<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Khoa học xã hội</title><description></description><managingEditor>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</managingEditor><pubDate>Thu, 5 Sep 2024 18:34:14 -0700</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">45</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://khxh.blogspot.com/</link><language>en-us</language><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle/><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><xhtml:meta content="noindex" name="robots" xmlns:xhtml="http://www.w3.org/1999/xhtml"/><item><title>Bị thiêu sống (Souad) - Bản tiếng việt</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/bi-thieu-song-souad-ban-tieng-viet.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sun, 18 Oct 2009 00:43:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-7826013922738059787</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/bithieusong-bia.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/bithieusong-bia.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tên sách: Souad bị thiêu sống&lt;br /&gt;
Tác giả: Souad&lt;br /&gt;
Người dịch: Nguyễn Minh Hoàng&lt;br /&gt;
Thể loại: Văn học nước ngoài&lt;br /&gt;
Nhà xuất bản: NXB PHỤ NỮ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
......Tôi nằm trên một cái giường trong bệnh viện, co quắp dưới lớp chăn mỏng. Một cô y tá lột áo của tôi ra. Cô ta nắm mép vải, giật mạnh và cơn đau làm tôi tê liệt. Tôi gần như không nhìn thấy gì nữa, cằm tôi như dính vào ngực và không thể ngóc đầu dậy. Hai tay tôi cũng không thể cử động. Tôi thấy đau khắp người, trên đầu, trên vai, trên lưng, trên ngực. Tôi bốc mùi. Cô y tá độc ác đến nỗi mỗi khi trông thấy cô ta bước vào tôi lại thấy sợ. Cô ta không nói gì với tôi. Cô ta chỉ đến giật từng mảng da còn bám trên người tôi, áp lên đó một miếng gạc và cô ta bỏ đi. Nếu có thể làm cho tôi chết, có lẽ cô ta đã làm rồi, tôi chắc chắn như vậy. Tôi là một đứa con gái hư hỏng, nếu người ta thiêu sống tôi thì cũng bởi tại tôi là một đứa con gái không chồng mà lại có thai. Tôi đáng bị như vậy. Tôi biết cô ta nghĩ gì về tôi.&lt;br /&gt;
Tối đen. Hôn mê. Đã bao nhiêu lâu rồi? Bao nhiêu ngày? Bao nhiêu đêm?...&lt;br /&gt;
Không ai muốn sờ vào tôi, không ai muốn chăm sóc tôi, không ai cho tôi ăn, không ai cho tôi uống, họ chỉ đợi tôi chết.&lt;br /&gt;
Tôi rất muốn được chết vì tôi xấu hổ khi thấy mình còn sống. Tôi đau đớn xiết bao. Tôi muốn được xoa dầu lên da để làm dịu vết bỏng. Tôi muốn có ai nhấc chiếc chăn mỏng đang đắp trên người để tôi nguội đi một chút. Một bác sĩ đang có mặt ở đây. Tôi nhìn thấy phần chân ông ta và vạt áo blouse trắng. Ông ta nói nhưng tôi không hiểu. Vẫn luôn là cô y tá ấy, đến rồi đi. Tôi có thể cử động hai chân. Thỉnh thoảng, tôi nhấc chân nâng tấm chăn mỏng lên. Tôi cảm thấy phía sau lưng đau như dần, ở cạnh sườn tôi cũng thấy đau. Tôi nằm ngủ, đầu cúi gập dính sát vào ngực như lúc tôi đang bị ngọn lửa đốt cháy......&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Download&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3718"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ebook(0.39 mb)&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;i&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Giết con chim nhại</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/giet-con-chim-nhai.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sun, 18 Oct 2009 00:24:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-3426624879686630997</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/anhaiNew-Image.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/anhaiNew-Image.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tên sách: Giết con chim nhại&lt;br /&gt;
Tác giả: Harper Lee&lt;br /&gt;
Người dịch: Huỳnh Kim Oanh &amp;amp; Phạm Viêm Hương&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
..............&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heck này,” bố Atticus quay lại. “Nếu việc này bi ỉm đi thì đối với Jem đó sẽ là sự phủ nhận thẳng thừng phương cách mà tôi đã cố công nuôi dạy nó. Đôi khi tôi nghĩ trong vai trò cha mẹ thì tôi đã thất bại hoàn toàn, nhưng tôi là tất cả những gì chúng có. Trước khi Jem nhìn vào bất cứ người nào khác, nó sẽ nhìn vào tôi, và tôi cố sống để tôi có thể thẳng thắn nhìn lại nó…..Nếu tôi đồng lõa với một chuyện như vầy, tôi không thể thẳng thắn nhìn vào mắt nó, và vào cái ngày tôi không làm được điều đó tôi biết tôi sẽ mất nó. Tôi không muốn mất nó với Scout, bởi vì chúng là tất cả những gì tôi có. ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông Finch,” ông Tate vẫn chôn chân trên sàn nhà. “Bob Ewell té trên con dao của hắn. Tôi có thể chứng minh điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố Atticus quay sang. Hay tay ông thọc vào túi. “Heck này, ông thậm chí không thể nhìn vụ này theo cách của tôi sao? Ông có con, nhưng tôi già hơn ông. Khi con tôi lớn tôi đã là một ông già nếu tôi còn sống, nhưng ngay bây giờ tôi là…….. nếu chúng không tin tôi, chúng sẽ không tin bất cứ ai. Jem và Scout biết chuyện gì đã xảy ra. Nếu chúng nghe ở thị trấn tôi nói một điều gì đó khác việc đã xảy ra….Heck, tôi sẽ không còn chúng nữa. Tôi không thể sống ngoài thị trấn theo kiểu này và sống ở nhà theo kiểu khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
.........&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố Atticus ngồi nhìn xuống sàn nhà hồi lâu. Cuối cùng ông cũng ngẩng đầu lên. “Scout,” ông nói, “ông Ewell té trên con dao của ông, chắc con hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ bố Atticus cần được cổ vũ. Tôi chạy đến bên ông, ôm ông và hôn ông tới tấp. “Vâng, thưa bố, con hiểu,” tôi đoán chắc với ông. “Ông Tate nói đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố Atticus nhẹ nhõm và nhìn tôi. “Ý con là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, nó giống như việc bắn một con chim nhại vậy, đúng không bố?”&lt;br /&gt;
................&lt;/span&gt;          &lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Download:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3711"&gt;&lt;i&gt;Ebook (0.64mb) &lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span&gt;&lt;i&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Ebook] Hy vọng táo bạo</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/ebook-hy-vong-tao-bao.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Mon, 12 Oct 2009 07:48:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-4469807664691145726</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/f_Coverm_72a047a.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/f_Coverm_72a047a.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;Thông tin:&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;HY VỌNG TÁO BẠO&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác giả: Barack Obama.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Dịch giả: Nguyễn Hằng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhà xuất bản Trẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trích dẫn:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Barack Obama vị tổng thống của 'Hy vọng táo bạo'&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Với tầm nhìn của người đứng đầu Nhà Trắng tương lai, Barack Obama viết 'Hy vọng táo bạo' trước khi đắc cử. Không chỉ nêu suy nghĩ về các vấn đề điều hành đất nước, ông còn cho thấy mình là người nhân hậu và biết thấu cảm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngay từ đầu tập sách, Barack Obama tự giễu mình và đặt ngay một vấn đề mà từ trước đến nay mọi người thường nhìn về các chính trị gia: Làm chính trị là một khát vọng thu giữ quyền lực của cá nhân, hay đó là khát vọng nắm quyền lực để có thể chủ động thực thi được nhiều điều có ích trong cộng đồng, xã hội và thế giới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;"Trông anh cũng khá đàng hoàng. Sao anh lại muốn nhảy vào một lĩnh vực bẩn thỉu và hiểm ác như chính trị?", một người đã hỏi Obama như thế trong quá trình ông tranh cử vào một ghế trống tại Nghị viện bang Illinois. Câu nói đã khiến Obama suy nghĩ, tự vấn và tự phân tích mục tiêu mà ông đang theo đuổi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chính vì không ngừng day dứt về sự va chạm giữa các lý tưởng, Obama bắt tay viết Hy vọng táo bạo, cuốn sách được hình thành trực tiếp từ những lần nói chuyện, gặp gỡ, tiếp xúc của ông với mọi tầng lớp người trên đường vận động tranh cử để trở thành thượng nghị sĩ Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong một giai đoạn mà nền chính trị Mỹ tồn tại những con người khắc nghiệt và luôn căng thẳng giữa hai đảng Cộng hòa và Dân chủ, Obama viết sách với góc nhìn và tâm thế của một vị lãnh đạo còn trẻ tuổi. Ngòi bút phóng khoáng và mạnh mẽ của ông chọc thẳng vào các vấn đề nhức nhối tồn tại trong chính trị Mỹ hiện nay. Ông nêu lên quan điểm cho rằng, nếu làm chính trị chỉ vì quyền lực của cá nhân hay đảng phái thì rốt cuộc cũng chẳng được lợi ích gì, và chỉ càng khiến cho đám đông dân chúng ngoài kia thêm chán nản và mất niềm tin vào thể chế chính trị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Obama cho rằng, chính từ sự mất niềm tin của người dân, đất nước Mỹ suy yếu và đánh mất ánh hào quang mà nó đã gặt hái được từ lịch sử lập quốc đặc biệt của mình. Trong Hy vọng táo bạo, Obama muốn xoáy vào vấn đề làm thế nào để thay đổi cách làm chính trị và từ đó có thể thay đổi đời sống của công dân nước này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cuốn sách được chia làm 9 chương. Chương 1, Obama đưa ra đánh giá về lịch sử chính trị gần đây và cố gắng giải thích một số nguyên nhân của việc hai đảng Dân chủ và Cộng hòa mang đầu óc đảng phái tương tàn. Trong chương 2, ông trình bày về các giá trị chung tạo nền móng cho sự đồng thuận mới cho nền chính trị Mỹ. Chương tiếp theo, Thượng nghị sĩ này đưa ra suy nghĩ về Hiến pháp Mỹ với tư cách là nguồn gốc của quyền công dân và là phương tiện để tổ chức những cuộc thảo luận dân chủ về tương lai chung của nước Mỹ. Chương 4, Obama trình bày về các thế lực có khả năng hủy diệt ngay cả những chính trị gia có nhiều hy vọng nhất. Đó là tiền, các phương tiện thông tin, các nhóm lợi ích và quy trình lập pháp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong các chương còn lại, Obama đề ra những cách thức giúp nước Mỹ vượt qua sự chia rẽ nội bộ, kêu gọi đặt lợi ích của công dân và dân tộc lên trên lợi ích của đảng phái để giải quyết khó khăn mà cường quốc này đang đối mặt: bất an về kinh tế ngày càng tăng cao trong mỗi gia đình người Mỹ, sự căng thẳng về chủng tộc và tôn giáo trong chính trị, khủng bố và dịch bệnh, chiến tranh...