn luôn thề thốt rằng mình chưa hề giết người, nhưng không có ai tin cậu. Cho dù cậu có nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần rằng con quái vật sẽ không tấn công thì cũng không có ai muốn đến gần nó. Ngay cả Atsuyu cũng chưa từng dám chạm vào người con vật.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chuyện đó không còn quan trọng với mình nữa. Giờ mình đã là người của Atsuyu. Nếu ngài ấy muốn mình giết người, mình sẽ giết họ.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt; Kouya nói vậy, nhưng vẻ mặt của Rokuta làm cậu muốn bật khóc. “Kirin không phải cũng như vậy sao? Nếu Hoàng thượng ra lệnh, cậu sẽ phải phục tùng có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Shouryuu sẽ không bao giờ ra lệnh cho mình giết người.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Làm sao cậu có thể chắc chắn vậy được? Cậu không biết con người có thể thay đổi đến mức độ nào. Chủ nhân của cậu cũng giống như mọi người bình thường khác mà thôi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người ta nói một người đứng đầu tốt phải trong sạch từ trong thâm tâm cho đến hành động – Kouya tin tưởng rằng Atsuyu vẫn luôn đúng với điều này. Nhưng không ai có thể lãnh đạo mà mong giữ cho tay mình khỏi dính bùn. Cậu không tin điều đó là khả thi, cho dù có là đối với một Hoàng đế đi nữa. Cai trị là một công việc bẩn thỉu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không, cậu ta nói đúng đấy. Trẫm sẽ không bao giờ làm vậy,” Fukan xen vào. Kouya bối rối quay sang. Anh ta ngồi trên cái bệ và mỉm cười nhìn cậu. “Trẫm sẽ không bao giờ ra lệnh cho Rokuta giết người. Tự trẫm làm sẽ nhanh hơn nhiều.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya sững người. “Ngươi–”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Shouryuu, tên ngốc!” Rokuta chực vùng dậy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu nhẹ đặt tay lên trán Rokuta và ấn cậu nằm xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi mới ngốc. Ngươi nên nghỉ đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“En-ou…” Kouya lẩm bẩm, mắt chằm chằm nhìn Shouryuu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya – đó là tên ngươi có đúng không? Ngươi có vẻ là một người bạn thật sự của Rokuta nên trẫm sẽ hỏi ngươi: Trẫm có thể mang bạn ngươi về được không. Hắn thường gây nhiều rắc rối cho trẫm, nhưng đại khái thì trẫm vẫn cần hắn ở quanh quanh đâu đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya đặt tay lên cổ con quái vật. “Chính vụ sẽ đại loạn nếu Hoàng thượng nếu Hoàng thượng không có kirin của ngài bên người?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không, nhưng không có hắn ở đó thì mấy quan lại hay cằn nhằn chẳng có ai để trút nỗi hậm hực lên.” Shouryuu bật cười, bàn tay Kouya đặt trên cổ con quái vật nắm lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì sao Hoàng thượng lại xâm nhập Gen?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì có vẻ như mỗi khi trẫm muốn sửa việc gì cho đúng thì trẫm cứ phải thân chinh đi làm.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hoàng thượng!” Kouya buông tay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya, không!” Rokuta kêu lên. “Nếu cậu dám động vào Shouryuu…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhướn mày. “Cậu sẽ bảo vệ Hoàng thượng? Mình cứ nghĩ…?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta gật đầu. Cho dù cậu không nói, Kouya cũng hiểu được. Khi thấy Shouryuu trong địa đạo, đối với vị kirin  đó là ánh mặt trời xua tan bóng tối. Không gì có thể phủ nhận danh phận Hoàng đế của anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mình đã giải thích với cậu rồi mà phải không? Mình đi theo Shouryuu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cũng như mình đi theo Atsuyuu.” Kouya nhìn Rokuta, mặt tái đi. “Mình sẽ làm bất cứ gì mà Atsuyu ra lệnh. Mình sống để bảo vệ ngài ấy và sẽ giết bất cứ ai chống lại ngài.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Shouryuu nhíu mày. “Và nếu Atsuyu ra lệnh, ngươi sẽ quay lưng lại với đất nước của chính ngươi? Ngươi sẽ để Atsuyu bị nguyền rủa như một kẻ nghịch tặc? Ngươi cũng biết Atsuyu rất có thể sẽ chết vì tất cả những chuyện vô nghĩa này.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nếu ngài ấy muốn bước lên cao hơn đế vị, vậy thì cứ để chuyện đó xảy ra. Nếu điều đó khiến ngài trở thành kẻ phản quốc, hãy để nó xảy ra. Tôi biết rất rõ Atsuyu có thể sẽ chết. Nếu việc ấy đến vì đó là con đường ngài đã chọn thì cũng không sao. Tôi sẽ phục vụ Atsuyu đến cùng.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy còn mình thì sao?” Rokuta nhìn Kouya. Người bạn rất gần cậu, cũng rất xa cậu; một đứa trẻ cũng đã bị bỏ rơi trong đêm. “Mình quý cậu, Kouya. Nhưng mình không thể ở gần cậu khi cậu như thế này”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đành thôi,” Kouya nhún vai. “Cậu có thể đứng bên Shouryuu, còn mình sẽ đứng một mình.