<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" version="2.0">

<channel>
	<title>Minh Biện</title>
	
	<link>http://www.minhbien.org</link>
	<description>Tìm, Đọc, Nghĩ, Viết</description>
	<lastBuildDate>Tue, 10 Nov 2009 16:39:17 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8.5</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" href="http://feeds.feedburner.com/minhbien" type="application/rss+xml" /><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">minhbien</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://add.my.yahoo.com/rss?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/us/my/addtomyyahoo4.gif">Subscribe with My Yahoo!</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.newsgator.com/ngs/subscriber/subext.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.newsgator.com/images/ngsub1.gif">Subscribe with NewsGator</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://feeds.my.aol.com/add.jsp?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://o.aolcdn.com/favorites.my.aol.com/webmaster/ffclient/webroot/locale/en-US/images/myAOLButtonSmall.gif">Subscribe with My AOL</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.bloglines.com/sub/http://feeds.feedburner.com/minhbien" src="http://www.bloglines.com/images/sub_modern11.gif">Subscribe with Bloglines</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.netvibes.com/subscribe.php?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.netvibes.com/img/add2netvibes.gif">Subscribe with Netvibes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://fusion.google.com/add?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://buttons.googlesyndication.com/fusion/add.gif">Subscribe with Google</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.pageflakes.com/subscribe.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.pageflakes.com/ImageFile.ashx?instanceId=Static_4&amp;fileName=ATP_blu_91x17.gif">Subscribe with Pageflakes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.plusmo.com/add?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://plusmo.com/res/graphics/fbplusmo.gif">Subscribe with Plusmo</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.thefreedictionary.com/_/hp/AddRSS.aspx?http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://img.tfd.com/hp/addToTheFreeDictionary.gif">Subscribe with The Free Dictionary</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.bitty.com/manual/?contenttype=rssfeed&amp;contentvalue=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.bitty.com/img/bittychicklet_91x17.gif">Subscribe with Bitty Browser</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.newsalloy.com/?rss=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.newsalloy.com/subrss3.gif">Subscribe with NewsAlloy</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.live.com/?add=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://tkfiles.storage.msn.com/x1piYkpqHC_35nIp1gLE68-wvzLZO8iXl_JMledmJQXP-XTBOLfmQv4zhj4MhcWEJh_GtoBIiAl1Mjh-ndp9k47If7hTaFno0mxW9_i3p_5qQw">Subscribe with Live.com</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://mix.excite.eu/add?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://image.excite.co.uk/mix/addtomix.gif">Subscribe with Excite MIX</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.yourminis.com/subscribe.aspx?u=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.yourminis.com/images/addtoyourminisbadge.gif">Subscribe with Yourminis.com</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://download.attensa.com/app/get_attensa.html?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.attensa.com/blogs/attensa/WindowsLiveWriter/BadgeredintoBadges_10C02/attensa_feed_button5.gif">Subscribe with Attensa for Outlook</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.webwag.com/wwgthis.php?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.webwag.com/images/wwgthis.gif">Subscribe with Webwag</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://hub.netomat.net/account/account.autoSubscribe.jspa?urls=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.netomat.net/blogger/images/icon_netomat_feedbutton.gif">Subscribe with netomat Hub</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.podcastready.com/oneclick_bookmark.php?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.podcastready.com/images/podcastready_button.gif">Subscribe with Podcast Ready</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.flurry.com/pushRssFeed.do?r=fb&amp;url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.flurry.com/images/flurry_rss_logo2.gif">Subscribe with Flurry</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.wikio.com/subscribe?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.wikio.com/shared/img/add2wikio.gif">Subscribe with Wikio</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" href="http://www.dailyrotation.com/index.php?feed=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fminhbien" src="http://www.dailyrotation.com/rss-dr2.gif">Subscribe with Daily Rotation</feedburner:feedFlare><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" /><item>
		<title>Khi Trung Quốc tăng cường tranh chấp Biển Đông</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1494</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1494#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Nov 2009 21:57:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dương Danh Huy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Biển Đông]]></category>
		<category><![CDATA[Chưa phân loại]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1494</guid>
		<description><![CDATA[Baì của Giáp Văn Dương, một thành viên QNCBĐ:
http://tuanvietnam.net/khi-trung-quoc-tang-cuong-tranh-chap-bien-dong
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Baì của Giáp Văn Dương, một thành viên QNCBĐ:</p>
<p>http://tuanvietnam.net/khi-trung-quoc-tang-cuong-tranh-chap-bien-dong</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1494</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hải tặc Biển Đông</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1489</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1489#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Oct 2009 21:41:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dương Danh Huy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Biển Đông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1489</guid>
		<description><![CDATA[Hải tặc Biển Đông:
http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&#038;newsid=57802&#038;fld=HTMG/2009/1006/57802
Làm thêm hai ngày, một chiếc tàu mà các ông cho là tàu tuần tra xuất hiện. Họ hốt hoảng bỏ chạy trong vô vọng vì ghe đánh cá chỉ chạy được khoảng 7 lý/giờ.
Nỗi lo tăng thêm khi sau lưng là bão, lỡ có bề gì sẽ không xoay xở kịp. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hải tặc Biển Đông:</p>
<p><a href="http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&#038;newsid=57802&#038;fld=HTMG/2009/1006/57802">http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&#038;newsid=57802&#038;fld=HTMG/2009/1006/57802</a></p>
<p><em>Làm thêm hai ngày, một chiếc tàu mà các ông cho là tàu tuần tra xuất hiện. Họ hốt hoảng bỏ chạy trong vô vọng vì ghe đánh cá chỉ chạy được khoảng 7 lý/giờ.</p>
<p>Nỗi lo tăng thêm khi sau lưng là bão, lỡ có bề gì sẽ không xoay xở kịp. Khi con tàu kia đuổi kịp, ông Sĩ nhớ lại, cả ghe chỉ còn biết quỳ xuống sàn và giơ hai tay lên đầu. Một người trên chiếc tàu này xách theo cây búa, gặp gì chặt nấy: dây lặn, thùng phuy đựng nước ngọt… bất kể đồ gì trong tầm búa. Số người còn lại lao vào đấm đá ngư dân bằng giày đinh và nắm tay. Xong tất cả trở về tàu sau khi lấy một số đồ ăn thức uống, thứ gì không thích, họ vứt xuống biển.</em></p>
<p><a href="http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&#038;newsid=57913&#038;fld=HTMG/2009/1008/57913">http://www.sgtt.com.vn/Detail24.aspx?ColumnId=24&#038;newsid=57913&#038;fld=HTMG/2009/1008/57913</a></p>
<p><em>Thấy Hợp (con út ông Đủ, 15 tuổi) nhỏ bé nhất, hai lính vắt người thằng bé lên cửa và bắt đầu tra tấn. Hợp nhớ lại, giày đinh thi nhau đá vào hai mạng sườn, những cú tát nảy lửa. Đau đến ngất nhưng thằng bé nhất định không hé răng. Trước họng súng gí vào đầu, người cha bất lực nhìn con bị hành hạ. Đánh một lúc, không moi được gì, hai tên lính thả Hợp ra, sức vóc 15 tuổi chẳng thấm vào đâu với những đòn thù, thằng bé đổ gục, toán lính rút, người cha lao ra ôm đứa con, hai be sườn đỏ tấy, người mềm oặt.</p>
<p>Bạn ghe của ông Nguyễn Trọng Lưu đang kiểm tra lại khoang chiếc ghe, sau những ngày sóng gió trên biển </p>
<p>Số phận của cha con ông Lưu còn bi đát hơn, thấy lính chặn đường, ông cùng con trai tên Tâm, 19 tuổi, vội vàng nhét máy móc, điện thoại vào thùng gạo ở gầm ghe. Khi toán lính ập vào, thấy cục sạc pin điện thoại ở góc, tất cả lao vào tra tấn thuỷ thủ để tìm điện thoại. Cả hai cha con bị đánh nặng, đứa con chịu đòn không nổi, chỉ sau vài loạt đấm đá, Tâm khóc thét chạy vô lấy điện thoại từ hũ gạo ra. Nhưng, một tên lính đi theo, biết chỗ và moi ra hết đồ giấu, trận đòn tái diễn và nặng hơn đổ xuống đầu cha con ngư dân và bạn ghe vì tội “nói dối, không chịu khai”. Mắt phải Tâm đỏ rực, máu chảy ròng ròng, người cha vừa chịu đòn, nhìn đứa con trong nước mắt. Đánh xong, toán lính gom sạch đồ, cả hai chiếc radio cũng không thoát, trừ chiếc la bàn.</p>
<p>Cứ thế, hết chiếc này đến chiếc khác, mười bảy chiếc ghe cùng chung bi kịch, phần đông bị đánh, có người bị đánh đến ngất xỉu, máy móc, thức ăn bị cướp, thùng phuy chứa nước ngọt bị búa băm thủng, thúng bị chặt rách đít&#8230; Tính sơ, mỗi ghe mất hết đồ chừng 50 – 70 triệu đồng.<br />
</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1489</wfw:commentRss>
		<slash:comments>11</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trung Đế Quốc rắc tên lên Google Maps</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1477</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1477#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 03 Oct 2009 23:26:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dương Danh Huy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Biển Đông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1477</guid>
		<description><![CDATA[Từ lâu đã có hiện tượng “tranh giành chủ quyền” trên bản đồ Google Biển Đông qua việc người dùng internet dùng Panomario để nghi tên Việt Nam, tên Trung Đế Quốc và tên các nước khác cho các đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
Có lẽ trong cuộc chiến này Trung Đế Quốc đã có bước [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Từ lâu đã có hiện tượng “tranh giành chủ quyền” trên bản đồ Google Biển Đông qua việc người dùng internet dùng <a href= “http://www.panoramio.com/”>Panomario</a> để nghi tên Việt Nam, tên Trung Đế Quốc và tên các nước khác cho các đảo Hoàng Sa, Trường Sa.</p>
<p>Có lẽ trong cuộc chiến này Trung Đế Quốc đã có bước ngoặc đi từ “chiến tranh nhân dân” sang “chiến tranh chính quy”.</p>
<p>Gần đây Google Maps đã chính thức dùng tên Trung Đế Quốc cho một số đảo và địa danh trên Biển Đông. Lưu ý việc này khác hẳn với người dùng internet chú thíc bằng <a href= “http://www.panoramio.com/”>Panomario</a>.</p>
<p>Tại Hoàng Sa, Bãi Đá Bắc đã bị mang tên Trung Đế Quốc.</p>
<p>Tại Trường Sa, một số đảo, đá, và bãi ngầm gần Philippines đã bị mang tên Trung Đế Quốc.</p>
<p>Đặc biệt, vùng bãi ngầm Macclesfield bị chú thích bằng rất nhiều tên Trung Đế Quốc. Đây là điều bất thường vì chỉ có Trung Đế Quốc mới đặt tên cho một bãi ngầm như một đảo hay quần đảo (Trung Đế Quốc gọi là “Trung Sa”) và đặt tên cho các địa điểm ở bãi ngầm này như tên đảo. Có lẽ không nơi nào trên Google Maps có việc ghi chú tên kỳ quặc như thế.</p>
<p>Những điều này có thể là dấu hiệu của việc Trung Đế Quốc tác động tới Google Maps.</p>
<p>Đế quốc này có còn đang và sẽ tác động tới nhà xuất bản bàn đồ nào nữa?</p>
<p>Chính phủ Việt Nam và người Việt Nam phải làm gì. Nếu không thì tên Trung Đế Quốc sẽ được rắc đầy Biển Đông.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1477</wfw:commentRss>
		<slash:comments>16</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>IgNobel 2009</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1474</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1474#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Oct 2009 20:59:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Ngô Quang Hưng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Vui - Giải Trí]]></category>
		<category><![CDATA[IgNobel]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1474</guid>
		<description><![CDATA[Sau nhiều tháng chờ đợi, bộ giải thưởng igNobel năm 2009 đã được công bố. Giải Hòa Bình được trao cho các nhà nghiên cứu Stephan Bolliger, Steffen Ross, Lars Oesterhelweg, Michael Thali và Beat Kneubuehl của đại học of Bern, Switzerland. Họ đã xác định được cái nào nguy hiểm hơn cho sọ não [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sau nhiều tháng chờ đợi, <a href="http://improbable.com/ig/winners/#ig2009">bộ giải thưởng igNobel năm 2009</a> đã được công bố. <strong>Giải Hòa Bình</strong> được trao cho các nhà nghiên cứu Stephan Bolliger, Steffen Ross, Lars Oesterhelweg, Michael Thali và Beat Kneubuehl của đại học of Bern, Switzerland. Họ đã xác định được cái nào nguy hiểm hơn cho sọ não khi đánh vào đầu: một chai bia rỗng, hay là một chai bia còn đầy. <strong>Giải Hóa Học</strong> được trao cho Javier Morales, Miguel Apátiga, và Victor M. Castaño của đại học Universidad Nacional Autónoma de México. Họ minh chứng rằng chất lỏng có thể biến thành kim cương, nhất là khi chất lỏng đó là tequila.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1474</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bài phát biểu nhận giải Nobel Hòa bình của Tổng thống Hàn quốc Kim Dae-Jung</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1442</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1442#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 02 Oct 2009 06:55:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đinh Công Bằng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu Tầm và Dịch]]></category>
		<category><![CDATA[Thế giới]]></category>
		<category><![CDATA[Hòa bình]]></category>
		<category><![CDATA[Kim Dae-Jung]]></category>
		<category><![CDATA[Nobel]]></category>
		<category><![CDATA[Tổng thống Hàn quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1442</guid>
		<description><![CDATA[Bài phát biểu nhận giải Nobel Hòa bình
Tổng thống Hàn quốc Kim Dae-Jung
Oslo, ngày 10 tháng 12 năm 2000.
Thưa Đức Vua và Hoàng gia, các thành viên Ủy ban Giải thưởng Nobel Nauy, các thành viên Triều đình, các quí bà và các quí ông,
Nhân quyền và hòa bình là một nền tảng thiêng liêng [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bài phát biểu nhận giải Nobel Hòa bình<br />
Tổng thống Hàn quốc Kim Dae-Jung</p>
<p>Oslo, ngày 10 tháng 12 năm 2000.</p>
<p>Thưa Đức Vua và Hoàng gia, các thành viên Ủy ban Giải thưởng Nobel Nauy, các thành viên Triều đình, các quí bà và các quí ông,</p>
<p>Nhân quyền và hòa bình là một nền tảng thiêng liêng ở Nauy. Giải thưởng Nobel Hòa bình là một thông điệp hào hùng truyền cảm hứng cho toàn nhân loại để hiến dâng bản thân cho hòa bình. Tôi tỏ lòng biết ơn vô hạn được nhận giải thưởng cao quí này. Nhưng tôi cũng nghĩ về vô số đồng bào và đồng nghiệp tại Triều tiên những người đã tự nguyện cống hiến thân mình cho dân chủ, nhân quyền và giấc mơ thống nhất quê hương. Và tôi phải công nhận là giải thưởng vinh dự này nên được dành cho họ.</p>
<p>Tôi cũng nghĩ về nhiều quốc gia và bè bạn trên khắp năm châu, những người đã đóng góp hào phóng vào nỗ lực của dân tộc chúng tôi nhằm đạt được dân chủ và hòa giải giữa hai miền Triều tiên. Tôi chân thành cảm ơn sâu sắc tới những người đó.</p>
<p>Tôi biết rằng hội đàm thượng đỉnh Nam-Bắc Triều tiên lần thứ nhất vào tháng Sáu và sự bắt đầu của tiến trình hòa giải hai miền là một trong những lý do mà tôi được nhận giải thưởng Nobel Hòa bình.</p>
<p>Thưa quí vị,</p>
<p>Tôi muốn được nói với quí vị về bước đột biến trong mối quan hệ Nam-Bắc Triều tiên mà từ đó Ủy ban Giải thưởng Nobel đã đánh giá những lời đề cử. Vào giữa tháng Sáu, tôi đã đi đến Bình Nhưỡng để tham dự buổi hội đàm lịch sử với Chủ tịch Kim Chính Nhất của Ủy ban Quốc phòng Bắc Triều tiên. Tôi ra đi với một trái tim nặng trĩu vì không biết mình sẽ mong đợi gì, nhưng tôi đã nhận thức cần phải đi vì hòa giải dân tộc và vì hòa bình trên bán đảo Triều tiên. Không có gì đảm bảo rằng kỳ họp thượng đỉnh sẽ diễn ra suôn sẻ. Bị phân chia trong vòng nửa thế kỷ suốt dọc hàng rào kẽm gai vùng phi quân sự sau một cuộc chiến 3 năm, Nam và Bắc Triều tiên đã sống trong mối hiềm nghi lẫn nhau và thù hận.</p>
<p>Để thay thế sự xa rời nguy hiểm giữa hòa bình và hợp tác, khi trở thành Tổng thống vào tháng Hai năm 1998 tôi tuyên bố chính sách hội đàm công khai, và tôi đã liên tục khuyếch trương thông điệp hòa giải tới miền Bắc: đầu tiên chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận thống nhất qua cộng sản hóa; thứ hai chúng tôi cũng sẽ không cố gắng đạt được thống nhất bằng cách thôn tính miền Bắc; và thứ ba miền Nam và miền Bắc Triều tiên cần tìm kiếm khả năng cùng tồn tại chung trong hòa bình và hợp tác. Tôi tin rằng thống nhất có thể chờ đợi cho đến khi cả hai phía cảm thấy đủ thoải mái để trở thành một nước Triều tiên thống nhất một lần nữa bất kể là thời gian đó kéo dài bao lâu. Đầu tiên phía Bắc Triều tiên đã chống lại vì nghi ngờ rằng chính sách hội đàm công khai chỉ là một kế hoạch lừa dối để hòng lật đổ họ. Nhưng ý định thật lòng và sự nhất quán của chúng tôi cùng với sự ủng hộ rộng rãi cho chính sách hội đàm công khai từ khắp nơi trên thế giới với những người lãnh đạo có đạo đức như ở Nauy, đã thuyết phục được Bắc Triều tiên rằng họ cần phải hồi đáp một cách thiện chí. Vì thế mà kỳ họp thượng đỉnh Nam-Bắc Triều tiên đã được tiến hành.</p>
<p>Tôi đã trông đợi những cuộc nói chuyện với nhà lãnh đạo Bắc Triều tiên sẽ cực kỳ khó khăn, và đúng là đã xảy ra như vậy. Tuy nhiên bắt nguồn từ mong ước chung phát triển an ninh, hòa giải và hợp tác của dân tộc, ngài Chủ tịch và tôi đã đạt được một số thỏa thuận quan trọng.</p>
<p>Đầu tiên chúng tôi đồng ý rằng thống nhất phải đạt được một cách độc lập và hòa bình, tức là thống nhất không cần phải vội vã và trong thời điểm hiện tại hai phía cần phải làm việc cùng nhau để mở rộng trao đổi hòa bình và hợp tác để thiết lập tình trạng cùng tồn tại trong hòa bình.</p>
<p>Thứ hai chúng tôi đã thành công trong việc kết hợp các công thức thống nhất vẫn còn đang có nhiều khác biệt lớn của cả hai phía. Qua việc đề cập một &#8220;hình thức liên bang lỏng lẻo&#8221; vào thời điểm này. Bắc Triều tiên đã xích lại gần hơn đến lời kêu gọi của chúng tôi về một liên bang của một dân tộc với hai hệ thống và hai chính phủ độc lập trong giai đoạn tiền thống nhất. Lần đầu tiên trong vòng 50 năm chia cắt, hai phía đã tìm thấy một điểm tương đồng mà từ đó tiến trình tiến tới thống nhất có thể được vạch ra.</p>
<p>Thứ ba, hai bên tán thành sự tiếp tục hiện diện của quân đội Hoa kỳ tại bán đảo Triều tiên vì nó cần thiết cho sự ổn định của bán đảo cũng như vùng Đông-Bắc Á.</p>
<p>Trong 50 năm của quá khứ, Bắc Triều tiên đã lấy sự triệt thoái quân đội Hoa kỳ khỏi bán đảo Triều tiên là vấn đề chính trong quan điểm. Tôi đã nói với ngài Chủ tịch Kim là &#8220;bán đảo Triều tiên được vây quanh bởi 4 siêu cường: Hoa kỳ, Nhật bản, Trung quốc và Nga. Căn cứ trên vị trí địa lý đặc biệt không thể tìm thấy được tại bất cứ nơi nào hay thời điểm nào, sự tiếp tục hiện diện của quân đội Hoa kỳ tại bán đảo Triều tiên là không thể thiếu được cho an ninh và hòa bình của chúng ta, không chỉ cho bây giờ mà thậm chí ngay cả sau khi thống nhất. Hãy thử nhìn vào Châu Âu. NATO đã được thành lập và lực lượng Hoa kỳ đóng quân tại Châu Âu đã kìm hãm Liên Xô và khối Đông Âu. Hiện nay, sau khi khối cộng sản đã xụp đổ, NATO và quân lực Hoa kỳ vẫn hiện diện tại Châu Âu bởi vì họ cần thiết cho hòa bình và ổn định tại Châu Âu&#8221;.</p>