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Dù đề cập về nhiều vấn đề mang tầm cỡ thế giới, ngòi bút của Obama lại rất giản dị. Đôi chỗ ông như tự vấn chính bản thân, đôi chỗ ông như đang tâm sự về nghề chính trị. Đặc biệt, trong chương cuối, dù chỉ dành vài dòng khá ngắn viết về cuộc sống gia đình, Obama vẫn khiến độc giả thích thú khi ông khẳng định, nước Mỹ hiện tại nên xem xét lại việc chỉ coi trọng các giá trị như: sự giàu có, thon thả, trẻ trung, nổi tiếng, an toàn và vui vẻ, mà quên đi giá trị của tình yêu, sự chia sẻ, đồng cảm, quan tâm lo lắng cho nhau, sẵn sàng đương đầu thách thức và không ngại va chạm để giải quyết hậu quả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nếu có câu "văn là người" thì qua Hy vọng táo bạo, Obama đã cố gắng chứng tỏ với nước Mỹ và với thế giới: ông muốn là nhà lãnh đạo tốt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trích VnExpress.net&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;"Barack Obama là một trong những chính trị gia hiếm hoi có thể viết về bản thân một cách xúc động và chân thành. Ông đã nỗ lực trên từng trang sách để truyền đạt cho người đọc những suy nghĩ của mình theo cách đơn giản nhất, đồng thời lại diễn đạt bằng giọng văn điềm tĩnh và khách quan. Bản thân điều đó đã là bất thường, không chỉ trong giai đoạn trước bầu cử phức tạp này mà còn trong cả thời đại ngày càng phân cực hiện nay",&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhà phê bình Michiko Kakutani, báo New Yorks Times.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác phẩm thể hiện sự táo bạo của Barack Obama trong cách nhìn nhận những vấn đề của nước Mỹ. Hình ảnh một nước Mỹ khác: kinh tế gia đình bấp bênh; căng thẳng sắc tộc và tôn giáo; mâu thuẫn đảng phái trong chính trị; đứng trước mối đe dọa của chủ nghĩa khủng bố và khủng hoảng năng lượng được thể hiện thẳng thắn và sinh động trong cuốn sách. Những vấn đề chính trị được tác giả lồng trong những câu chuyện hấp dẫn về gia đình, đồng nghiệp ở Thượng viện và cả tổng thống đương nhiệm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trích nguoilaodong.com.vn&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Download &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;:&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3712"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ebook(1.89 mb) &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nơi cuối cầu vồng (Where the Rainbow Ends) - Cecelia Ahern</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/noi-cuoi-cau-vong-where-rainbow-ends.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Mon, 12 Oct 2009 07:06:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-6203861260476780426</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/Noi-cuoi-cau-vong.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/Noi-cuoi-cau-vong.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Thông tin:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Where the Rainbown ends&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;NƠI CUỐI CẦU VỒNG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;(Cecelia Ahern)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tên sách: NƠI CUỐI CẦU VỒNG&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác giả: Cecelia Ahern&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Người dịch: Petal Lê&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Số trang: 443&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhà xuất bản: Phụ Nữ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm xuất bản: 2009&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Giá bìa: 80.000&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Người gõ (TVE): Picicrazy, sagashite, sonzin1, sai, hainguyenskp, thovpa, maru88&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Soát chính tả (TVE): Picicrazy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chuyển sang ebook (TVE): Lilypham&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngày hoàn thành: 13/05/2009&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Trích dẫn: &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Đôi bạn thân thiết Alex và Rosie từ khi bảy tuổi đã bắt đầu trao nhau những bức thư chia sẻ&amp;nbsp; mọi điều buồn vui trong cuộc sống, từ chuyện con chó cưng của Alex cho tới cô Casey có cái mũi to xấu xí. Tuổi thơ láu lỉnh và nghịch ngợm trôi qua, cho tới thuở mười lăm, mười sáu ẩm ương với những xúc cảm hồi hộp và lãng mạn chớm nở… tất cả được gói gọn trong những lá thư dấu kín dưới hộc bàn lớp học. Rồi đột ngột, cha Alex được thăng chức, cậu đành phải miễn cưỡng theo gia đình chuyển tới &lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Boston&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;, rời xa Rosie và những ngày tháng ngọt ngào. Không thể quên được người bạn trai, Rosie quyết tâm tìm tới nước Mỹ gặp lại người Alex. Nhưng, trong buổi lễ thành niên trước ngày lên đường, sau cơn say sưa quá chén, Rosie đã lỡ có thai, và mọi dự định phải khép lại. Cô chấp nhận tiếp tục cuộc sống tại Ai Len, nuôi đứa con gái nhỏ trong khi Alex và những người bạn khác tận hưởng cuộc sống sinh viên. Nhưng, không một giây phút nào Alex lãng quên cô, họ tiếp tục chia sẻ với nhau qua những lá thư tay, qua email hay những cuộc chat. Cuộc sống vẫn tiếp tục vòng quay của nó, Rosie và Alex lần lượt có gia đình riêng, trải qua những thăng trầm, và vẫn tự nhủ&amp;nbsp; như hai kẻ nhẫn nại trong trò chơi bí mật của thượng đế, rằng tình yêu nảy mầm từ thuở thơ ấu, cháy âm ỉ trong suốt hơn bốn mươi năm vẫn đợi họ ở đó, nơi cuối cầu vồng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Nơi cuối cầu vồng&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;, cuốn tiểu thuyết viết lên từ những dòng thư, những cuộc chat và những tấm bưu thiếp qua&amp;nbsp;năm tháng, đã tiếp tục đưa Cecelia Ahern trở thành một tác giả bestselling trên khắp thế giới. Nồng ấm tình bạn, tình yêu, đầy ắp những rung cảm mãnh liệt và những chi tiết bất ngờ, Nơi cuối cầu vồng không chỉ là một cuốn sách hấp dẫn, mà còn lời nhắn gửi dành riêng cho những tâm hồn tri kỷ phải vượt qua mọi thử thách để đến với nhau, và đủ dũng cảm nói lên những lời chân thật.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;“&lt;i&gt;Rosie thân yêu,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Có lẽ cậu không biết tớ đã nhận lấy cơ hội này rất, rất nhiều năm về trước. Cậu đã chẳng bao giờ nhận được lá thư ấy và tớ mừng vì cảm xúc của tớ từ hồi đó đã thay đổi đáng kể. Mỗi ngày qua đi nó lại càng sâu đậm thêm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Tớ sẽ đi thẳng vào vấn đề vì nếu tớ không nói điều tớ cần nói bây giờ thì tớ sợ tớ sẽ không bao giờ nói được. Và tớ cần phải nói.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Hôm nay tớ yêu cậu hơn bao giờ hết; ngày mai tớ sẽ còn yêu cậu hơn. Tớ cần cậu hơn bao giờ hết; tớ muốn có cậu hơn bao giờ hết…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; margin-bottom: 6pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;Alex&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-family: Arial; line-height: 150%;"&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Download&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3715"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;Ebook (372kb)&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span id="ctl15_lblContent"&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/post-edit.g?blogID=6450147537974700278&amp;amp;postID=6203861260476780426"&gt;&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="padding-left: 12px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>IELTS Practice Test Plus 2</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/ielts-practice-test-plus-2.html</link><category>IELTS</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Fri, 2 Oct 2009 07:03:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-3047291953823719524</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/practicetestplus2.gif" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/practicetestplus2.gif" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Author: Judith Wilson, Morgan Terry&lt;br /&gt;
Publisher: Longman (2005)&lt;br /&gt;
Pages: 208&lt;br /&gt;
File type: PDF, MP3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IELTS Practice Tests Plus 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This title provides essential practice in all four modules of the IELTS examination: Listening, Reading, Writing and Speaking.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It includes:&lt;br /&gt;
- six complete Practice Tests incorporating the 2005 modifications to the Writing module&lt;br /&gt;
- additional reading and writing modules for General Training candidates&lt;br /&gt;
- a full description of the exam&lt;br /&gt;
- strategy boxes training key sub-skills for each module&lt;br /&gt;
- sections for assessing your writing and academic vocabulary&lt;br /&gt;
- annotated answer key, analysing correct and incorrect answers&lt;br /&gt;
- sample answers to writing tasks&lt;br /&gt;
- complete audio scripts, with answers marked&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6739694/IELTS_PRACTICE_TEST_PLUS_2.rar.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download link&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;(book and 3CDs)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Achieve IELTS - Practice Test Book with Audio CD</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/10/achieve-ielts-practice-test-book-with.html</link><category>IELTS</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 1 Oct 2009 10:53:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-3271457682468804992</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/AchieveIELTSpracticetest.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="4" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/AchieveIELTSpracticetest.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;b&gt;Achieve IELTS Practice Test Book with Audio CD&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Author: &lt;/b&gt;Llen, Elaine &amp;amp; Bazin, Anthea&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Publisher:&lt;/b&gt; Marshall Cavendish ELT&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Format:&lt;/b&gt; PDF + WMA&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Publication Date:&lt;/b&gt; 2008&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Description:&lt;/b&gt; This useful practice test books, containing four complete IELTS practice tests, can be used as a self-study resource or as part of an IELTS course. It provides practice for students preparing for the academic test at any level as well as a compehensive overview and test-taking strategies.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;The Book contains:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Detailed description of the test and its question types&lt;br /&gt;
Strategies for preparing for the test&lt;br /&gt;