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Và giết bất cứ ai quan Lệnh doãn bảo cậu? Cậu không bao giờ đắn đo về chuyện đó ư?” Rokuta không thể tin nổi. Cậu bé Kouya cậu gặp trước đây trên bãi biển hoàn toàn khác hẳn. Trải qua từng ấy năm, cậu ấy đã trở thành người như thế này ư? “Giết người là được ư, nếu Atsuyu nói vậy?  Cử binh phản loạn là được ư, cho dù nó trái với đạo đức? Đẩy đất nước rơi vào cảnh đổ nát chỉ vì tham vọng của một người là chấp nhận được ư? Cậu muốn có thêm những đứa trẻ như chúng ta sao Kouya? Bị cha mẹ chúng bỏ rơi cho đến chết?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mình không còn quan tâm đến ai khác nữa,” Kouya thản nhiên nói. “Thì En sẽ sụp đổ. Chuyện đó có gì sai?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta không tin được những gì mình vừa nghe. “Kouya–”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Con người chết đi thì có gì là không đúng? Người ta sinh ra để chết đi; vương quốc được xây nên để sụp đổ. Cậu có thể than khóc cho chuyện đó bao nhiêu tùy thích, nhưng sự thật không thể thay đổi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya &lt;em&gt;là &lt;/em&gt;một đứa trẻ quái vật, đứa trẻ của sự tàn phá. Quái vật được tự do nhất khi không có vương quốc nào kiềm hãm nó tung hoành.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Chỉ cần Atsuyu hài lòng là mình đã thỏa mãn rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhìn Kouya, không nói nên lời. Tại sao trước kia cậu không thấy điều này? Tại sao cậu lại ngạc nhiên đến vậy khi nhận ra trái tim Kouya chỉ còn là một hoang mạc điêu tàn?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Mình đã nghĩ rằng cậu khác kia, Rokuta. Nhưng nếu Atsuyu không cần cậu nữa, chuyện đó cũng không còn quan trọng có phải không? Mình không quan tâm nếu cậu đau khổ. Mình không quan tâm bao nhiêu người phải chịu khổ hay bao nhiêu vương quốc sẽ biến mất. Nếu đó là điều Atsuyu muốn, anh ấy sẽ có nó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cậu có sợ phải nhìn thấy vương quốc của cậu lung lay không? Cậu sợ sự tàn phá, sợ chết chóc? Vậy thì có một lựa chọn dễ dàng cho cậy đấy.” Kouya bật cười trong họng. “Hãy để tất cả rơi vào địa ngục.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cả Atsuyu? Ngay cả nếu anh ta chết?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya gật đầu. “Nếu Atsuyu thực muốn chết, cứ để cái chết đến với anh ấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Đột nhiên Shouryuu đứng phắt dậy. “Đây là vương quốc của cậu!” anh gầm lên, chỉ thẳng vào Kouya.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta và Kouya cùng sững người nhìn anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Atsuyu không phải là thứ duy nhất mà cậu có. Vương quốc này cũng là của cậu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta quay mặt đi. “Shouryuu, không tác dụng gì đâu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta nói nó là của cậu đấy!” Shouryuu bước tới sát trước mặt Kouya. “Cậu nói cứ để nó bị thiêu hủy phải không? Cậu sẽ cứ để tất cả thần dân của ta chết đi? Cậu cũng là một trong số họ. Hãy để ta hỏi điều nàu: Cậu nghĩ vì sao ta lại ở đây?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya chớp mắt nhìn vị Hoàng đế.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Một Hoàng đế không có thần dân thì chẳng là gì cả! Ta chỉ là vua vì người dân En muốn ta giúp đỡ cai trị đất nước của họ! Cậu muốn tất cả tàn lụi? Ta hỏi lại cậu lần nữa: Vì sao ta lại ở đây?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta nhớ lại cơn mưa tên lao theo những người dân đang chạy trốn của Komatsu – lâu đài, thị trấn, tất cả những ai sống trong đó đã nằm lại trong ngọn lửa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cậu nghĩ vì sao ta lại tiếp tục sống trong khi ta muốn chết đi vì nhục nhã? Ta đã để mất một đất nước được tin tưởng gia cho mình. Ta sẽ rất sung sướng được chôn cùng những người dân của ta – nhưng ta đã không làm vậy vì có người nói rằng một vương quốc khác đang trông đợi vào ta!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi muốn có một vương quốc?” Rokuta đã hỏi Naotaka. “Nó sẽ là của ngươi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Lý do duy nhất để ta ở đây là vì có người cần ta. Ta ở đây để cậu có thể có một vương quốc tốt đẹp hơn, Kouya – chính cậu!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya ngồi lặng một lúc, ánh mắt sững sờ nhìn vị Hoàng đế. Cuối cùng cậu đứng dậy và nhẹ nhàng nói. “Tôi đã chứng kiến quá nhiều trong cuộc đời này để tin vào những điều đẹp đẽ rồi.” Kouya biết cuộc sống cực khổ là thế nào. Cậu đã tìm rất lâu, rất lâu cái nơi tốt đẹp ấy, một nơi mà cậu có thể được chấp nhận; nhưng cuối cùng cậu biết được rằng nó chỉ là một giấc mơ. Không ai có thể đến được Hourai từ thế giới mà cậu biết. Không có nơi nào tốt hơn để đi – không đất nước nào, không dân tộc nào, không gì cả.