<p>Đáp lại lời giải thích của tôi, ngài Chủ tịch đã làm tôi ngạc nhiên bằng phản hồi rất tích cực. Đó là một sự thay đổi to lớn từ yêu sách đã tồn tại từ lâu của Bắc Triều tiên, và là một động thái rất đáng kể cho hòa bình trên bán đảo Triều tiên và vùng Đông Bắc Á.</p>
<p>Chúng tôi cũng đồng ý rằng vấn đề nhân đạo của các gia đình bị ly tán cần phải được giải quyết nhanh chóng. Vì thế kể từ đại hội thượng đỉnh cả hai phía đã và đang tiến nhiều bước để thuyên giảm những nỗi đau. Ngài Chủ tịch và tôi còn đồng ý khuyến khích hợp tác kinh tế. Vì thế hai phía đã ký một bản thỏa thuận để xây dựng 4 công cụ pháp luật quan trọng làm cơ sở cho việc mở rộng hợp tác kinh tế liên Triều, ví dụ như bảo vệ đầu tư và các thỏa thuận tránh đánh thuế hai lần. Trong lúc đó chúng tôi đã tiếp tục viện trợ nhân đạo cho miền Bắc với 300,000 tấn phân và 500,000 tấn thức ăn. Các trao đổi về thể thao, văn hóa, nghệ thuật và du lịch đã được khởi động trong kỳ họp thượng đỉnh tiếp sau đó.</p>
<p>Thêm vào đó, để giảm căng thẳng và thiết lập nền hòa bình vững chắc, bộ trưởng quốc phòng của hai miền đã gặp nhau, cam kết không bao giờ tiến hành chiến tranh chống lại nhau. Họ cũng đã đồng ý về những hợp tác quân sự cần thiết bằng hành động để kết nối lại tuyến đường tàu hỏa và đường bộ đã bị cắt đứt giữa Nam và Bắc Triều tiên.</p>
<p>Nhận thức rằng quan hệ liên Triều được cải thiện vẫn không đủ để cho hòa bình ở lại vĩnh viễn trên bán đảo Triều tiên, tôi đã mạnh mẽ khuyến khích ngài Chủ tịch Kim xây dựng các mối liên hệ tốt hơn với Hoa kỳ và Nhật bản cũng như các nước phương tây khác. Sau khi trở về từ Bình nhưỡng, tôi đã hối thúc Tổng thống Hoa kỳ Clinton và Thủ tướng Nhật bản Mori cải thiện các quan hệ với Bắc Triều tiên.</p>
<p>Tại kỳ họp lần thứ ba các nhà lãnh đạo khối ASEM ở Hán thành hồi tháng Mười tôi đã nhắn nhủ những người bạn của chúng tôi ở Châu Âu cùng làm điều đó. Nhiều tiến triển đã thực sự đạt được trong thời gian gần đây giữa Bắc Triều tiên và Hoa kỳ cũng như giữa Bắc Triều tiên và nhiều quốc gia khác ở Châu Âu. Tôi tin tưởng rằng những tiến bộ này sẽ có những ảnh hưởng quyết định trong việc thúc đẩy hòa bình tại bán đảo Triều tiên.</p>
<p>Thưa các quí bà và các quí ông,</p>
<p>Trong hàng thập kỷ tôi đấu tranh cho dân chủ, tôi liên tục đối mặt với sự khước từ rằng nền dân chủ theo kiểu tây phương không phù hợp với Châu Á, rằng Châu Á thiếu những cội rễ dân chủ. Điều này là không đúng sự thật. Ở Châu Á, rất lâu từ trước phương tây, tôn trọng nhân phẩm đã được viết ra trong các hệ thống tư tưởng, và truyền thống tư tưởng đề cao &#8220;dân&#8221; đã bắt rễ. &#8220;Dân là Trời. Ý Dân là ý Trời. Kính Dân như kính Trời&#8221;. Đây chính là nguyên tắc trung tâm trong tư tưởng chính trị của Trung hoa và Hàn quốc đã có khoảng 3 ngàn năm trước đây. Năm thế kỷ sau đó ở Ấn độ, đức Phật đã xuất hiện để rao giảng điều tối quan trọng của nhân phẩm và nhân quyền.</p>
<p>Cũng đã từng có những hệ tư tưởng thống trị và những thể chế lấy con người làm đầu. Mạnh tử, một học trò của Khổng tử, đã nói: &#8220;Vua là con Trời, được gửi xuống để trị Dân bằng công lý. Nếu Vua làm không được mà lại đàn áp Dân, thì Dân có quyền, lấy danh Trời, phế Vua đi&#8221;. Điều này được nói 2000 năm trước khi John Locke trình bày về lý thuyết giao ước dân sự và chủ quyền công dân.</p>
<p>Ở Trung hoa và Hàn quốc, chế độ lãnh chúa phong kiến đã bị loại bỏ và thay thế bằng hệ thống quan lại ở các châu quận trước khi chúa Kitô sinh ra, và các kỳ thi tuyển công chức đã có lịch sử một nghìn năm. Việc sử dụng quyền lực của vua và các quan chức cấp cao được kiểm tra bởi các hệ thống kiểm soát tinh vi. Tóm lại, Châu Á nơi có giàu truyền thống về các định chế và tư tưởng là vùng đất trù phú cho việc thực thi dân chủ. Cái mà Á Châu chưa có là các tổ chức dân chủ đại diện. Cái giỏi của phương tây là nó đã lập ra được các tổ chức này, một thành quả đáng ghi nhận đã thúc đẩy mạnh mẽ lịch sử nhân loại.</p>
<p>Được đưa vào các nước Châu Á, nơi có các cội nguồn sâu sắc về tôn trọng dân, các định chế dân chủ phương tây đã thích ứng và vận hành đáng khâm phục như được thấy tại Hàn quốc, Nhật bản, Philippines, Indonesia, Thái lan, Ấn độ, Bangladesh, Nepal và Sri Lanka. Ở Đông Timo, người dân đã đi đến các địa điểm bỏ phiếu để bầu cho nền độc lập bất chấp đe dọa đến tính mạng bởi các nhóm phiến quân thù nghịch. Tại Myanmar, bà Aung San Suu Kyi vẫn đang tiếp tục lãnh đạo cuộc đấu tranh cho dân chủ. Bà có được sự ủng hộ rộng rãi trong dân chúng. Tôi có một niềm tin mãnh liệt là ở đó dân chủ cũng sẽ thắng thế và một chế độ dân cử sẽ được phục hồi.</p>
<p>Thưa quí vị,</p>
<p>Tôi tin tưởng rằng dân chủ là giá trị tuyệt đối hướng tới phẩm giá con người, đó là con đường duy nhất duy trì phát triển kinh tế và công bằng xã hội.</p>
<p>Nếu không có dân chủ thì nền kinh tế thị trường sẽ không lớn mạnh được, cạnh tranh kinh tế và tăng trưởng sẽ không thể đạt được.</p>
<p>Một nền kinh tế quốc dân không dựa trên nền tảng dân chủ chỉ là một lâu đài xây trên cát. Vì thế, với danh nghĩa Tổng thống Hàn quốc, tôi đã tiến hành những phát triển song song dân chủ và kinh tế thị trường được bổ xung bằng một hệ thống phúc lợi hiệu quả, là nhiệm vụ cơ bản của chính phủ của tôi.</p>
<p>Để hoàn thành nhiệm vụ này, trong hai năm rưỡi vừa rồi, chúng tôi đã tiến hành các bước để chủ động đảm bảo các quyền dân chủ của công dân. Chúng tôi cũng đã vững vàng trong việc thực thi các cải cách sâu rộng trong các lĩnh vực tài chính, hệ thống công ty, dịch vụ công cộng và lao động. Hơn thế nữa, các nỗ lực thúc đẩy hệ thống phúc lợi hiệu quả tập trung vào phát triển các nguồn tài nguyên nhân lực cho tất cả công dân, bao gồm các tầng lớp có thu nhập thấp đã đạt được tiến bộ.</p>
<p>Các cải cách ở Hàn quốc sẽ được tiếp tục. Chúng tôi cam kết hoàn tất sớm các chính sách cải cách và đặt cải cách như là một tiến trình diễn ra liên tục trong việc chuyển biến Hàn quốc vào hàng những quốc gia có nền kinh tế hàng đầu trong thế kỷ 21. Chúng tôi mong ước đạt được điều này bằng cách kết hợp sức mạnh của các ngành công nghiệp truyền thống với những cơ hội không giới hạn trong các ngành công nghệ thông tin và sinh học.</p>
<p>Thế kỷ 21 của kiến thức và thông tin hứa hẹn một thời đại cực kỳ thịnh vượng. Nhưng nó cũng thể hiện sự nguy hiểm của chênh lệch phát triển rộng lớn giữa các quốc gia và trong từng nước. Vấn đề này tự nó đã thể hiện là mối đe dọa nghiêm trọng đến nhân quyền và hòa bình. Trong thế kỷ mới, chúng ta phải tiếp tục đấu tranh chống lại các thế lực sử dụng bạo lực và đàn áp dân chủ. Chúng ta cũng phải cố gắng giải quyết những thách thức mới của nhân quyền và hòa bình bằng những bước tiến giảm bớt khoảng trống thông tin để giúp đỡ các quốc gia đang phát triển và những cộng đồng đang bị bỏ ra ngoài lề xã hội để họ bắt kịp thời đại mới.</p>
<p>Thưa Đức Vua và Hoàng gia, thưa các quí bà và các quí ông,</p>
<p>Hãy cho phép tôi dành vài lời lấy từ các ghi chép cá nhân. Năm lần tôi đã phải đối mặt với tử thần vì bàn tay của các tên độc tài. Tôi đã bị cầm tù 6 năm, và trong vòng 40 năm tôi đã phải sống trong chế độ quản chế hoặc phải bôn đào và liên tục bị theo dõi. Tôi không thể chịu đựng được thử thách khó khăn đó nếu không có sự ủng hộ của nhân dân tôi và sự khích lệ của các nhà dân chủ trên toàn thế giới. Sức mạnh của tôi cũng phát xuất từ những niềm tin cá nhân sâu sắc.</p>
<p>Tôi đã sống và tiếp tục sống với đức tin là Chúa luôn bên tôi. Tôi biết được điều này qua trải nghiệm. Vào tháng 8 năm 1973 khi đang tha hương tại Nhật bản tôi đã bị bắt cóc từ một khách sạn tại Tokyo bởi các nhân viên tình báo của chính phủ quân sự Nam Hàn. Tin tức của sự kiện này đã gây sửng sốt thế giới. Lực lượng tình báo đã đưa tôi đến tàu của họ neo đậu ở bờ biển. Họ trói tôi lại, bịt mắt tôi và nhét giẻ vào mồm. Ngay lúc họ sắp sửa quẳng tôi từ trên tàu xuống biển, Chúa Jexu-Kitô đã xuất hiện trước mặt tôi trong ánh sáng. Tôi bám lấy Người và van xin cứu mạng. Đúng lúc đó một chiếc phi cơ bay xuống từ bầu trời và cứu tôi ngay vào giờ phút lâm tử.</p>
<p>Một niềm tin khác của tôi khác là lòng tin vào công lý của lịch sử. Vào năm 1980, tôi bị kết án tử hình bởi chế độ quân sự. Trong vòng 6 tháng ở tù tôi chờ ngày thi hành án. Tôi thường rùng mình sợ hãi về cái chết. Nhưng tôi đã tìm được sự trấn tĩnh khi thấy rằng trong thực tế lịch sử công lý cuối cùng sẽ thắng thế. Tôi lúc đó và tôi hiện nay vẫn là một độc giả nghiền sách sử. Và tôi biết rằng trong mọi thời đại, tại mọi nơi, những ai sống một cuộc đời công chính hiến dâng cho dân tộc và nhân loại, tuy có thể không thành công, tuy có thể gặp phải điều khủng khiếp cuối cuộc đời, nhưng sẽ vẫn là người chiến thắng và được vinh danh bởi lịch sử; Những kẻ chiến thắng bằng sự bất công tuy có thể thắng thế trong thời điểm hiện nay, nhưng lịch sử sẽ luôn coi kẻ đó như một bại nhân đáng hổ thẹn. Không có một trường hợp ngoại lệ nào cả.</p>
<p>Thưa Đức Vua và Hoàng gia, các thành viên Triều đình, các quí bà và các quí ông,</p>
<p>Khi nhận Giải thưởng Nobel Hòa bình, người đoạt giải cam kết một nghĩa vụ vô hạn. Tôi khiêm tốn xin hứa với quí vị rằng, như các bậc anh hùng vĩ đại đã dạy chúng ta, như ngài Alfred Nobel đã trông chờ vào chúng ta, tôi sẽ dành trọn phần còn lại cuộc đời mình cho nhân quyền, hòa bình trên quê hương và cho thế giới, cho sự hòa giải và hợp tác của dân tộc. Tôi nài xin sự khích lệ của quí vị cũng như sự ủng hộ kiên định của tất cả những ai đã dấn thân vào thúc đẩy dân chủ và hòa bình trên toàn thế giới.</p>
<p>Xin cảm ơn.</p>
<p>(ĐCB dịch từ bản tiếng Anh)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1442</wfw:commentRss>
		<slash:comments>118</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thêm một bài viết đáng chú ý của tác giả Thiện Ý</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1431</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1431#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Sep 2009 19:31:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Ngô Quang Hưng</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Chính trị]]></category>
		<category><![CDATA[Tống Văn Công]]></category>
		<category><![CDATA[Thiện Ý]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1431</guid>
		<description><![CDATA[Tác giả với bút danh Thiện Ý, người đã viết bài Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải – Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21 tháng Sáu mấy tháng trước, vừa có thêm một bài viết hùng hồn.
]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tác giả với bút danh Thiện Ý, người đã viết bài <a href="http://www.talawas.org/?p=5973">Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải – Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21 tháng Sáu</a> mấy tháng trước, vừa có thêm <a href="http://www.diendan.org/viet-nam/111oi-moi-111ang-tranh-nguy-co-sup-111o">một bài viết hùng hồn</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1431</wfw:commentRss>
		<slash:comments>8</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đại bàng trong trại giam</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1434</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1434#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Sep 2009 18:15:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dự Trần</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1434</guid>
		<description><![CDATA[Đọc bài này thấy nhức óc quá: &#8220;Những cái chết vì &#8216;đại bàng&#8217; trong trại giam&#8221;

Cho rằng đàn em nói dối, Nghĩa cắt người đứng canh quản giáo rồi cùng những phạm nhân còn lại kéo Tân vào nhà vệ sinh thay phiên nhau đánh vào những chỗ hiểm trên người Tân. Trong suốt 3 [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đọc bài này thấy nhức óc quá: <a href="http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2009/09/3BA13976/">&#8220;Những cái chết vì &#8216;đại bàng&#8217; trong trại giam&#8221;<br />
</a></p>
<p>Cho rằng đàn em nói dối, Nghĩa cắt người đứng canh quản giáo rồi cùng những phạm nhân còn lại kéo Tân vào nhà vệ sinh thay phiên nhau đánh vào những chỗ hiểm trên người Tân. Trong suốt 3 ngày, Tân bị hành hạ liên tục, thậm chí còn bị buộc dây vào chỗ kín và kéo chạy khắp phòng. Sáng 3/12, trong lúc phải “chăn kiến” (không cho kiến bò ra khỏi viên gạch, một hình phạt do Nghĩa tự nghĩ ra) thì Tân gục xuống vì kiệt sức.Được đưa đi cấp cứu nhưng do bị thương quá nặng vào các vùng hiểm nên Tân đã chết&#8230; Nguyễn Minh Nghĩa và đồng bọn đã phải nhận từ 6 năm 3 tháng đến 15 năm tù về “cố ý gây thương tích” trong trường hợp gây hậu quả chết người.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1434</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiến sĩ – anh là ai?</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1422</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1422#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Sep 2009 10:47:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Đàm Quang Minh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Bằng Cấp]]></category>
		<category><![CDATA[Tiến Sĩ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1422</guid>
		<description><![CDATA[Tôi đã từng rất ảo tưởng với bằng tiến sĩ, cho rằng đó là những nhà bác học hiểu sâu biết rộng. Khi ở Việt Nam chứng kiến cảnh một số giám đốc bắt nhân viên làm hộ mình, mua chuộc thầy để có bằng tiến sĩ làm tôi thấy buồn cười. Ra nước ngoài [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tôi đã từng rất ảo tưởng với bằng tiến sĩ, cho rằng đó là những nhà bác học hiểu sâu biết rộng. Khi ở Việt Nam chứng kiến cảnh một số giám đốc bắt nhân viên làm hộ mình, mua chuộc thầy để có bằng tiến sĩ làm tôi thấy buồn cười. Ra nước ngoài ở nơi tưởng như quy củ nhất thế giới mà vẫn thấy giúp đỡ nhau, các thầy vẫn châm chước cho những kiến thức nông cạn và nực cười tôi mới thực sự hiểu và chấp nhận thực tế của tấm bằng tiến sĩ. Vậy mà ở Việt Nam, anh tiến sĩ vẫn được huyễn hoặc bởi một màu vinh quang mà dường như ai cũng muốn khoác vào mình.</strong><br />
<img class="alignleft" style="border: 1px solid black; margin: 5px;" title="TIEN SI" src="http://academic-regalia-depot.com/academic_regalia_images/penn_doctor_robe.jpg" alt="" width="289" height="297" />Tuyên bố hùng hồn của Thành ủy Hà Nội – một cơ quan Đảng với mục tiêu 100% viên chức là Tiến sĩ  đã khiến dư luận được một phen bối rối. Nạn bằng cấp và việc các nhà khoa học chạy sang làm quản lý được tuyên bố một cách thẳng thắn như đi ngược lại dư luận xã hội. Nhưng nếu đem câu này lùi lại cỡ 200 năm thì có khi lại được coi là vị quan anh minh? Tiến sĩ là cái gì mà mọi người bàn tán nhiều như vậy?</p>
<p><strong>Tiến sĩ – Doctor of Philosophy</strong></p>
<p>Hiện nay, trên các danh thiếp hoặc trong giao dịch quốc tế, từ Tiến sĩ hay được đồng nghĩa với từ Doctor of Philosophy và vì vậy nếu xét theo nghĩa này doctor theo nghĩa Latin có nghĩa là thầy. Hiện nay trên thế giới nói chung, mọi người coi Tiến sĩ là một học vị dành cho những người làm trong lĩnh vực nghiên cứu. Và chính vì vậy để đạt được học vị này các ứng viên (candidate) cần phải hoàn thành một nghiên cứu dưới sự hướng dẫn của một người dẫn dắt (supervisor). Công trình nghiên cứu này cần mang một số yêu cầu như về tính mới, tính duy nhất, tính thực tiễn, … và được thực hiện theo phương pháp luận khoa học.</p>
<p>Chính vì thế, giá trị của bằng tiến sĩ giống như giấy phép hành nghề nghiên cứu, là điểm khởi đầu cho những người có mong muốn làm trong lĩnh vực nghiên cứu chuyên nghiệp. Những người này có thể làm trong các trường đại học, các viện nghiên cứu hoặc các công ty có bộ phận nghiên cứu phát triển hoặc có thể làm cho chính phủ hoặc tổ chức ở các bộ phận liên quan đến đánh giá, xây dựng chính sách, …</p>
<p><strong>Tiến sĩ – Khoa cử Việt Nam phong kiến</strong></p>
<p>Khái niệm Tiến sĩ phong kiến Việt Nam cũng là một học vị liên quan mật thiết đến việc phát hiện và tìm kiếm những người giỏi cho bộ máy hành chính của xã hội phong kiến. Do đó, muốn thi kỳ đầu tiên là Thi Hương để có bằng cử nhân, các thí sinh đã cần có lí lịch trong sạch, đạo đức tốt được xã trưởng và quan địa phương xác nhận. Các môn thi bao gồm:<br />
•	Kỳ I: kinh nghĩa, thư nghĩa;<br />
•	Kỳ II: chiếu, chế, biểu;<br />
•	Kỳ III: thơ phú;<br />
•	Kỳ IV: văn sách.<br />
Hơn nữa, mỗi khóa chỉ lấy số người đỗ nhất định tùy theo yêu cầu thực tế của việc tuyển dụng làm quan.<br />
<strong><br />
Những ngộ nhận, vô tình hay hữu ý</strong></p>
<p>Như vậy có thể nói khái niệm tiến sĩ đã rất khác theo thời gian. Tiến sĩ ngày xưa chú trọng đến đạo đức, lý lịch, chủ yếu học tập văn chương – chữ nghĩa phục vụ việc quản lý nhà nước phong kiến. Số lượng tiến sĩ là theo nhu cầu của tầng lớp thống trị. Trong khi đó, tiến sĩ ngày nay là một học vị cơ bản dành cho giới nghiên cứu, chú trọng đến năng lực nghiên cứu chủ yếu phục vụ việc nghiên cứu phát triển. Số lượng không phụ thuộc vào nhu cầu nào mà phụ thuộc vào chất lượng. Ngày xưa, tiến sĩ là khởi đầu của việc làm quan (đương nhiên) và ngày nay, tiến sĩ là chứng chỉ để làm nghiên cứu.</p>
<p>Thế nên nhiều vị vô tình hay cố ý đánh tráo hai khái niệm hoàn toàn khác nhau dù mang một tên gọi chung là tiến sĩ. Đã có dự án định xây dựng bia tiến sĩ hiện đại  nhằm đưa các tiến sĩ hiện đại nằm chung với tiến sĩ xưa dù các vị này chẳng ăn nhập gì với nhau.</p>
<p>Quay trở lại với Thành ủy Hà Nội hay Đảng ủy Thành phố Hà Nội đặt ra mục tiêu 100% nhân sự là tiến sĩ thì quả thật là quá sức tưởng tượng trừ khi cơ quan này quyết định sẽ trở thành một đơn vị nghiên cứu. Ở Việt Nam, nói chung khi đã là tiến sĩ thì cái mác đó sẽ theo họ đến cuối đời nhưng ở các nước khác thì khác hẳn, nếu sau 5-7 năm không có nghiên cứu nào trong lĩnh vực được công bố, anh sẽ gần như mất học vị tiến sĩ vì lúc đó anh đã quá lạc hậu. Có nghĩa là anh rất khó được chấp nhận được tiếp tục nghiên cứu lĩnh vực của mình đã làm, giấy phép hành nghề nghiên cứu của anh sẽ được xem xét cẩn thận.</p>
<p>Chính vì thế mà nhiều vị dù trong khủng hoảng kinh tế và nhận trợ cấp thất nghiệp vẫn cố xin được làm không công cho các trường đại học nhằm duy trì giá trị tấm bằng của mình. Cho nên, nếu không làm nghiên cứu nữa thì việc đặt trước tên mình hai chữ tiến sĩ cũng bằng thừa.</p>
<p>Vì vậy, liệu có nên đặt câu hỏi là các lãnh đạo phát biểu câu nói trên có vấn đề gì về nhận thức không khi tuyên bố hùng hồn như vậy. Âu cũng là được câu chuyện vui cho thiên hạ.<br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;<br />
http://vietnamnet.vn/chinhtri/doinoi/2009/08/865203/<br />
http://vi.wikipedia.org/wiki/Khoa_b%E1%BA%A3ng_Vi%E1%BB%87t_Nam<br />
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=138499&amp;ChannelID=71</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1422</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trung Quốc khai thác dầu khí ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1415</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1415#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Sep 2009 21:14:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dương Danh Huy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>
		<category><![CDATA[Biển Đông]]></category>
		<category><![CDATA[Dầu Khí]]></category>
		<category><![CDATA[Trung Quốc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1415</guid>
		<description><![CDATA[Trung Quốc vừa bắt đầu khai thác bồn khí đốt Ledong (LD) 22-1.