Four complete IELTS practice tests prepared by experienced examiners   and authors of exam materials&lt;br /&gt;
Two audio CDs with correctly timed pauses to give an authentic test  practice experience&lt;br /&gt;
Full answer key with audioscripts and sample writing answers&lt;br /&gt;
Authentic IELTS test answer sheet for familiarisation by students&lt;br /&gt;
Personal assessment sheets for teacher feedback and to assist progress&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Units&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Introduction to the IELTS Test&lt;br /&gt;
IELTS Band Scores&lt;br /&gt;
The Test and Test Strategies&lt;br /&gt;
Test 1&lt;br /&gt;
Test 2&lt;br /&gt;
Test 3&lt;br /&gt;
Test 4&lt;br /&gt;
Answer Key&lt;br /&gt;
Answer Sheets&lt;br /&gt;
Personal Assessment Sheets&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;Download:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6727642/Achieve_IELTS_Book.rar.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Book&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6728157/Achieve_IELTS_CD1.rar.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;CD1&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6728387/Achieve_IELTS_CD2.rar.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;CD2&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[ebook]Bill Gates-Con đường phía trước</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/con-uong-phia-truoc-road-ahead-la-mot.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 24 Sep 2009 23:56:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-5944608880283372098</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/thumb/1/12/The_Road_Ahead.jpg/200px-The_Road_Ahead.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/thumb/1/12/The_Road_Ahead.jpg/200px-The_Road_Ahead.jpg" width="270" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_ContentPane"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_DetailNews_lblDescription"&gt;&lt;b&gt;“&lt;i&gt;Con đường phía trước - The Road Ahead&lt;/i&gt; là một cuốn sách nổi tiếng và độc đáo do chính Bill Gates viết, cuốn sách đã lập một kỷ lục được bình chọn là cuốn sách bán chạy nhất nhiều tháng liền khi phát hành tại Mỹ, là một cuốn sách không thể thiếu được cho bất cứ ai quan tâm đến công nghệ thông tin, bất cứ ai - dù yêu hay ghét Bill Gates”, Wall Street Journal&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_ContentPane"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_DetailNews_lblDescription"&gt;Cuốn sách sẽ giúp chúng ta khám phá nhân vật có tầm nhìn xa trông rộng tuyệt vời này đồng thời hiểu rõ hơn quá trình phát triển đầy uy lực của Microsoft, tập đoàn thành công và mạnh nhất thế giới. Những tính cách và phẩm chất cá nhân nào đã khiến Bill Gates trở thành một người bản lĩnh và thành công đến như vậy? Làm sao con người này có thể gây dựng nên một cơ nghiệp hùng mạnh và một nền công nghiệp quan trọng từ những điều hết sức giản dị? Và Microsoft đã tìm kiếm lựa chọn những gì - từ con người, cách điều hành, tư duy đến sản phẩm - để được tiếng tăm vang dội như vậy? Chiến lược của Microsoft để đối phó với những đối thủ cạnh tranh lớn như Netscape, Apple, IBM...? Quyển sách có tất cả: từ thời niên thiếu đua xe bị bắt của Gates, sân trường đại học, những bước đi ban đầu, cách tổ chức làm việc tại tổng hành dinh Microsoft ở Redmont, Washington…&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_ContentPane"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_DetailNews_lblDescription"&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_ContentPane"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_DetailNews_lblDescription"&gt;&lt;b&gt;Download here&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_ContentPane"&gt;&lt;span id="dnn_ctr381_DetailNews_lblDescription"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3713"&gt;Ebook (581 kb)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tình yêu và đôi cánh</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/tinh-yeu-va-oi-canh.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 24 Sep 2009 23:33:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2583269336457782658</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://farm4.static.flickr.com/3165/2346974815_5ab105b406.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://farm4.static.flickr.com/3165/2346974815_5ab105b406.jpg" width="279" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Verdana,Arial; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;N&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;gày xưa có một cô bé sống trong rừng một mình cô đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng thì gặp hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ trong tổ của chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi n vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho nó đôi cánh tự do.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://farm4.static.flickr.com/3165/2346974815_5ab105b406_t.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Ebook] Chuyện con mèo dạy hải âu bay</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ebook-chuyen-con-meo-day-hai-au-bay.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Mon, 21 Sep 2009 21:33:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-5733586520531828965</guid><description>&lt;span style="clear: left; float: left; font-size: x-small; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/meo-haiau.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/meo-haiau.jpg" width="298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Tên sách: &lt;b&gt;Chuyện con mèo dạy hải âu bay&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Tác giả: &lt;b&gt;Luis Sepúlveda&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Dịch giả: &lt;b&gt;Phương Huyên&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Nxb Hội Nhà Văn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;“Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó…”&lt;/i&gt; – Đó là lời anh chàng mèo Zorba to đùng, mập ú nói với cô bé hải âu Lucky trong cuốn sách &lt;b&gt;&lt;i&gt;Chuyện con mèo dạy hải âu bay&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; của Luis Sepúveda – tác giả nổi tiếng của &lt;i&gt;Lão già mê đọc truyện tình&lt;/i&gt; với 18 triệu bản lưu hành trên toàn thế giới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Đây là cuốn sách dành cho thiếu nhi đầu tiên của Luis Sepúlveda, và nó thực sự là một viên ngọc quý, đủ sức làm lay động trái tim của bất cứ ai từng đọc qua, dù là trẻ em hay người lớn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Ngay tựa đề &lt;b&gt;&lt;i&gt;Chuyện con mèo dạy hải âu bay&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; đã kích thích trí tò mò của độc giả. Chuyện kể về chàng mèo Zorba to đùng, béo ú và hành trình thực hiện ba lời hứa với Kengah – cô hải âu tội nghiệp đã chết vì váng dầu trên biển, sau khi để lại một quả trứng. Ba lời hứa như vô tưởng đối với một con mèo: &lt;i&gt;Không ăn quả trứng; chăm lo cho quả trứng đến khi chim non ra đời; và… dạy nó bay!&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Với giọng văn giản dị mà hóm hỉnh, trong sáng và hài hước, ngộ nghĩnh trẻ thơ nhưng không hề thiếu những ý nghĩa ẩn đằng sau câu chữ, Luis Sepúlveda đã tạo nên một tác phẩm thấm đẫm chất nhân văn, chan chứa yêu thương và trong sáng đến lạ kỳ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Câu chuyện là bài học về sự trân trọng lời hứa. Vì trân trọng lời hứa, mèo Zorba đã không quản ngại khó khăn để thực hiện công việc mà chàng ta chưa từng biết đến trong đời. Đó là ấp một quả trứng chim: &lt;i&gt;“Rất khẽ khàng, nó nằm xuống và khều quả trứng lại gần bụng. Nó thấy thật kỳ cục. Nó nghĩ tới chuyện mình sẽ bị chọc ghẹo ra sao nếu hai con mèo vô lại vừa chạm mặt lúc sáng trông thấy nó lúc này. Nhưng lời hứa vẫn là lời hứa, và vì thế, được sưởi ấm dưới ánh sáng mặt trời, nó ngủ thiếp đi với quả trứng lốm đốm xanh kề ngay bên cái bụng to tròn, mập ú, đen tuyền”&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Lời hứa của một con mèo cũng là của toàn bộ cộng đồng mèo trên bến cảng. Trân trọng “di nguyện” cuối cùng của hải âu mẹ, Zorba cùng những người bạn của mình đã nuôi nấng và bảo vệ cô bé hải âu con khỏi mọi hiểm nguy rình rập, và quan trọng hơn nữa, khó khăn hơn nữa, là tìm cách dạy nó bay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;Đọc &lt;i&gt;&lt;b&gt;Chuyện con mèo dạy hải âu bay&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, bạn đọc sẽ có lúc phải bật cười vì giọng văn dí dỏm và những tình tiết hài hước, nhưng cũng có khi phải trầm tư suy nghĩ trước những triết lý đầy ý nghĩa về tình yêu không khoảng cách được tác giả đặt trong lời thoại của nhân vật. Ai có thể không cảm động khi nghe lời giảng dạy của Zorba đối với hải âu con? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial; font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;“Tất cả chúng ta đều yêu con, Lucky. Và chúng ta yêu con bởi vì con là một con hải âu. Một con hải âu xinh đẹp. Chúng ta chưa từng phủ nhận khi nghe con nói con là mèo, bởi điều đó an ủi chúng ta rằng con muốn giống chúng ta, nhưng con khác chúng ta và chúng ta vui với sự khác biệt đó… Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo… Nhờ con, chúng ta đã học được một điều đáng để tự hào: Chúng ta học được cách trân trọng, yêu mến và yêu thương một kẻ không giống chúng ta…”&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Trích Hoàng Hải Anh (TuanVietnam-Vietnamnet)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Download Here&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6598687/Chuyenconmeodayhaiaubay-LuisSepveda.rar.html"&gt;Ebook(Vietnamese) (660kb)&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Ebook]Thay thái độ đổi cuộc đời</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ebookthay-thai-o-oi-cuoc-oi.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Mon, 21 Sep 2009 12:23:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-4328437036336724794</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i287.photobucket.com/albums/ll154/5works/ThaiDo-CuocDoi1B.