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta&lt;strong&gt;… &lt;/strong&gt;chưa từng nghe gì ở đây. Ta không biết gì hết.” Gương mặt Kouya nhăn lại khi cậu quay đi. “Ngươi hãy canh gác ở đây, Fukan. Ta sẽ cử một tiểu quan tới chăm sóc Taiho. Hãy để ý tới đại nhân trong lúc chờ anh ta đến.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Kouya…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn lại Shouyuu lần cuối. “Hãy nhớ lấy: chỉ cần ngươi giơ một cánh tay chống lại Atsuyu, con quái vật của ta sẽ cắn ngươi. Đừng quên điều đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N1raoHkh340B2QAyDo3e9qcMrR4/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N1raoHkh340B2QAyDo3e9qcMrR4/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N1raoHkh340B2QAyDo3e9qcMrR4/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/N1raoHkh340B2QAyDo3e9qcMrR4/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=i1zmBWaQBRY:eu2zortluKo:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=i1zmBWaQBRY:eu2zortluKo:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=i1zmBWaQBRY:eu2zortluKo:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=i1zmBWaQBRY:eu2zortluKo:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=i1zmBWaQBRY:eu2zortluKo:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Thu, 19 May 2011 02:15:12 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5448 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5448/chuong-7-phan-7</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Ảnh của các nữ anh hùng Xmen theo kiểu Art Noveau</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/l_mxzMmOEiI/anh-cua-cac-nu-anh-hung-xmen-theo-kieu-art-noveau</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;Các nữ anh hùng truyện tranh Mystique, Shadowcat, Pheonix đã được họa sĩ Megan Lara đã thể hiện theo kiểu cách điệu Art Noveau (&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Art_Nouveau" rel="nofollow"&gt;nghệ thuật mới&lt;/a&gt;). Các bạn thích kiểu này còn có thể mua áo T-shirt kèm theo để làm kỷ niệm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nguồn: io9.com, meganlara.com&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-1 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;News:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/news/fashion"&gt;Fashion&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/qaelIwWoN59OyZDCkFF3Rxs1Obc/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/qaelIwWoN59OyZDCkFF3Rxs1Obc/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/qaelIwWoN59OyZDCkFF3Rxs1Obc/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/qaelIwWoN59OyZDCkFF3Rxs1Obc/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=l_mxzMmOEiI:MkCHv7qB6dc:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=l_mxzMmOEiI:MkCHv7qB6dc:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=l_mxzMmOEiI:MkCHv7qB6dc:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=l_mxzMmOEiI:MkCHv7qB6dc:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=l_mxzMmOEiI:MkCHv7qB6dc:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Sat, 14 May 2011 17:59:05 +0000</pubDate>
 <dc:creator>mhd</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5447 at http://www.truyentranh.com</guid>
 <comments>http://www.truyentranh.com/news/5447/anh-cua-cac-nu-anh-hung-xmen-theo-kieu-art-noveau#comments</comments>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/news/5447/anh-cua-cac-nu-anh-hung-xmen-theo-kieu-art-noveau</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 7 phần 6</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/oJ1Ubf-TRe4/chuong-7-phan-6</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;7-8&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta đã leo lên được một đoạn khá xa từ hanh lang nơi cậu gặp Genkai khi có tiếng bước chân vang lên gần đó. Cậu nhanh chóng nấp vào một hốc lõm trên bức tường đá.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi có nhìn thấy Taiho không?” một giọng người hỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân không có ở đây, thưa ngài.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hi vọng chúng ta không phải đi xuống sâu thêm nhiều nữa. Nơi này rất dễ khiến người ta lạc đường.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hai ngươi, quay lên và xem lại một lượt những hang phía trước đi. Có thể chúng ta đã để sót gì đó.