Đây là vị trí của LD 22-1:

LD 22-1 nằm cách đường trung tuyến khoảng 10 hải lý phía Trung Quốc.
Vào năm 2002, Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation) công bố một bản đồ dầu khí trong [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trung Quốc vừa bắt đầu <a href = http://www.google.co.uk/search?hl=en&#038;q=ledong+22&#038;meta=>khai thác bồn khí đốt Ledong (LD) 22-1</a>.</p>
<p>Đây là vị trí của LD 22-1:</p>
<p><img src="http://www.minhbien.org/wp-content/themes/tma/images/latest/BD_01_HS_4_png_small.png" width="400"/></p>
<p>LD 22-1 nằm cách đường trung tuyến khoảng 10 hải lý phía Trung Quốc.</p>
<p>Vào năm 2002, Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation) công bố một bản đồ dầu khí trong đó các lô dầu khí Trung Quốc lấn sang bên Việt Nam của đường trung tuyến. Theo bản đồ đó, hai vùng dầu khí LD29-1 (nằm phía Việt Nam của đường trung tuyến) và LD20-1 (nằm vắt ngang đường trung tuyến) đang bị Trung Quốc triển khai.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1415</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title />
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1361</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1361#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 Sep 2009 18:10:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dự Trần</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1361</guid>
		<description><![CDATA[Mặc Lâm của RFA vừa có một phóng sự rất hay về sự kiện IDS đóng cửa. Bài này có lẽ là bài hay nhất trong các bài báo viết về IDS trong vòng 2 ngày qua. Mọi người có thể nghe phần âm thanh trực tiếp từ đây:

]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/The-IDS-members-feeling-about-their-declare-to-dissolve-MLam-09152009123042.html">Mặc Lâm của RFA</a> vừa có một phóng sự rất hay về sự kiện IDS đóng cửa. Bài này có lẽ là bài hay nhất trong các bài báo viết về IDS trong vòng 2 ngày qua. Mọi người có thể nghe phần âm thanh trực tiếp từ đây:<br />
<object codebase="http://fpdownload.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=8,0,0,0" align="middle" height="52" width="322"><param name="allowScriptAccess" value="sameDomain"><param name="movie" value="http://www.houndbite.com/player.swf"><param name="quality" value="high"><param name="bgcolor" value="#ffffff"><embed src="http://www.houndbite.com/player.swf" flashvars="filename=http://s3.amazonaws.com/houndbite/tranvinhdu-upload-ei013jss2u1t.mp3&#038;autoplay=0&#038;duration=443000" quality="high" bgcolor="#eeeeee" name="player" allowscriptaccess="sameDomain" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" align="middle" height="52" width="322"><param name="FlashVars" value="filename=&#038;autoplay=0&#038;duration=443000"></object></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1361</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		<enclosure url="http://www.houndbite.com/player.swf" length="18299" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.houndbite.com/player.swf" fileSize="18299" type="application/x-shockwave-flash" /></item>
		<item>
		<title>Chủ tịch nước tặng xe máy cho người mù</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1358</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1358#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 Sep 2009 15:42:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dự Trần</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1358</guid>
		<description><![CDATA[Theo tin từ Việt Nam Plus, sáng 14/9, văn phòng Chủ tịch nước đã thay mặt Chủ tịch nước tặng chiếc xe gắn máy Piaggio LX 125 sản xuất tại Việt Nam cho Hội Người mù Việt Nam sử dụng vào mục đích chăm lo, tạo điều kiện cho người mù vươn lên trong cuộc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignleft" style="border: 1px solid black; margin: 5px;" title="nguoi mu" src="http://www.vietnamplus.vn/avatar.aspx?ID=18170&amp;at=0&amp;ts=300&amp;lm=633885402851100000" alt="" width="300" height="225" />Theo tin từ <a href="http://www.vietnamplus.vn/Home/Chu-tich-nuoc-tang-qua-Hoi-Nguoi-mu-Viet-Nam/20099/17212.vnplus">Việt Nam Plus</a>, sáng 14/9, văn phòng Chủ tịch nước đã thay mặt Chủ tịch nước tặng chiếc xe gắn máy Piaggio LX 125 <a href="http://www.vietnamplus.vn/Home/Piaggio-viet-tiep-huyen-thoai-tren-dat-Viet/20096/10147.vnplus">sản xuất tại Việt Nam</a> cho Hội Người mù Việt Nam sử dụng vào mục đích chăm lo, tạo điều kiện cho người mù vươn lên trong cuộc sống.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1358</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trước khi hiệp định biên giới được ký kết</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1350</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1350#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 Sep 2009 11:30:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dương Danh Huy</dc:creator>
				<category><![CDATA[Biển Đông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1350</guid>
		<description><![CDATA[Cho tới nay Việt Nam đã có nhiều hiệp định biên giới với các nước láng giềng:

Hiệp định biên giới với Lào (1977)
Hiệp định biên giới trên bộ với Campuchia (1985)
Hiệp định phân định vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa với Thái Lan (1997)
Hiệp định biên giới trên bộ với trung Quốc [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cho tới nay Việt Nam đã có nhiều hiệp định biên giới với các nước láng giềng:</p>
<ul>
<li>Hiệp định biên giới với Lào (1977)</li>
<li>Hiệp định biên giới trên bộ với Campuchia (1985)</li>
<li>Hiệp định phân định vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa với Thái Lan (1997)</li>
<li>Hiệp định biên giới trên bộ với trung Quốc (1999)</li>
<li>Hiệp định phân định lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa trong Vịnh Bắc Bộ với Trung Quốc (2000)</li>
<li>Hiệp định phân định thềm lục địa với Indonesia (2003)</li>
</ul>
<p>Đặc biệt, từ khi các  hiệp định biên với Trung Quốc được ký kết cho tới nay, có những ý kiến khác nhau một cách sâu đậm về tính công bằng của chúng. Cho tới năm 2009, Đại sứ Việt Nam ở Mỹ, ông Lê Công Phụng, còn phải trả lời Radio Free Asia về Việt Nam có bị thiệt hại hay không. Cho tới cuối năm 2009 hay đầu năm 2010, Bộ Ngoại giao Việt Nam còn phải trả lời báo chí Việt Nam về những lời cáo buộc như “mất đất”.</p>
<p>Rõ ràng, các yếu tố cho sự công bằng trong hiệp định biên giới là điều rất quan trọng cho dân tộc Việt Nam.</p>
<p>Thế nhưng, đối với tất cả các hiệp định trên, dân tộc Việt Nam nói chung và trí thức Việt Nam nói riêng, trong nước và ở nước ngoài, đã không có phân tích, bàn luận về các yếu tố cho sự công bằng trước khi hiệp định được ký kết. Tôi cũng không biết Quốc hội Việt Nam đã có những phân tích, bàn luận độc lập nào trước khi những hiệp định đó được ký kết.</p>
<p>Ở đây tôi không nói về những hiệp định trên có công bằng hay không, nhưng rõ ràng là nếu những yếu tố cho sự công bằng là đáng quan tâm thì điều quan trọng là dân tộc, trí thức và Quốc hội phải phân tích và bàn luận về chúng trước khi hiệp định được ký kết.</p>
<p>Hiện nay Việt Nam và Trung Quốc đang trong quá trình đàm phán về phân định và hợp tác trong khu vực ngoài của Vịnh Bắc Bộ. Cuộc đàm phán này vừa rất quan trọng cho Việt Nam, vừa có rất nhiều thử thách cho Việt Nam.</p>
<p>Anh Lê Minh Phiếu và tôi viết <a href="http://www.minhbien.org/?p=1244">một bài</a> để đặt vấn đề về các yếu tố cho sự công bằng trước dân tộc và trí thức Việt Nam trước khi hiệp định hay các thoả thuận được ký kết.</p>
<p>Tuy chúng tôi cũng đã đưa ra ý kiến của chúng tôi, nhưng mục đích chính của chúng tôi là cung cấp thông tin để góp phần cho việc dân tộc và trí thức Việt Nam tự suy nghĩ và tự đi đến ý kiến của mình.</p>
<p>Bài này đã được <a href="http://tuanvietnam.net/vn/thongtindachieu/7992/index.aspx">VNN đăng</a>.</p>
<p>Viết bài thì bất cứ ai muốn cũng có thể viết được, nhưng điều đặc biệt là VNN đăng bài này. Có lẽ là VNN là “tờ” báo đầu tiên ở Việt Nam đăng bài phân tích các yếu tố cho sự công bằng cho một hiệp định biên giới trước khi hiệp định được ký kết.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1350</wfw:commentRss>
		<slash:comments>18</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Viện Nghiên cứu Phát triển tuyên bố đóng cửa để phản đối việc nghiêm cấm phản biện công khai</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1338</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1338#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Sep 2009 15:12:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dự Trần</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chưa phân loại]]></category>
		<category><![CDATA[IDS]]></category>
		<category><![CDATA[Quyết Định 97]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1338</guid>
		<description><![CDATA[Viện nghiên cứu phát triển (IDS) vừa ra tuyên bố về việc đóng cửa để phản đối Quyết định 97/2009 QĐ-TTG của Thủ tướng CP về việc nghiêm cấm các tổ chức công nghệ phản biện công khai. Tuyên bố này có thể được tìm thấy trên trang chủ của IDS. Đây có thể coi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Viện nghiên cứu phát triển (IDS) vừa ra tuyên bố về việc đóng cửa để phản đối Quyết định 97/2009 QĐ-TTG của Thủ tướng CP về việc nghiêm cấm các tổ chức công nghệ phản biện công khai. Tuyên bố này có thể được tìm thấy trên <a href="http://www.vnids.com/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=201">trang chủ của IDS</a>. Đây có thể coi là một sự kiện trấn động trong giới khoa học của Việt Nam và là một hoạt động bất tuân dân sự điển hình của các nhà khoa học thuộc viện IDS. Chúng tôi xin giới thiệu toàn văn tuyên bố này để bạn đọc tiện theo giõi.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>Ngày 24-7-2009 Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết định số 97/2009/QĐ-TTg ban hành danh mục các lĩnh vực cá nhân được thành lập tổ chức khoa học và công nghệ (sau đây gọi là Quyết định 97), có hiệu lực từ ngày 15-09-2009.</p>
<p><strong>Viện Nghiên cứu phát triển IDS nhận thấy Quyết định 97 có những sai phạm nghiêm trọng sau đây:</strong></p>
<p><strong>Một là: Điều 2 của Quyết định 97 không phù hợp với thực tế khách quan của cuộc sống.</strong></p>
<p>Khoản 2, điều 2 trong quyết định này ghi: cá nhân thành lập tổ chức khoa học công nghệ “chỉ hoạt động trong lĩnh vưc thuộc Danh mục ban hành kèm theo Quyết định này. Nếu có ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước cần gửi ý kiến đó cho cơ quan Đảng, Nhà nước có thẩm quyền, không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học và công nghệ.”</p>
<p>Như vậy khoản 2 của điều 2 bao gồm 2 điểm chính là</p>
<p>1. các lĩnh vực được phép nghiên cứu quy định trong danh mục kèm theo Quyết định, và<br />
2. không được công bố công khai ý kiến phản biện với danh nghĩa của một tổ chức khoa học và công nghệ.</p>
<p>Về vấn đề danh mục các lĩnh vực được phép tổ chức nghiên cứu:</p>
<p>Cuộc sống vô cùng phong phú, có nhiều vấn đề chưa biết đến, luôn luôn vận động, biến đổi và phát triển, luôn luôn đặt ra những đòi hỏi mới, cần có các quyết sách mới và các giải pháp thích hợp. Vì vậy không thể bó khuôn mọi vấn đề được phép nghiên cứu trong cuộc sống vào một danh mục dù danh mục ấy có rộng đến đâu. Quy định như vậy sẽ bó tay các nhà khoa học, những người nghiên cứu độc lập, hạn chế sự đóng góp của họ vào việc xây dựng chính sách đổi mới và phát triển đất nước.</p>
<p><img class="alignleft" style="border: 2px solid black; margin: 5px;" title="Nguyễn Quang A" src="http://www.sgtt.com.vn/HTMG/2009/0215/46946/02.jpg" alt="" width="198" height="237" />Nghiên cứu khoa học là hoạt động sáng tạo nhằm khám phá các quy luật vận động trong tự nhiên và xã hội; từ đó tạo ra công nghệ mới, hoạch định chính sách phát triển và nâng cao dân trí để thúc đẩy xã hội tiến lên. Trong cuộc sống còn có những lĩnh vực, những vấn đề đã trở nên lỗi thời hoặc đã bị vượt qua. Thực tế này cũng là một đối tượng quan trọng của công việc nghiên cứu, nhất là trong tình hình một quốc gia phải ra sức phấn đấu khắc phục tình trạng nghèo nàn và lạc hậu. Trong một xã hội tiến bộ, công việc nghiên cứu với tính cách như vậy không thể đóng khung trong một danh mục gồm các lĩnh vực được quy định như đã nêu trong Quyết định 97.</p>
<p>Trong khi đó, công văn ngày 8-9-2009 của Bộ trưởng Bộ Tư pháp (thừa ủy quyền của Thủ tướng trả lời thư ngày 6-8-2009 của Viện IDS gửi Thủ tướng) cho rằng cách quy định một danh mục các lĩnh vực cho phép cá nhân được thành lập tổ chức nghiên cứu là thông lệ ở nhiều nước trên thế giới, có nước quy định một danh mục cho phép, có nước quy định một danh mục cấm, hoặc cả hai. Chúng tôi đã tìm hiểu kỹ thì chưa thấy nước nào có quy định danh mục các lĩnh vực được phép nghiên cứu khoa học. Vì vậy cách trả lời trong công văn của Bộ Tư pháp là không trung thực, thiếu trách nhiệm. Cho đến nay, trên thế giới, việc phân loại các lĩnh vực khoa học là để thống kê, so sánh, không thể lấy đó làm căn cứ để quy định các lĩnh vực được phép nghiên cứu. Cách làm như Quyết định 97 sẽ bị dư luận chê cười, làm hại uy tín của lãnh đạo và của đất nước.</p>
<p>Ý kiến trong công văn của Bộ Tư pháp cho rằng Quyết định vẫn để mở, sẽ tiếp tục nghiên cứu bổ sung dần các lĩnh vực cho phép, là môt cách biện bạch gượng gạo, bởi vì “cho phép” thì không bao giờ đủ. Không ai có thể “cho phép” đời sống sẽ được phát triển đến đâu. Thực chất với Quyết định này, “cho phép” tức là cấm, và vùng cấm rộng gấp ngàn lần vùng được phép.</p>
<p>Về vấn đề phản biện:</p>
<p>Quá trình đi lên của đất nước chưa có con đường vạch sẵn, cuộc sống có vô vàn vấn đề thuộc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước cần được phản biện để có thể xử lý đúng đắn. Tuy nhiên, thực tế cho thấy có rất nhiều ý kiến phản biện về đường lối chính sách bị cất hầu như không có thời hạn trong các “ngăn kéo” của các cơ quan chức năng hoặc của những người có thẩm quyền có liên quan. Có quá nhiều phản biện dưới mọi dạng như kiến nghị, đề nghị, thư, tài liệu nghiên cứu… không bao giờ được hồi âm.</p>
