<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Trang chia sẻ nhật ký</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/TrangChiaSNhtK" /><description></description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</managingEditor><lastBuildDate>Wed, 01 Feb 2012 20:13:28 PST</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">292</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="trangchiasnhtk" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle></itunes:subtitle><item><title>Thuận con chú Út</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2012/02/thuan-con-chu-ut.html</link><category>Xem hình Admin</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:11:13 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-3728714305451054342</guid><description>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-CUvCrhpElQI/TyoH0nHm1lI/AAAAAAAABww/nd6O-ASdjQs/s1600/SAM_0417.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704380478453634642" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-CUvCrhpElQI/TyoH0nHm1lI/AAAAAAAABww/nd6O-ASdjQs/s400/SAM_0417.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-N7teBgtf1k4/TyoH0GO5ejI/AAAAAAAABwk/wtkDTbd0dfo/s1600/SAM_0416.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704380469625846322" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-N7teBgtf1k4/TyoH0GO5ejI/AAAAAAAABwk/wtkDTbd0dfo/s400/SAM_0416.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-6dayLVo_3mA/TyoHzQU1RlI/AAAAAAAABwY/nwEjoiQdxg8/s1600/SAM_0415.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704380455155222098" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-6dayLVo_3mA/TyoHzQU1RlI/AAAAAAAABwY/nwEjoiQdxg8/s400/SAM_0415.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-JaiQ4eCmlxE/TyoHzLpSLWI/AAAAAAAABwM/Zaq7K5L2yh8/s1600/SAM_0414.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704380453898825058" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-JaiQ4eCmlxE/TyoHzLpSLWI/AAAAAAAABwM/Zaq7K5L2yh8/s400/SAM_0414.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-99-Zj6ThMLw/TyoHykcX4eI/AAAAAAAABwA/BE4hQqtiIy0/s1600/SAM_0410.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704380443375690210" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-99-Zj6ThMLw/TyoHykcX4eI/AAAAAAAABwA/BE4hQqtiIy0/s400/SAM_0410.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-UP90sh0ZJig/TyoGsGmursI/AAAAAAAABv0/XebuMRBEtV8/s1600/SAM_0409.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704379232775220930" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-UP90sh0ZJig/TyoGsGmursI/AAAAAAAABv0/XebuMRBEtV8/s400/SAM_0409.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-TX4jR3Zav24/TyoGr0hsSJI/AAAAAAAABvo/kHCNpT8ASjs/s1600/SAM_0408.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704379227922253970" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-TX4jR3Zav24/TyoGr0hsSJI/AAAAAAAABvo/kHCNpT8ASjs/s400/SAM_0408.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-OyIOQpSednw/TyoGqoSJ21I/AAAAAAAABvc/M1hbQWCXkGE/s1600/SAM_0406.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704379207455988562" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-OyIOQpSednw/TyoGqoSJ21I/AAAAAAAABvc/M1hbQWCXkGE/s400/SAM_0406.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-tIXIEP9ArMQ/TyoGqJXKhHI/AAAAAAAABvQ/aifyXnjcCVc/s1600/SAM_0402.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704379199155504242" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-tIXIEP9ArMQ/TyoGqJXKhHI/AAAAAAAABvQ/aifyXnjcCVc/s400/SAM_0402.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-5OsK8DcUNz0/TyoGpkBpVjI/AAAAAAAABvE/V8xyvfqbmmA/s1600/SAM_0400.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704379189133137458" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-5OsK8DcUNz0/TyoGpkBpVjI/AAAAAAAABvE/V8xyvfqbmmA/s400/SAM_0400.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-pGkglvdkUjY/TyoFlh-_NPI/AAAAAAAABu0/Pzm_BuLEMBs/s1600/SAM_0397.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704378020354012402" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-pGkglvdkUjY/TyoFlh-_NPI/AAAAAAAABu0/Pzm_BuLEMBs/s400/SAM_0397.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-FK5VsHpzje8/TyoFlFat4jI/AAAAAAAABuo/Um6XL07BNCA/s1600/SAM_0394.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704378012685689394" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-FK5VsHpzje8/TyoFlFat4jI/AAAAAAAABuo/Um6XL07BNCA/s400/SAM_0394.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-9OIe8g-VkaY/TyoFkZ8KwJI/AAAAAAAABuc/gIgQQDTmGxc/s1600/SAM_0383.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704378001014833298" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-9OIe8g-VkaY/TyoFkZ8KwJI/AAAAAAAABuc/gIgQQDTmGxc/s400/SAM_0383.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-9OUT6m-ISLc/TyoFjy1-_4I/AAAAAAAABuQ/GBk3TNMN9-U/s1600/SAM_0379.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704377990519914370" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-9OUT6m-ISLc/TyoFjy1-_4I/AAAAAAAABuQ/GBk3TNMN9-U/s400/SAM_0379.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-zgNuaiueBUU/TyoFjSDDeaI/AAAAAAAABuE/3UeqPxIxErc/s1600/SAM_0374.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704377981716363682" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-zgNuaiueBUU/TyoFjSDDeaI/AAAAAAAABuE/3UeqPxIxErc/s400/SAM_0374.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-3728714305451054342?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2012-02-02T11:11:13.404+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-CUvCrhpElQI/TyoH0nHm1lI/AAAAAAAABww/nd6O-ASdjQs/s72-c/SAM_0417.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hình Tết Năm 2012</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2012/02/hinh-tet-nam-2012.html</link><category>Xem hình Admin</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:13:28 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-5710576819736222158</guid><description>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-fjrdNU49gpU/Tyn5CQsQtTI/AAAAAAAABs4/LhDi0Sp9VYo/s1600/SAM_0335.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704364220277110066" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-fjrdNU49gpU/Tyn5CQsQtTI/AAAAAAAABs4/LhDi0Sp9VYo/s400/SAM_0335.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-zTAKJSaxEc0/Tyn5BcKCBjI/AAAAAAAABss/TgPkXckJIfc/s1600/SAM_0359.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704364206174897714" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-zTAKJSaxEc0/Tyn5BcKCBjI/AAAAAAAABss/TgPkXckJIfc/s400/SAM_0359.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-bn7A920QfOY/Tyn5BP-4y3I/AAAAAAAABsg/bDhlguZ5F7k/s1600/SAM_0346.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704364202906930034" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-bn7A920QfOY/Tyn5BP-4y3I/AAAAAAAABsg/bDhlguZ5F7k/s400/SAM_0346.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-SCmwF6oZgtg/Tyn4_-ICw2I/AAAAAAAABsU/lFiPlX5tG_I/s1600/SAM_0340.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704364180933624674" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-SCmwF6oZgtg/Tyn4_-ICw2I/AAAAAAAABsU/lFiPlX5tG_I/s400/SAM_0340.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-gjuApr6zwaY/Tyn4_lw-i_I/AAAAAAAABsI/-b-5gL18nW4/s1600/SAM_0354.