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vâng!” Câu trả lời được nối tiếp bởi tiếng giầy thùm thụp chạy đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Còn ngươi, đi với ta. Chúng ta sẽ kiểm tra phía dưới,” giọng nói đầu tiên lại vang lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Sau đó Rokuta nghe thấy một giọng nói khác mang nét lạc quan kỳ lạ. “Ngài nghĩ đại nhân có ở dưới đó?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta mở to mắt. &lt;em&gt;Cái giọng đó!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Tiểu nhân nghe nói khả năng định hướng của kirin khá thảm hại. Ngài biết đấy, họ không được thông minh cho lắm.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi lảm nhảm đủ rồi đấy. Im đi và theo ta mau.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vâng vâng.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta trượt ra khỏi hốc đá. Di chuyển một cách thận trọng, cậu tiến về hướng có tiếng nói.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Không thể tin được. Không thể là hắn. Không thể là ở đây!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy, Đại bộc đại nhân, ngài nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta bị lạc?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta chưa thể nhìn thấy ai, nhưng có ánh sáng phát ra từ hành lang phía trước. Cậu kêu lên, “Có ai không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Một lúc sâu có tiếng bước chân lao xao chạy. Ánh sáng phía trước khuất xa rồi lại quay tới gần hơn, gần hơn, cho đến khi một người xuất hiện.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đây rồi!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mặc dù anh ta chỉ cầm một cây đuốc, trong mắt Rokuta, hành lang nơi anh đứng sáng rực một cách kỳ diệu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không ngờ lại gặp ngươi ở đây, hử?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta đứng đó, nhìn người nọ rảo bước về phía mình. Cậu như muốn bật khóc khi thấy cái thân hình cao lớn, cái nụ cười ranh mãnh kia. Rokuta quỵ xuống trên hai đầu gối.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại bộc đại nhân! Thành nhóc này – èm, vị thiếu gia này có phải là người chúng ta đang tìm không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người thứ hai chạy tới. “Chuyện gì đã xảy ra vậy thưa Taiho? Quan Lệnh doãn và mọi người đã hết sức lo lắng cho ngài?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta đi tìm Kouya nhưng bị lạc.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Vị Đại bộ quay sang nói với người đi cùng. “Ngươi đưa đại nhân lên đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rokuta vươn tay bám lấy chân anh ta. “Ta không đi được. Ngươi cõng ta đi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Một nụ cười nhếch trên môi anh. Không nói thêm lời nào, anh quay lại và quỳ xuống để Rokuta trèo lên lưng mình. Cậu leo lên bám vào vai anh, đầu óc quay cuồng trong thắc mắc. &lt;em&gt;Tại sao ngươi lại ở đây? Ngươi đang làm gì vậy? &lt;/em&gt;Chắc chắn Shuko và những người khác đang rứt tung cả đầu tóc lên vì lo lắng. &lt;em&gt;Tên ngốc, &lt;/em&gt;Rokuta nghĩ, và cậu siết chặt vòng tay hơn nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người nọ nói với cậu bằng một giọng khẽ đến mức Rokuta suýt mất dấu nó trong tiếng quần áo sột soạt, “Ngươi tí nữa thì khiến ta cũng phải lo thật đấy.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;7-9&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Thưa đại nhân, chúng tôi đã tìm thấy Taiho.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya gặp quan Đại bộc trên đường trở về từ khu hầm ngục.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cậu quay lại và thấy anh ta đang đi lên cầu thang. “Có vẻ như ngài ấy đã bị lạc,” anh nói và chỉ một trong những binh sĩ của mình – một kẻ lang bạt tên Fukan họ đã thu nhận ở Ganboku. Kouya yên lòng thở ra một hơi khi cậu thấy Rokuta trên lưng anh ta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cậu không phong ấn sừng của Rokuta không phải là để bạn mình có thể bỏ trốn. Cậu đã làm thế vì lòng biết ơn. Rokuta đã cho Kouya rất nhiều khi họ gặp nhau năm xưa, và mặc dù việc này không có lợi cho Atsuyu, khi nghĩ đến cảnh Rokuta có thể chết, Kouya không nỡ lòng nào lại phong ấn sừng cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Rokuta!” Kouya chạy về phía người binh sĩ đang cõng vị kirin trên lưng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân nghĩ Taiho có sao không?” anh ta hỏi. “Tôi thấy ngài ấy trông như chết dở rồi.” Hai mắt Rokukta nhắm chặt. Cậu đã ngất đi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đưa Taiho về phòng đi. Ngài không được khỏe.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“À, có lẽ làm vậy là hơn.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya chỉ hướng cho anh ta và bắt đầu đi trước; nhưng cậu dừng khựng lại khi nghe thấy tiếng cười của vị Đại bộc sau lưng mình. “Thế chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ kia rồi?