<p><img class="alignleft" style="border: 1px solid black; margin: 5px;" title="Hoàng Tụy" src="http://vietsciences2.free.fr/vongtaylon/profs/images/hoangtuy.jpg" alt="" width="160" height="195" />Ví dụ nổi bật nhất là cải cách giáo dục – một vấn đề sống còn của sự phát triển đất nước, một yêu cầu bức xúc của xã hội đang được dư luận và giới nghiên cứu trong và ngoài nước rất quan tâm, phản biện công khai sôi nổi từ nhiều năm nay nhằm thực hiện những nghị quyết của Đại hội Đảng và các Hội nghị Trung ương Đảng về cải cách giáo dục. Tuy vậy, sự phản biện này chưa được đánh giá và tiếp thu nghiêm túc.</p>
<p>Một ví dụ khác gần đây là vấn đề bô-xít, được coi là một chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước. Sự phản biện công khai, quyết liệt vừa qua của rất nhiều nhà khoa học và các hiệp hội thuộc các lĩnh vực khác nhau đã góp phanà thúc đẩy việc ban hành quyết định ngày 24-04-2009 của Bộ Chính trị lưu ý những vấn đề phải quan tâm trong khai thác bô-xít ở Tây Nguyên. Tuy vậy, còn biết bao nhiêu phản biện quan trọng khác trong vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên vẫn còn bị bỏ ngỏ.</p>
<p>Trong tình hình nêu trên, cấm các tổ chức khoa học công nghệ do các cá nhân thành lập phản biện công khai như nêu trong Quyết định 97 thực chất là cấm phản biện xã hội, hệ quả sẽ khôn lường.</p>
<p>Khoản 2 trong điều 2 của Quyết định 97 không viết thành văn nhưng hàm ý để ngỏ khả năng: cá nhân được phép phản biện công khai với tư cách riêng của mình. Như vậy, sẽ không thể giải thích:</p>
<p>(a) Tại sao cá nhân thì được phản biện công khai, còn tổ chức, tức trí tuệ tập thể và liên ngành được tập họp để có thể có chất lượng cao hơn, thì lại không? Quy định chỉ cho phép cá nhân phản biện công khai tạo thuận tiện cho việc vô hiệu hóa hay hình sự hóa việc phản biện của cá nhân? Phải chăng quy định như vậy ngay từ đầu đã mang tính chất không khuyến khích phản biện, mà có hàm ý làm nản lòng thậm chí hăm dọa sự phản biện của cá nhân.</p>
<p>(b) Tại sao trong nhà nước pháp quyền theo định hướng xã hội chủ nghĩa, một văn bản pháp quy có tầm quan trọng như vậy lại có thể được thiết kế như một cái bẫy và để ngỏ khả năng cho việc vận dụng cái bẫy đó?</p>
<p><strong>Hai là: Việc cấm phản biện công khai là phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ.</strong></p>
<p>* Cấm như vậy là phản khoa học, bởi lẽ: Bất kể một phản biện nào nếu không chịu sự “sát hạch” công khai, minh bạch trong công luận, sẽ khó xác định phản biện ấy là đúng hay sai, độ tin cậy của nó, sự đóng góp hay tác hại nó có thể gây ra, khó lường được các khả năng sử dụng hoặc lợi dụng việc phản biện này.</p>
<p><img class="alignleft" style="border: 1px solid black; margin: 5px;" title="Lê Đăng Doanh" src="http://www.doi-thoai.com/pictures/LeDangDoanh75.jpg" alt="" width="200" height="264" />* Cấm như vậy là phản tiến bộ, bởi lẽ: Người dân sẽ không biết đến các phản biện đã được đề xuất hay các vấn đề đang cần phải phản biện, càng không thể biết chất lượng và tác dụng của những phản biện ấy, không biết nó sẽ được cơ quan có thẩm quyền đánh giá, tiếp thu hay xử lý như thế nào. Phản biện và tiếp thu phản biện không công khai sẽ không thể tranh thủ được sự đóng góp xây dựng từ trí tuệ trong và ngoài nước, hạn chế khả năng sáng tạo tìm ra con đường tối ưu cho sự phát triển đất nước và vứt bỏ lợi thế của nước đi sau. Trên hết cả, cấm như vậy là cản trở việc nâng cao trí tuệ và bản lĩnh của người dân, cản trở vai trò làm chủ đất nước của nhân dân. Cấm như vậy chẳng khác nào biểu hiện chính sách ngu dân.</p>
<p>* Cấm như vậy là phản dân chủ, bởi lẽ: Nhân dân – người chủ của đất nước &#8211; sẽ thiếu những thông tin để tự mình tìm hiểu, đánh giá mọi vấn đề có liên quan của đất nước mà họ không thể không quan tâm. Cấm như vậy là tước bỏ hay làm giảm sút khả năng của nhân dân giám sát, kiểm tra, đánh giá hay đóng góp xây dựng, hình thành và nói lên các ý kiến của họ, tán thành hay bác bỏ một chủ trương nào đó; trên thực tế là cấm hay ngăn cản quyền của nhân dân tham gia vào công việc của đất nước. Cấm như vậy là ngược với tiêu chí Nhà nước của dân, do dân và vì dân.</p>
<p><strong>Ba là: Quyết định 97 có nhiều điểm trái với đường lối của Đảng và vi phạm pháp luật của Nhà nước.</strong></p>
<p>* Trước hết, đối với Hiến pháp, điều 2 trong Quyết định 97 vi phạm Điều 53 quy định công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương; Điều 60 quy định công dân có quyền nghiên cứu khoa học, kỹ thuật, phát minh, sáng chế, sáng tác; Điều 69 quy định công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.</p>
<p>* Đối với Luật Khoa học và công nghệ, điều 2 Quyết định 97 không phù hợp với tinh thần của Luật này coi khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu, khuyến khích sự tham gia nghiên cứu của các tổ chức và cá nhân, Nhà nước đảm bảo và hỗ trợ sự thực hiện những kết quả nghiên cứu, khuyến khích các hội khoa học và công nghệ có trách nhiệm tổ chức, động viên các thành viên tham gia tư vấn, phản biện, giám định xã hội và tiến hành các hoạt động khoa học và công nghệ… v.v.</p>
<p>* Đặc biệt quan trọng là Quyết định 97 có nhiều điểm trái với tinh thần và nội dung Nghị quyết số 27 &#8211; NQ/T.Ư &#8220;Về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước&#8221; mới được ban hành tháng 10-2008. Nghị quyết này nhấn mạnh thực hành dân chủ, tôn trọng và phát huy tự do tư tưởng trong hoạt động nghiên cứu, sáng tạo của trí thức vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.</p>
<p><img class="alignleft" style="margin: 5px;" title="Chu Hảo" src="http://files.chungta.com/Image.ashx/image=pjpeg/b348c9325e7c49a182e9b0f938f0d748-Chu-Hao-01.jpg/Chu-Hao-01.jpg" alt="" width="236" height="310" />* Việc ban hành Quyết định 97 còn vi phạm khoản 2 và khoản 4 Điều 67 trong Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật, cụ thể là đã bỏ qua trình tự bắt buộc phải công bố dự thảo quyết định trước ít nhất 60 ngày trước khi kí để bảo đảm sự tham gia ý kiến của dân. Trong công văn trả lời Viện IDS, Bộ trưởng Bộ Tư pháp lập luận rằng: quyết định 97 được xây dựng và ban hành đúng luật vì toàn bộ các bước soạn thảo, lấy ý kiến, thẩm định dự thảo quyết định đã được hoàn tất trong năm 2008 khi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật (sửa đổi năm 2008) phải đến 1-1-2009 mới có hiệu lực. Sự biện bạch này không thể chấp nhận được. Quá trình soạn thảo, thẩm định bắt đầu từ bao giờ, kéo dài bao lâu, là việc nội bộ của các cơ quan hữu trách. Nhân dân, là những người chịu tác động của Quyết định, chỉ có thể biết ngày ban hành chính thức của Quyết định 97 là ngày 24-7-2009, hơn 7 tháng sau khi Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật có hiệu lực. Như vậy rõ ràng là việc ban hành Quyết định 97 vi phạm luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật. Vì sao một quyết định quan trọng liên quan đến một lĩnh vực lớn được coi là quốc sách hàng đầu, lại được thực hiện môt cách vội vã và tùy tiện như vậy.</p>
<p>Có thể kết luận, Quyết định 97 nếu được thực hiện sẽ làm nặng nề thêm thực trạng thiếu công khai minh bạch rất nguy hại cho việc xây dựng và thực thi pháp luật, làm trầm trọng thêm tình trạng tụt hậu hiện nay của đất nước.</p>
<p>** *</p>
<p>Trong gần 2 năm hoạt động, Viện Nghiên cứu phát triển IDS đã làm được một số việc có ích cho đất nước, đóng góp ý kiến xây dựng đối với một số vấn đề hay chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước, được dư luận xã hội, đặc biệt là giới nghiên cứu trong và ngoài nước quan tâm. Mọi hoạt động của Viện IDS từ ngày thành lập cho đến nay đều tiến hành đúng pháp luật, công khai, minh bạch.</p>
<p>Tuy nhiên trong thời gian qua, tồn tại dai dẳng một số nhận xét sai lệch của cơ quan an ninh về Viện IDS, thậm chí cho rằng Viện nhận tiền của nước ngoài và có hoạt động chống đối Nhà nước…Ngày 16-01-2009 Viện IDS đã có thư gửi các vị lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước nêu rõ quan điểm của Viện về những nhận định sai trái này, song tiếc rằng cho đến nay bức thư này của Viện chưa nhận được bất kể một hồi âm nào.</p>
<p><img class="alignleft" style="border: 1px solid black; margin: 5px;" title="Phan Đình Diệu" src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=305011" alt="" width="205" height="271" />Ngay sau khi có Quyết định 97, Hội đồng Viện IDS đã thảo luận, phân tích những chỗ sai cả về thủ tục và nội dung của quyết định này. Với ý thức tôn trọng Chính phủ và Thủ tướng, và để biểu thị thiện chí của mình, Hội đồng Viện chúng tôi nhất trí chưa bày tỏ ‎ý kiến công khai mà trước hết gửi thư ngày 6-8-2009 nêu rõ với Thủ tướng những chỗ sai của Quyết định 97 và kiến nghị cách giải quyết nhằm tránh các hệ quả bất lợi về nhiều mặt.</p>
<p>Sau khi gửi thư, đại diện của Hội đồng Viện được mấy vị lãnh đạo mời gặp, riêng Thủ tướng mời gặp hai lần; nhân dịp đó chúng tôi trình bày rõ thêm và trao đổi ý kiến thẳng thắn về những nhận xét và kiến nghị đã nêu trong thư.</p>
<p>Viện IDS đã kiên tâm chờ đợi. Ngày 11-9-2009, Chủ tịch Hội đồng Viện IDS được Bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ thừa ủy quyền của Thủ tướng mời đến VPCP và trao cho hai văn bản. Một là công văn số 3182/BTP-PLDSKT ngày 8-9-2009 của Bộ trưởng Bộ Tư pháp thừa ủy quyền của Thủ tướng trả lời Hội đồng Viện Nghiên cứu phát triển IDS về những điều nêu trong thư của Viện gửi Thủ tướng ngày 6-8-2009. Hai là công văn số 1618/TTg-PL ngày 10-9-2009 của Bộ trưởng Chủ nhiệm VPCP thừa ủy quyền của Thủ tướng yêu cầu Bộ Khoa học và công nghệ ra văn bản hướng dẫn thi hành Quyết định 97 và thu thập ‎ kiến để kiến nghị bổ sung danh mục ban hành theo quyết định này.</p>
<p><strong>Hai công văn này cho thấy tất cả các kiến nghị của Viện IDS về Quyết định 97 đều không được chấp nhận.</strong></p>
<p><strong>Toàn viện IDS và từng thành viên đã hết sức đề cao tinh thần trách nhiệm công dân, ý thức kỷ luật và thiện chí, nhưng những cố gắng đó đã không được đáp ứng.</strong></p>
<p><strong>Trước tình hình như vậy, với một quyết định hạn chế đến mức vô lý quyền nghiên cứu của một tổ chức khoa học, Viện nghiên cứu phát triển IDS không thể tiếp tục hoạt động theo sứ mệnh đã xác định trong mục tiêu ghi vào Điều lệ của mình. Chấp nhận hoạt động theo Quyết định 97, viện IDS và các thành viên sẽ không thể làm đúng tinh thần của Nghị quyết Trung ương Đảng về trí thức mới ban hành, đồng thời không thể làm tròn trách nhiệm công dân và nghĩa vụ người trí thức của mình.</strong></p>
<p><strong>Ngày 14-09-2009, Hội đồng Viện IDS đã họp phiên toàn thể, quyết định tự giải thể để biểu thị thái độ dứt khoát của Viện đối với Quyết định 97. Quan điểm của Viện chúng tôi được trình bày trong tuyên bố này và được công bố kèm theo các tài liệu liên quan[1]. Chúng tôi cũng giữ quyền sử dụng tiếp các công cụ pháp lý để bảo vệ sự trong sáng của luật pháp.</strong></p>
<p>Làm tại Hà Nội ngày 14-09-2009</p>
<p>Các thành viên Hội đồng IDS đã ký</p>
<p>Stt	Tên thành viên<br />
1	Hoàng Tuỵ, Chủ tịch Hội đồng Viện IDS<br />
2	Nguyễn Quang A, Viện trưởng<br />
3	Phạm Chi Lan, Viện phó<br />
4	Lê Đăng Doanh<br />
5	Chu Hảo<br />
6 	Phạm Duy Hiển<br />
7	Vũ Quốc Huy<br />
8	Tương Lai<br />
9	Phan Huy Lê<br />
10	Nguyên Ngọc<br />
11	Trần Đức Nguyên<br />
12	Trần Việt Phương<br />
13	Nguyễn Trung<br />
14	Phan Đình Diệu<br />
15	Vũ Kim Hạnh<br />
16	Huỳnh Sơn Phước</p>
<p>[1]Các tài liệu gửi kèm:<br />
1. Thư ngày 6-8-2009 của Viện IDS gửi Thủ tướng và các vị lãnh đạo<br />
2. Công văn trả lời IDS số 3182/BTP-PLDSKT của Bộ trưởng Bộ Tư pháp<br />
3. Văn thư ngày 16-1-2009 của IDS gửi các vị lãnh đạo và Thứ trưởng Bộ Công An</p>
<p>Nguồn: Website của Viện Nghiên cứu Phát triển:  <a href="http://www.vnids.com/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=201">http://www.vnids.com/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=201</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1338</wfw:commentRss>
		<slash:comments>83</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>The economist</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1330</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1330#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Sep 2009 23:42:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Dự Trần</dc:creator>
				<category><![CDATA[Asides]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1330</guid>
		<description><![CDATA[[The Economist] Ở một đất nước mà tinh thần yêu nước hết sức nồng nàn như Việt Nam, chắc hẳn bạn phải nghĩ nhà nước sẽ hoan nghênh cử chỉ in ấn áo phông có khẩu hiệu yêu nước của công dân. Thế nhưng, những áo phông đó lại mang mang các khẩu hiệu chống [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>[The Economist] Ở một đất nước mà tinh thần yêu nước hết sức nồng nàn như Việt Nam, chắc hẳn bạn phải nghĩ nhà nước sẽ hoan nghênh cử chỉ in ấn áo phông có khẩu hiệu yêu nước của công dân. Thế nhưng, những áo phông đó lại mang mang các khẩu hiệu chống Trung Quốc, đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. Tệ hơn, những người bán áo phông này lại khá nổi tiếng và đôi khi lại là những bloggers thích phản biện. <a href="http://www.economist.com/world/asia/displaystory.cfm?story_id=14419371">Xem toàn bài tại đây</a>.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1330</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Từ Phan Liêu, Đặng Dung đến Nguyễn Trãi</title>
		<link>http://www.minhbien.org/?p=1284</link>
		<comments>http://www.minhbien.org/?p=1284#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 05 Sep 2009 03:40:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Khoa</dc:creator>
				<category><![CDATA[Guest Post]]></category>
		<category><![CDATA[Lịch sử]]></category>
		<category><![CDATA[Suy ngẫm]]></category>
		<category><![CDATA[Vượt định kiến]]></category>
		<category><![CDATA[Nguyễn Trãi]]></category>
		<category><![CDATA[Phan Liêu]]></category>
		<category><![CDATA[Sử Việt]]></category>