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704364174394428402" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-gjuApr6zwaY/Tyn4_lw-i_I/AAAAAAAABsI/-b-5gL18nW4/s400/SAM_0354.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-1IhfROh6JYM/Tyn05756uzI/AAAAAAAABq4/XmEI_pqpc9k/s1600/SAM_0407.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704359679211780914" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-1IhfROh6JYM/Tyn05756uzI/AAAAAAAABq4/XmEI_pqpc9k/s400/SAM_0407.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-ngj6hegC_a0/Tyn05boU5YI/AAAAAAAABqs/lb0iW40dtcA/s1600/SAM_0405.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704359670548063618" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-ngj6hegC_a0/Tyn05boU5YI/AAAAAAAABqs/lb0iW40dtcA/s400/SAM_0405.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-O50E0gDsCw8/Tyn04iCZkTI/AAAAAAAABqg/IzfPZvqjc9M/s1600/SAM_0403.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704359655088165170" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-O50E0gDsCw8/Tyn04iCZkTI/AAAAAAAABqg/IzfPZvqjc9M/s400/SAM_0403.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-cJghq_eqAag/Tyn04LcJPoI/AAAAAAAABqU/joMU2h96Ut4/s1600/SAM_0401.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704359649022131842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-cJghq_eqAag/Tyn04LcJPoI/AAAAAAAABqU/joMU2h96Ut4/s400/SAM_0401.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-IuFUV42203s/Tyn039WTlmI/AAAAAAAABqI/ND-bCCz0MNI/s1600/SAM_0398.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704359645239547490" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-IuFUV42203s/Tyn039WTlmI/AAAAAAAABqI/ND-bCCz0MNI/s400/SAM_0398.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-MJD_I6rqUVg/Tynzqq4x_4I/AAAAAAAABp4/OpjgvmClcn8/s1600/SAM_0382.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704358317433945986" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/-MJD_I6rqUVg/Tynzqq4x_4I/AAAAAAAABp4/OpjgvmClcn8/s400/SAM_0382.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/--nMiMIFQFcQ/TynzqCATfGI/AAAAAAAABps/AYI00GnQ-rM/s1600/SAM_0380.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704358306459647074" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/--nMiMIFQFcQ/TynzqCATfGI/AAAAAAAABps/AYI00GnQ-rM/s400/SAM_0380.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-BYwXlSkrXHk/TynzpkOsk9I/AAAAAAAABpg/dAWDXJMxoUM/s1600/SAM_0378.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704358298466948050" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-BYwXlSkrXHk/TynzpkOsk9I/AAAAAAAABpg/dAWDXJMxoUM/s400/SAM_0378.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-bxy6slAv6iY/TynzpD1sXxI/AAAAAAAABpU/5I_mjrt0mzQ/s1600/SAM_0358.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704358289772142354" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-bxy6slAv6iY/TynzpD1sXxI/AAAAAAAABpU/5I_mjrt0mzQ/s400/SAM_0358.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-cObXzFmzwOs/TynzozJi90I/AAAAAAAABpI/WLeQHB7aN_U/s1600/SAM_0357.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704358285292009282" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-cObXzFmzwOs/TynzozJi90I/AAAAAAAABpI/WLeQHB7aN_U/s400/SAM_0357.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-5l009DfDBnQ/TynxWfLk90I/AAAAAAAABo4/D1ui2utM8SI/s1600/SAM_0350.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704355771670918978" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-5l009DfDBnQ/TynxWfLk90I/AAAAAAAABo4/D1ui2utM8SI/s400/SAM_0350.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Dph8S5FuX1o/TynxV7PS7-I/AAAAAAAABos/qbtswhxDWcs/s1600/SAM_0349.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704355762022838242" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 300px; CURSOR: hand; HEIGHT: 400px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-Dph8S5FuX1o/TynxV7PS7-I/AAAAAAAABos/qbtswhxDWcs/s400/SAM_0349.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-OAqarLjr_uk/TynxUgXXjKI/AAAAAAAABog/-Kz_BE3dH5Y/s1600/SAM_0345.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704355737629068450" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-OAqarLjr_uk/TynxUgXXjKI/AAAAAAAABog/-Kz_BE3dH5Y/s400/SAM_0345.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_XKPkaPTROw/TynxRxhVoMI/AAAAAAAABoU/kE9k5TqP9oM/s1600/SAM_0341.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704355690694680770" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-_XKPkaPTROw/TynxRxhVoMI/AAAAAAAABoU/kE9k5TqP9oM/s400/SAM_0341.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-W-nlA9Ll2bw/TynxRrqnjPI/AAAAAAAABoI/8oZUaQRTEwo/s1600/SAM_0336.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704355689122991346" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-W-nlA9Ll2bw/TynxRrqnjPI/AAAAAAAABoI/8oZUaQRTEwo/s400/SAM_0336.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-8TJRPJboBVY/TynvzrC06YI/AAAAAAAABn8/nZ30hQVI0Jg/s1600/SAM_0332.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704354074048391554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-8TJRPJboBVY/TynvzrC06YI/AAAAAAAABn8/nZ30hQVI0Jg/s400/SAM_0332.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-x4WlbRU8EwM/TynvzJpAByI/AAAAAAAABns/M_rog1V6SgU/s1600/SAM_0297.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704354065081698082" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-x4WlbRU8EwM/TynvzJpAByI/AAAAAAAABns/M_rog1V6SgU/s400/SAM_0297.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-hJ3RFHoUNPk/TynvylA7q9I/AAAAAAAABng/CED695mk4zA/s1600/SAM_0296.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704354055249963986" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-hJ3RFHoUNPk/TynvylA7q9I/AAAAAAAABng/CED695mk4zA/s400/SAM_0296.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-u1Lu84DuZws/Tynvx9N1KVI/AAAAAAAABnU/fGlmVLjBqwE/s1600/SAM_0283.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704354044566645074" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-u1Lu84DuZws/Tynvx9N1KVI/AAAAAAAABnU/fGlmVLjBqwE/s400/SAM_0283.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-_qKzaV9vUQk/TynvxQRsY_I/AAAAAAAABnI/tUPZLmCnBxQ/s1600/SAM_0282.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5704354032503251954" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 400px; CURSOR: hand; HEIGHT: 300px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/-_qKzaV9vUQk/TynvxQRsY_I/AAAAAAAABnI/tUPZLmCnBxQ/s400/SAM_0282.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-5710576819736222158?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2012-02-02T11:13:28.959+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/-fjrdNU49gpU/Tyn5CQsQtTI/AAAAAAAABs4/LhDi0Sp9VYo/s72-c/SAM_0335.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Gửi Ba nơi thiên đường!!!</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/10/tphcm-ngy-05-thng-10-nm-2008.html</link><category>Người đi xa mãi</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:19:14 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-3464537102531769376</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;Hai tuần nữa con lại về giỗ ba. Nhanh thật! mới đó mà đã 4 năm rồi (giỗ ba 27/09/2004 âm lịch). Từ ngày ba mất gia đình mình có nhiều thay đổi lớn. Mọi người cứ nghĩ: “bốn mẹ con lại dắt nhau trở về Sài Gòn để sinh sống. Vì nghĩ mẹ sẽ không vượt qua nỗi những khó khăn trước mắt và nỗi khổ cực của ruộng vườn. Nhưng họ đã lầm. Mẹ đã chứng minh điều đó bằng nghị lực và sự mạnh mẽ để gánh vác gia đình. Chẳng những mẹ làm tốt việc nhà mà còn tham gia việc nước nữa. (tham gia hội phụ nữ xã để giúp đỡ những người còn khó khăn hơn). Mẹ trở thành người phụ nữ vừa hiện đại vừa giỏi giang.