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn viên tướng đang mỉa mai cười. Fukan cũng dừng lại, đưa mắt nhìn hai người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta đã khuyên cô ta vài lời và cho cô ta ra khỏi Châu cung rồi. Ở đây cô ta sẽ không được an toàn. Ta chắc cô ta đã bỏ đi rồi – có thể là về nhà – trước khi trận chiến bắt đầu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hay là con quái vật của ngài vừa được một bữa điểm tâm rồi?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đây không phải là chuyện để đùa,” Kouya nghiêm khắc ngắt lời và quay người bỏ đi. Gần đây mọi người trong cung đã bắt đầu nghi ngờ; cậu biết rõ điều đó. Không ai có thể tin rằng cậu đã thả nhiều người đi như vậy, ngay cả những kẻ trung thành đến mù quáng với Atsuyu. Tuy vậy đối với Kouya chuyện đó không có chút quang trọng nào. Điểm mấu chốt là mối nghi ngờ của họ chỉ nhằm vào cậu chứ không bao giờ hướng tới Atsuyu. Đó là tất cả những gì mà cậu quan tâm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya ra hiệu cho Fukan đi theo. Anh ta đang nhìn con quái vật đi sau họ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nó là quái vật thật sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Phải. Nó thuộc loài thiên cẩu.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nó có vẻ đã được thuần phục. Không cắn sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Hừm,” anh ta nói rồi bước tới đi ngang hàng với Kouya. Cậu liếc nhìn. Anh ta không có vẻ gì là khó chịu khi phải đi với một con quái vật sau lưng mình. Đó là một điều kỳ lạ; ngay cả những người ở Châu cung lâu năm và đã quen với hình ảnh Kouya luôn ở bên con quái vật của cậu cũng không tránh khỏi căng thẳng mỗi khi con vật đến gần.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi không thấy sợ?” cậu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không,” Fukan quay sang. “Ngài nói nó không cắn có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nếu không cần thiết.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy thì không vấn đề gì.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Fukan tiếp tục đi, vị kirin bám trên lưng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Một kẻ kỳ lạ.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhún vai và rảo bước tới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Fukan: 風漢《ふうかん》(Phong (gió) + hán (người đàn ông))&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/RFWrcDbiPY5URYrB2lU57q0WyZw/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/RFWrcDbiPY5URYrB2lU57q0WyZw/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/RFWrcDbiPY5URYrB2lU57q0WyZw/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/RFWrcDbiPY5URYrB2lU57q0WyZw/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=oJ1Ubf-TRe4:G2hx9FDfSqI:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=oJ1Ubf-TRe4:G2hx9FDfSqI:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=oJ1Ubf-TRe4:G2hx9FDfSqI:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=oJ1Ubf-TRe4:G2hx9FDfSqI:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=oJ1Ubf-TRe4:G2hx9FDfSqI:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 06 May 2011 17:48:38 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5446 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5446/chuong-7-phan-6</feedburner:origLink></item>
<item>
 <title>Chương 7 phần 5</title>
 <link>http://feedproxy.google.com/~r/truyentranh/~3/QHR313i7xYk/chuong-7-phan-5</link>
 <description>&lt;div class="field field-name-upload field-type-file field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-body field-type-text-with-summary field-label-hidden"&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;7-7&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya dẫn người phụ nữ xuống núi tới một toàn cung rồi đi sâu vào lòng núi cho đến khi tới gần sát chân tòa đại sơn. Nơi đây có một góc khuất chưa từng đón ánh mặt trời, được sử dụng cho một hế thống hầm ngục khổng lồ. Không có gian phòng xa hoa nào như nơi Rokuta đã ở tại đây. Những kẻ tò mò sẽ phải lục sâu vào những ghi chép cổ mới có thể tìm được những ghi chép đề cập đến mục đích sử dụng ban đầu của nó. Có khả năng ngay cả trong những tư liệu từ thời kỳ đầu cũng không có ai nhắc tới khu hầm ngục: những bí mật nằm lại đây quá đen tối để được ghi lại trong biên niên sử của Gen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Họ đi theo một con đường khá bằng phẳng. Kouya đã qua đây nhiều lần, vì đây là nơi cậu đưa tất cả những tù nhân của Atsuyu tới. Phần lớn trong số họ là những người đã bị tình nghi tội phản bội.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Phải, đã có những người muốn chống lại Atsuyu. Ngay cả những nhà lãnh đạo tài ba nhất, hay ngu ngốc nhất, cũng không thể làm vừa lòng tất cả mọi người.