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://i287.photobucket.com/albums/ll154/5works/ThaiDo-CuocDoi1B.jpg" width="275" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA THÁI ĐỘ SỐNG VÀ TÁC GIẢ - JEFF KELLER &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt; Qua câu chuyện này, bạn sẽ hiểu tại sao cuốn sách này đã nổi tiếng khắp thế giới, và hiểu được trong hoàn cảnh nào Jeff Keller đã viết nên bài học quý báu này. Đây là thông điệp tâm huyết từ một người đã từng gặp những khó khăn, vất vả nhất về tinh thần - người đã từng rơi vào sự bế tắc, tuyệt vọng, chán nản, mất niềm tin cuộc sống tận cùng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thay đổi thái độ - Bạn sẽ thay đổi được cuộc đời! &amp;nbsp; Cuốn sách ra đời đã giúp được hàng triệu người trên thế giới, trở thành một hiện tượng thời đại về cách nhìn cuộc sống và chọn lựa thái độ sống. Cuốn sách được mọi người yêu thích, truyền nhau và trở thành cuốn sách bán chạy nhất. Cuốn sách đã được mua bản quyền xuất bản ra 7 ngôn ngữ ở nhiều quốc gia trên thế giới (tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Đức, Italia, Trung Quốc, Hàn Quốc và hiện nay là Việt Nam).Tờ New York Times bình luận: "Đây là cuốn sách thực sự để dùng - không phải để đọc!", "Tư duy mới của thời đại - Cuốn sách cứu người - Life-changing book!"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Jeff Keller, từ một luật sư đã trở thành một thành viên của Hiệp hội thuyết trình viên quốc gia, một tác giả nổi tiếng - và hiện nay là Tổng giám đốc của tập đoàn Attitude is Everything, Inc. (Thái độ sống là tất cả - tên của cuốn sách). Một tập đoàn đặc biệt chuyên tư vấn, nghiên cứu và hợp tác với các công ty, tập đoàn trên thế giới để phát triển và giúp mọi người hướng đến một thái độ sống tích cực nhằm vượt qua những khó khăn, thử thách để đạt được hạnh phúc, thành công và ước mơ cuộc sống. (Bạn đọc có thể hiểu thêm qua trang web: www.attitudeiseverything.com). Một tờ báo - thư điện tử cùng tên Attitude is Everything của ông đã là nguồn động viên và cảm hứng của hàng triệu người trên khắp thế giới trong hành trình tìm ý nghĩa cuộc sống, khám phá ra khả năng vượt lên những giới hạn của con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Jeff Keller đã nhận được hàng chục ngàn thư của bạn đọc chia sẻ, cảm ơn chân thành về cuốn sách của mình. Độc giả Peter Irlam đã viết:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;"Cuốn sách Thay thái độ - Đổi cuộc đời đã tạo nên một thay đổi sâu sắc và lớn nhất trong tôi. Từng câu, từng chữ trong cuốn sách đã giúp tôi thay đổi từ một con người với những suy nghĩ và lối sống tiêu cực, luôn nhìn đời xám màu, hẹp hòi, khuôn khổ, vị kỷ trung tâm trở thành một con người hoàn toàn mới. Tôi thật sự không thể nhớ được đã đọc cuốn sách này bao nhiêu lần.Tôi đã quyết định khởi đầu lại cuộc sống mới của mình. Tôi biết ơn và mắc nợ cuốn sách này. Giờ đây tôi thật tràn đầy năng lượng sống, tự tin và luôn có đươc niềm vui bất tận của cuộc sống. Cảm ơn cuốn sách cứu cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Độc giả Petya Collins thổ lộ: "… Tôi có thể nói đây là cuốn sách mà tôi quý nhất trong tủ sách, tôi hiểu được điều này qua tác động của nó không chỉ với tôi mà với người thân trong gia đình và với bạn bè tôi. Ai cũng tìm thêm một vài cuốn để tặng người thân của mình."&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;b&gt;Download here&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6538366/Thay_thai_do_Doi_cuoc_doi.rar.html"&gt;Ebook (Vietnamese) (262 kb)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Trở về</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/tro-ve.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sun, 20 Sep 2009 23:52:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-5546674577448483764</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://farm4.static.flickr.com/3440/3706819553_2e99f90dc5.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="199" src="http://farm4.static.flickr.com/3440/3706819553_2e99f90dc5.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Verdana,Arial; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;M&lt;/span&gt;ột người lính trở về nhà đoàn tụ với gia đình sau nhiều năm tham chiến ở nước ngoài. Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dẫn bạn cùng về nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp bạn con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nhưng có điều này cha mẹ nên biết: anh ấy bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh ấy về sống cùng chúng ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm được chỗ trú ngụ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ồ không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai. Một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn hết là con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. Anh ta chắc sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó họ đột nhiên nhận được cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con trai đã chết sau khi ngã từ một tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người cha và mẹ đau buồn này vội vã bay đến San Francisco và được dẫn đến nhà táng thành phố để nhận xác con. Họ nhận ra anh ngay, nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra một điều khác cùng lúc. Con trai họ chỉ còn lại một tay và một chân.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://farm4.static.flickr.com/3440/3706819553_2e99f90dc5_t.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Ebook]Những gì người ta không dạy bạn tại trường kinh doanh Harvard</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ebooknhung-gi-nguoi-ta-khong-day-ban.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 19:50:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-164188417765451077</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/mccormack_front.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://i191.photobucket.com/albums/z193/ngominhduc16/mccormack_front.jpg" width="277" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;blockquote&gt;&amp;nbsp;“Để công bằng với Trường Kinh doanh Harvard, những gì học không dạy bạn chính là những gì họ không thể dạy được, đó là làm sao để hiểu con người và cách sử dụng kiến thức đó để đạt những điều bạn muốn.&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;Tuy nhiên, đó chính là những gì cuốn sách này có thể dạy bạn. Làm thế nào để hiểu con người, và làm thế nào để ảnh hưởng tới sự tìm hiểu của người khác về bạn và làm thế nào để áp dụng hoặc thích nghi cả hai thứ vào bất cứ hoàn cảnh kinh doanh vào có thể xảy ra.”&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Mark Mc Cormack&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;“Mục đích chính của tôi khi viết cuốn sách này là lấp đầy những khoảng cách – những khoảng cách giữa sự giáo dục của trường kinh doanh và kiến thức từng trải đến từ kinh nghiệm hàng ngày trong khi điều hành một doanh nghiệp và quản lý con người.”&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;b&gt;Mark Mc Cormack&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Download Here&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6570651/hat_they_dont_teach_you_at_Harvard_Business_School.rar.html"&gt;&lt;i&gt;Ebook(Vietnamese) &lt;/i&gt;(226kb)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/goog_1253415428504" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.ziddu.com/download/6575204/0394298381.rar.html"&gt;&lt;i&gt;Audio book(English)(82 MB)&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Đừng sợ vấp ngã</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ung-so-vap-nga.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Fri, 18 Sep 2009 07:37:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-4076236376856434511</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://farm3.static.flickr.com/2052/1813997464_0d7099fa12.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="132" src="http://farm3.static.flickr.com/2052/1813997464_0d7099fa12.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Verdana,Arial; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Đ&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;ã bao lần bạn vấp ngã mà không hề nhớ ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu tiên chập chững bước đi, bạn đã bị ngã ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu tiên tập bơi, bạn uống nước và suýt chết đuối phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu tiên chơi bóng bàn, bạn có đánh trúng banh không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không sao đâu, vì… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Walt Disney từng bị tờ báo sa thải vì thiếu ý tưởng. Ông cũng nếm mùi phá sản nhiều lần trước khi sáng tạo nên Disneyland.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc còn học phổ thông, Louis Paster chỉ là một học sinh trung bình.Về môn hoá, ông đứng hạng 15 trong số 22 học sinh của lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lev Tolstoy, tác giả của bộ tiểu thuyết nổi tiếng “Chiến tranh và hoà bình” bị đình chỉ học đại học vì “vừa không có khả năng, vừa thiếu ý chí học tập”. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henry Ford thất bại và cháy túi tới năm lần trước khi thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ca sĩ opera nổi tiếng Enrico Caruso bị thầy giáo cho là thiếu chất giọng và không thể nào hát được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy, xin bạn chớ lo sợ thất bại. Điều đáng sợ hơn là bạn đã bỏ qua nhiều cơ hội chỉ vì không cố gắng hết mình.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://farm3.static.flickr.com/2052/1813997464_0d7099fa12_t.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Ebook] Thế giới phẳng</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ebook-gioi-phang.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 17 Sep 2009 21:49:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-5950261849077819491</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2008/09/the%20gioi%20phang.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="420" src="http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/71/2008/09/the%20gioi%20phang.jpg" width="296" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;i&gt;TRÍCH LỜI GIỚI THIỆU CỦA DỊCH GIẢ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