		<category><![CDATA[Đặng Dung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.minhbien.org/?p=1284</guid>
		<description><![CDATA[ 
MB: Phan Liêu, Đặng Dung và Nguyễn Trãi là ba thanh niên sinh ra lớn lên thời Trần mạt. Ba người đều là dòng dõi của những đại quan làm việc vói triều đình nhà Trần. Khi nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần, thân sinh cả ba đều hợp tác với chế độ mới. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="justify"><strong> </strong></p>
<p><strong>MB</strong><em><strong>: Phan Liêu, Đặng Dung và Nguyễn Trãi là ba thanh niên sinh ra lớn lên thời Trần mạt. Ba người đều là dòng dõi của những đại quan làm việc vói triều đình nhà Trần. Khi nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần, thân sinh cả ba đều hợp tác với chế độ mới. Họ là những gương mặt tiêu biểu cho thế hệ thanh niên của đầu thế kỷ 15 phải chứng kiến sự phá sản của triều đại nhà Trần với những di sản lịch sử to lớn. Nguyễn Trãi, Đặng Dung và Phan Liêu, giống như tuổi trẻ chúng ta ngày hôm nay, đều có tâm sự riêng trước hoàn cảnh bế tắc của dân tộc. Cả ba đều sinh ra và lớn lên cùng thời kỳ. Nguyễn Trãi và Đặng Dung đi tìm con đường cứu nước. Nguyễn Trãi đã thành công và Đặng Dung đã phải tuẩn tiết. Riêng Phan Liêu đã đầu hàng giặc để làm quan.</strong></em></p>
<p align="justify">
<p align="justify"><strong>(Guest Post) Tác giả:</strong> Luật sư Nguyễn Xuân Phước, Dallas</p>
<p align="justify"><em> Tâm sự của một thế hệ trước những biến động của đất nước ở đầu thế kỷ thứ XV</em></p>
<p align="justify">
<p align="justify">Vào cuối thế kỷ thứ 14 nước Đại Việt bắt đầu một giai đoạn suy vong.</p>
<p align="justify">Đầu thế kỷ thứ 13, chỉ 200 năm trưóc đó, đoàn quân bách chiến bách thắng của Thành Cát Tư hãn và Hốt Tất Liệt đã phải bị khuất phục trưóc những chiến công hiển hách của Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải. Nhưng đến cuối thế kỷ thứ 14 nước Đại Việt bắt đầu một giai đoạn suy vong, nhà Trần đã mất đi năng lực quốc phòng để gìn giữ biên giới Các vị vua cuối cùng nhà Trần nhu nhược, yếu hèn. Từ những chiến công hiển hách đại thắng quân Nguyên của Trần Hưng Đạo, Trần Quang Khải ở đầu thế kỷ thứ 13, đến giai đoạn nầy, nhà Trần đã mất đi năng lực quốc phòng để gìn giữ biên giới. Nước Chiêm Thành nhỏ bé ở phương nam, dưới sự lãnh đạo của Chế Bồng Nga, đã hơn 10 lần đem quân vượt biên giới phía nam xâm phạm lãnh thổ và ba lần đem quân tàn phá kinh đô Thăng Long.</p>
<p align="justify">Trong bối cảnh đó, Hồ Quí Ly xuất hiện như một cái phao cứu vãn nhà Trần. Ông đã giúp triều đình cũng cố lại triều chính và quân đội. Thủy quân Đại Việt đã giết được Chế Bồng Nga, chấm dứt được hoạ xâm lược của Chiêm Thành. Nhưng cái phao cứu sinh Hồ Quí Ly đã trở thành sợi dây thòng lọng lịch sử cho nhà Trần. Với khôn ngoan và mưu lược cùng với quyền lực trong tay, ông đã chấm dứt nhà Trần và mở ra triều đại nhà Hồ.</p>
<p align="justify">Hồ Quý Ly là một con người đầy tham vọng, và là một nhà chính trị tài giỏi quyền biến. Nhưng Hồ Quý Ly phải đương đầu với tham vọng to lớn hơn ở phương bắc. Đó là tham vọng của Minh Thành Tổ, một hoàng đế thông minh đảm lược vừa mới cưóp ngôi người cháu ở Kim Lăng, Trung Hoa.</p>
<p align="justify">Đầu thế kỷ 15 là thời gian Trung Hoa đã được bình định và bước vào giai đoạn phục hưng. Năm 1398, Minh Thái Tổ băng hà. Ông truyền ngôi lại cho cháu đích tôn, tức là Huệ Đế. Năm 1402, Huệ đế bị chú là Yên Vương Lệ (Chu Di) cứớp ngôi. Yên vương Lệ lên ngôi tức là Minh thành Tổ.</p>
<p align="justify">Dưới thời Minh Thành Tổ, ông đã cho tổ chức hạm đội viễn dương với 48 chiếc tàu và 28.000 thủy binh dưói quyền chỉ huy của đô đốc Trịnh Hoà viễn du khắp nơi trên thế giới. Sử cho biết hạm đội Trịnh Hoà (Zheng He) thực hiện 7 chuyến viễn du, đã chinh phục các nuóc Nam Á, qua tận Phi châu, đem về cho Minh Thành Tổ rất nhiều vật lạ quí hiếm và sự thần phục của các vương quốc xa xôi.</p>
<p align="justify">Sự kiện nầy nói lên một điều là đối lực của dân quân Đại Việt bấy giờ là Minh Thành Tổ, một triều đại cực thịnh của Trung Hoa.</p>
<p align="justify">Minh Thành Tổ muốn mở rộng biên giới về phương nam. Nhân cơ hội một số quan lại nhà Trần chạy qua Kim Lăng dâng sớ tố cáo nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần, nhà Minh đã phất ngọn cờ Diệt Hồ Phù Trần, để đem quân sang Đại Việt.</p>
<p align="justify">Năm 1406 Minh Thành Tổ phong Chu Năng làm Chinh Di Đại Tướng Quân, Trương Phụ làm Chinh Di Hữu Phó Tướng Quân cùng Mộc Thạnh làm Chinh Di Tả Phó tướng quân thống lĩnh 80 vạn quân chia làm hai cánh tràn xuống nước ta. (ĐVSKTT 307)</p>
<p align="justify">Thực chất của chiến dịch chinh nam với 800 ngàn quân dưới nhãn hiệu Diệt Hồ Phù Trần của nhà Minh là cuôc chiến tranh xâm lược đi liền với một cuộc di dân vĩ đại. Minh Thành Tổ muốn giải quyết vấn đề biên giới phương nam một lần đủ cả. Cái tàn dư của nòi giống Bách Việt ngoan cố luôn luôn là cái gai và thách đố văn hoá với nòi Hán. Ông muốn bình định Đại Việt để Đại Việt trở thành quận huyện của Trung Hoa như Ngô Việt, Mân Việt trước đây. Do đó, cuộc chinh nam lần nầy không phải chỉ là một cuộc viễn chinh quân sự thuần túy. Minh Thành Tổ đã phát động chiến tranh xâm lược tổng hợp quân sự, văn hoá và huyết thống. Đoàn quân 800,000 người đó có tác dụng pha loãng giòng máu của dân Việt ở phương nam, và làm thay đổi nếp sống và văn hoá Việt để đồng hoá vào Trung Hoa.</p>
<p align="justify">Đồng thời, mặt trận tâm lý với khẩu hiệu Diệt Hồ Phù Trần của Minh Thành Tổ đã đánh vào nhược điểm về giá trị chính thống của chính quyền Hồ Quí Ly. Đòn tâm lý nầy gây giao động mạnh mẽ trong quần chúng và chi phối mạnh mẽ ý chí chống xâm lăng của quân dân Đại Việt. Mất tính chính thống, Hồ Quí Ly mất năng lực đạo đức để lãnh đạo công cuộc kháng chiến. Hồ Quí Ly đã thất bại trên mặt trận chiến tranh chính trị trước khi mặt trận quân sự bị sụp đổ.</p>
<p align="justify">Sự thất bại của nhà Hồ trong việc lãnh đạo công cuộc chiến đấu chống quân Minh đã đưa Đại Việt vào vòng nô lệ bắc triều lần thứ hai.</p>
<p>Phan Liêu, Đặng Dung và Nguyễn Trãi là ba thanh niên sinh ra lớn lên thời Trần mạt. Ba người đều là dòng dõi của những đại quan làm việc vói triều đình nhà Trần. Khi nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần, thân sinh cả ba đều hợp tác với chế độ mới. Họ là những gương mặt tiêu biểu cho thế hệ thanh niên của đầu thế kỷ 15 phải chứng kiến sự phá sản của triều đại nhà Trần với những di sản lịch sử to lớn.</p>
<p>Nguyễn Trãi, Đặng Dung và Phan Liêu, giống như tuổi trẻ chúng ta ngày hôm nay, đều có tâm sự riêng trước hoàn cảnh bế tắc của dân tộc. Cả ba đều sinh ra và lớn lên cùng thời kỳ. Nguyễn Trãi và Đặng Dung đi tìm con đường cứu nước. Nguyễn Trãi đã thành công và Đặng Dung đã phải tuẩn tiết. Riêng Phan Liêu đã đầu hàng giặc để làm quan.</p>
<blockquote><p>Phan Liêu, Đặng Dung và Nguyễn Trãi là ba thanh niên sinh ra lớn lên thời Trần mạt. Ba người đều là dòng dõi của những đại quan làm việc vói triều đình nhà Trần. Khi nhà Hồ cướp ngôi nhà Trần, thân sinh cả ba đều hợp tác với chế độ mới. Họ là những gương mặt tiêu biểu cho thế hệ thanh niên của đầu thế kỷ 15 phải chứng kiến sự phá sản của triều đại nhà Trần với những di sản lịch sử to lớn.</p>
<p>Nguyễn Trãi, Đặng Dung và Phan Liêu, giống như tuổi trẻ chúng ta ngày hôm nay, đều có tâm sự riêng trước hoàn cảnh bế tắc của dân tộc. Cả ba đều sinh ra và lớn lên cùng thời kỳ. Nguyễn Trãi và Đặng Dung đi tìm con đường cứu nước. Nguyễn Trãi đã thành công và Đặng Dung đã phải tuẩn tiết. Riêng Phan Liêu đã đầu hàng giặc để làm quan.</p></blockquote>
<p><strong>Phan Liêu</strong> là con của quan thái phó Nghệ An Phan Quí Hữu. Nghệ An là cửa ngõ vào Hoá Châu. Lúc ấy lực lượng của Giản Định Đế và Trùng Quang Đế đang nắm giữ vùng Nghệ An Thanh Hoá. Năm 1413, Trương Phụ đem quân đánh Nghệ An. Phan Quí Hữu ra hàng. Phan Liêu được Trương Phụ cho làm tri phủ Nghệ An. Quân của Trùng Quang Đế chạy về Hoá châu. Phan Liêu đem thông tin quân số của Trùng Quang Đế cho Trưong Phụ biết. Nhờ đó, Trương Phụ đã tiêu diệt được lực lượng Nghĩa Quân. Trùng Quang Đế và Đặng Dung đều bị bắt trong trận Hoá Châu nầy và sau đó tự vẫn trên đưòng giải về Kim Lăng. Do sự phản bội của Phan Liêu, chế độ nhà Trần hoàn toàn cáo chung. Đến năm 1419, Phan Liêu bất đồng quan điểm với Mã Kỳ, một tướng lãnh quân Minh, nên đem quân giết quan quân nhà Minh ở Thanh hoá và chạy qua Ai Lao.</p>
<p>Phan Liêu không đầu hàng ở giai đoạn đầu của cuộc chiến tranh xâm lược. Ông đầu hàng vào năm 1413, tức là 6 năm sau khi Trương Phụ và Mộc Thạnh đem quân tràn vào Đại Việt. Như vậy trong thời gian đó, Phan Quì Hữu đang làm quan cho nhà Hậu Trần, đang làm công tác phù Trần.</p>
<p>Ở giai đoạn nầy động lực cho sự hợp tác với quân Minh không còn là phù Trần nữa. Sau 6 năm chiếm đóng Đại Việt quân Minh không hề quan tâm đến việc đưa con cháu nhà Trần trở lại ngai vàng. Chiến dịch Diệt Hồ Phù Trần đã hiển nhiên trở thành cuộc chiến tranh xâm lược. Ở giai đoạn nầy, hàng quân Minh là sự chọn lựa giữa cái chết vinh vì đất nước và cái sống nhục theo quân xâm lược, là chọn lựa giữa đi với Trùng Quang vào núi kháng chiến và theo giặc Minh làm quan. Phan Liêu chọn con đường thứ hai.</p>
<p align="justify">Cuộc nổi loạn của Phan Liêu năm 1419 chắc chắn đã gây giao động mạnh trong hàng ngũ quân Minh. Nhưng vì cuộc nổi loạn không có tầm vóc lớn nên không gây ảnh hưởng rộng rãi và bị tiêu diệt ngay. Sau đó ông đã trốn sang Ai Lao và mất hút vào trong lịch sử.</p>
<p align="justify">Ở Phan Liêu chúng ta thấy được tính chất bất định của một con người đã mất định hưóng dân tộc. Ông hành xử bởi cá nhân và vì cá nhân. Ngay cả khi ông nổi loạn chống quân Minh, cái động lực chính là mâu thuẩn quyền lợi và cá tính giữa ông và Mã Kỳ. Do đó, ông không thấy được lực lượng Lam Sơn đang lớn mạnh, đang xoay đổi vận hội của dân tộc.</p>
<blockquote>
<p align="justify">Ở Phan Liêu chúng ta thấy được tính chất bất định của một con người đã mất định hưóng dân tộc. Ông hành xử bởi cá nhân và vì cá nhân. Ngay cả khi ông nổi loạn chống quân Minh, cái động lực chính là mâu thuẩn quyền lợi và cá tính giữa ông và Mã Kỳ. Do đó, ông không thấy được lực lượng Lam Sơn đang lớn mạnh, đang xoay đổi vận hội của dân tộc.</p>
<p align="justify">
</blockquote>
<p align="justify"><strong>Đặng Dung</strong> là con của quốc công Đặng Tất một đại quan nhà Trần, Cũng như tất cả những quan lại dứoi triều mạt Trần, Đặng Tất đã hợp tác với chính quyền Hồ Quí Ly. Khi Trương Phụ đem quân xâm chiếm nước ta, Đặng Tất đang làm Đại Tri Châu ở hạt Hoá Châu. Lúc đầu ông theo giặc Minh được Trương Phụ cho tiếp tục giữ chức vụ cũ. Đến khi Giản Định Đế khởi nghĩa thì ông đem thành Nghệ an dâng cho Giản Định, và dâng con gái vào hậu cung. Đặc biệt Hoá Châu là vùng địa đầu ở phía nam của Đại Việt. Địa thế hiểm trở. Năm 1413 Trương Phụ đem quân đánh Hoá Châu. Mộc Thạnh trình với Trương Phụ như sau: “Hoá Châu núi cao bể rộng khó lấy lắm.” (TTK tr. 204) Với truyền thống gia đình và địa phương anh linh như thế, Đặng Dung đã được hun đúc trở thành một võ tướng của nghĩa quân nhà hậu Trần. Trong lúc gian nan chỉ huy cuộc kháng chiến, ông đã để lại cho chúng ta bài thơ Cảm Hoài được sử gia Trần Trọng Kim dịch như sau:</p>
<p style="padding-left: 60px;" align="justify">Việc đời bối rối tuổi già vay,<br />
Trời đất vô cùng một cuộc say<br />
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ<br />
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay,<br />
Vai khiên trái đất mong phò chúa,<br />
Giáp gột sông trời khó vạch mây<br />
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,<br />
Gươm mài vầng nguyẹt đã bao rày.</p>
<p align="justify"><a href="http://www.ngo-realm.org/images/DangDzung.jpg" target="_blank"><img class="alignleft" style="margin: 10px;" src="http://img190.imageshack.us/img190/686/dangdzung.jpg" alt="http://img190.imageshack.us/img190/686/dangdzung.jpg" width="216" height="320" /></a>Bài thơ nầy được danh sĩ Lý Tử Tấn, một học giả thời Lê, tác giả Chuyết Am Văn Tập, nhận xét:”không phải người hào kiệt, không thể làm được.” Qua bài thơ, chúng ta có thể thấy được Đặng Dung không những là một võ quan, một người yêu nước, mà còn là một người nghệ sĩ tài hoa. Cho đến ngày hôm nay, không ai trong chúng ta đọc hai câu cuối của bài Cảm Hoài mà không xúc động trước lòng yêu nước tuyệt vời của ông.</p>
<p style="padding-left: 60px;" align="justify">Thù trả chưa xong đầu đã bạc,<br />
Gươm mài vầng nguyệt đã bao rày.</p>
<p align="justify">Sau khi cha ông bị Giản Định Đế Trần Ngỗi giết chết, ông thấy được viễn ảnh đen tối của cuộc kháng chiến dưới sự lãnh đạo của Trần Ngỗi. Con người Trần Ngổi quá thiển cận, cục bộ và thiếu tự tin. Ông ta không thể tiếp tục lãnh đạo công cuộc chống xâm lăng. Đặng Dung thấy nhu cầu của thế hệ mới đứng ra nhận trọng trách của lịch sử. Từ suy nghĩ đó, ông đã cùng người bạn đồng cảnh ngộ là Nguyễn Cảnh Dị đón Trần Quý Khoách, là người cùng trang lứa với ông, để lập làm vua vào năm 1409. Trần Quí Khoách là con Mẫn vương Trần Ngạc. Mẫn vương là con vua Trần Nghệ Tông và là anh của Giản Định Đế. Trùng quang Đế gọi Giản Định Đế bằng chú.</p>
<p>Để tạo sự đoàn kết trong công cuộc kháng chiến Đặng Dung cùng Trần Quý Khoách và những ngưòi bạn đồng chí hướng đã tái phối trí lại lực lượng kháng chiến. Trong tổ chức mới, quyền hành của thế hệ lớn tuổi bị giảm thiểu và những ngừoi trẻ đứng ra nắm binh quyền. Giản Định Đế đưọc bố trí làm thái thựơng hoàng, một vị trí uy tín nhưng không có thực quyền. Đặng Dung cố gằng tạo sinh khí mới cho công cuộc kháng chiến bằng cách tạo điều kiện cho thế hệ trẻ đứng ra nắm chủ động việc lãnh đạo cuộc kháng chiến. Nhưng sinh lực nhà Trần đã hết. Sau một vài chiến thằng nhỏ, quân kháng chiến đã phạm một số sơ suất chiến lược làm mất cơ hội bắt sống Trương Phụ. Từ đó, lực lượng kháng chiến yếu dần. Đồng thời quân Minh gia tăng hành quân và Giản Định Đế bị bắt đưa về Kim lăng. Sau trận chiến ở Hoá Châu, năm 1413 Đặng Dung và Trùng Quang Đế cũng bi bắt. Đến đây nhà Trần hoàn toàn cáo chung.</p>