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đi vào,” Kouya nói, tay mở cánh cửa một phòng giam. Đó là một trong những căn phòng lớn hơn bình thường, nằm trong một góc xa của khu hầm. Thấy người phụ nữ không nhúc nhích, cậu đẩy cô tới rồi bước theo vào và khóa cánh cửa lại sau lưng. Cậu lấy cây đuốc trong tay mình để nhóm một cây đuốc khác trên tường. Hai ngọn lửa lay động chiếu sáng những vách đá đục thô sơ và vài món đồ đạc sơ sài. Người phụ nữ đứng đờ một chỗ, hai tay bị trói sau lưng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngồi xuống đi,” Kouya chỉ vào những bệ đá nhô lên được dùng làm chỗ ngủ. Người phụ nữ ngần ngừ nhìn cái bệ, rồi nhìn lại cả căn phòng. Cô chầm chậm ngồi xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vì sao ngươi lại dám nói chuyện với quan Lệnh doãn như vậy? Ngươi có biết tình cảnh của Gen không?” cậu lạnh lùng hỏi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta biết. Chúng ta đã quay lưng lại và chà đạp lên Thiên Ý.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhưng ngay từ đầu ngươi cũng đã biết chúng ta sẽ làm như vậy rồi.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không đúng,” người phụ nữ ngắt lời. “Ta đã được nghe rằng quan Lệnh doãn muốn phụ tá Hoàng thượng trở về chính đạo. Ta chưa từng nghe về việc nổi loạn. Sao Atsuyu đại nhân lại có thể nghĩ tới một việc như vậy? Ngươi có biết giết một Hoàng đế có ảnh hưởng lớn đến thế nào không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đại nhân luôn lo nghĩ cho lợi ích của dân chúng. Ngươi là quan của Gen mà không hiểu điều đó ư?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Người phụ nữ cười lớn. “Dân chúng? Vậy thì tại sao đại nhân lại ra lệnh phá đê? Quan Xạ sĩ cũng biết bên kia sông có bao nhiêu quân Vương sư đấy. Gen thua rồi. Quan Lệnh doãn đã sai lầm. Không có lý do gì để phá con đê và trả giá bằng mạng sống của nhiều người như vậy – cuộc chiến đã qua rồi! Đó là hành động của một người luôn lo nghĩ cho dân chúng ư?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya im lặng. Châu sư đã được tề tựu, binh sĩ đã sẵn sàng. Giống như Atsuyu, cậu không thể chấp nhận được thất bại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta có một người bạn làm Phủ lại tại phủ Toại nhân,” người phụ nói, mắt nhìn vào ngọn đuốc. “Chúng ta chơi với nhau từ nhỏ. Ngay từ khi còn trẻ, cô ấy đã luôn trăn trở liệu việc để quan Lệnh doãn cai trị Gen như vậy có phải là việc đúng đắn hay không.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Nhưng Châu hầu…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta biết. Quan Châu hầu bệnh quá nặng. Ta tin điều đó là sự thật – những người hầu trong Nội Cung thường bàn tán về tiếng kêu rên của ngài. Họ nó ngài đã không thể nói được bình thường từ mười lăm năm nay. Vì vậy Atsuyu phải cai trị thay ngài.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya lặng lẽ nhìn cô. “Nếu ngươi hiểu, thì tại sao…?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đó là những gì ta vẫn nói với bạn ta. Nhưng điều đó chỉ khiến cô ấy thêm bực mình. Cô ấy nói ‘Đúng lắm, quan Lệnh doãn cứ giảng giải chuyện quy tắc và đường lối với vẻ mặt của một vị thánh; nhưng nếu ngài ấy thực sự cao quý như lời ngài nói, sao ngài không báo cáo lên Hoàng thượng tình trạng của cha mình trao quyền quyết định về tay Hoàng thượng? Quyền cai trị ở Gen thuộc về Châu hầu. Vị trí ấy chỉ có thể được phán xét bởi Hoàng thượng. Mà ngay cả khi Taiho chưa tìm được Hoàng thượng, quan Lệnh doãn cũng đã có thể đưa vấn đề ra trước lục quan triều đình và để các vị đại quan xem xét – không phải đó mới là điều đúng đắn sao? Nhưng ngài ấy đã không làm gì cả. Đại nhân đã nắm lấy mọi quyền hành ngài có thể thâu tóm được trong tay; và trải qua từng ấy năm trong triều đại mới, ngài chưa hề có ý định trao trả chúng.’”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn người phụ nữ và cơn giận của cô.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi gọi đó là cao quý ư?” cô hỏi. “Đó có phải là điều đúng đắn hay không? Ta không thể phản bác lại người bạn của ta. Cô ấy đã quả quyết rằng mình hiểu rõ, rằng Atsuyu chỉ là một kẻ độc tài đội lốt thánh thiện. Vì ngài ấy không bao giờ theo đuổi quyền lực hay tiền bạc đơn thuần, ta đã không nhận ra điều đó – cho đến bây giờ. Tất cả những gì ngài ấy muốn là được người khác tung hô.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Những gì ngươi nói quá cực đoan.