..&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ cuốn sách rất bổ ích cho các nhà chính trị, các nhà hoạch định chính sách, vì nó trình bày những thách thức của thế giới phẳng đối với Mĩ, với thế giới đang phát triển, với các công ti, nên các loại độc giả này sẽ có thể thấy thông tin và ý tưởng của Freedman gây kích thích. Các học giả chắc sẽ học được cách trình bày đơn giản nhiều vấn đề phức tạp. Tôi nhiệt thành khuyên giới trẻ và các doanh nhân hãy đọc cuốn sách này, vì nó sẽ bổ ích cho họ để xác định lại mình trong học tập, khởi nghiệp, học và làm việc suốt đời. Tất nhiên cuốn sách cũng bổ ích cho tất cả những ai quan tâm đến tương lai, việc làm, công nghệ, khoa học, và sáng tạo..&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download Here&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.files-cashout.com/download.php?file=3717"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://i.i.com.com/cnwk.1d/i/tron/download/dlNowGrn.gif" style="height: 50px; width: 50px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>VN 'hấp dẫn nhất' trong 15 nước đang lên</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/m-ot-bao-cao-cua-chinh-phu-anh-noi-viet.html</link><category>Bài học</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 17 Sep 2009 19:49:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2899223798673756597</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/02/090220144954_226_170_workers_on_shoes_assembly_line_at_thuong_dinh_factory.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 226px; height: 170px;" src="http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/02/090220144954_226_170_workers_on_shoes_assembly_line_at_thuong_dinh_factory.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="ingress"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;ột báo cáo của chính phủ Anh nói Việt Nam hấp dẫn nhất trong hai năm liên tục trong số 15 nước đang trỗi dậy nếu không tính tới nhóm BRIC (Brazil, Russia - Nga, India - Ấn Độ, China - Trung Quốc). &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Báo cáo này dựa trên khảo sát hơn 500 quan chức cao cấp của các công ty từ gần 20 ngành kinh doanh khác nhau.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Khi được hỏi ''Các thị trường đang lên nào sau đây quý vị cân nhắc sự hiện diện của mình trong vòng năm năm tới?'', ''Việt Nam'' là câu trả lời của hầu hết các nhà đầu tư.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Danh sách các thị trường được hỏi xếp theo thứ tự từ 1-15 gồm có Việt Nam, Tiểu vương quốc Ảrập Thống nhất, Mexico, Nam Phi, Malaysia, Indonesia, Singapore, Thổ Nhĩ Kỳ, Philippines, Saudi Arabia, Ukraine và Ba Lan.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Trung Quốc số một&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Khảo sát do cơ quan Thương mại và Đầu tư Anh tiến hành nói GDP của Việt Nam cứ 10 năm lại tăng gấp đôi kể từ năm 1986 và kể từ đó tới nay thu nhập bình quân đầu người đã tăng gấp 10 lần.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Việt Nam cũng là nước đông dân thứ 13 trên thế giới với 86 triệu dân và 65% dân số ở độ tuổi dưới 35.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Khảo sát của Anh cũng cho thấy gần 80% các quan chức doanh nghiệp nói họ hy vọng kinh tế toàn cầu sẽ được cải thiện trong năm 2010-2011.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Cũng theo khảo sát, 45% người trả lời nói họ chọn Trung Quốc là điểm ưu tiên đầu tư, theo sau là Ấn Độ (43%) và các nước Châu Á khác (35%).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                      &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Báo cáo của cơ quan Thương mại và Đầu tư Anh quốc dựa trên khảo sát này được cho là một phần của cố gắng để tăng ý thức của các công ty Anh về các cơ hội đầu tư và kinh doanh tiềm năng tại các thị trường có tốc độ tăng trưởng cao.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;bbcvietnamese.com&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>[Hay]Cho và nhận</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/haycho-va-nhan.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 17 Sep 2009 08:23:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-8561370526048983687</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://th09.deviantart.net/fs46/300W/i/2009/194/4/5/catch_the_light_by_onthehorizon.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://th09.deviantart.net/fs46/300W/i/2009/194/4/5/catch_the_light_by_onthehorizon.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;ột hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chúng em là những thằng ngu!</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/chung-em-la-nhung-thang-ngu.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 17 Sep 2009 06:32:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2159724444708339199</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://fc04.deviantart.com/fs15/f/2007/061/9/c/sad_childhood_by_creative_lens.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 300px; height: 397px;" src="http://fc04.deviantart.com/fs15/f/2007/061/9/c/sad_childhood_by_creative_lens.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="small" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Janice Anderson Connolly&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;      &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana, Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;V&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;ào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ? - Đứa ở trên hăm dọa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tụi nó quậy cô phải không? - Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng có suy nghĩ nữa. - anh ta nói - Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ý anh là sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.&lt;br /&gt;"Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.&lt;br /&gt;Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;color:#666666;" &gt;&lt;div class="small"&gt;Trần Xuân Hải dịch&lt;br /&gt;Nguồn: Netnam.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>7 Thói quen của bạn trẻ thành đạt</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/7-thoi-quen-cua-ban-tre-thanh-at.html</link><category>Download</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 17 Sep 2009 04:12:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-6665251075201125498</guid><description>&lt;a style="color: rgb(255, 255, 255);" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.ebook4u.vn/load-screenshot.htm?screenshotId=2180"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 200px; height: 320px;" src="http://www.ebook4u.vn/load-screenshot.htm?screenshotId=2180" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);font-size:180%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;ột cuốn sách hay mà mình nghĩ chúng ta nên đọc.Nếu các bạn không có thời gian ghé hiệu sách thì có thể download ebook về đọc.Nội d&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;ung chính của cuốn sách là nói về các thói quen tốt và xấu,làm thế nào để thay thế và xóa bỏ dần các thói quen xấu,cũng như rèn luyện các thói quen tốt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Thói quen 1: &lt;/span&gt;Có thái độ sống tích cực.&lt;br /&gt;   Có trách nhiệm với bả&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;n thân.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Thói quen 2:&lt;/span&gt; Biết định hướng tương lai.&lt;br /&gt;   Xác định nhiệm vụ và mục tiêu của mình trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Thói quen 3:&lt;/span&gt; Việc hôm nay không để ngày mai.&lt;br /&gt;   Phải biết ưu tịên, điều gì quen trọng thì hãy làm trước.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Thói quen 4: &lt;/span&gt;Tư duy cùng thắng.&lt;br /&gt;   Tập có thái độ không mong ai thua cuộc.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Thói quen 5: &lt;/span&gt;Biết lắng nghe để thấu hiểu và để được t&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;hấu hiểu.&lt;br /&gt;   Phải biết lắng nghe một cách chân thành.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Thói quen 6:&lt;/span&gt; Có tinh thần hợp tác.&lt;br /&gt;   Hợp lực làm việc để có kết quả cao nhất.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Thói quen 7:&lt;/span&gt; Biết rèn luyện và phát triển những kỹ năng.&lt;br /&gt;   Hãy học hỏi để bản thân mình luôn hướng về phía trước và mới mẻ&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download Here&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="color: rgb(0, 0, 0);" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.ziddu.com/download/6538317/7_thoi_quen_cua_ban_tre_thanh_dat.rar.html"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://i.i.com.com/cnwk.1d/i/tron/download/dlNowGrn.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Để đọc được file *prc các bạn down phần mềm Mobipocket Reader  về.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://khxh.blogspot.com/2009/08/phan-mem-mobipocket-reader.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Download tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Kỳ bí thôn bát quái của hậu duệ Gia Cát Lượng</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/ky-bi-thon-bat-quai-cua-hau-due-gia-cat.html</link><category>Thế  giới</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Wed, 16 Sep 2009 23:13:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-3963864754216844052</guid><description>&lt;b&gt;&lt;i&gt;Nhiều nhà khoa học chuyên nghiên cứu về môi trường và kiến trúc trên thế giới đang tập trung khảo sát một mô hình thôn trang kỳ bí theo bố cục bát quái ở Trung Quốc.&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôn này có tên là thôn Gia Cát hay Bát Quái, tọa lạc tại thị trấn Lan Khê, tỉnh Triết Giang, được mệnh danh là "Trung Quốc đệ nhất thôn". Đây cũng chính là trung tâm sinh sống của hậu duệ Khổng Minh Gia Cát Lượng nổi tiếng thời Tam Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Dựa theo Bát quái trận đồ lập nên thôn&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào cuối đời Tống, đầu nhà Nguyên (khoảng năm 1300), hậu duệ đời thứ 27 của Gia Cát Lượng là Gia Cát Đại Sư bắt đầu lập thôn Bát Quái tại Lan Khê, Triết Giang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo sử chép, Gia Cát Lượng từng lập ra một trận pháp thần kỳ gọi là Bát trận đồ, biến ảo khôn lường, uy lực vô cùng, từng vây khốn cả 10 vạn tinh binh của đại tướng Đông Ngô Lục Tốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://i643.photobucket.com/albums/uu157/Tokyo2009LX/Thonbatquai.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div align="center"&gt;Thôn nhìn từ trên cao&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia Cát Đại Sư đã vận dụng học thuyết Kham dư (phong thủy) vào Bát quái trận đồ của ông tổ mình, thiết lập thôn trang án theo Cửu cung bát quái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôn lấy cái hồ lớn (chung trì, nửa nước nửa đất) hình thái cực làm trung tâm, 8 con đường từ hồ toả ra thành "nội bát quái".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía ngoài thôn lại đắp 8 tòa núi nhỏ hình thành "ngoại bát quái" bao bọc. Các sảnh, đường, nhà ở phân bố dọc theo 8 đường. Gia Cát Đại Sư trước khi qua đời có để di huấn là không được thay đổi nguyên dạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trải qua hơn 800 năm dâu bể, lượng người trong thôn tăng lên nhiều, nhưng tổng thể cửu cung bát quái không hề thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://i643.photobucket.com/albums/uu157/Tokyo2009LX/Hothaicuccuathonbatquai.