&lt;span class="fullpost"&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Quả thật, khi nhà không có ba mới thấy cái cảm giác sợ sợ, ớn lạnh thế nào ấy. Mặc dù biết là chẳng có gì phải sợ cả, nhưng cái cảm giác đó nó cứ làm sao?&lt;br /&gt;Lúc trước khi ba bắt mấy cây cầu trong vườn nhà mình. Mấy mẹ con cứ chê tới chê lui. Giờ nó sắp sập hết rồi. Mẹ bảo: “lúc trước ba mày bắt thì chê, giờ lấy ai bắt cho”. …… &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Mỗi lần con về đi qua mấy cây cầu của 4 cái líp vườn nhà mình là lại nhớ đến ba. Bây giờ ở quê mình để tìm được một cây cầu khỉ thì hơi bị khó. Nhưng sẽ dề dàng hơn nếu họ vào vườn nhà mình. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Bây giờ con mới phát hiện ra là con có những cái giống ba kinh khủng mà Trúc và Tùng không giống, Con nghĩ chỉ có mẹ mới biết được thôi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-3464537102531769376?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:19:14.289+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Nhớ mãi về Bác Út</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/07/nh-mi-v-bc-t.html</link><category>Người đi xa mãi</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:19:40 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-138306641683356360</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bác Út (gái)– chúng tôi vẫn thường gọi thân mật là bác Út. Tôi nhớ cứ mỗi chiều tối là cả xóm con nít đều ngồi ở nhà của bác Út để nghe kể chuyện (chuyện ma, chuyện của ngày xưa …), ngồi tán dóc. Tất cả mọi đứa con nít trong xóm, không có đứa nào mà không thích bác Út. Bác rất vui vẻ, thân thiện, gần gũi và bình dị. Thời học cấp II, III, tôi phải ở xa nhà. Thường thì cứ mỗi cuối tuần mới về một lần. Bác cũng có con (anh Bình) đi học xa nhà giống tôi. Mỗi lần tôi qua Bác hay nói : “tuần này mày về mà anh Bình mày chưa về”.&lt;br /&gt;Bác hay dành cho tôi những trái cây ngon mỗi khi tôi qua chơi. Được nói chuyện với Bác thật vui, thật thoải mái. &lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhưng đến lúc tốt nghiệp phổ thông, lên Thành Phố tiếp tục học và cho đến lúc đi làm. Thì thời gian về quê lại càng ít hơn. Mỗi khi tôi về quê là lại có nhiều sự kiện lớn thay đổi. Bạn bè tôi, những người thân xung quanh tôi. Và tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc: là một ngày nào đó mình về quê mà Bác Út không còn nữa. Bác đã ra đi vĩnh viễn trên cõi đời này. Căn bệnh ung thư đã cướp đi một người mẹ của các anh chị tôi, cướp đi người mà chúng tôi hằng yêu thương, quý trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng biết là Bác bị bệnh nhưng không biết là bác bệnh nặng như thế. Hàng tháng bác đều phải lên Sài Gòn để tái khám, và có đôi lúc phải ở trên đó hàng tháng trời và hơn thế nữa. Mỗi lần về là Bác lại buồn hơn. Thì ra bác lên Sài Gòn là để vào hoá chất, để kéo dài thời gian sống ngắn ngủi của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một lần đó khi Bác về, buổi tối chúng tôi qua chơi thì thấy bác vẫn đội một cái khăn trên đầu. Thì ra hoá chất đã làm cho mái tóc của bác ngày càng rụng dần. Và chúng tôi biết bệnh của Bác thật sự là nặng. Có đôi lúc bác nói như nửa đùa nửa thật : ước gì ngủ một đêm sáng ngày chết đi cho xong. Tôi biết có lẽ Bác phải chịu đựng nhiều cơn đau nhức tận trong xương tuỷ, nhưng cái đau thể xác làm sao sánh nỗi với cái đau tinh thần. Nỗi lo lắng lớn nhất của Bác là cả ba đứa con đều chưa lập gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghe mẹ tôi kể lại là lúc qua thăm Bác Út (lúc đó Bác đã nằm một chỗ và không có đủ sức để đi lại) Bác nắm lấy tay mẹ tôi mà nói “Thiếm Ba ơi tôi chết đi thì không sao nhưng còn mấy đứa con ai lo đây Thiếm Ba”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến một hôm, trời vừa sáng, tiếng điện thoại reo lên, giọng mẹ từ bên kia đầu dây nói thật buồn : “Bác Út mất rồi Trang ơi”. Tim tôi đau nhói. Một cảm giác thật khó tả. Có lẽ chỉ những người nào bị mất người thân mới có thể hiểu được. Nhưng tôi không ngờ là căn bệnh ung thư lại cướp đi người Bác của tôi sớm và nhanh đến như thế. Ngày Bác mất tôi không về được nhưng mỗi lần tôi về quê là qua đốt cho Bác nén nhang, để an ủi vong hồn người đã mất. Để nhìn lại tấm hình trên bàn thờ. để nhớ lại người Bác mà tôi từng yêu quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù Bác Út đã mất nhưng Bác vẫn sống mãi trong tâm trí của tôi, của mọi đứa con nít trong xóm.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-138306641683356360?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:19:40.839+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Dành tặng mẹ</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/01/dnh-tng-m.html</link><category>Viết cho yêu thương</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:15:47 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-7824134916191757460</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SOGTsFrQcpI/AAAAAAAAA5c/xF7UZHz8Z4k/s1600-h/Mother_child_720.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5251641026137846418" style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 0px 10px 10px; CURSOR: hand" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SOGTsFrQcpI/AAAAAAAAA5c/xF7UZHz8Z4k/s320/Mother_child_720.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Từ khi tạo ra trang blog này, mặc dù đã qua ngày Lễ Vu Lan. Nhưng tôi vẫn muốn viết một cái gì đó để dành tặng Mẹ, người mà tôi yêu, tôi quý ... nhất trên đời.&lt;br /&gt;Bạn có bao giờ tặng quà hay dù chỉ một bông hoa cho mẹ bạn nhân ngày sinh nhật, mùng 8 tháng 3 hay ngày lễ vu lan?&lt;br /&gt;Nếu bạn đã làm điều đó thì tôi thật sự tự hào về bạn. Nhưng nếu chưa? ... bạn còn chờ gì nữa mà không hành động.&lt;br /&gt;Bạn là người hay e thẹn, không quen nói lời yêu thương trước mặt người thân. Bạn cũng đừng lo vì chỉ cần bạn đừng bao giờ làm cho Mẹ bạn phiền hay lo lắng là tốt lắm rồi.&lt;br /&gt;Bạn hãy là đứa con ngoan của mẹ trong mọi ngày. Tôi thật sự tự hào vì tôi chưa bao giờ làm cho mẹ tôi phiền lòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;“Con thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra con &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Con cầu mong cho mẹ là người hạnh phúc nhất khi sinh ra con” &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tâm sự của những người khi ở xa mẹ:&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Đêm ngồi đây nước mắt rơi từng giọt.&lt;br /&gt;Xa mẹ rồi mới biết thương mẹ nhiều hơn”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Một người bạn cùng quê của tôi tên Lê Thị Phương Linh khi đi học Đại học , trong một buổi sáng thức dậy khi chợt tỉnh cơn mơ đã viết:&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;“Mẹ vẫn gọi con như ngày xưa đó&lt;br /&gt;Dậy đi con trời sáng lắm rồi kìa&lt;br /&gt;Như bàng hoàng con chợt tỉnh cơn mơ&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Ôi! tiếng mẹ chỉ con trong nỗi nhớ”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-7824134916191757460?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:15:47.027+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SOGTsFrQcpI/AAAAAAAAA5c/xF7UZHz8Z4k/s72-c/Mother_child_720.