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Không. Giờ thì ta đã biết rằng bạn ta nói đúng. Atsuyu muốn được dân chúng tôn sùng, đó là lý do anh ta vươn tới mục tiêu hiện tại, không phải là vì lợi ích của người dân hay để Gen phát triểu hơn. Anh ta muốn mọi người phải công nhận sự vượt trội của mình, có thế thôi.” Mặt người phụ nữ đanh lại. “Ta tự thấy giận bản thân vì đã không nhận ra điều đó sớm hơn. Ta đã ngu ngốc biết bao khi tranh luận với bạn mình. Người nói rằng mọi người trong Châu Cung đều biết Atsuyu tốt đẹp đến mức nào có phải không? Họ luôn nói rằng Atsuyu chỉ nghĩ cho dân chúng chứ gì? Dĩ nhiên là họ luôn nói vậy, bởi vì ở nơi này chỉ còn những kẻ ngu ngốc bị Atsuyu lừa gạt thôi. Họ đứng chật hàng ngũ châu quan và các cơ quan hành chính tỏa khắp Gen. Còn những người hiểu rõ tình hình hơn thì sao? Những người nhìn thấu được bản chất của Atsuyu giờ ở đâu? Bạn của ta giờ ở đâu?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Mắt Kouya cụp xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Cô ấy đã chất vấn anh ta! Cô ấy đã đối mặt với Atsuyu, và rồi ngươi đến bắt cô ấy. Bạn ta bị buộc phải từ chức, và từ đó không ai còn thấy cô ấy nữa. Quan Tư mã nói với ta rằng cô ấy đã đi xa, rằng trong Châu cung có quá nhiều người sùng bái Atsuyu và họ sẽ đem cô ấy ra làm đối tượng công kích, vì vậy bỏ đi là biện pháp tốt nhất. Đó có phải là sự thật không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ta nghĩ quả là từng có việc như vậy xảy ra. Đại nhân không muốn trừng phạt những người như bạn của ngươi. Ngài rất vị tha trong phán quyết của mình.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Vậy thì tại sao ta không bao giờ nghe tin từ cô ấy nữa? Cô ấy đã bỏ lại tất cả những gì thân thuộc nhất lại Gen. Tại sao?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ai mà biết được?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Đồ quái vật!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ngươi đã cho con thú đó ăn thịt cô ấy có phải không? Ngươi cũng sẽ làm thế với ta. Đồ quái vật! Tạp chủng!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn cô, rồi cậu mỉm cười. “Vì có vẻ như ngươi không có ý định thay đổi quan điểm nên ta e rằng chuyện đó là không thể tránh khỏi được.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cô bật dậy. “Ta biết mà!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Dù sao thì đây cũng là nhiệm vụ của ta. Ta là một trong những kẻ ngu ngốc mà ngươi vừa nhắc đến, không may là như vậy; và ta tin rằng quan Lệnh doãn là người đúng. Nếu ngươi tiếp tục phỉ báng đại nhân thì ta cho rằng sự tồn tại của ngươi ở đây sẽ làm bất lợi cho ngài.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Atsuyu đã ra lệnh cho ngươi có phải không?”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya lắc đầu. “Nếu biết được những gì ta làm ở đây, chắc chắn đại nhân sẽ không cho phép ta. Tuy vậy, việc này là tốt nhất cho đại nhân, vì vậy ta đã tự cho mình có nhiệm vụ tiến hành nó.” Kouya quay người và đưa tay vuốt ve bộ lông con thiên cẩu. “Quan Lệnh doãn quá nhân từ. Ngài sẽ luôn chọn cách đẩy kẻ thù của mình đi xa thay vì làm hại họ. Vì vậy mỗi khi có kẻ cần bị loại bỏ, ta liền mang hắn tới đây xử lý.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya vỗ lưng cón quái vật và nói không chút cảm xúc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“&lt;em&gt;Rokuta. &lt;/em&gt;Thức ăn.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Dù biết không có cách nào thoát được, người phụ nữa vẫn quay người chạy – cô chạy được vài bước rồi trượt chân ngã. Tiếng thét vang vọng khắp căn phòng đá. Con quái vật lướt tới như một con mèo chơi đùa với con chuột đã bị nó nắm chắc trong móng vuốt. Thưởng thức cảm giác giết chóc vốn là một bản chất của nó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Atsuyu chưa từng ra lệnh cho ta. &lt;/em&gt;Kouya nhớ lại trong lúc lắng nghe tiếng hét của người phụ nữ. Atsuyu chưa bao giờ yêu cầu cậu tiêu diệt một kẻ thù nào. Vị Lệnh doãn chỉ nói về những khó khăn của mình – nỗi khổ vì không được thấu hiểu, vì bị phản bội, và về những băn khoăn khi phải bắt giam những người đã chống lại anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu thường nhắc về những điều này. Trong mắt Kouya, dường như anh không có vẻ gì lo sợ, mà thực ra đang cố ám chỉ gợi ý một điều gì đó. Khi cậu hỏi không phải giết chết những tù nhân đó sẽ tốt hơn sao, Atsuyu đã khiển trách cậu. Vậy nhưng anh vẫn tiếp tục thầm nói cùng Kouya về mối bất an của anh khi ở gần kẻ thù của mình như vậy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Không thể ngồi yên thêm được, Kouya đã tự mình xuống khu hầm ngục; chuyện này xảy ra đã từ vài năm trước.