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div align="center"&gt;Hồ thái cực ở trung tâm thôn&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thôn có đền thờ Thừa tướng Gia Cát Lượng, hoa viên, 3 nhà bia, 18 sảnh đường, 18 giếng, 18 ao, hơn 200 phòng ốc đều là kiến trúc cổ đời Minh, Thanh rất độc đáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cháu Gia Cát đời đời đều theo lời giáo huấn của tổ phụ "không làm lương tướng, tất làm lương y" nên nhiều đời theo nghề thuốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thôn có cả Nhà triển lãm trung y dược, vườn thảo dược... Nơi đây, riêng đời Minh, Thanh đã có 5 tiến sĩ, 11 cử nhân, hàng trăm tú tài. Các chuyên gia, học giả Trung Quốc đang đề nghị đổi Lan Khê thành TP Võ Hầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;"Đêm không cần đóng cửa, ngoài không nhặt của rơi"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo nhiều nhà nghiên cứu, kiến trúc bát quái này có công năng phòng vệ và cải tạo môi trường rất cao. Thôn Gia Cát đặc biệt mát mẻ, sạch sẽ, thông thoáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://i643.photobucket.com/albums/uu157/Tokyo2009LX/Kientructrongthon.jpg" alt="" onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" border="0" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;div align="center"&gt;Kiến trúc trong thôn&lt;/div&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà kiến trúc Từ Quốc Bình cho rằng, kiểu kiến trúc của thôn này hoàn toàn khác với phong cách thôn trang truyền thống Trung Quốc, không lấy trung tuyến làm chủ mà bức xạ ra 8 hướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà trong thôn mặt đối nhau, đuôi liền nhau, đường nối nhau, rất thoáng mà kỳ thực kín đáo. Địa hình xung quanh nhìn giống như cái nồi, bốn phía cao, giữa thấp. Người ngoài vào thôn, nếu không có người quen dẫn đường thì lẩn quẩn không biết lối ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà thư pháp Gia Cát Cao Phong, cháu đời thứ 42 của Gia Cát Lượng cho biết, trong thôn "đêm không cần đóng cửa, ngoài không nhặt của rơi".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1925, chiến tranh ác liệt, quân đội của Quốc dân đảng là Tiêu Kính Quang đánh nhau với quân phiệt Tôn Truyền Phương 3 ngày dữ dội sát bên thôn Bát Quái nhưng không có viên đạn nào lọt vào thôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi quân Nhật tấn công xuống phía nam, đại quân kéo qua đại lộ Long Cương nhưng không phát hiện ra thôn này. Duy có 1 lần máy bay Nhật ném bom trúng 1 phòng trong thôn.&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Theo thống kê tại hội thảo "Nghiên cứu Gia Cát Lượng học" lần thứ 7 toàn Trung Quốc (10/1993), hậu duệ các chi của Gia Cát Lượng hiện có khoảng 16.000 người, riêng ở Lan Khê có hơn 6.000 người. Trong thôn này, hơn 4.000 người đều mang họ Gia Cát và xưng là "người mình" với nhau.&lt;br /&gt;&lt;b style="font-style: italic;"&gt;Theo KHĐS&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Trang phục dát vàng của các hoàng đế Nga</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/trang-phuc-dat-vang-cua-cac-hoang-e-nga.html</link><category>Thế  giới</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Wed, 16 Sep 2009 23:02:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2774163844121121251</guid><description>&lt;p class="Lead"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Những bộ đồ dát vàng, đồ vật gắn đầy đá quý hoặc thêu thùa, chạm trổ tinh xảo đã nói lên đời sống xa hoa của các Nga hoàng qua các đời vua. Vị hoàng đế nào khi lên ngôi cũng phải mặc bộ quân phục được chuẩn bị kỹ lưỡng. Hình ảnh trên Time.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;table width="448" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a1.jpg" width="450" align="center" border="0" height="300" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Bảo tàng Kremlin đang lưu giữ một bộ sưu tập các trang phục của các hoàng đế Nga. Bắt đầu từ đời hoàng đế Piot đệ nhất năm 1797, các ngài đều phải mặc quân phục trong lễ lên ngôi.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a3.jpg" width="450" align="center" border="0" height="300" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc mũ lông có gắn vàng và đá quí của Nicholas đệ nhị năm 1903.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a10.jpg" width="450" align="center" border="0" height="300" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc hộp được trang trí bằng một bức tranh chạm trổ tinh xảo của Nga hoàng từ năm 1754 đến năm 1761. &lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a11.jpg" width="450" align="center" border="0" height="300" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc kính viễn vọng được tráng một lớp men đẹp bên ngoài và được trạm khảm bằng vàng cùng những viên đá quí. Đồ vật này đang được trưng bày tại viện bảo tàng Victoria &amp;amp; Albert ở London.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;table width="305" align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a2.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nicholas đệ nhị là vị hoàng đế cuối cùng của Nga. Ông được xem là người thích mặc những bộ quần áo được thiết kế giống như trang phục của những người nông dân Nga.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a4.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc áo hoàng đế Nicholas đệ nhị mặc trong lễ lên ngôi năm 1896. &lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a5.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vợ Nga hoàng Nicholas đệ nhị, Maria Fedorvna, đã mặc chiếc áo choàng này trong lễ đăng quang ngôi vị hoàng đế của chồng.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a6.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc áo có đính ngọc trai và đá quí này của về Nicholas đệ nhị.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a7.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Chiếc áo khoác của vị hoàng đế trẻ tuổi Peter đệ nhị 1727-1730 được dệt bằng bạc. Màu trắng của bạc nổi bật trên nền áo đỏ. Vị hoàng đế trẻ tuổi này trị vì nước Nga chỉ trong 3 năm rồi sau đó qua đời khi mới 14 tuổi.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img src="http://ngoisao.net/News/Thoi-cuoc/2008/12/3B9C7C70/a9.jpg" width="300" align="center" border="0" height="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đôi bốt cao cổ này được hoàng đế Herald đi trong lễ nhậm chức năm 1796.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p style="font-style: italic;" class="Normal" align="right"&gt;Bình Minh&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cuộc đời do bạn quyết định - bí quyết 90/10</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/cuoc-oi-do-ban-quyet-inh-bi-quyet-9010.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sat, 5 Sep 2009 06:58:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2716024812718837947</guid><description>&lt;div class="jr_customfields_outer-contentview"&gt; &lt;div class="jr_customfields-contentview"&gt;   &lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;   &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;Bài sưu tầm&lt;/span&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="jr_fieldtitle-contentview"&gt;Nguồn&lt;/span&gt;: &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;emotino.com&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="jr_fieldtitle-contentview"&gt;Người sưu tầm&lt;/span&gt;: &lt;span class="jr_fieldvalue-contentview"&gt;Nang_chang2&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="label"&gt;Lời giới thiệu:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;                         &lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="label"&gt;Nội dung:&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;   &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;img src="http://www.baihocthanhcong.com/images/stories/anhbaiviet/zen.jpg" style="margin: 5px; height: 110px; width: 110px;" width="110" height="110" /&gt;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt; &lt;b&gt;&lt;span style="font-size:x-large;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;í quyết 90/10 là gì? 10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn, 90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa đón. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Tại tách cà phê chăng?&lt;br /&gt;B. Tại con bạn chăng?&lt;br /&gt;C. Tại người cảnh sát à?&lt;br /&gt;D. Do bạn gây ra đấy chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa đón.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc bạn thành công!     &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hug for the World</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/hug-for-world.html</link><category>Video</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Sat, 5 Sep 2009 05:22:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-5606311889056316009</guid><description>&lt;b&gt;Hug for the World&lt;/b&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/pEN8KH-Buh4&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/pEN8KH-Buh4&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Muối</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/muoi.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Fri, 4 Sep 2009 10:29:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-8943472997309081980</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://farm1.static.flickr.com/107/312854974_0a03ce9424.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://farm1.static.flickr.com/107/312854974_0a03ce9424.jpg" width="420" border="0" height="315" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;b&gt;T&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;TCT - Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn. &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;Lập tức, chàng trai làm theo.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;Người thầy chậm rãi nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pAuthor"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;NGUYỄN HOÀNG (sưu tầm từ Internet)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://farm1.static.flickr.com/107/312854974_0a03ce9424_t.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một câu chuyện về lòng kiên trì</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/mot-cau-chuyen-ve-long-kien-tri.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 3 Sep 2009 22:19:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-2354479605091212496</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2008/05/anhtit/duongcam.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://nhacvietplus.vietnamnet.vn/Library/Images/20/2008/05/anhtit/duongcam.jpg" width="200" border="0" height="153" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:x-large;"&gt;&lt;b&gt;T&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;ôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? ". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="small"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial;font-size:small;"  &gt;Nhị Tường dịch&lt;br /&gt;Nguồn Reader’s Digest&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="small"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;b&gt;Bonus: &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="small"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial;font-size:small;"  &gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Um9KsrH377A&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Um9KsrH377A&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất</title><link>http://khxh.blogspot.com/2009/09/chuyen-co-be-16-tuoi-lam-cam-ong-ca.html</link><category>Sưu tầm</category><author>noreply@blogger.com (chuyenphiem)</author><pubDate>Thu, 3 Sep 2009 09:17:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-6450147537974700278.post-809355684734138092</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://anhso.net/data/56/starnightnt//Lotus%28hoasen%2946855.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img src="http://anhso.net/data/56/starnightnt//Lotus%28hoasen%2946855.jpg" width="420" border="0" height="315" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;b&gt;[Ken]:&lt;/b&gt;Truyện đã cũ song  đọc câu chuyện này đúng đến lần thứ 3 mà mình vẫn cảm nhận được nỗi buồn đau thấu.Mắt cay cay,thực sự rất xúc động về tấm lòng của cô gái nhỏ.Tấm lòng làm cảm động trời đất,cảm hóa con người nơi xã hội nhiều đua  chen,lọc lừa...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;i&gt;Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh.&lt;br /&gt;Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.&lt;br /&gt;Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tôi là con ruột của gia đình này&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.&lt;br /&gt;Bố dượng có cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang đi học. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.&lt;br /&gt;Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.&lt;br /&gt;Khi ba mẹ con Thái Xuân Linh gia nhập đại gia đình ấy, cả nhà đều vui vẻ chào đón, hay có thể bởi nhà toàn đàn ông, giờ có một cô em gái mới, cả ông bà nội lẫn bố dượng đều rất yêu quý Xuân Linh.&lt;br /&gt;Khi đó, Linh chỉ vì bố mất, nhà nghèo khó, cô đành bỏ học ở nhà. Bố dượng dứt khoát đưa tiền cho cô đi học trở lại. Trong nhà vốn đã bốn đứa con đi học, giờ thêm Xuân Linh, gánh nặng càng lớn. Ông bố dượng chỉ có cách dành thời gian làm thêm lúc nông nhàn mới đủ cho chi tiêu trong gia đình.&lt;br /&gt;Xuân Linh vô cùng trân trọng cơ hội được đi học, ngay học kỳ đầu tiên quay lại trường, cô đứng thứ ba trong khối. Ngoài học tập, cô lo liệu việc nhà, lúc nào rảnh rỗi thì giặt quần áo cho các anh, vác gỗ cho bố dượng, ông bố dượng thường khen ngợi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bố thật là có phúc mới có đứa con gái ngoan ngoãn thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian hạnh phúc chẳng bao lâu, đầu mùa hạ năm 1995, bố dượng cô trong lúc làm công trình đã ngã từ tầng ba xuống, bị liệt giường. Cột trụ trong gia đình đã gẫy, nguồn kinh tế chính của gia đình bị cắt đứt, và tiền chữa bệnh của bố dượng cô đã mang lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình.&lt;br /&gt;Thật đáng tiếc, khi mẹ Xuân Linh được bác sĩ cho biết, bệnh của chồng mới sẽ không bao giờ khỏi, cả đời nằm liệt giường, mẹ cô đã rất đau khổ. Bà không thể chịu đựng nổi sự rủi ro liên tiếp từ hai đời chồng, lại biết không gánh vác được một gánh nặng quá lớn từ gia đình chồng, mất hết hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.&lt;br /&gt;Bà ôm đứa con trai nhỏ ra đi, bỏ lại một nhà đầy người già, bệnh tật, trẻ con cho dù Xuân Linh năn nỉ, cầu xin mẹ như thế nào.&lt;br /&gt;Thấy bố như thế, người con trai thứ hai định xin nhập ngũ, ông bố không đồng ý bởi anh thứ hai và thứ ba sắp cùng thi tốt nghiệp phổ thông, thành tích luôn đứng đầu trường.&lt;br /&gt;Người con thứ ba cũng đòi bỏ học, muốn đi làm để gánh vác gia đình.&lt;br /&gt;Vào lúc cả nhà bàn cãi, Xuân Linh đề nghị cho em nghỉ học, thay mẹ chèo chống gia đình này. Bố dượng cô rơi nước mắt, ngay cả ông bà nội cũng khóc. Bố dượng cô đau khổ nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xuân Linh, bố xin lỗi con! Các anh con đã học chừng đó năm rồi, giờ bỏ đi uổng phí quá, bố biết là làm thế con sẽ thiệt thòi&lt;br /&gt;Ba người anh trai đều nắm chặt tay em gái, cùng thề với bố, cho dù sau này ai thi đỗ đại học, cũng đều nhớ công người em gái.&lt;br /&gt;Mẹ Xuân Linh bỏ đi, nguồn kinh tế của gia đình lại mất hẳn chút hỗ trợ cuối cùng. Ông bà nội đều thở dài, bố dượng gạt nước mắt, các anh trai Xuân Linh cũng lo âu, cả nhà rơi vào tình trạng thấp thỏm bất an, buồn thảm. Những người làng an ủi cô bé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ở đây cháu không có người thân, hay là cháu quay về nhà ông bà ở bên Phạm Trạch đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, cháu không đi được, mẹ cháu bỏ đi rồi cháu không thể cũng bỏ đi nốt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Linh nói với bố dượng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bố ạ, mẹ con bỏ đi rồi, là mẹ con nhẫn tâm; nhưng con hứa con không bao giờ bỏ nhà đi, con sẽ ở lại đây cùng vượt qua hoạn nạn với mọi người, từ hôm nay con xin được là con đẻ của bố!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm đó, Xuân Linh mới 12 tuổi, đổi từ họ Thái sang họ Thẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm đồng, việc nhà, chăm sóc người lớn, tất cả mọi việc Xuân Linh đều gánh vác, cô bé làm việc như một phụ nữ thực thụ trong một gia đình nông dân, thức dậy lúc mặt trời mọc, trời tối hẳn mới nghỉ ngơi, cẩn trọng tính toán từng món một trong gia đình để lo liệu qua ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Linh biết, để gia cảnh đỡ khó, thì sức khỏe của bố phải tốt lên, cho nên vào những lúc nông nhàn, cô bé không quên chăm sóc chu đáo cho bố. Mùa hè năm 1996, thời tiết nóng bức, bệnh tình bố dượng cô nặng lên, Xuân Linh quyết định đưa bố lên nằm viện trên thành phố Tề Ninh.&lt;br /&gt;Thu xếp xong việc nhà, cô kéo bố lên thành phố chữa bệnh. Đường đất 80 km, cô kéo xe hết đúng hai ngày một đêm. Khi đến nơi, chân cô đã lở ra, vai kéo sưng u lên một cục lớn.&lt;br /&gt;Để tiết kiệm tiền, Xuân Linh đã ngủ trong nhà để xe đạp của bệnh viện, người trông xe tưởng cô là ăn mày, đã mấy lần xua cô ra ngoài. Xuân Linh đành kể hết sự tình, ông già trông xe cảm động quá, không chỉ cho cô mang chiếc xe kéo đặt vào tận bên trong nhà xe, còn kiếm cho cô một cái màn chống muỗi.&lt;br /&gt;Dưới sự chăm sóc của con gái nhỏ, bệnh của bố dượng cô dần ổn định hơn, cô lại kéo bố về quê trên chiếc xe ấy.&lt;br /&gt;Vừa về đến quê, là vào vụ thu hoạch lúa mạch, các anh đều đang ở trường, ông bà nội chỉ có thể giúp cô nấu cơm và bó những túm lúa, thế là hơn bảy mẫu đất lúa mạch đang chín, lại một mình Xuân Linh cắt. Để kịp thu hoạch, suốt mấy ngày liên tục cô bé ngủ lại ngoài ruộng lúa, mệt tới mức không chống đỡ nổi nữa thì nằm ngủ luôn trên lúa mạch, ngủ dậy lại cắt tiếp.&lt;br /&gt;Vì quá lo lắng, lại vì lao lực, miệng Xuân Linh nở những mụn nước nhỏ, tay chân xước máu. Thật sự cô bé đã kiệt sức, còn lại hai mẫu lúa mạch nữa.&lt;br /&gt;Đều là lương thực gia đình trông vào đó!&lt;br /&gt;Cô bé bất lực đứng giữa ruộng lúa mạch khóc nức nở không thành tiếng, khóc tới mức hàng xóm chung quanh thấy thương hại quá, bèn tới năm tay mười tay giúp cô gặt nốt mảnh ruộng.&lt;br /&gt;Đợt thu hoạch khó nhọc đó đổi lại được lương thực đủ ăn cho cả gia đình.&lt;br /&gt;Anh thứ hai đã đỗ kết quả rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhờ kết quả đó, anh được tuyển vào trường đại học Đồng Tề ở tận Thượng Hải.&lt;br /&gt;Cầm giấy báo nhập học của anh thứ hai, Xuân Linh chạy như bay về nhà quên hết mệt nhọc, nhảy lên vui sướng. Nhìn đứa em gái vừa bé vừa đen, người anh thứ ba là Thẩm Kiến Văn rớt nước mắt tủi thân vì thi trượt đại học.&lt;br /&gt;Thẩm Kiến Văn buồn rầu nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh xin lỗi, em đã vất vả vì cả gia đình, mà anh lại thi trượt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa nói anh ba vừa khóc. Xuân Linh hốt hoảng nắm lấy tay anh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Năm nay thi trượt thì năm sau thi tiếp, anh đừng nản chí như thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thẩm Kiến Văn quyết định không thi đại học nữa, ở nhà kiếm sống giúp em gái. Xuân Linh không đồng tình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em chịu vất vả cũng chỉ vì muốn các anh học lên đại học mà thôi! Anh thất bại là em cũng thất bại!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba nghìn Nhân dân tệ học phí là gánh nặng quá lớn với cả gia đình. Vào lúc bất lực ấy, Thẩm Xuân Linh nghĩ đến chuyện đi bán máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ nhất đến nơi bán máu, vì quá nhỏ tuổi, bác sĩ không đồng ý!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần thứ hai, cô nói dối tuổi mình, cuối cùng được bán 200 ml máu. Cầm được 400 tệ tiền bán máu, nỗi buồn bã của cô vẫn không bớt đi. Vì 400 tệ so với 3.000 tệ thì còn quá ít ỏi. Như cốc nước hắt vào đống lửa, chả thấm vào đâu.&lt;br /&gt;Ba ngày sau, cô quay trở lại trạm y tế. Lần này, nói kiểu gì bác sĩ cũng quyết không lấy máu của Xuân Linh. Quá lo lắng, cô đành quỳ xuống cầu xin bác sĩ, và kể cho ông biết lý do.&lt;br /&gt;Bác sĩ trầm ngâm rất lâu, cuối cùng ông thở dài bảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi được, chỉ một lần này thôi nhé! Lần sau cháu đừng đến đây nữa, cháu còn quá nhỏ, cơ thể còn đang phải lớn nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bác sĩ chỉ rút một lượng máu rất nhỏ tượng trưng, rồi móc túi ra đưa cho cô 700 tệ, làm Xuân Linh vô cùng cảm động.&lt;br /&gt;Về nhà, Xuân Linh đưa tiền cho bố dượng, bố vội hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế này, cô nói dối là đi vay người ta.&lt;br /&gt;Bố cô cầm tay con xem xét, lại móc từ túi cô ra hai tờ giấy bán máu.&lt;br /&gt;Cả nhà cô đều kinh hãi.&lt;br /&gt;Nhưng số tiền đó còn lâu mới đủ được, dù chỉ một nửa học phí cho người anh.&lt;br /&gt;Bố dượng cô quyết định bán đi một phần mảnh đất từ ngôi nhà cũ của họ, ông bà nội cũng bán ba cây dương vốn định dành gỗ để đóng quan tài cho ông bà sau này. Khi bố dượng không đồng ý bán ba cây dương, ông bà nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Máu của Xuân Linh còn không tiếc, chúng tôi còn cần quan tài để làm gì nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới sự nỗ lực của toàn gia đình, tiền học cho anh hai, anh ba cuối cùng đã thu xếp xong. Để anh Thẩm Tiến Quân có thứ để lên trường, suốt mấy tối liền Xuân Linh thức khuya khâu vỏ chăn mới và giầy vải cho anh.&lt;br /&gt;Vào lúc lên đường, Xuân Linh ra bến xe tiễn anh, cô nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh ạ, nhà mình tuy nghèo, nhưng khảng khái, anh phải học cho ra học, anh đừng lo lắng chuyện ở nhà, cũng đừng tự khắc nghiệt với bản thân mình quá, anh cần tiền tiêu cứ viết thư về cho nhà nhé, em sẽ lo cho anh!