<p>Trên đường bị giải về Kim Lăng vua tôi đã trầm mình tự vận. So với việc Giản Định Đế chiụ nhục về Kim Lăng, hành động đi tìm cái chết của Trùng Quang, Đặng Dung cũng như các tướng Nguyễn Cảnh Dị, Nguyễn Súy cho chúng ta thấy được dũng khí của một thế hệ trẻ yêu nước, rất lãng mạn, rất hào hùng, nhưng vô cùng bất hạnh.</p>
<p>Cuộc đời của Đặng Dung là tượng trưng cho lòng yêu nước trung trinh, để nợ nước lên trên thù nhà. Ông mang tâm sư “Vai mang trái đất mong phò chúa” đến hơi thở cuối cùng. Tận trung với vua, với nhà Trần cho đến tận cùng cái vận hạn của triều đại ấy.</p>
<blockquote><p>Trên đường bị giải về Kim Lăng vua tôi đã trầm mình tự vận. So với việc Giản Định Đế chiụ nhục về Kim Lăng, hành động đi tìm cái chết của Trùng Quang, Đặng Dung cũng như các tướng Nguyễn Cảnh Dị, Nguyễn Súy cho chúng ta thấy được dũng khí của một thế hệ trẻ yêu nước, rất lãng mạn, rất hào hùng, nhưng vô cùng bất hạnh.</p>
<p>Cuộc đời của Đặng Dung là tượng trưng cho lòng yêu nước trung trinh, để nợ nước lên trên thù nhà. Ông mang tâm sư “Vai mang trái đất mong phò chúa” đến hơi thở cuối cùng. Tận trung với vua, với nhà Trần cho đến tận cùng cái vận hạn của triều đại ấy.</p></blockquote>
<p>Khi bàn đến cái thất bại của nhà Hậu Trần, Sử thần Ngô Sĩ Liên viêt:</p>
<p style="padding-left: 30px;" align="justify"><em>Trận đánh ở Sái Già, Đặng Dung, Nguyễn Súy, đem tàn quân trơ trọi chống lại bọn giặc mạnh, quân tướng đều tinh nhuệ. Dung nửa đêm đánh úp doanh trại giặc làm cho tướng giặc sợ hãi chạy trốn, đốt hết thuyền bè, khí giới của chúng, không phải người thực sự có tài làm tướng, thì có làm được như thế hay không?.<br />
</em></p>
<p style="padding-left: 30px;" align="justify"><em> Thế nhưng cuối cùng vẫn bại vong, đó là do trời. Tuy thất bại, cũng vẫn vinh quang, vì sao vậy?. Bọn Dung vì nghĩa không thể cùng sống với giặc, phải tiêu diệt bọn chúng mới nghe, cho nên mới hết lòng, hết sức giúp đỡ Trùng Quang để mưu khôi phục. Trong khoảng 5 năm, kiên trì chiến đấu với giặc, dẫu có bất lợi, nhưng ý chí không núng, khí thế càng hăng, đến kiệt sức mơí chịu thôi. Lòng trung vì nước của người bề tôi, dẫu trăm đời sau vẫn còn tưởng thấy được!</em></p>
<p align="justify">Đại Việt Sử Ký Toàn Thư viết về nhận định của Lê Lợi về phong trào kháng chiến của Giản Định Đế và Trùng Quang Đế như sau:<em> </em></p>
<p style="padding-left: 30px;" align="justify"><em>Trước đó, bọn Đặng Tất, Nguyễn Súy ở Châu Hóa cùng lập con cháu nhà Trần là Trần Ngỗi, Trần Khoáng làm vua. Nhưng vua [tức Lê Lợi] thấy họ yếu hèn, lại say đắm tửu sắc, biết là chẳng làm nên chuyện, mới ẩn náu chốn núi rừng, dụng tâm nghiền ngẫm thao lược, tìm mời những người mưu trí, chiêu tập dân chúng lưu ly, hăng hái dấy nghĩa binh, mong trừ loạn lớn. (ĐVSKTT tr. 325)</em></p>
<p style="padding-left: 30px;" align="justify"><em><br />
</em></p>
<p align="justify"><strong>Nguyễn Trãi</strong> là con của Nguyễn Ứng Long tự là Phi Khanh và bà Trần Thị Thái, là con thứ ba của Đại Tư Đồ Trần Nguyên Đán. Ông Nguyễn Phi Khanh là một học sinh nhà nghèo  học giỏi. Sử sách kể rằng quan tư đồ Trần Nguyên Đán thấy Ứng Long học giỏi nên yêu mến mời làm thầy dạy cô con gái. Hai thầy trò yêu nhau bà Thái có thai ngoài vòng lễ giáo. Ứng Long bỏ trốn. Quan Tư Đồ Trần Nguyên Đán cho người đi kiếm về để gã cô con gái đang mang thai cho Nguyễn Ứng Long. Lúc đó ông mới 19 tuổi. Khi lấy bà Thái xong, Nguyễn Ứng Long học tiếp thi Thái học sinh và đâu bảng nhãn. Tức là đậu thứ nhì trong kỳ thi tiến sĩ. Bà Thái là người đàn bà đã được đọc sách thánh hiền từ thuở nhỏ. Cha bà là Trần Nguyên Đán là một thần đồng, đậu tiến sĩ năm 14 tuổi và là dòng dõi Thượng tướng Trần Quang Khải, con thứ của vua Trần Thái Tông. (DVSKTT 277)</p>
<p>Mang trong mình truyền thống thông minh xuất chúng Nguyễn Trãi đậu tiến sĩ năm 21 tuổi dưói triều Hồ Hán Thưong. Ông làm đến chức ngự sử đài chính chưởng cho đến khi nhà Minh xâm lược nước ta.</p>
<p>Năm 1407, Nguyễn Phi Khanh và hai em của ông bị bắt sang Trung Hoa. Khi chia tay ở Ải Nam Quan, Nguyễn Phi Khanh dặn dò Nguyễn Trãi phải về lại Thăng Long để lo việc báo thù cho cha. Lúc đó Nguyễn Trãi 27 tuổi.</p>
<p>Trở về Thăng Long, Nguyễn Trãi nhìn đất nước tan hoang, lòng người ly tán không khỏi cảm thấy đau thương. Trương Phụ, Mộc Thạnh và 800 ngàn quân Minh đã vào Thăng Long và đóng binh khắp miền đất nước. Một số lớn nhân sự của triều đình Hồ Quý Ly bị bắt về Kim Lăng. Người hàng giặc. Kẻ đi kháng chiến. Về phương diên gia tộc, Trần Thúc Dao, con trai của Trân Nguyên Đán, và là cậu ruột của Nguyễn Trãi, đã hàng quân Minh và được Trương Phụ cho giữ đất Diễn Châu. Sau nầy Thúc Dao bị Giản Định Đế giết chết. (DVSKTT tr. 313)</p>
<p>Từ khi Nguyễn Trãi chia tay với cha ở Ải Nam Quan năm 1407 đến khi ông tìm đến Lê Lợi năm 1416 là 10 năm. Đó là giai đoạn trong cuộc đời của Nguyễn Trãi không được lịch sử nói gì đến nhiều. Đó là 10 năm mà người sau nghĩ rằng Nguyễn Trãi đã nằm yên, không vọng động.</p>
<p>Có lẽ trong giai đoạn đó ông cũng biết công việc khởi nghĩa của Đặng Dung. Có lẽ ông đã nghe bài thơ Cảm hoài của Đặng Dung lưu truyền trong đám sĩ phu yêu nước. Chắc Nguyễn Trãi cũng biết câu chuyện về khí tiết của Nguyễn Biểu khi ông mắng Trương Phụ và bị nhục hình đến chết. Nếu ông là ngưòi yêu nước tại sao ông không chia xẻ quan điểm chính trị với Đặng Dung để phù Trần diệt Minh? Tại sao ông, là con cháu của nhà Trần, không gia nhập phong trào kháng chiến của Giản định đế và Trùng Quang Đế để khôi phục nhà Trần, để giành lại độc lập cho tổ quốc?</p>
<blockquote><p>Có lẽ trong giai đoạn đó ông cũng biết công việc khởi nghĩa của Đặng Dung. Có lẽ ông đã nghe bài thơ Cảm hoài của Đặng Dung lưu truyền trong đám sĩ phu yêu nước. Chắc Nguyễn Trãi cũng biết câu chuyện về khí tiết của Nguyễn Biểu khi ông mắng Trương Phụ và bị nhục hình đến chết. Nếu ông là ngưòi yêu nước tại sao ông không chia xẻ quan điểm chính trị với Đặng Dung để phù Trần diệt Minh? Tại sao ông, là con cháu của nhà Trần, không gia nhập phong trào kháng chiến của Giản định đế và Trùng Quang Đế để khôi phục nhà Trần, để giành lại độc lập cho tổ quốc?</p></blockquote>
<p>Liệu thái độ im lặng của ông có bị người đương thời “chụp mũ” là thiếu tinh thần &#8230; “phù Trần” chăng?</p>
<p>Người đương thời nghĩ gì khi Nguyễn Trãi cùng với người anh em con cô con cậu là Trần Nguyên Hãn tìm đến người nông dân Lê Lợi ở Lam Sơn năm 1416?</p>
<p>Lê Lợi sinh năm 1385 nhỏ hơn Nguyễn Trãi 5 tuổi. Ông gặp Lê Lợi năm ông 36 tuổi và Lê Lợi 31 tuổi. Phải chăng ông chọn Lê Lợi vì Lê Lợi là hình ảnh của một thế hệ mới. Nhưng nếu chọn thế hệ mới tại sao ông không chọn Trùng Quang Đế Trần Quí Khoách làm minh chủ để cùng với Đặng Dung Phù Trần Diệt Minh?</p>
<p>Về quan điểm thế hệ, Nguyễn Trãi rất gần với Đặng Dung. Cả hai đều quan niệm rằng cuộc chiến mới phải do thế hệ trẻ lãnh đạo. Thế hệ cũ, đại biểu là Giản Định Đế Trần Ngổi, không có đủ năng lực để lãnh đạo cuộc chiến chống nhà Minh. Giản Định Đế vừa lên ngôi trong hoàn cảnh kháng chiến khó khăn đã lo tuyển thê thiếp vào hậu cung. Chiến thắng Bô Cô chưa ráo máu giặc, Giản Định đã nghe lời hoạn quan trong triều đình giết hai danh tướng có công đầu là Đặng Tất và Nguyễn Cảnh Chân. Những sự kiện nầy cho thấy Trần Ngỗi là con người, như Lê Lợi nhận định, ham mê dục vọng. Tệ hơn nữa, ông ta là người lãnh đạo nhưng thiển cận, nghi kỵ và thiếu tự tin. Và do đó, Giản Định Đế không có khả năng tập hợp và nuôi giữ nhân tài để lãnh đạo công cuộc kháng chiến.</p>
<p>Đặng Dung tìm đến ngừơi hậu duệ trẻ tuổi của nhà Trần là Trần Quí Khoách để tôn lên làm vua. Còn Nguyễn Trãi tìm đến Lê Lợi, một hào trưởng vô danh ở Thanh Hoá, để tôn lên làm minh chủ.</p>
<p>Nhưng sự việc quan trọng hơn là Nguyễn Trãi tìm đến Lê Lợi để dâng Bình Ngô Sách. 10 năm từ khi chia tay với cha ở Ải Nam Quan, Nguyễn Trãi đã dành thời giờ suy nghĩ về một chiến lược mới để cứu nước. Bình Ngô Sách là kết tinh của những suy nghĩ của Nguyễn Trãi.</p>
<p>Ngày nay Bình Ngô Sách đã thất lạc. Nhưng qua tác phẩm Bình Ngô Đại Cáo chúng ta có thể thấy ngay đuợc sách lược của cuộc kháng chiên của Lê Lợì.</p>
<p>Sách lược chính yếu của Bình Ngô Sách là Mưu Phạt và Tâm Công. Đánh bằng mưu và đánh vào lòng người. Đó là ý nghĩa của cuộc chiến tranh nhân nghĩa. Ông xây dựng quan điểm đúng đắn về chiến tranh chính nghĩa để đương đầu lại với cuộc chiến tranh giả nhân nghĩa dưới khẩu hiệu diệt Hồ phù Trần bịp bợm của Minh Thành Tổ. Ông dùng chiến tranh tâm lý chính đạo để đối phó chiến tranh tâm lý tà đạo của quân xâm lược.</p>
<p>Ngay ở đề tựa Bình Ngô Sách, ông đã gọi Trung Hoa là giặc Ngô. Đây là cách dùng chữ để nhấn mạnh rằng rằng thái độ ngạo mạn của Trung Hoa gọi nguời Việt là Di, là mọi rợ, (như khi Minh đế phong Chu Năng làm “Chinh Di” Đại Tưóng Quân), là một điều xúc phạm đến truyền thống văn hoá lâu đời của Đại Việt. Ông muốn nhắc lại cho mọi ngưòi biết rằng chính Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương khi còn là giặc cỏ cũng tự phong là Ngô Vương. Xuất xứ của Chu Nguyên Chương là từ Ngô Việt, một bộ phận của Bách Việt đã bị đồng hoá vào Trung Hoa. Ông gọi cuộc chiến nầy là cuộc chiến “bình Ngô” để trả lại Minh Thành Tổ chữ “chinh Di” mà ông dùng để gọi Đại Việt.</p>
<blockquote><p>Ngay ở đề tựa Bình Ngô Sách, ông đã gọi Trung Hoa là giặc Ngô. Đây là cách dùng chữ để nhấn mạnh rằng rằng thái độ ngạo mạn của Trung Hoa gọi nguời Việt là Di, là mọi rợ, (như khi Minh đế phong Chu Năng làm “Chinh Di” Đại Tưóng Quân), là một điều xúc phạm đến truyền thống văn hoá lâu đời của Đại Việt. Ông muốn nhắc lại cho mọi ngưòi biết rằng chính Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương khi còn là giặc cỏ cũng tự phong là Ngô Vương. Xuất xứ của Chu Nguyên Chương là từ Ngô Việt, một bộ phận của Bách Việt đã bị đồng hoá vào Trung Hoa. Ông gọi cuộc chiến nầy là cuộc chiến “bình Ngô” để trả lại Minh Thành Tổ chữ “chinh Di” mà ông dùng để gọi Đại Việt.</p></blockquote>
<p>“Bình Ngô” cũng xác định cuộc chiến nầy là một cuộc chiến văn hoá, để đối đầu với chiến dịch “chinh Di” của Minh Thành Tổ nhằm đồng hoá Đại Việt. Chính vì thế trong phần mở đầu của Bình Ngô Đại Cáo Nguyễn Trãi khẳng định giá trị truyền thống lâu đời của văn hoá phương nam: “Như nưóc Việt ta từ trước, vốn xưng văn hiến đã lâu, Sơn hà cương vực đã chia, Phong tục bắc nam cũng khác”.</p>
<p>Đồng thời, ông bổ xung ý niệm nhân nghĩa mông lung của Nho Giáo bằng cách đưa ý niệm nầy vào thực tế chính trị. Theo ông, đối tượng của chính trị là nhân dân, không phải là huyết thống hay dòng họ. Vai trò của nhà cầm quyền phải làm sao cho nhân dân sống an cư lạc nghiệp. Do đó, nhân nghĩa không nằm ở khẩu hiệu, ở tuyên truyền. Nó nằm ở chổ khi thực hiện cái mà ngưòi ta gọi là điều nhân nghĩa đó, có làm cho nhân dân đưọc hạnh phúc ấm no hay không. Ông đưa ra tiêu chuẩn bắt buộc những người lãnh đạo ưa nói điều nhân nghĩa phải chứng minh đưọc khả năng đem lại cơm no áo ấm cho nguời dân cách cụ thể. Cái cụ thể đó ngày nay đưọc gọi là lợi tức bình quân đâu ngưòi và những chỉ số phát triển kinh tế quốc gia.</p>
<p>Và nữa, nếu phải phát động một cuộc chiến tranh nhân nghĩa thì mục đích của nó là để triệt tiêu bạo quyền, chứ không phải để xây dựng một chế độ cường bạo hơn, độc ác hơn. Khi một chế độ mới độc ác hơn đưọc thiết lập để thay thế chế độ cũ, lập tức, mọi khẩu hiệu nhân nghĩa trong cuộc chiến đều mất giá trị. Và cuộc chiến đó trở nên mất chính nghĩa.</p>
<p>Do đó, nhân danh “phù Trần” hay bất cứ một lý tuởng vĩ đại nào để thay đổi văn hoá dân tộc, để ngăn sông cấm chợ, để bóc bột nhân dân, làm đời sống nhân dân bất ổn định, làm cho nhân dân cùng khổ một điều bất nghĩa, là một tội ác. Ông gói ghém quan điểm nầy trong câu mở đầu của Bình Ngô Đại Cáo:</p>
<p style="padding-left: 60px;" align="justify">Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân<br />
Quân điếu phạt chỉ vì khử bạo.</p>
<p align="justify">Suốt hai trăm năm trước đó, Vạn Kiếp Tông Bí Truyền Thư và Binh Thư Yếu Lược của Trần Hưng Đạo được coi như sách lược quốc phòng của Đại Việt và của triều đại nhà Trần. Hai bộ sách nầy biểu tượng của đỉnh cao về tư duy quốc phòng giúp nhân dân Đại Việt chiến thắng giặc Nguyên Mông ở thế kỷ 13. Nhưng đến đầu thế kỷ thứ 15, sách lược quốc phòng của Trần Hưng Đạo không giúp nhà Trần gìn giữ ngai vàng và bảo vệ đất nước.</p>
<p>Có lẽ Vạn Kiếp Tông Bí Truyền Thư và Binh thư Yếu Lược của Trần Hưng Đạo không còn đủ “linh nghiệm” để cứu nước và cứu nhà Trần. Hậu duệ của Trần Quang Khải, Trần Hưng Đạo không còn hùng khí của cha ông để giữ Thăng Long trước những đợt tấn công của Chế bồng Nga.</p>
<p>Không phải đến đời Hồ Quí Ly nhà Trần mới mất ngôi. Trước Hồ Quí Ly, nhà Trần đã một lần mất ngôi khi Trần Dụ Tông nhường ngôi lại cho Dương Nhật Lễ (1369-1370). Nếu Trần Nghệ Tông không diệt được Dương Nhật Lễ để giành lại ngôi thì nhà Trần đã cáo chung từ năm 1369. Nhưng Trần Nghệ Tông là một vị vua nhu nhược, yếu hèn. Ông lên ngôi để kéo dài giai đoạn hấp hối của nhà Trần. Chính Trần Nghệ Tông đã mở đường cho Hồ Quí Lý cướp ngôi nhà Trần sau nầy.</p>
<p>Trong mười năm yên lặng, Nguyễn Trãi đã nghiền ngẫm sách lược của tổ phụ và suy nghĩ đến vận nước và vận hạn của nhà Trần. Khi viết Bình Ngô Sách, ông đã quyết định bước ra khỏi bóng che vĩ đại của Trần Hưng Đạo. Bình Ngô Sách, do đó, là một đỉnh cao mới trong lịch sử quốc phòng của dân tộc để tiếp nối đỉnh cao của Vạn Kiếp Tông Bí Truyền Thư và Binh Thư Yếu Lược.</p>
<p>Nhưng tại sao Nguyễn Trãi không dâng Bình Ngô Sách cho Trùng Quang Đế mà phải tìm đến con người vô danh Lê Lợi ở núi Lam Sơn?</p>
<p>Có lẽ Nguyễn Trãi thấy được nhà Trần đã suy vong. Nói theo ngôn ngữ của dân gian thì vận số của nhà Trần đã hết. Phù Trần không còn là lý tưởng và là khẩu hiệu có thể giải quyết vấn đề đất nước. Phù Trần có thể là cứu nước. Nhưng cứu nước không hẳn đồng nghĩa với phù Trần.</p>