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cậu đã xin Atsuyu giao cho mình quyền cai quản các tù nhân. Anh cho phép cậu, và vậy là cậu đã đến gặp họ với con quái vật của mình đi theo sau. Kouya biết nếu để họ làm mồi cho Rokuta thì sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào. Cậu đã ở đó theo dõi, quan sát con vật liếm sạch đến giọt máu cuối cùng; và rồi, run lẩy bẩy đến mức không thể giữ cho răng mình khỏi đập lập cập vào nhau, cậu quay về gặp Atsuyu. Cậu báo cáo rằng mình đã thả các tù nhân sau khi chỉ cho họ thấy những sai lầm của họ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Ai cũng có thể nhận ra lời nói dối của cậu. Mặc cậu trắng bệch như tờ giấy, lưỡi ríu cả lại, và cả người cậu run bần bật đến mức khó mà đứng vững nổi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Ra vậy,” Atsuyu nói và mỉm cười. Anh xoa đầu Kouya.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Em là một người tốt, một bề tôi trung thành.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Rồi sau đó…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Kouya nhìn xuống hai bàn tay mình. Bên cạnh cậu, con quái vật đang nhai xé rất dữ dội.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu tiếp tục nhìn cậu và cười, nhưng một ánh nhìn hoang dại lóe lên trong mắt anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;“Em đã hiểu ta mà không cần ta nói một lời nào. Em biết chính xác ta muốn em làm gì. Ta rất may mắn vì có một bề tôi như em.”&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cảm giác được sức nặng của bàn tay Atsuyu đặt trên vai mình, Kouya nhận ra anh đã làm gì. Lâu nay anh vẫn muốn cậu giết những người tù ấy. Đó là điều anh vẫn luôn xui khiến cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Atsuyu tuyên bố về vị trí mới của Kouya và khen ngợi cậu trước mặt các châu quan.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;“Từ nay về sau, Kouya sẽ quản lý tất cả các tù nhân.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Nói cách khác, Kouya đã được giao nhiệm vụ làm kẻ hành quyết bí mật tại cung điện này. Kể từ giờ phút ấy, cậu đã dùng con quái vật của mình để giải quyết không chỉ những người muốn làm hại Atsuyu mà bất cứ ai, qua hành động hay lời nói của họ, đã tỏ ra có thể gây ảnh hưởng tới vị trí của chủ nhân cậu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Số phận người phụ nữa này cũng đã được định đoạt từ lúc cô quay lại chống đối Atsuyu. Kouya đưa cô xuống hầm ngục này không vì lý do nào khác ngoài biến cô thành bữa ăn cho con thiên cẩu. Như mọi lần, cậu sẽ kiểm tra để chắn chắn rằng không còn một vệt máu nào đọng lại trên sàn sau khi công việc xong xuôi. Sau đó cậu sẽ quay lại báo cáo lên Atsuyu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Tiểu nhân đã thả cô ta đi. Tiểu nhân tin rằng cô ta đã trở về nhà.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Cứ như vậy, cậu hoàn thành hiệp ước không lời giữa mình và Atsuyu. Atsuyu chưa bao giờ ra lệnh xử tử một tù nhân nào, chỉ có lòng trung thành đã khiến Kouya làm vậy. Đó là cách mọi chuyện phải xảy ra. Đó là lý do cậu báo cáo với anh như vậy: &lt;em&gt;Tiểu nhân đã thả cô ta đi; &lt;/em&gt;cậu phải nói thế. Cậu sẽ được khen ngợi là một hộ vệ thấu hiểu, một bề tôi tận trung.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Mình đã quen rồi, &lt;/em&gt;Kouya nghĩ, thản nhiên nhìn con quái vật.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Mình đã quen với việc ngồi đây, nghe họ nguyền rủa Atsuyu, nhìn hai bàn tay mình tắm trong máu. Mình không cảm thấy gì hết.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;em&gt;Và đó là cách mọi việc nên được an bài.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="field field-name-taxonomy-vocabulary-12 field-type-taxonomy-term-reference field-label-above"&gt;&lt;div class="field-label"&gt;Fiction:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="field-items"&gt;&lt;div class="field-item even"&gt;&lt;a href="/fiction/huyen-ao"&gt;Huyền Ảo&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Tjcd10v6omkvx0ush_ymC165KO0/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Tjcd10v6omkvx0ush_ymC165KO0/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Tjcd10v6omkvx0ush_ymC165KO0/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Tjcd10v6omkvx0ush_ymC165KO0/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=QHR313i7xYk:HtGHoXdMQVE:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=QHR313i7xYk:HtGHoXdMQVE:gIN9vFwOqvQ"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?i=QHR313i7xYk:HtGHoXdMQVE:gIN9vFwOqvQ" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=QHR313i7xYk:HtGHoXdMQVE:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?a=QHR313i7xYk:HtGHoXdMQVE:YwkR-u9nhCs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/truyentranh?d=YwkR-u9nhCs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description>
 <pubDate>Fri, 06 May 2011 17:44:40 +0000</pubDate>
 <dc:creator>Zedta</dc:creator>
 <guid isPermaLink="false">5445 at http://www.truyentranh.com</guid>
<feedburner:origLink>http://www.truyentranh.com/fiction/5445/chuong-7-phan-5</feedburner:origLink></item>
</channel>
</rss>