&lt;br /&gt;Thẩm Tiến Quân không nén được, ôm lấy đứa em nhỏ vào lòng, cảm động trào nước mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Có thể bỏ rơi cha, không được phép bỏ rơi em&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người anh lên đường đi học rồi, Xuân Linh bắt đầu tính toán xem làm cách nào kiếm tiền để chữa bệnh cho bố, lo học phí cho các anh trai. Ban đầu, cô định theo chân các chị trong làng ra ngoài đi làm kiếm tiền, nhưng ở nhà còn hai người già và một người bệnh đều cần chăm sóc, cô chỉ có thể ở lại. Cân nhắc kỹ, cô quyết định trồng bông.&lt;br /&gt;Trồng bông không giống như trồng những cây khác, không chỉ phí sức trồng trọt, ngay khoản phun thuốc sâu cho bông cũng rất nguy hiểm, nhưng Xuân Linh tính nhẩm ra, một năm trồng bông có thể thu lãi được 8-9 nghìn Nhân dân tệ (16-18 triệu VND), cô không trù trừ bắt tay vào làm ngay.&lt;br /&gt;Cô háo hức trồng xuống cây bông, nhưng chẳng mấy lâu, khu vực Lỗ Tây Nam (mấy huyện thuộc Sơn Đông) gặp dịch sâu xanh trên lá bông (Helicoverpa armigera) tràn tới, vụ dịch làm Xuân Linh cuống quýt, cô bé người còn chưa cao bằng ngọn cây bông đã cõng bình xịt thuốc sâu nặng hơn 20kg sau lưng đi dọc ruộng bông để xịt thuốc.&lt;br /&gt;Cô nghe người ta nói, lúc chính ngọ thời tiết nóng nực nhất, là lúc trừ sâu có hiệu quả lớn nhất. Cô liền chọn lúc giữa trưa nắng to đi phun thuốc sâu, mặt trời rát bỏng trút nóng xuống cánh đồng bông hầm hập như một lò hấp khí nóng, làm Xuân Linh không thở nổi. Cô chỉ có thể chạy phun một hàng rồi chạy ra hít thở không khí. Một ngày vào lúc chính ngọ, vì thùng thuốc sâu bị rò chảy, cô trúng độc, ngất đi.&lt;br /&gt;Người làng khiêng Xuân Linh về. Lúc tỉnh lại, cô không để ý đến sự ngăn cản của người bố nằm liệt giường, lại đòi chạy ra ruộng bông luôn. Năm đó, bông được mùa thu hoạch lớn, nhưng vì thế mà giá thu mua bị dìm xuống rất thấp, và Xuân Linh vẫn không thể kiếm được khoản tiền như cô mong muốn.&lt;br /&gt;Đầu óc thông minh của Xuân Linh lại suy tính, cô đang nghĩ có cách nào kiếm được tiền nhanh nhất. Lúc nông nhàn, cô đã từng theo người làng đi thu mua hoa hòe, cành liễu (dùng như sợi bàng, sợi chiếu cói của VN), cũng từng đi bán mũ nan, đậu tương. Sau này, cô nghe người ta nói táo Tứ Thủy ở huyện bên rất rẻ, cô lại cùng ông bác trong làng đi Tứ Thủy buôn táo.&lt;br /&gt;Hàng ngày, sau bữa tối, cô kéo xe kéo lên đường, lúc trời hơi rạng thì tới được vườn táo, chất đầy xe táo rồi quay về ngay. Đàn ông thanh niên kéo một xe, cô cũng kéo một xe. Dọc đường, người ta đều ăn táo giải khát, cô thì chưa từng ăn một quả táo nào, ngay cả những quả dập nát cũng giữ lại phần bố, cho ông bà ăn.&lt;br /&gt;Anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa thấy đứa em 14 tuổi vất vả như thế, quá áy náy, quyết định bỏ học và cũng trốn nghĩa vụ quân sự, ở nhà kiếm sống thay em.&lt;br /&gt;Xuân Linh khuyên anh thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em hâm mộ nhất trên đời này là quân nhân, anh ở nhà rồi sau này anh sẽ ra sao? Anh cứ đi đi, em vẫn còn chống đỡ gia đình này được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày anh tư lên đường, Xuân Linh rút từ trong túi ra một ít tiền lẻ nhàu nát dúi vào tay anh trai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây là 80 tệ, tiền em dành riêng ra, anh giữ lấy để tiêu vặt, vào bộ đội rồi anh nhớ cố gắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thẩm Kiến Hoa mắt rưng rưng.&lt;br /&gt;Mùa xuân năm 1997 là mùa xuân vui sướng hạnh phúc nhất của Xuân Linh. Tết năm đó, ngoài người anh thứ tư đang ở bộ đội, cả ba anh trai đều quay về nhà ăn tết. Và ai cũng mang quà về cho cô em gái. Người anh cả là sinh viên mang tặng em một bộ quần áo mới, người anh thứ hai cũng là sinh viên tặng em một chiếc khăn màu hồng, người anh thứ ba đang ôn thi cũng mua cho em một hộp kem trang điểm.&lt;br /&gt;Xuân Linh ôm tất cả quà vào lòng vui sướng, nhảy lên cười, lúc đó cô bé quay trở lại vẻ ngây thơ con nít vốn có. Bố gọi ba đứa con trai đến bên giường:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các con phải báo đáp cho Linh, vì nó đã quá khổ sở rồi. Ngày sau các con trưởng thành, các con có quyền quên bố đi, nhưng không bao giờ được phép quên Xuân Linh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tình thân vĩnh viễn&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc nhà nông bận rộn, nhưng Xuân Linh không quên bệnh của bố dượng, hễ có hy vọng, ngại gì đường xa núi cao, cô đều kéo bố đi. Trời xanh không phụ người có công, bệnh của bố dượng đã đỡ hơn rất nhiều, đã có lúc ông chống được gậy đứng lên. Những người anh học hành tấn tới. Anh cả Thẩm Kiến Quốc sau khi tốt nghiệp đại học đã thi đỗ để học tiếp Thạc sĩ.&lt;br /&gt;Người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa đã được vào Đảng trong quân ngũ, được đề bạt lên làm trung đội trưởng. Tháng 9/1997, người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn cũng thi đỗ cao đẳng, được Học viện Đông y Sơn Đông nhận vào học.&lt;br /&gt;Tháng 3/1998, bà nội bỗng dưng bệnh nặng, lúc lâm chung, bà cụ nắm chặt lấy tay Xuân Linh nói: “Xuân Linh, cả đời bà chẳng có gì tiếc nuối, vì đã có một đứa cháu ngoan như cháu, bà chỉ thương xót cháu thôi!” Nói rồi bà lần từ dưới gối ra một chiếc vòng tay bằng ngọc đưa cho Xuân Linh, Xuân Linh không dám cầm. Ông nội nói: “Xuân Linh, đấy là thứ bà nội định để dành cho cháu dâu đầu, nhưng bà nội nghĩ, cái vòng này nên để dành cho cháu, cháu hãy nhận cho bà mãn nguyện đi!”. Xuân Linh nuốt nước mắt rưng rưng nhận lấy.&lt;br /&gt;Sau khi bà nội mất, người anh thứ tư viết thư về, nói sẽ chuẩn bị thi vào trường quân sự, nhưng khi biết bà nội vừa mất, trong nhà đã lo liệu hết tiền, anh bèn quyết định bỏ cuộc. Xuân Linh đọc thư, lo lắng, cô liền tìm người nhờ gửi thư cho anh trai khuyên ngăn, và gửi kèm theo đó 200 tệ, để anh trai mua sách vở ôn thi. Cô nói: “Anh ạ, thi vào trường quân sự là việc lớn cả đời anh, đừng để khó khăn trước mắt làm ngăn cản việc cả đời”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lúc đó, mẹ Xuân Linh đã bỏ đi biệt tăm tích lâu nay, bỗng gửi thư về cho cô, thì ra mấy năm nay, mẹ cô bỏ đi rồi đã làm một tờ giấy li hôn giả mạo với bố dượng, rồi sang huyện Bình Dương ăn ở với một ông có tiệm thực phẩm, cuộc sống khá sung túc. Mẹ cô nghe qua người khác mới biết con gái mình mấy năm nay chịu cực khổ vô vàn, trong lòng bà rất ăn năn. Mẹ cô gửi thư tới muốn bảo con gái bỏ sang huyện Bình Dương, hứa sẽ tìm cho cô một gia đình đàng hoàng để gả chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc lá thư của mẹ, Xuân Linh nước mắt dào dạt, rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản vô lo của một cô con gái bên cạnh mẹ. Nhưng cô cũng không thể nào bỏ rơi gia đình này, cái gia đình nghèo khổ hoạn nạn, nhưng cả nhà đều chân tình yêu thương cô!&lt;br /&gt;Bố dượng biết con gái khó xử, khuyên cô:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xuân Linh, đi tìm mẹ con đi! Bố không trách con, cả nhà ta đã khổ, kéo theo cả đời con khổ theo thì bố không nỡ lòng nào!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Linh cắn chặt môi, quỳ xuống trước giường bệnh của bố:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bố ạ, khổ sở nữa con cũng chịu được, bố đừng đuổi con đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuân Linh nhờ người viết thư trả lời mẹ rằng, cô không muốn theo mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày tháng 9/1998, vì muốn kiếm tiền cho anh trai thứ tư ôn thi, cô lại nghĩ đến việc đi bán máu. Sau rất nhiều lần cầu xin, cuối cùng bác sĩ đã đồng ý, lấy 300ml máu của cô. Vốn thân thể gầy gò yếu ớt vì thiếu dinh dưỡng, giờ Xuân Linh càng yếu.&lt;br /&gt;Nhưng cô lấy lại tinh thần, đi ra bưu điện gửi mấy trăm tệ đó cho anh. Lúc liêu xiêu qua đường, vì không còn tinh thần để ý kỹ, cô bị một xe tải lớn chở các cuộn sắt gạt ngã, bánh xe lớn nghiến qua người Xuân Linh.&lt;br /&gt;Tin dữ đến, ông nội cô không chịu đựng nổi, đổ bệnh liệt giường, bố dượng Xuân Linh cũng ngất đi nhiều lần. Người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn là người đầu tiên biết tin này, anh chạy về nhà, chỉ còn biết khóc bên thi thể em.&lt;br /&gt;Người anh thứ hai Thẩm Kiến Quân nhận được điện báo, suốt hai ngày đi tàu về không ăn không ngủ, khóc từ Thượng Hải về đến Sơn Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở tít tận Tây An, người anh cả Thẩm Kiến Quốc đang học thạc sĩ được tin cũng khóc rụng rời, không thể về dự đám tang được, anh điện về nhà: “Em gái yêu quý, em dùng tấm lòng người mẹ để gánh vác cả gia đình này, dùng đôi vai yếu ớt để dựng lên một niềm hy vọng, cả gia đình mãi mãi yêu em.”&lt;br /&gt;Vừa nhận được giấy báo nhập học của Học viện Lục quân Quế Lâm, người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa cũng đồng thời nhận tin em chết, anh ngã ngất đi trên thao trường. Tỉnh dậy liền vội vã về quê.&lt;br /&gt;Nhưng ở quê, những người chết trẻ vị thành niên không được phép tổ chức đám ma, ngay cả nghĩa trang của dòng họ cũng không được phép vào chôn cùng.&lt;br /&gt;Xuân Linh đến đây sống bốn năm, họ tên thì đã đổi, nhưng hộ khẩu thì không có, ngay cả tư cách là dân chúng của địa phương cũng không có, không được coi là người làng. Nhưng những người già trong làng cảm động trước cuộc đời hiếu nghĩa của Xuân Linh. Người già nói, đứa con gái tốt đẹp thế, chết rồi thì tại sao còn phải để nó phải chịu tức tưởi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Lưu Hồng, người đã từng đến viết bài phỏng vấn Xuân Linh hồi trước cũng đến dự tang lễ, và viết một bài ai điếu cho cô bé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Em, là một đóa hoa giữa thung lũng, một vệt mây ở bên trời, lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi vai nhỏ gánh đầy tình người, tâm hồn nhỏ nâng đỡ cả gia đình, tuổi còn trẻ như thơ như họa, như tơ như khói, lại đầy gian nan khốn khó vất vả.&lt;br /&gt;Em đi rồi, nhẹ như thế, như đám mây bên trời xa, câu chuyện để lại nặng như thế, ân tình cao như núi Thái Sơn...”.&lt;br /&gt;Những người con gái đều có những son phấn của riêng mình, có lẽ Xuân Linh cả đời chưa chạm vào son phấn, nhưng cô vẫn là người con gái đẹp nhất.&lt;br /&gt;Năm 2007, Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc dự định làm một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động thời nay, lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh sẽ được dựng lại ở tập mười sáu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;TPO, Trang Hạ&lt;br /&gt;Chọn lọc từ các trang tin Trung Quốc&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-1557433908054368";
/* 336x280, created 9/21/09 */
google_ad_slot = "8541404693";
google_ad_width = 336;
google_ad_height = 280;
//--&gt;
&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item></channel></rss>