<p>Quan điểm về triều đại và dân tộc của Nguyễn Trãi đã bác bỏ quan điểm phù Trần của Đặng Dung. Trong khi Đặng Dung trung trinh với nhà Trần dù cho cha ông bị Giản Định Đế giết chết. Trưóc cái thảm hoạ xảy ra cho gia đình, ông không oán hận triều đình . Ngược lại, ông vẫn quyết tâm theo đuổi con đường cần vương phục quốc mà ông đã chọn lựa. Đặng Dung tìm cho được Trùng Quang Đế để phò lên ngôi, để tiếp tục công việc cứu nước. Lòng yêu nước và trung quân của Đặng Dung sáng chói. Nhưng Đặng Dung gắn liền dân tộc với triều đại, với những con ngưòi biểu tượng của quyền lực đã một thời rất vĩ đại, rất vinh quang, nhưng đã phá sản. Đặng Dung không sai lầm. Nhưng Đặng Dung chưa tìm được, chưa thấy được cái mới, cái xuất lộ cho dân tộc.</p>
<blockquote><p>Đặng Dung tìm cho được Trùng Quang Đế để phò lên ngôi, để tiếp tục công việc cứu nước. Lòng yêu nước và trung quân của Đặng Dung sáng chói. Nhưng Đặng Dung gắn liền dân tộc với triều đại, với những con ngưòi biểu tượng của quyền lực đã một thời rất vĩ đại, rất vinh quang, nhưng đã phá sản. Đặng Dung không sai lầm. Nhưng Đặng Dung chưa tìm được, chưa thấy được cái mới, cái xuất lộ cho dân tộc.</p></blockquote>
<p>Nguyễn Trãi khác hẳn. Mặc dù Nguyễn Trãi là hậu duệ của nhà Trần, nhưng với ông, khẩu hiệu “yêu nước là yêu nhà Trần” không còn đúng nữa.</p>
<p>Quan điểm nầy cũng phù hợp với quan điểm của Nguyễn Phi Khanh. Là rễ của quan đại tư đồ Trần Nguyên Đán, nhưng Phi Khanh bị phạt không được làm quan vì tội “trèo cao”, vì ông là con thường dân nhà nghèo mà dám lấy con gái quan đại tư đồ. Do đó, khi Hồ Quí Ly cướp ngôi, Nguyễn Phi Khanh nhanh chóng ra phục vụ nhà Hồ. Ông chia tay với triều đình bên vợ không luyến tiếc. Chính Nguyễn Trãi cũng có thiện cảm với nhà Hồ. Trong Bình Ngô Đại Cáo ông viết “vừa rôi nhà Hồ chính trị phiền hà”. Dùng chữ “chính trị phiền hà” để nói đến việc Hồ Quí Ly giết vua soán ngôi, Nguyễn Trãi đã coi việc việc nhà Trần mất ngôi không phải là chuyện to lớn.</p>
<p>Nguyễn Trãi đã giải quyết được một tâm lý cực kỳ quan trọng của một thanh niên trước cái bế tắc của đất nước. Đó là phải cắt dứt cho được cái não trạng trung quân, cần vương trong công cuộc cứu nước tồn chủng. Ông đã bước ra khỏi tâm thức chính trị trung quân của thời kỳ phong kiến để nhìn về phía tương lai của dân tộc. Một triều đại đã chết không thể làm cho nó sống dậy, và càng không thể coi nó là cứu cánh của cuộc kháng chiến. Nguyễn Trãi coi sự sống còn của dân tộc quan trọng hơn là tồn vong của một triều đại. Ông tách dân tộc ra khỏi chế độ. Ông phủ nhận quan niệm “yêu nước là yêu nhà Trần”. Chính điều nầy đã đánh dấu sự trưởng thành về ý thức dân tộc.</p>
<blockquote><p>Nguyễn Trãi đã giải quyết được một tâm lý cực kỳ quan trọng của một thanh niên trước cái bế tắc của đất nước. Đó là phải cắt dứt cho được cái não trạng trung quân, cần vương trong công cuộc cứu nước tồn chủng. Ông đã bước ra khỏi tâm thức chính trị trung quân của thời kỳ phong kiến để nhìn về phía tương lai của dân tộc. Một triều đại đã chết không thể làm cho nó sống dậy, và càng không thể coi nó là cứu cánh của cuộc kháng chiến. Nguyễn Trãi coi sự sống còn của dân tộc quan trọng hơn là tồn vong của một triều đại. Ông tách dân tộc ra khỏi chế độ. Ông phủ nhận quan niệm “yêu nước là yêu nhà Trần”. Chính điều nầy đã đánh dấu sự trưởng thành về ý thức dân tộc.</p></blockquote>
<p>Từ những suy nghĩ trên, Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn, lả hai hậu duệ chính thống của nhà Trần, đi tìm con đường mới. Đó là đường vào Lam Sơn. Vì chỉ có Lam Sơn mới có thể trở thành trung tâm vận động lịch sử. Và chỉ có Lam Sơn mới làm cho đất nước hồi sinh.</p>
<p>3. Phan Liêu, Đặng Dung và Nguyễn Trãi trở thành hình ảnh biểu tượng của ba thành phần thanh niên ở đầu thế kỷ thứ 15.</p>
<p>Phan Liêu là đại biểu cho thành phần chọn cho mình chổ đứng trong hàng ngũ quân xâm lăng.</p>
<p>Thành phần nầy có những xu hướng khác nhau. Có những người nhẹ dạ tin tưởng vào khẩu hiểu Diệt Hồ Phù Trần của giặc nên ra hợp tác với giặc Minh. Xu hướng nầy đại biểu cho lòng trung quân, cần vương thiển cận, cục bộ. Họ muốn trả thù cho chúa nhưng quên cái thảm hoạ mất nước. Họ sẳn sàng rước về cho dân tộc một thảm hoạ nguy hiểm hơn cái thảm hoạ thay đổi chính trị, thay đổi triều chính.</p>
<p>Xu hướng khác là những người thấy cái tuyệt vọng<a title="Sách:tuyệt vọng" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:tuy%E1%BB%87t+v%E1%BB%8Dng"></a> trong việc giành độc lập nên đành đứng vào hàng ngũ giặc để tìm đường sống cho cá nhân và gia đình.</p>
<p>Tất cả những xu hướng nầy đều đứng về phía giặc làm công cụ và tay sai. Họ đã góp tay với giặc tiêu diệt sức sống văn hoá dân tộc và mọi sức đề kháng chống xâm lăng để bảo toàn lãnh thổ.</p>
<p>Những người nầy có những lúc cũng phản tỉnh, nổi loạn. Những ngưòi phản tỉnh quyết liệt như Đặng Tất đã hy sinh tất cả để theo kháng chiến. Những ngưòi phản tỉnh nửa vời, như Phan Liêu, cũng nổi loạn rồi mất định hướng. Và dĩ nhiên còn lại những ngưòi như Lương Nhữ Hốt theo giặc đến ngày giặc cuốn gói về nước.</p>
<p>Nhưng lịch sử cũng còn những Đặng Dung và Nguyễn Trãi.</p>
<p>Ngày nay chúng ta không thể không rung động trước bài thơ Cảm Hoài của Đặng Dung. Hình ảnh của một người tráng sĩ mài gươm dưới ánh trăng mong phục thù cho chúa là hình đẹp nhất trong lịch sử giành độc lập của dân tộc. Đó là cái đẹp của lòng yêu nước chất chứa nỗi u hoài, tuyệt vọng. Hình ảnh đó của Đặng Dung đã khơi dậy phong trào yêu nước lãng mạn, kích động được lòng yêu nước nồng nàn của hàng bao thế hệ cho đến ngày nay. Chính những hy sinh đó đã kết thành hồn sử linh thiêng của dân tộc và làm cho ý thức dân tộc lớn lao lên.</p>
<p>Nguyễn Trãi bước một bước xa hơn. Ông gắn bó cái lãng mạn của lòng yêu nước với tinh thần yêu nước thực dụng.</p>
<p>Yêu nước mù quáng sẽ dễ dàng trở thành tay sai cho những chiêu bài nhân nghĩa giả dối bịp bợm của ngoại bang. Lòng yêu nước loại đó có tác hại biến người yêu nước thành tay sai mà họ tưởng mình làm cách mạng dân tộc. Họ quay mặt lại với tổ quốc, với nhân dân, tiêu diệt văn hoá dân tộc mà lương tâm không bị cắn rứt.</p>
<blockquote><p>Ngày nay chúng ta không thể không rung động trước bài thơ Cảm Hoài của Đặng Dung. Hình ảnh của một người tráng sĩ mài gươm dưới ánh trăng mong phục thù cho chúa là hình đẹp nhất trong lịch sử giành độc lập của dân tộc. Đó là cái đẹp của lòng yêu nước chất chứa nỗi u hoài, tuyệt vọng. Hình ảnh đó của Đặng Dung đã khơi dậy phong trào yêu nước lãng mạn, kích động được lòng yêu nước nồng nàn của hàng bao thế hệ cho đến ngày nay. Chính những hy sinh đó đã kết thành hồn sử linh thiêng của dân tộc và làm cho ý thức dân tộc lớn lao lên.</p>
<p>Nguyễn Trãi bước một bước xa hơn. Ông gắn bó cái lãng mạn của lòng yêu nước với tinh thần yêu nước thực dụng.</p>
<p>Yêu nước mù quáng sẽ dễ dàng trở thành tay sai cho những chiêu bài nhân nghĩa giả dối bịp bợm của ngoại bang. Lòng yêu nước loại đó có tác hại biến người yêu nước thành tay sai mà họ tưởng mình làm cách mạng dân tộc. Họ quay mặt lại với tổ quốc, với nhân dân, tiêu diệt văn hoá dân tộc mà lương tâm không bị cắn rứt.</p></blockquote>
<p>Yêu nước lãng mạn mà thiếu tinh thần thực tế như Đặng Dung cũng không đủ liều lượng để giải quyết vấn đề đất nước.</p>
<p>Nguyễn Trãi quân bình giữa tình cảm yêu nước và lý trí. Ông là người biết được thời và thế. Trong những bức thư dụ hàng Vương Thông, Nguyễn Trãi đem chữ thời trong Kinh Dịch để thuyết phục. Ông viết: “tôi từng xem Kinh Dịch 384 hào, mà cốt yếu là chữ thời.”</p>
<p>Chữ thời cũng chính là xu thế lịch sử. Thuận xu thế lịch sử là thuận với chữ thời. Phản xu thế lịch sử là nghịch lại với chữ thời.</p>
<p>Khi thấy vận hạn nhà Trần đã chấm dứt, ông can đảm chia tay với quá khứ, chia tay với triều đại Lý Trần. Ông bước ra khỏi bóng che lớn của Trần Hưng Đạo để tìm đến Lê Lợi. Ông nối kết những người yêu nước mới, không nặng nợ với quá khứ, để mở ra vận hội mới cho dân tộc.</p>
<p>Ông quyết liệt phủ nhận và lật mặt nạ chiêu bài giả dối Diệt Hồ Phù Trần của nhà Minh. Nhưng ông cũng không dứng trên lập trường Diệt Minh Phù Trần để phò một triều đình đã bị phá sản.</p>
<p>Nguyễn Trãi phóng tầm nhìn vào tương lai để xác định lập trường của ông. Ông đứng trên lập trưòng của một nước Đại Việt mới, một nước Đại Việt sắp ra đời và sẽ phải ra đời.</p>
<p>Sách Tang Thương Ngũ Lục kể rằng Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn đến tìm Lê Lợi hai lần. Lần đầu gặp ngày giổ, Nguyễn Trãi thấy Lê Lợi vừa cắt thịt vừa ăn, ông thất vọng trở về. Lần thứ nhì ông thấy Lê Lợi thức khuya nghiền ngẫm binh thư ông mới vào ra mắt.</p>
<p>Có lẽ lần đầu Nguyễn Trãi thấy đưọc con người thật rất tầm thường của Lê Lợi, một hào trưởng đã lột bỏ hết tất cả những hào quang và huyền thoại. Khi Nguyễn Trãi gặp Lê Lợi lần thứ hai, ông thấy Lê Lợi là con người của binh thư, của đất nước. Ông thấy được Lê Lợi là con người có ý chí, biết học hỏi cầu tiến và biết tự rèn luyện bản thân. Ông đem con mắt của một nhà khoa bảng yêu nước ở Thăng Long để đánh giá một hào trưởng miền núi trong công tác cứu nước. Ông nhìn được Lê Lợi xuyên qua cái bề ngoài quê mùa thô lỗ của một nông dân. Ông thấy được những đức tính và khả năng lãnh đạo trong con người của Lê Lợi. Những yếu tố nầy làm cho Lê Lợi nổi bật lên gìữa gần 30 phong trào kháng Minh thời bấy giờ.</p>
<p>Về sau có người trách Nguyễn Trãi không có con mắt nhìn xa để sau nầy bị hại đến bản thân và gia đình. Nhưng ở đây Nguyễn Trãi đi tìm con đường và con người cứu nước, chứ không phải đi tìm danh phận cho mình và dòng họ. Do đó, dù ông có tiên liệu được phận bạc của mình với nhà Lê, vì công cuộc cứu nước, ông vẫn dấn thân vào Lam Sơn. Đây là cái vĩ đại của con người Nguyễn Trãi.</p>
<p>Năm 1416, Nguyễn Trãi đã cùng 18 vị anh hùng Lam Sơn cùng nhau kết ước ăn thề ở Hội Thề Lũng Nhai. Ý niệm hôi thề là một sáng kiến cách mạng về mô hình tổ chức chính trị. Ý nghĩa của hội thề là sự ràng buộc những người làm việc nước bằng qui ước đạo đức để giảm thiểu tính chuyên chế, tham sân si, thủ cựu và đồng thời tăng cường tính lý tưởng, tính khai phóng và rộng lượng của người lãnh đạo kháng chiến, và người lãnh đạo đất nước trong tương lai. Nó là xã ước thành văn đầu tiên của Đại Việt trong thời kỳ phong kiến. Nó nối kết cuộc vận động thời đại với linh thiêng của dân tộc. Nó thiết lập giá trị đạo đức cho công cuộc cứu nước. Hội Thề Lũng Nhai, do đó, là một mô hình tập hợp dân tộc tân kỳ.</p>
<p>Biến cố Lũng Nhai, cũng như quan điểm về triều đại của Nguyễn Trãi như đã nói trên, một lần nữa xác định sự trưởng thành về ý thức dân tộc của thế hệ mới. Nhiệm vụ cứu quốc tồn chủng không còn là độc quyền của một dòng họ, của triều đình, của giai cấp quí tộc, mà là của mọi người, từ kẻ khoa bảng đến nông dân vô danh.</p>
<p>Nhờ đó, Hội Thề Lũng Nhai đã xác định được giá trị chính thống lịch sử của phong trào kháng chiến Lam Sơn, tái tạo được đạo đức của tầng lớp lãnh đạo, xây dựng lại nội lực dân tộc, để hình thành một triều đại mới và một nước Đại Việt mới.</p>
<p>Từ Hội Thề Lũng Nhai, Lam Sơn đã trở thành căn cứ địa hồi sinh dân tộc. Xuất phát điểm lịch sử ấy đã đẩy cuộc khởi nghĩa Lê Lợi đến thành công, đã giúp Lê Lợi giành được độc lập cho tổ quốc, khai sáng triều đại nhà Lê, hoàn thành được sứ mệnh cứu quốc tồn chủng của tiền nhân, và mở ra một thời đại phục hưng mới và lớn lao cho Đại Việt.</p>
<p>4. Đã gần một ngàn năm từ khi Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long để củng cố nền tự chủ sau một ngàn năm bắc thuộc và mở ra thời đại phục hưng lần thứ nhất . Từ đó, lịch sử dân tộc ta đã trãi qua bao triều hưng phế.</p>
<p style="padding-left: 60px;" align="justify">Từ Triệu Đinh Lý Trần xây nền độc lập<br />
Cùng Hán ĐưòngTống Nguyên hùng cứ một phương<br />
Dẫu cường nhược có lúc khác nhau<br />
nhưng hào kiệt thời nào cũng có</p>
<p align="justify">Ở mỗi thời kỳ suy vong, trong xã hội cũ đã chứa đựng cái mầm sống của thời đại mới. Cái mầm sống đó là giấc mơ về một tổ quốc sẽ được hồi sinh và sự trông ngóng vào một xã hội mới tươi đẹp hơn, nhân bản hơn, khai phóng hơn. Cái lực của mầm sống đó là công cuộc tập hợp dân tộc, tập hợp những hào kiệt của thời đại. Cái định hướng để cho cái mới phải ra đời là tư tưởng chỉ đạo của thời đại. Cuộc vận động cứu nước đòi hỏi người làm lịch sử phải thấy được mầm sống của dân tộc trong mỗi một giai đoạn bế tắc.</p>
<p>Công việc khơi dòng lịch sử của thế hệ là thực hiện cho được một cuộc tập hợp dân tộc mới. Đó là công tác quy tụ, gầy dựng và vun trồng mầm sống ấy.</p>
<p>Nhưng tập hợp chưa đủ. Công tác lịch sử đòi hỏi ngươì lãnh đạo phải có một viễn kiến, một tầm nhìn lớn về con đường phục hưng dân tộc và công tác kiến thiết đất nước. Đó là nền tảng tư duy thời đại. Nền tảng tư duy giúp người lãnh đạo phát hiện được xu thế lịch sử của dân tộc và thế giới để làm định hướng cho mầm sống dân tộc được bật ra và phát triển. Khi mầm sống ấy đến ngày thành thục nó sẽ bộc phát thành giòng thác thời đại, thành một bùng nổ lịch sử, nó sẽ làm vỡ những bờ đê đóng cõi, những rào cản thời đại, quét đi những tàn dư, những thối nát của xã hội cũ, để làm thành cái xuất lộ cho dân tộc. Cái bộc phát ấy là đòi hỏi của lịch sử để sửa sai những cái sai quấy của thời đại cũ, những cái bất hợp lý của xã hội cũ, những cái vô lý xuẩn động và cục bộ của tư duy cũ.</p>
<blockquote><p>Nhưng tập hợp chưa đủ. Công tác lịch sử đòi hỏi ngươì lãnh đạo phải có một viễn kiến, một tầm nhìn lớn về con đường phục hưng dân tộc và công tác kiến thiết đất nước. Đó là nền tảng tư duy thời đại. Nền tảng tư duy giúp người lãnh đạo phát hiện được xu thế lịch sử của dân tộc và thế giới để làm định hướng cho mầm sống dân tộc được bật ra và phát triển. Khi mầm sống ấy đến ngày thành thục nó sẽ bộc phát thành giòng thác thời đại, thành một bùng nổ lịch sử, nó sẽ làm vỡ những bờ đê đóng cõi, những rào cản thời đại, quét đi những tàn dư, những thối nát của xã hội cũ, để làm thành cái xuất lộ cho dân tộc. Cái bộc phát ấy là đòi hỏi của lịch sử để sửa sai những cái sai quấy của thời đại cũ, những cái bất hợp lý của xã hội cũ, những cái vô lý xuẩn động và cục bộ của tư duy cũ.</p></blockquote>
<p>Xuất lộ là khởi điểm của công cuộc xoay đổi thời đại để mở ra thời kỳ phục hưng để làm cho dân tộc Đại Việt lớn lao lên, để công tác bảo vệ bờ cõi bền vững hơn, để xây dựng một đất nước hợp lý hơn, hợp với qui luật phát triển hơn, cho thuận xu thế lịch sử hơn, cho hợp với con người hơn.</p>