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Ý nghĩa của cái tên Phan Minh Hiền Trang</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/08/y-nghia-cua-cai-ten-phan-minh-hien.html</link><category>About me</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:14:48 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-8962996477787933745</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có lần tôi đã hỏi mẹ: &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“sao lại đặt tên con là Phan Minh Hiền Trang, sao đặt tên gì mà dài thế?”&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Mẹ bảo: &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“chữ Phan là họ,...&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;còn Minh – Hiền – Trang mẹ mong sau này khi lớn lên con sẽ là người thông minh - hiền thục – đoan trang. Trời !!!&lt;br /&gt;_ Vậy tên con là mẹ đặt hay ba đặt?&lt;br /&gt;_ Ba mày đặt&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Mãi về sau khi tôi đọc được 1 quyển sổ về những kỷ niệm của ba thời trẻ, mới thấy hai chữ Hiền Trang có từ những năm trước lúc tôi sinh ra đời.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ Ủa sao lạ vậy ta, mình sinh năm 1984, mà tên mình lại có trước đó đến cả mấy năm.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Thì ra cái tên đó là kỷ niệm về mối tình đầu của ba tôi thời trai trẻ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-8962996477787933745?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:14:48.984+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">9</thr:total></item><item><title>Tôi - người nhà quê</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/01/ti-ngi-nh-qu_19.html</link><category>About me</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:14:18 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-6692411342981014963</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Tây (Cái Bè - Tiền Giang). Ngồi xe đò đúng 3 tiếng là đến nơi. Nơi có nhiều loại trái cây nhất mà bạn không bao giờ có thể ăn hết. Chỉ riêng ở nhà tôi thôi, đã có nhiều loại trái cây như :xoài, cam, quít, bưởi, nhãn … tha hồ bạn có thể vừa ăn vừa đem về làm quà cho gia đình và bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà tôi như thế là ít đấy, những nhà khác còn nhiều gấp mấy lần. Nếu bạn đến quê tôi, bạn có thể ra vườn hái bất kỳ một trái chín nào đang treo lơ lửng trên cành mà bạn thích, được lựa chọn trái chín ngon nhất trong cả một vườn mà không cần phải tốn 1 đồng nào. Nếu là ở Sài Gòn này thì giá tiền càng cao nếu đó là thứ trái càng ngon, càng to. Nhưng chưa chắc nó là loại trái chín cây. Vậy thì còn chờ gì nữa. Bạn hãy thử đến quê tôi một lần khi có dịp.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nếu sống ở miền quê mà bạn được người khác hay nói lời “cám ơn” hoặc “xin lỗi” với bạn. Thì điều đó chẳng hay tí nào. Vì như thế là họ còn khách sáo với bạn. Bạn và họ vẫn còn có một khoảng cách vô hình.&lt;br /&gt;Nếu được là khách của người miền quê thì thật sự bạn là người hạnh phúc nhất rồi đấy. Ở đây tôi chỉ nói đến quê tôi mà thôi. Còn những nơi khác thì tôi không biết. Vì tôi chưa hề đi xa ra miền Trung hay Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở quê tôi, mỗi nhà đều có nuôi gà, vịt… Không phải để làm thịt ăn, mà dành đến khi có đám tiệc, giỗ cúng hay để đãi khách đến chơi nhà. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người. Khi nhà không có đồ ăn họ cũng không làm thịt gà nhưng có khách đến chơi nhà thì điều đó sẽ được thực hiện ngay mà không một chút do dự. Có thể nói là khách đến nhà thì không “gà cũng vịt” không “trà cũng bánh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người miền quê chúng tôi rất thật lòng và quanh năm chỉ quanh quẩn với ruộng vườn. Có thể khi ở quê bạn luôn nghe chúng tôi than vãn nào là trái cây mất mùa, không được giá … Như thế không có nghĩa là chúng tôi sợ cực khổ. Nhưng khi chúng tôi làm và dành dụm được một số tiền chúng tôi lại mua thêm đất, thêm vườn. Vậy là nỗi cực của chúng tôi lại cứ tăng dần. Mỗi ngày ở ruộng vườn chúng tôi lại càng gắn bó hơn càng yêu quý chúng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Dù đi bất cứ nơi đâu, làm bất kỳ việc gì thì tôi vẫn là người nhà quê trong mắt tôi, trong mắt tất cả mọi người. Và tôi luôn tự hào vì tôi là người nhà quê.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-6692411342981014963?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:14:18.659+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">10</thr:total></item><item><title>Cám ơn Thầy-Cô, vì tất cả những gì Thầy-Cô đã dành cho em</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2008/01/cm-n-thy-c-v-tt-c-nhng-g-thy-c-dnh-cho.html</link><category>Viết cho yêu thương</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 04 Oct 2011 18:16:16 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-5975084275717393915</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SSAgb4aGCmI/AAAAAAAABEE/n0km0EPG8b0/s1600-h/02110401l.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5269247227393870434" style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 0px 10px 10px; WIDTH: 200px; CURSOR: hand; HEIGHT: 200px" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SSAgb4aGCmI/AAAAAAAABEE/n0km0EPG8b0/s200/02110401l.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thế giới của bạn bao la, rộng lớn và có muôn màu; thế giới của tôi chỉ có con đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà và xung quanh là những bộ máy vi tính.&lt;br /&gt;Ở tuổi tôi, bạn đang thích thú khi tận hưởng tuổi trẻ; còn tôi thì cố gắng làm việc để đỡ phần gánh nặng cho gia đình.&lt;br /&gt;Nhưng tôi dám chắc với các bạn 1 điều rằng : “tôi không bao giờ hối tiếc vì điều đó”. Vì ích ra, tôi cũng có ích cho gia đình và những người xung quanh.&lt;br /&gt;Niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi chính là niềm vui khi được làm việc, khi được đứng trong ngôi trường này, và được chia sẻ kiến thức cùng các bạn.&lt;br /&gt;Lúc trước cứ nghĩ: “ không biết sau này mình có thể làm được những gì”. Nhưng giờ mọi việc đã khác. Tôi cảm thấy rất tự hào về công việc hiện giờ của mình.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Được như thế chính là nhờ vào sự giúp đỡ của thầy – cô. Thầy – cô đã cho tôi công việc, lòng tin, sự hiểu biết và dạy tôi cách làm người… nói chung là những gì tốt đẹp nhất.&lt;br /&gt;Trong suốt quãng thời gian đi làm cho đến nay thì cũng có lúc vui - buồn. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy gắn bó và yêu quý thầy – cô hơn.&lt;br /&gt;Ngoài gia đình, thì thầy – cô là 1 phần rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Tôi thầm cám ơn mẹ vì mẹ đã sinh ra tôi, và tôi càng biết ơn hơn vì thầy – cô đã cho tôi 1 cuộc sống thật sự có ý nghĩa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-5975084275717393915?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-05T08:16:16.039+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_jGwLdDDRxss/SSAgb4aGCmI/AAAAAAAABEE/n0km0EPG8b0/s72-c/02110401l.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>HẤT NÓ XUỐNG VÀ BƯỚC LÊN TRÊN</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/hat-no-xuong-va-buoc-len-tren.