<p>Đó là ý nghĩa của cách mạng và cũng là thông điệp lịch sử của Nguyễn Trãi gởi đến cho thế hệ chúng ta ngày hôm nay.</p>
<p><strong>* Sách tham khảo</strong><br />
- Trần Gia Phụng, Việt Sử Đại Cương, tập 1, Nhà Xuất Bản Non Nước, Toronto, Canada, 2003<br />
- Lâm Hán Đạt, Tào Dư Chương, Lịch Sử Trung Quốc 5000 năm, Nhà Xuất Bản Trẻ, Thành Phố Hồ Chí Minh, 2001<br />
- Nguyễn Hiến Lê, Sử Trung Quốc, Nhà Xuất Bản Văn Hoá, Hà Nội, 1997<br />
- Nguyễn Trãi Toàn Tập, Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Học, Nhà Xuất Bản Văn Học, 2000<br />
- Nguyễn Hữu Sơn, Nguyễn Trãi Vê Tác Giả và Tác Phẩm, Nhà Xuất Bản Giáo Dục, Hà Nội 2001<br />
- Ngô Sĩ Liên, Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, Ấn Bản Điện Tử<br />
- Nguyễn Trãi, Lam Sơn Thực Lục Ấn Bản Điện Tử<br />
- Trần Trọng Kim, Việt Nam Sử Lược, Xuân Thu 1990, tái in ấn bản của Trung Tâm Học Liệu VNCH năm 1971.<br />
- Gavin Menzies, 1421 The Year China Discovered America, Published by Harper Collins Publishers, Inc. New York, 2002<br />
- Thích Phước An, Từ Nguyễn Trãi đến Ngô thời Nhậm và Đưòng Lên Núi Yên Tử Thư Viện Hoa Sen<br />
- Lý Đông A, Huyết Hoa, ấn bản điện tử do Hận Nam Quan ấn hành, <a href="http://chinhkhiviet.com/" target="_blank">Chính Khí Việt :: Khơì giòng chính khi Việt</a><br />
- Lý Đông A, Chu Tri Lục, ấn bản điện tử do Hận nam Quan ấn hành <a href="http://chinhkhiviet.com/" target="_blank">Chính Khí Việt :: Khơì giòng chính khi Việt</a><br />
- Lý Đông A, Việt Sử Thông Luận, ấn bản điện tử do Hận nam Quan ấn hành <a href="http://chinhkhiviet.com/" target="_blank">Chính Khí Việt :: Khơì giòng chính khi Việt</a></p>
<p align="justify">
<p align="justify">** <a href="http://vi.wikisource.org/wiki/B%C3%ACnh_Ng%C3%B4_%C4%91%E1%BA%A1i_c%C3%A1o_(Ng%C3%B4_T%E1%BA%A5t_T%E1%BB%91_d%E1%BB%8Bch)">Bình Ngô Đại Cáo (bản dịch của Ngô Tất Tố)</a></p>
<div id="greasedLightboxOverlay" style="display: none; height: 7129px;">
<div id="greasedLightbox" style="display: none; top: 1770px; left: 510px; visibility: visible;"><img id="greasedLightboxImage" src="http://www.ngo-realm.org/images/DangDzung.jpg" alt="" width="72" height="107" /></p>
<div id="greasedLightboxCaption" style="display: block;">http://img190.imageshack.us/img190/686/dangdzung.jpg</div>
</div>
</div>
<div id="greasedLightboxMenu" style="display: none;"><a id="greasedLightboxTitleLink" href="http://shiftingpixel.com/lightbox/">Greased Lightbox</a></p>
<div id="greasedLightboxButtons"><a id="greasedLightboxButtonRight" title="Next image (right arrow key)">→</a><a id="greasedLightboxButtonLeft" title="Previous image (left arrow key)">←</a><a id="greasedLightboxButtonPlus" title="Magnify image (+ key)">+</a><a id="greasedLightboxButtonMinus" title="Shrink image (- key)">-</a><a id="greasedLightboxButtonSlide" title="Start/stop slideshow">↻</a></div>
</div>
<div id="greasedLightboxLoading" style="visibility: visible; display: none; top: 1740px; left: 535px;"><img style="border: medium none;" src="data:image/gif,GIF89a%80%00%80%00%A2%00%00%FF%FF%FF%DD%DD%DD%BB%BB%BB%99%99%99%00%00%FF%00%00%00%00%00%00%00%00%00!%FF%0BNETSCAPE2.0%03%01%00%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%02%00%02%00%7C%00%7C%00%00%03%FFH%BA%DC%FE0%CA%06*%988%EB%CD%BB_%96%F5%8Ddibax%AEl%AB%A5%A2%2B%CF.%5C%D1x%3E%DA%97%EE%FF%12%1EpHT%08%8B%C8G%60%190%1DI%83%E8%20%F9a2K%CF%8FTJ%E5X%AD%A4lg%BB%EDj%BE%D7%9D%0DJ%8E%9A3%E8%B4G%BCis%DF%93%B8%9CC%CF%D8%EFx%12zMsk%1E%7FS%81%18%83%850%87%7F%8Apz%8D)%8Fv%91%92q%1D%7D%12%88%98%99%9A%1B%9C%10%88%89%9Fy%93%A2%86%1A%9E%A7%8B%8C%2F%AB%18%A5%AE%A0_%AA%8E%AC%90%B5%B6%60%19%A3%0D%AD%BC%AF%A1(%B2%9D%BB%C3%C4h%BF%C7%A4%C9%CA%A8%A9A%CE%0E%B4%D1%BD%7B%10%C0%0A%C2%D8%D2%C5%DB%D5%0C%D7%DF%CB%B7%13%B9%C8%97x%02%EE%02%2B%B0%D47%13%DEln%1E%EF%EF'%F2%2B%F6Zd%3A%E8%1Bhb%9A%3Fv%F7%DAp%18%C8%90%84%C1%13%D0%C6%94%CB%C0%B0%E2%08f2%14%02%2Ce%8A%FFb%C5%86U%B4%B5(%B3%91%A3%C0%8F%20%CD%CD%E2%08h!%CA%94*%AD%B1l%99%EF%25%C1%98%0Bf%D2%1Ca%F3fL%9D%F8X%F4%D4g%0EhG%17C%F7%0D3%EA%23%A9%3B%5EL%818u%054%C9P%AA%2C%DF%D8%C4%FA%8F%CAK%AE%08%15Y%AC%15%F6%13%D1%A5%3Bq%AA%5D%CB%B6%AD%DB%B7p%E3%CA%9DK%B7%AE%DD%BBx%F3B4%DA%F5%1B_a%7F'%16%0D%0C%89%B0%E0h%86%13%F3%FD%A9%B8qV%95%8E%23%F7%85*%D9Me%B5%97%BB9f%1BY%AF%E7%CF%A0C%8B%1EM%BA%B4%E9%D3%A8S%AB%C6A%92r%D0Se1%C5~s8P%ED%24%26a%DF%1E2%13%EC%E4%1CUu%F7%06%12%D5wn%E0%C1%5D%0F%9FQ%1Cq%F2%83%3A1%3FO%F8Xzt%EA%C7%DB6%AFs%5D%EE%F4%95%D5%25%BEv%D1Z%7Cv%F0%BB%EB%05%CC%B8%DERz%99%BF%D5kd%11%91%C3y%F9%F3G%D4%2F%B1%DF~%FF%08%BC%F9%E9%F7_I%EDaW%12t%01%3EP%DE3%B3%B9g%DB%80%9A-%A8%20%84%8CAha%7C%90Q%A8!%85~a%B8!%87%CE5%18%8C%88%E4%80%88%16%89%25%26%C8%A0%8A%19%A2%98%93%8B%11%B2%D8!%8C1J%08%A0%89%9F%BC%97b%81%F8%C9x%A2%8F%F0%F1%D8%A3%8D%CA%E8%B8%23%91%2B%02)%9C%92%232y%24%92%C6%A55%E4x~%E0H%9B%95%04%60%89%A1%22%5B%06%09%E5%8D4%9Aa%A4%97RNY%26%97X%D6x%E6%3ANv%91%A6%9ATr%D7%26%15of%19%26%99q%E6(%A4%7Fs%929%E3Q%EE%7D%89%1Eiu%AAVhj%87%A2%96%E8i%8B%9A%D6%A8%A3%7B%AE%C6'%A0%AE%24%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%0A%00%02%00W%000%00%00%03%FFH%BA%DC%FE0%BE%40%83%BC8%EB%3D%2B%E5%60(J%9E7%9E(WVi%EBv%EB%2B%BF%EB7%DFgm%E1%3C%A8%F7%23%81P%90%FA%A1%00H%40k8D%19G%C9%24%8A%C9%CC%D5N%D1%E8%89%DA%1C%3DCYi%90%2B%F4%5EEa%B1%88%DC%F5%9DAi%F5%9A-%FAn%E2%CA%14%9B%E8%8E%C1%E3.%7B!v%19x%2F%82*o%1A%86%87%88%1A%84%12xy%8Dd%89~%8B%803%7B%7C%19%90%10%928%8E%18%9E%0F%8C%A1t%9D%8A%91%99%3C%A2%24%AA%11%A6%AD%A8%17%A4%0C%B2%B3%B4%11%B6%0A%A0%40%0A%AE0%25%18%B8%3D%9B%B5%B0%0D%BE%BF%C0%BA%10%97%B1%AC%10%03%D4%03%81%CE%C2%C4%D2%0F%D5%D5K%D8G%DB%0D%DD%E4z%952%E2%E3%E4%E5c%5C3%E9%0C%EB%F2%EDm%E8Y%18%F2%F3se%3CZ%19%F9%FA%98%09%04%18P%E0%2F%82%EB%0C2C%C8N!%10%86%DD%1C%1E%84HMb%0F%8A%15-%F2%C0%A8%F1%13%22%C3%8E%0F%09%82%0C%99o%E4%C4%86%26IZK%A9!%01%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%1F%00%02%00W%000%00%00%03%FFH%BA%DC%FEKH%01%AB%BD8%EB6%E7%FE%60%A8u%9Dh%9E%22%E9%A1l%5B%A9%92%2B%CF%04L%D1%F8i%E7%7C%B8%F7%A2%81p%C0%FA%9D%02%C8%40k8D%19E%C9%24%8A%C9%D4%C1%8EQ%A9%89%DA4%3DAYm%90%2B%F4%5E%A1a%E4%89%DC%05%7D5i%F1%98%9C%3A%83%E3K%B6%CF%BE%89%2B%F3tn%7Cpx.lD%1Fo%17~3%87%88%23%83%8B%8C%8Dz%1B%8A%15%93%94%95%19%97%0F~%7F4%87%96%91%98%859%A2%9C%A4%9E%A6%A7%9B%17%9D%0D%99%3C%A8%AF%AA%B1%AC%B3%B4%2F%B6%0B%9F%40%0B%BA%10%B0%0A%B2%40%8E%B5*%92%B8%C6%AE%C2%24%18%C5%BF%04%C1%0F%25%CAa.%00%DA%00%18%D4(%D1!%DB%DB%DD%812%CB%20%E2%E9%17%CD%2C%E7%1A%E9%F0%E4U8%D8%22%F0%F7%19%F39Q%26%F7%F8%D2%D2%FC%FD%03%D8C%E0%40%828%0C%C6C%C8C%A1%3A%86%09%1D%8E%83HC%E2D%8A3%2Cj%C3X%D1%14%22%C7%88%0A%3F%E6%08)r%A4%C0%92%05%17%A2L%B9%D1D%02%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%3C%00%02%00B%00B%00%00%03%FEH4%3C%FA0%CAI%AB%9D%AD%DD%CD%7B%CD%99'%8E%16%A8%91hj2i%3B%AE%8E%2Bo%F0l%7F%EB%ADG%B5%2B%FC%82%DD%A3%97%02%02%85%8B%5C%D1x%DC%11I%CC%A6%EE)%8AJo%D4%8E%F5j%CBr%B6A%A1%F7%02F%26M%D0%ADy%5C)%AF%95Z7%92%3D%91%CF%E1%1Bp%F8%8D%8E%5B%CDCx%16v%7C%20~Q%80%81%7Ddj%89%0At%0Az%8E%8F%82u%8D%93%90%92%93%94!%8C%7F%9B%8A1%83%97.%01%A6%01%3B%84(%A7%A7%3A%A4%AB%AC%AC7%AF%22%B1%B6%AEL)%B6%BB%A9%5C%1E%BB%BC%A0%1B%C0%C1%C2%15%C4%C5%C6%12%C8%B7%CA%14%CC%B1%CE%13%D0%B2%D2%11%D4%AD%D6%D7%D8%A8%DA%10%DC%DE%CB%D0%E1%D3%C8%E4%CF%C4%E7%C7%CD%EA%EB%A6%ED%F0%F1%F2%F3%F4%F5%F6%F7%F8%F9%FA%FA%00%FD%FE%FF%00%03%024%26%B0%A0%C1%7F%A0%0E*4%B8i%A1%C3%81%93%1EJ%04%D0p%A2%C3%84%16%0F%12%CC(%03PA%02%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2CN%00%0A%000%00W%00%00%03%ECH%BA%BC%F3%A3%C9I%2B%85%D0%EA%7Dq%E6%E0%E6%7Da)%8D%A4%A9%A2%A9Z%B2%91%BB%B2%B2%0B%D7%E6%8D%87p%BCs%BA%9F((%B4%10%8B%1D%14r%A8%5CV%8ENF%2F%9A%1CQ'%D3k%03z%E5%AA%04%60%81%91%B6%0B%87%9F%CD%9Ay%5D%C5%A8%D7%EC%B6%CF%04%AF%8F%1F%B2%BA%9D%AA%DF%3B%FB~H%80p%7C%83fQ%86%87%7F%89%60%85%8C%8E%86Z%89Z%0A%83%94%0B%80%97%0C%81%9A%95g%9D%A0%A1%A2%A3%A4%A5%A6%A7%A8%A9%AA*%01%AD%AE%AF%B0%B1%B05%B2%B5%B6%AF.%B7%BA%B6%AC%BB%BE%B8%26%BF%C2%01%BD%C3%BB%B9%C6%B7%B4%C9%B2%AB%CE%CF%D0%D1%D2%D3%D4%D52%00%D8%00%A5%D9%DC%A2%DC%DF%DA%9D%E0%DF%E2%E3%E4%94%E6%E3%E8%E9%E0Z%EC%ED%EE%EF%DD%F1%F2%D8%F4%F5%EB%F5%E1W%FA%FB%FC%F8%F9%D8%95K%17%8A%A0%B7s%A3%E6QH%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2CN%00%1F%000%00W%00%00%03%E9H%BA%DC%FEn%C8%01%AB%BDmN%CC%3B%D1%A0'F%608%8Eez%8A%A9%BAb%AD%FBV%B1%3C%93%B5v%D3%B9%BE%E3%3D%CA%2F%13%94%0C%81%BD%231%A8D%B6%9A%8F%1C%14R%9B%F2L%D6%AB0%CB%EDz%BF%E0%B0xL.%9B%CF%5C%81z%CDn%BB%DB%B3%B7%7C%CE%5E%D1%EF%F3%13~%0F%1F%F1%FF%02z%80%7Bv%83tq%86oh%8B%8C%8D%8E%8F%90%91%92%93%0A%01%96%01f%97%9Ac%9A%9D%98%60%9E%9D%A0%A1%A2%5D%A4%A1%A6%A7%9E%5C%AA%AB%AC%AD%9B%AF%B0%96%B2%B3%A9%B3%9FY%B8%B9%10%00%BE%00%2F%B8%15%BF%BF%C1%B0%BD%C4%C5%C6%A7%C8%C9%C07%CC%0F%CE%CA%D0%A5%D2%D3%CF%3B%B1%C3%D8b%D8%BE%DE%DDa%DF%D9_%DFc%E7%E3%E2%EA%D3%E1%EB%E6%EF%5E%E4%EE%CE%E8%F1%5D%E9%EC%F5%FA%FB%60%F9%FE%ED%E8%11%23%D3%CF%1E%B8)%09%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%3C%00%3C%00B%00B%00%00%03%F9H%BA%DC%FEP%8DI%AB%BD6%EA%1D%B1%FF%15'r%60%F9%8D%E8c%AEY%EAJl%FC%BE%B1%3C%BB%B5y%CF%F9%B9%FF%C0%A0pH%2C%1A%8F%C8%A4r%C9l%3A%9F%D0%A8tJ%10X%05%D4%D7u%9B%1Dm%BF%D8%AE%06%FC%15G%C8%60%B3%03MV3%D8mw%15%5E%96%CF%E9W%FB%1D%1Fv%F3%F3v%7FVz%82F%01%87%017%7FD%88%88%8AxC%8D%8D%3Bt%91%92%87%40l%96%97%89%99u%11%00%A1%00%1C%9C%98A%5C%1A%A2%A2%A4%A5O%AA%AA%1B%A5%A6L%AF%AB%B1%ADM%B5%A1%AC%B8K%BA%A3%BC%97%B9%BA%23%B2%B4%C4%22%C6%BE%C8%C9%BDH%BF(%B2%9D%CF%CC%CD%9CJ%D0%D1%CAG%D9%DA%D7%D4%B5%2F%DBE%DD%DE%C2%DC%D5%E6%92%E8%E1%E2%E3B%E5)%EFA%F1%F2%DFD%F5%EA%8E%E4%E9.%E7%FC%EDvLb%F7J%8F%83%7Cv%10%CAQ%E8%86%A1%1A%87%0F%0B%1A%7C%00kb%83%04%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%1F%00N%00W%000%00%00%03%FFH%BA%DC%FE0%CA7%EA%988%EB%CD%89%FD%5D(%8E%CDg%5Ed%AAJ%A7%B9%BE%B0%D7%BAq%1D%CE%AD%ADkx%BE%FF%90%DE%09Ht%08i%C5%E4%11%94%2C.-M%E5%13%15%05N5%80%2C%E0'%E8%0AFO%8CV%AB%F3z%C1%C7%C9x%5C3%9BIB%F5%3A%DBvwU8%C9%9C%1C%B3%9F%F1H%10%7Bt%13%01%86%01%18~w%2BL%11%83%5B%85%87%86%89%8AQ%8F%90%11%92%92%13%8A%8BE%8F%18%9A%87%94~I%97%A1%A2%88%9C%9D%9F%83%19%A9%AA%AB%A5%40%A0%AF%A9%1A%AC%3F%B5%A8%A2%B8%95%3B%BB%BC%9A%1B%B95%A7%1A%B0%C4%C50%C1%C2%9B%CA%B3%CC%CD%91%BD%D0%D1%2B%D3%D4%C3%1C%CB)%D9%DA%CF%DC%BF*%DF%12%C9%1D%DD%22%E5%E6%B7!%E9%1C%C7%1D%E7%E8%EFX%AE%22%F3%F4%D7%1D%F7%F8%ED%22%E3B%F4%0B%91O%9F%1BokR%144%E8%89%04%1B%85%FFF%BC%A9%E2l%14%C5(%0B%2F%FE%C8%A8Q%13%07%C7%8E5%3E%82%84!r%E4%8Bj%26%89%84K%A9%20%01%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%0A%00N%00W%000%00%00%03%FFH%BA%DC%0E%10%B8I%AB%BD8%B7%C8%B5%FF%E0%C7%8DRh%9E!9%A2lK%A9%A4%2B%B7%B0%3A%DF%60m%E3%3C%A6%C7%BD%E0%E4%B7%12%1A%17%C4%CEq%99%8C%2C%8FM%C8%13%DA%9CR%89%A7%806%20%1Cx%07%99dv%AB%ED%7D%BF%3E%1D%8AL%C6%9D%CF%97Z%8B%BDu%BF%BDi%25%8B%5E%BF%DD%D1qN.%7Ce%17%02%87%02%18%7FxV%04%84%5C%86%88%87%8A%8BV%8F%90%15%92%92%17%8B%8CK%8F%18%9A%88%94%7FO%97%A1%A2%89%9C%9D%9F%84%19%A9%AA%AB%A5F%A0%AF%A9%1A%ACB%B5%A8%A2%B8%95A%BB%BC%9A%1E%B98%A7%1A%B0%C4%C53%C1%C2%9B%CA%B3%CC%CD%91%BD%D0%D1%83%AE%1F%C9%1F%CB%7B%D9%DA%B7%20%DDc%7C!%DB%DC%BF%DE%E5%E6%E1%E2%E9%26%C7%20%E7%E8%EF%20%D3%C8%ED%EE%D7%F6%EB%26%F3%FAo%D6%F4cW%CDD%3D~mP%FC%03%E8I%60!%85%F9%0C%02jDm%18E%2B%0B%2F%0A%C9%A8%B1%12%07%C7%8E8%3E%82%9C!r%A4%8C%82%26%8D%3C%E3%91%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%02%00%3C%00B%00B%00%00%03%F5H%04%DC%FE%F0%A9I%AB%BD%98%C6%CD%5D%FE%E0%D5%8D%5Ch%82d*%9D%AC%A5%BE%40%2BO%B0%3A%DF%F5x%EF%F9%B6%FF%C0%A0pH%2C%1A%8F%C8%A4r%C9l%3A%9F%D0%A8tJ%3D%05%AE%81%AA%0C%CB%D5%9A%B8%E0%AC7%13%06%8F%2F%E5%F0%99%92.%AF%09m%F7%3A%AE%3E%D3%CD%F6%3B%F6%AD%DF%E7%FB%7C%80%81w%3B%02%86%02Fz%85%87%86Et%3F%8C%8CDmA%91%87%8Ex%40%96%97%98WC%9B%8D%20%03%A3%03R%A0%88%A2%A4%A3P%A7%A8%19%AA%AAO%A7!%B0%A4N%AD%B4%B5%A5M%B3%B9%B5%BC%A0'%BA%BBK%BD%BE%B0L%C6%C7%B1J%B8%C2%BA%C5%C1%2C%C3%CD%CA%CB%B6I%D6%D7%ABH%DA%DB%C4F%DE%A9%BFG%E2%E3%C8%E1%E6%1F%D4%E9%9B%3B%ECE%D27%F0D%F23%F4%F5%91%40%F8%F9%A1%3F%FCo%26%00%0CH%60%60%40%83o%10%AEQx%86aCt%0410K%00%00!%F9%04%05%05%00%04%00%2C%02%00%1F%000%00W%00%00%03%E7H%BA%0C%0E%2C%CAIk%7B%CE%EAM%B1%E7%E0%E6%8Da)%8D%A8%A9%A2%A9Z%B2%AD%CB%C1%B1%AC%D1%A4%7D%E3%98.%F2%0F%DF%0E%08%11v%88E%E3%04%A9%AC%00%9B%16%1C4%0A%9B%0E%7B%D6_%26%CB%EDz%BF%E0%B0xL.%9B%CF%A1%80z%CDn%BB%DB%B6%B7%7C%CEv%D1%EFs%15~%0F7%F1%FF%01z%80%7Bv%83tq%86oh%8B%8C%8D%8E%8F%90%91%92%93h%02%96%02f%97%9Ac%9A%9D%98%60%9E%9D_%A1%9E%5D%A4%A1Y%A7%A8V%AA%A5S%AD%A2%AF%B0%97%A9%B3%96%AC%B6%9F%B2%B3%5C%B62%03%C0%03%16%BC.%C1%C1%15%AD6%C6%C6%14%A7%3E%CB%C7%CD%B1%3A%D0%D1%D2%B7B%D5%C0b%DA%C2a%DD%DE%60%DD%DC%E3%DF%DA%E4%D5c%E5%E2%E7%E6%ED%EC%E9%EE%F1%F0%D0%E8%F5%F6%CB%F8%CC%F2%F7%F4%F9%FA%DB%D4%CD%D3wf%9F%86%04%00!%F9%04%09%05%00%04%00%2C%02%00%02%00%7C%00%7C%00%00%03%FFH%BA%DC%FE0%CAI%AB%BD8%EB%CD%BB%FF%60(%8Edi%9Eh%AA%AEl%EB%BEp%2C%CFt%0A%DC%40%AD%938%BE%FF%9E%5E%0FH%CC%08%7D%C5%24%E5%88T%3A%1D%CC%E6sJ%88%E6%A8X%2B%96%AA%DDN%BB%5E%A5%F5%1AN%82%CB%C41%DA%1C%5D%B3%99%EEt%3B%0E%3C%D3i%EA%BB%CE%AE%8F%E5%FB3%7C%80%12%01%85%01!%82%83%0E%86%86%20%89%8A%0B%8C%92%1Fs%90%10%92%98%1D%95%96%8B%98%99%1BG%9C%11%9E%9E%1CC%A2%A3%A4%9F%A8%26%AA%A5%AC%AD%AE%93%B0%24%B2%B3%B4%23%B6%8C%B8%B5%BA%85%BC%22%BE%BF%C0!%C2%C4%C1%B6%C7%B9%AE%CA%CB%A4%CD%BD%B7%D0%CE%87%D3%D6%D7%D8%D9%DA%DB%DC%DD%DE%DF%E0%E1%C0%02%E4%E5%E6%E7%E8%E7%DC%E9%EC%ED%E6%DA%EE%F1%ED%D9%F2%F5%EA%D8%F6%F9%02%F4%FA%F5%F0%FD%EE%D6%01L'%AE%A0%C1%83%08%13*%5C%C8%B0%A1%C3%87h%06H%1C%00q%C1%C4%8B%10%2Fj%A4%D8pP%A3F%86%1E7*%0C%E9%11!%C9%92%07O%8A4%A8%F2%23%CB%96%13M%C2%94%98r%26%C7%970%13%CE%5C%98%93%E7I%87%24%2B%AE%ACH%00%23%D1%A3H%93*%5D%CA%B4%A9%D3%A7P%A3J%9DJ%B5%AA%D5%ABX%B3j%DD%CA%B5%AB%D7%AF%60%C3%16I%00%00%3B" alt="" /></p>
<p id="greasedLightboxLoadingText">Loading image</p>
<p id="greasedLightboxLoadingHelp">Click anywhere to cancel</p>
</div>
<div id="greasedLightboxError" style="display: none;">
<p id="greasedLightboxErrorMessage">Image unavailable</p>
<p id="greasedLightboxErrorContext">
</div>
<p><img id="greasedLightboxPreload" alt="" /><img id="greasedLightboxPrefetch" alt="" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.minhbien.org/?feed=rss2&amp;p=1284</wfw:commentRss>
		<slash:comments>64</slash:comments>
		</item>
	<media:rating>nonadult</media:rating></channel>
</rss>