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Tue, 12 Jul 2011 04:10:46 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-975715880795564562</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Có một người nông dân nọ có một con lừa già. Một hôm, con lừa bị rơi xuống cái giếng khô cạn và đau đớn kêu la thảm thiết. Sau khi bình tĩnh đánh giá tính hình, người nông dân đã quyết định nên nhanh chóng giúp nó kết thúc sự đau đớn vì thương cho con lừa mình. Anh gọi thêm mấy người hàng xóm để cùng lấp đất chôn con lừa tội nghiệp.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;Lúc đầu, con Lừa thêm phần kinh hoàng vì những gì người ta đang làm đối với nó. Nhưng khi từng tảng đất được hất xuống giếng liên tiếp theo nhau ập trên vai nó, một ý nghĩ chợt lóe lên: Cứ mỗi lần một tảng đất rơi đè lên vai, nó lại lắc mình cho đất rơi xuống và ngoi lên trên ! Và nó đã làm như vậy, từng chút từng chút một, với một lời thầm tự nhủ và tự cổ vũ: “ Nào mình hãy hất nó xuống và bước lên trên, hất nó xuống và bước lên trên...”&lt;br /&gt;Mặc cho sự đau đớn ê ẩm phải chịu sau mỗi tảng đất ập xuống, mặc cho sự bi đát cùng cực của tình huống đang gánh chịu, con lừa tiếp tục chiến đấu chống lại sự hoang mang, hoảng sợ, tiếp tục theo đúng phương châm “hất nó xuống và bước lên trên”. Và không bao lâu sau, cuối cùng dù bị bầm dập và kiệt sức, con lừa già đã vui mừng đắc thắng bước lên khỏi miệng giếng.&lt;br /&gt;Những gì như sẽ đè bẹp và chôn sống nó, trên thực tế đã cứu sống nó. Tất cả đều nhờ vào cái cách mà con lừa đã can đảm đối diện với nghịch cảnh của từ sự hoảng loạn, sự cay đắng và sự tự thương hại, thì những nghịch cảnh tưởng chừng có thể chôn vùi chúng ta, lại sẽ tiềm ẩn trong chính nó những phần thưởng không ngờ tới.&lt;br /&gt;Hất nó xuống và bước lên trên, hãy can đảm bước từng chút một ra khỏi cái giếng mà chúng ta đang gặp phải.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-975715880795564562?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-07-12T18:10:46.512+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/hay-theo-uoi-toi-cung-nhung-khat-vong.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 20 Jun 2011 00:22:31 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-1754445957129236274</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện. Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;_ Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài&lt;br /&gt;_ "Lớn lên em muốn làm nghề gì?"&lt;br /&gt;Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ một trang trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy&lt;br /&gt;_ "Đến gặp tôi sau giờ học".&lt;br /&gt;Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:&lt;br /&gt;_ Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?&lt;br /&gt;_ Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?&lt;br /&gt;Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;_ Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.&lt;br /&gt;Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình&lt;br /&gt;_ Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình.&lt;br /&gt;Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:&lt;br /&gt;_ Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm tay tôi, thầy nói :&lt;br /&gt;_ "Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi rất ân hận về điều đó" .&lt;br /&gt;Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp&lt;br /&gt;_ "Không, thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình"&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-1754445957129236274?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-20T14:22:31.302+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Mẹ lạnh lắm phải không?</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/me-lanh-lam-phai-khong.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 20 Jun 2011 00:20:56 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-7721544187693880689</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vào một đem Giánh sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. &lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đưa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy.Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm.Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12,cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình. "Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: &lt;strong&gt;&lt;em&gt;" mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Và cậu bé oà khóc &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-7721544187693880689?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-20T14:20:56.931+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Paco, về nhà đi con! Alan Cohen</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/paco-ve-nha-i-con-alan-cohen.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 20 Jun 2011 00:19:06 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-3443886903168350333</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trong một thị trấn nhỏ, một người cha cãi nhau với Paco – đứa con trai nhỏ của mình. Vào sáng hôm sau, người cha phát hiện đứa con của mình đã bỏ nhà ra đi. Tràn ngập hối hận, người cha nhận thấy rằng đứa con trai thật sự quan trọng hơn tất cả mọi điều trên thế gian này. Ông muốn sửa chữa lại mọi việc.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;Ông đi tới một cửa hiệu nổi tiếng nhất thị trấn và treo một tấm biển "Paco, về nhà đi con. Cha yêu con lắm. Hãy gặp cha ở đây vào sáng mai."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Sáng hôm sau, người cha đi đến cửa hiệu, ở đó đã có bẩy cậu bé cùng tên Paco và cũng chạy trốn khỏi nhà mình. Những đứa trẻ này đã nghe được tiếng gọi đầy tình thương, và mỗi đứa đều hy vọng đó chính là người cha đang gọi mình về nhà với vòng tay rộng mở. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-3443886903168350333?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-20T14:19:06.794+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>HÃY YÊU THA THIẾT</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/hay-yeu-tha-thiet.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 20 Jun 2011 00:15:52 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-4180739724398753308</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đây là bức thư của một người cha gửi cho con gái của mình trước khi từ bỏ cuộc sống của mình để đi về cõi vĩnh hằng.: &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;"....Con ơi,dù con sợ tình yêu nhưng tình yêu cứ đến.Nếu đây là niềm vui thì con cứ nâng niu như người mẹ ôm ấp đứa con thơ.Nếu đây là vết thương lòng cũng có thể tâm hồn con vương vấn.Con đừng bao giờ tự hỏi con rằng người con đang yêu có xứng đáng với con không?. Cái thứ tình yêu mà mặc cả như món hàng ngoài chợ thì cái đó không còn là tình yêu nữa. Khi con yêu con đừng đắn đo tính toán. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Nếu người yêu con là người nghèo khổ thì con sẽ cùng người ấy lao động xây đắp tô thắm cho tình yêu. Nếu người yêu con già hơn con thì con sẽ làm cho người ấy trẻ lại với con.&lt;br /&gt;Nếu người yêu của con bị cụt chân thì con sẽ là cái nạng vững chắc của họ.&lt;br /&gt;Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con nếu như con làm dúng theo lời cha dạy.&lt;br /&gt;Con phải luôn cảnh giác xem thử người đó yêu con vì cái gì? Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp thì con nên nhớ rằng:Sắc đẹp của con ròi sẽ tàn. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Nếu người đó yêu con vì con có chức cao thì con hãy khẳng định rằng: Người đó không yêu con. Con hãy tự bảo họ rằng: "Địa vị không bao giờ đem lại hạnh phúc cho con người, chỉ có tự túc chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính." &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ nếu như họ hối hận thật sự.Con hãy chung thuỷ với người yêu xây dựng cuộc đời riêng.Nếu con làm mất hai chữ quí báu đó thì con sẽ hổ thẹn và không được quyền tự hào với chính con, với xã hội. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Nếu con để cho một người nào khác chồng con đặt cái hôn ranh mãnh bẩn thỉu lên môi con thì trước khi hôn họ sẽ khinh con và nhất là sau khi hôn họ sẽ càng khinh con hơn. Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi có tin mừng, buồn khi con gặp sự không may. Đó chính là chồng của con. "CON HÃY YÊU ĐI,YÊU THA THIẾT NHƯ NGÀY XƯA MẸ ĐÃ YÊU CHA".......!!!!!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-4180739724398753308?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-20T14:15:52.043+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Xin thầy hãy dạy cho con tôi</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/xin-thay-hay-day-cho-con-toi.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:49:59 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-5322309386747626265</guid><description>&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. &lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế. Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháy biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy. Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại. Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-5322309386747626265?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:49:59.056+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bức chân dung</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/buc-chan-dung.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:45:57 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-3016988732897823578</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn. Chàng trai nói&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_"Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Có người la lên&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Người điều khiển nói&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người điều khiển bắt đầu&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Ai sẽ mua với giá $100?"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Ai sẽ mua với giá $50?"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ "Có ai mua với giá $40?"&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;_ "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Một người đàn ông già đứng lên&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;_ "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Người điều khiển nói&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!" &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;Người điều khiển nói&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"&lt;/em&gt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Đám đông nổi giận&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;_ "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?"&lt;br /&gt;Người điều khiển nói &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!” &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-3016988732897823578?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:45:57.941+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Vết sẹo</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/vet-seo.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:39:19 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-2889508072738805875</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?"&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Cô giáo của cậu hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người mẹ trả lời, &lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi."&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. &lt;strong&gt;&lt;em&gt;"Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-2889508072738805875?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:39:19.366+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>BA CHÚC CON ĐỦ</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/ba-chuc-con-u.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:33:41 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-5102525358197117072</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế. Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét: phải nhìn mọi người &lt;strong&gt;&lt;em&gt;" chào " &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;và &lt;strong&gt;&lt;em&gt;" tạm biệt ".&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt. Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt ". Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của mình. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc... &lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi. Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy. &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: &lt;em&gt;&lt;strong&gt;" Ba yêu con, ba chúc con đủ ".&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Rồi cô gái đáp lại: &lt;strong&gt;&lt;em&gt;" Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ "&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và: &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa ?&lt;br /&gt;_ Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao vây ?&lt;br /&gt;_ Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;Người cha nói :&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất.&lt;br /&gt;Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói: " Ba chúc con đủ ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không ?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;Người cha già mỉm cười: Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi&lt;br /&gt;Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Khi tôi nói: " Ba chúc con đủ ", tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó. Rồi ông lẩm nhẩm đọc: " Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vược qua được lời "tạm biệt " cuối cùng.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;Ông khóc và quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo " Thưa ông, tôi chúc ông đủ "&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ. &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-5102525358197117072?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:33:41.464+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>CÀ PHÊ MUỐI</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/ca-phe-muoi.html</link><category>Truyện ngắn</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:25:55 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-3207755620115239412</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ: &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mọi người đứng xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống. Cô gái tò mò:&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;_ Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Chàng trai giải thích &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;_ Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.&lt;br /&gt;Cô gái thật sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình...&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... Và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối. Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu vì "công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống hạnh phúc. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế. Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư: &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Gửi vợ của anh, Xin em tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó, anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu. Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời".&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-3207755620115239412?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:25:55.471+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tất cả là cuộc sống.</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/tat-ca-la-cuoc-song.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Wed, 15 Jun 2011 04:22:18 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-4584305986636016716</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;- Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;- Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu. Tất cả là cuộc sống. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-4584305986636016716?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-15T18:22:18.217+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đừng (tt)</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/ung-tt.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:40:18 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-4788807997990134625</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ðừng nên thờ ơ với những gì đã quá quen thuộc với bạn. Hãy giữ chắc lấy chúng như những gì quan trọng nhất, vì sẽ có lúc bạn cảm thấy tiếc nuối khi những điều thân thuộc ấy mất đi. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ " giàu có" trong cuộc sống của mình. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá... &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-4788807997990134625?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:40:18.285+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nên và không nên</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/nen-va-khong-nen.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:34:56 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-8120574677946466578</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có những điều bạn nghĩ rằng nó sẽ làm bạn tốt hơn nhưng không phải vậy. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;1. Không nên giấu diếm cảm xúc của mình quá nhiều.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Bạn nghĩ rằng mọi người sẽ yêu quý bạn hơn nếu lúc nào nụ cười cũng thường trực trên khuôn mặt bạn. Đôi khi điều đó là đúng, người ta sẽ thấy bạn là một người đáng yêu, lạc quan và dễ gần. Nhưng nếu phải giả tạo quá nhiều như vậy, bạn sẽ tự mang đến cho mình sự mệt mỏi. Và chuyện cười cả ngày sẽ biến bạn thành một người bị chai sạn cảm xúc. Tốt nhất là hãy thể hiện rõ tình cảm thật của mình, hãy buồn khi bạn buồn, hãy khóc khi bạn muốn khóc, và gào lên khi bạn sợ hãi. Đừng bao giờ đeo cái mặt nạ cho mình bởi nếu bạn làm như vậy thì bạn cũng sẽ chỉ nhận được những nét mặt tương tự mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;2. Không nên tỏ ra quá thận trọng. &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;Tất nhiên biết thận trọng là tốt nhưng để thận trọng thành rón rén thì hỏng hẳn. Bạn đang muốn đi làm thêm nhưng lại sợ không biết mình có đủ khả năng hay không? Bạn không dám kêu khi thấy một tên cướp đang móc ví của người bên cạnh mình vì sợ nó..... đánh mình.Bạn thấy mình có khả năng thiết kế nhưng không dám đi thi vì sợ. ...trượt. Nếu thận trọng kiểu đó thì chắc chắn bạn không thể đạt được thành công và cũng không được nếm trải cảm giác thử thách. phải mạnh dạn hơn và làm bất kỳ việc gì khi có cơ hội. Hãy tập ngã trước khi biết đứng vững. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;3. Không nên xây dựng quá nhiều tham vọng.&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/strong&gt;Bạn muốn là người thật thành công, bạn muốn có thật nhiều tiền, bạn muốn đạt được những địa vị thật cao trong xã hội, bạn muốn có mọi thứ và bạn cắm đầu theo đuổi những tham vọng xa vời đó. Bạn có hiểu thành công nghĩa là gì không? Thay vì cố gắng giành được mọi thứ, bạn hãy cố gắng đạt được những gì thích hợp và tốt nhất cho bản thân bạn. Điều gì quan trọng và cần thiết nhất cho bạn trong thời điểm hiện tại? Hãy tự lên kế hoạch cụ thể và thực hiện từng bước một. Chúng ta có thể làm được bất kỳ việc gì nhưng không có nghĩa là chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc, hai khái niệm đó hoàn toàn khác nhau đấy. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;4. Không nên quá xét nét bản thân mình.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Bạn luôn lo lắng cho rằng mình kém cỏi nhất quả đất, bạn cảm thấy ai cũng hơn mình, đôi khi bạn cảm thấy mình thật vô dụng và sự có mặt của bạn quả là thừa thãi. Đây là một trong những cách tự giết mình hiệu qủa nhất. Hãy hiểu rằng ai cũng có cá tính và tài năng riêng của mình. Vấn đề bây giờ là bạn phải phát huy và chứng tỏ nó cho mọi người thấy, chứ không phải rầu rĩ và buông xuôi như vậy. Nếu bạn không yêu bản thân bạn thì sẽ chẳng ai yêu bạn đâu. Thứ duy nhất hoàn toàn thuộc về bạn chính là bạn thân bạn. Hãy giữ gìn và làm cho mọi người cảm thấy nó tuyệt vời thế nào nhé. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;5. Và những gì bạn nên ghi vào bộ nhớ.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Nên yêu quý và tự đối xử tốt với bản thân bạn giống như bạn đối xử với những người bạn yêu quý.&lt;br /&gt;Hãy đối xử với mọi người theo cách mà bạn muốn mọi người đối xử lại với mình.&lt;br /&gt;Không phải quá cổ hủ nhưng bạn cũng đừng bỏ qua những gì thuộc về truyền thống, hãy biết kính trọng những người hơn tuổi mình.&lt;br /&gt;Dành thời gian chú ý đến sức khoẻ của mình&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-8120574677946466578?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:34:56.223+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy cám ơn</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/hay-cam-on_13.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:32:10 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-4976740908438443277</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hãy cảm ơn vì bạn chưa có tất cả những thứ bạn muốn. Vì nếu bạn có rồi thì bạn còn có gì để trông chờ và hy vọng nữa đâu. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy cảm ơn vì còn nhiều điều bạn chưa biết. Vì nếu bạn biết hết rồi thì bạn chẳng còn gì để học hỏi nữa sao? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy cảm ơn những lúc khó khăn. Vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm gì thì bạn sẽ chẳng còn cơ hội để tiến bộ, để cải thiện bản thân. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy cảm ơn những thử thách. Vì nếu không có thử thách nào thì liệu cái gì có thể xây dựng nên sức mạnh và cá tính của bạn? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn đã có. Vì nếu bạn không có lỗi lầm gì thì cái gì sẽ dạy cho bạn những bài học đáng giá như thế đây? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy cảm ơn những khi bạn mệt mỏi. Vì nếu bạn không khi nào mệt mỏi tức là bạn không làm việc gì hay sao? &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thật là dễ nếu cảm ơn những thứ tốt đẹp, nhưng cuộc sống bao giờ cũng tạo cơ hội mới cho mọi người cảm ơn cả những thứ chưa hoàn hảo nữa. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Suy nghĩ luôn có thể chuyển tiêu cực thành tích cực. Nếu bạn biết cách biết ơn những thứ rắc rối của bạn thì chúng có thể giúp ích nhiều cho bạn đấy! &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Trước người thất ý đừng nói chuyện đắc ý, vì như thế chỉ làm tăng thêm nỗi buồn của đối phương. Vì vậy cho dù vạn sự như ý thì cũng nên cố ý nói những điều buồn khổ cho đối phương nghe. Trước người đắc ý đừng nói chuyện thất ý, vì người đắc ý thường không thể thông cảm với nỗi buồn khổ của người thất ý. Vì vậy cho dù có nhiều điều không như ý thì cũng phải cố gắng phấn chấn tinh thần lên. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bạn bè kết giao lúc thất ý thì lúc đắc ý thường dễ mất đi, vì người đó cảm thấy cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn, không còn là bạn. .. nối khố của mình nữa, người đó không muốn trèo cao, kết thân với người cao sang, và cũng không thể trèo cao, nếu bạn có những lời nói hay hành động vô tâm có thể khiến người ấy mặc cảm tự ti. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Mắc lỗi với bạn bè lúc đắc ý thì lúc thất ý cũng khó vãn hồi, người ta cảm thấy cái uy phong khí thế ngày xưa của bạn mất đi, không phải do bạn trở nên khiêm tốn, nhũn nhặn hơn mà là vì bạn bế tắc hết đường mới quay lui xây đắp lại mối giao hảo xưa. Ngày xưa bạn không nhận họ thì hôm nay họ không nhận bạn! &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trích trong "Vượt qua bản thân" của Lưu Dung Trứ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-4976740908438443277?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:32:10.295+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Thành công và thất bại</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/thanh-cong-va-that-bai.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:27:49 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-1979713969467371544</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người thành công biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng vào khả năng của mình và sẵn sàng cống hiến hết thời gian của cuộc đời để đạt được điều đó. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại không có mục đích cụ thể cho cuộc sống, luôn tin rằng mọi thành công đều là kết quả của vận may và chỉ thật sự bắt tay vào việc khi có sự tác động từ bên ngoài. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người thành công có khả năng ảnh hưởng đến những người xung quanh và hợp tác với họ trong thái độ thân thiện. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại tìm thấy khuyết điểm của mình ở người khác. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thành công chỉ bày tỏ ý kiến về những điều mình biết và họ hoàn toàn có thể thực hiện điều đó một cách rất khôn ngoan. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại phát biểu ý kiến về mọi vấn đề mà họ chỉ biết chút ít hoặc hoàn toàn không có một chút kiến thức gì về chúng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thành công dung hoà quan hệ với tất cả mọi người mà không quan tâm đến lợi ích đạt được. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại chỉ nuôi dưỡng quan hệ với những ai mà từ đó họ sẽ có những thứ mà họ muốn. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thành công luôn trao dồi kiến thức và mở rộng lòng khoan dung. Họ sống hướng đến quyền lợi chung của cộng đồng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại có trí tuệ hạn chế, sự vị kỷ chiến thắng lòng vị tha. Vì vậy họ tách khỏi những cơ hội thuận lợi và mối quan hệ thân thiện với xã hội. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thành công theo kịp thời đại và xem đây là một trách nhiệm quan trọng để biết được điều gì đang diễn ra. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Người thất bại chỉ quan tâm đến bản thân với những nhu cầu trước mắt và bất chấp mọi thứ để thực hiện, không cần biết đó là điều tốt hay xấu. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-1979713969467371544?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:27:49.560+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cầu mong</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/cau-mong.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:21:40 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-8285142345456076711</guid><description>&lt;div align="justify"&gt;Cầu mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và yên bình trong một thế giới có nhiều điều mà bạn không thể hiểu được. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan.&lt;br /&gt;Bạn hãy luôn biết rằng có một người nào đó hiểu và yêu bạn, người đó luôn ở cạnh bạn ngay cả khi bạn cảm thấy cô độc nhất. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;Cầu mong bạn sẽ khám phá sâu sắc lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một thế giới yên bình. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho bạn hằng ngày.&lt;br /&gt;Và, cầu mong, bạn hãy trao tặng những món quà như vậy cho người khác ngay khi bạn nhận được chúng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Hãy nhớ, mặt trời vẫn chiếu sáng khi cơn bão có vẻ như kéo dài vô tận.&lt;br /&gt;Bạn hãy hiểu rằng một người yêu thương bạn thật sự là khi họ không ở bên cạnh nhưng bạn vẫn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm của người ấy. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va chạm và đau khổ mà bạn gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh phúc mà bạn sẽ có. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong những điều mà bạn cảm thấy là khiếm khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của bạn trong tương lai. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong bạn nhìn thấy tương lai của bạn như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và những khả năng. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong bạn tìm thấy đầy đủ sức mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ hại mà không bị bất cứ một người nào phán xử vì kết quả đó. &lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;Cầu mong bạn luôn luôn cảm thấy được yêu thương&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-8285142345456076711?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:21:40.440+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một chút trong cuộc đời</title><link>http://trangchiasenhatky.moohay.com/2011/06/mot-chut-trong-cuoc-oi_13.html</link><category>Lời hay</category><author>noreply@blogger.com (phanminhhientrang)</author><pubDate>Mon, 13 Jun 2011 06:25:54 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4251819934751510961.post-7412835108414677925</guid><description>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.&lt;br /&gt;Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng:&lt;strong&gt;&lt;em&gt; "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4251819934751510961-7412835108414677925?l=trangchiasenhatky.moohay.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-06-13T20:25:54.185+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

