<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>NO TITLE !!!</title><description></description><managingEditor>noreply@blogger.com (Thành Công)</managingEditor><pubDate>Sat, 5 Oct 2024 09:04:42 +0700</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">111</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://conghothanh.blogspot.com/</link><language>en-us</language><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle/><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><item><title>My Family</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/09/my-family.html</link><category>Gallery</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 6 Sep 2009 09:46:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-2276565535725244416</guid><description>&lt;table style="border: 1px dotted rgb(51, 0, 0); margin: 1px; padding: 1px; width: 390px; height: 484px; background-color: rgb(204, 255, 153);" dtid="562949953421321" border="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr dtid="562949953421322"&gt;&lt;td style="height: 131px;" dtid="562949953421323" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo034.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421324"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo034.jpg" dtid="562949953421325" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 131px;" dtid="562949953421326" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo031.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421327"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo031.jpg" dtid="562949953421328" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 131px;" dtid="562949953421329" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo029.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421330"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo029.jpg" dtid="562949953421331" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr dtid="562949953421332"&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 172px;" dtid="562949953421333" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo028.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421334"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo028.jpg" dtid="562949953421335" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 172px;" dtid="562949953421336" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo027.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421337"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo027.jpg" dtid="562949953421338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 172px;" dtid="562949953421339" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo024.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421340"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo024.jpg" dtid="562949953421341" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr dtid="562949953421342"&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 126px;" dtid="562949953421343" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo022.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421344"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo022.jpg" dtid="562949953421345" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 126px;" dtid="562949953421346" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo011.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421347"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo012.jpg" dtid="562949953421348" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px; height: 126px;" dtid="562949953421349" align="center"&gt;&lt;a title="BIN TRYM" href="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo017.jpg" rel="lightbox[roadtrip]" dtid="562949953421350"&gt;&lt;img style="width: 138px; cursor: pointer; height: 172px;" alt="" src="http://i222.photobucket.com/albums/dd14/cong121/Photo017.jpg" dtid="562949953421351" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nghìn lẻ cách gây "sốc" trên mạng của teen</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/nghin-le-cach-gay-soc-tren-mang-cua.html</link><category>News (Hot)</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 11:01:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-3591082005723272054</guid><description>&lt;span class="Content"&gt;                     &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Cứa cổ tay vì “đời vô nghĩa”(Bọn thần kinh)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Một nữ sinh trung học tại Sơn Đông (Trung Quốc) đã cứa cổ tay để máu chảy lênh láng rồi chụp ảnh lại nhằm tung lên mạng. Khi phóng viên liên lạc được với cô gái và hỏi nguyên nhân của hành vi trên thì cô lạnh lùng cho biết: “Có gì đâu, thấy đời vô nghĩa thôi mà”.&lt;/p&gt;  &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc110809.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;14 tuổi mang bầu và gọi đó là “mốt thời thượng”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Thiếu nữ tại quận Devon (Anh) này sau khi phát tán ảnh bầu đã tuyên bố “Mang thai đang trở thành mốt thời thượng trong các trường học. Bạn bè thấy tôi mang thai rất ngưỡng mộ và có người đã bắt chước. Sau 3 tuần cô ấy cũng mang thai và bây giờ thì đang không biết phải làm thế nào”.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt; &lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc1110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xách “bao tải tiền” đến triển lãm xe hơi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;9X này vốn là con gái một ông chủ ngành khai thác than tại Sơn Tây (Trung Quốc). Cô xuất hiện trong một triển lãm xe tại Thượng Hải với chiếc túi dứa đựng đầy tiền, dáng vẻ hết sức khoe mẽ. Sau khi bức ảnh được phát tán thì cư dân mạng đã đồng thanh la ó và hết lời phê phán hành vi lố bịch trên.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt; &lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc2110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Yêu... chuột cuồng nhiệt&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Chuột vốn không phải là động vật được nhiều người yêu thích nhưng với Jessica (Anh) thì đó lại là niềm đam mê cháy bỏng. Không phải là những chú hamster xinh xắn một thời gây sốt cho teen, Jessica lại thích nuôi những chú chuột thông thường và cùng chuột chụp hàng trăm bức ảnh với đủ các tư thế rồi post lên mạng. Tuy vậy, cũng có một số bạn trẻ cùng sở thích với Jessica nên đã gửi email động viên, chia sẻ cùng cô thú vui này.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt; &lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc3110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"Tín đồ" của giầy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Đam mê thời trang vốn là sở thích của nhiều teen, như vậy sẽ không có gì đáng nói nếu Jane Aldridge (Mỹ) hàng ngày không diện hết bộ cánh này đến bộ cánh khác để kết hợp với những kiểu giày khác nhau, sau đó chụp ảnh tung lên blog. “Quần áo vốn rất phù phiếm, chỉ có những đôi giày mới đáng phải chú ý khi chúng phát ra những tiếng vang lúc chúng ta đi lại”, Jane nói về bộ sưu tập giày của mình.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt; &lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc4110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;“Tự tử trực tuyến”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Teen nữ này sinh năm 1992 và đã nhiều lần tự tử vì chia tay với bạn trai, nhưng do... sợ đau nên những lần cứa tay đều không thành. Cô đã quyết định “truyền hình trực tiếp” những bức ảnh ghi dấu quá trình tự tử không thành của mình trên mạng internet. Mục đích của hành vi này là mong nhận được sự cảm thông của cư dân mạng và hoàn thành tâm nguyện “chết thành công” của cô gái.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt; &lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc5110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chụp ảnh tốt nghiệp sexy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Những nữ sinh tại một trường trung học thay vì chụp ảnh tốt nghiệp thông thường như bạn bè, họ đã chọn phong cách sexy khi chỉ mặc đồ lót và dàn hàng ngang trước gương. Những bức ảnh này được trao đổi cho nhau để làm thành những album ảnh kỉ niệm. Sau khi hàng loạt “ảnh tốt nghiệp” phát tán trên mạng, rất nhiều nữ sinh đã hùa theo và liên tiếp post ảnh lên mạng. Nhưng nguồn gốc của các bức ảnh trên khiến mọi người tò mò và cho rằng chưa chắc tất cả những nhân vật trong ảnh đều là của nữ sinh.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc6110809.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;15 tuổi sinh đôi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt;Cặp đôi tuổi teen (Anh) đã không ngần ngại công bố bức ảnh 2 đứa con sinh đôi của mình. Cô gái làm mẹ năm 15 tuổi và chàng trai làm cha năm 16 tuổi khi đang học cùng một lớp trong trường phổ thông. Hiện nay thì cả 2 đều đang ở tại nhà riêng của mình và mong muốn sẽ sớm được đoàn tụ sau khi tốt nghiệp khóa học “kỹ năng làm cha mẹ” trong vòng 4 tháng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/11/soc7110809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;                 &lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Bức ảnh ghép từ hàng trăm người... không mặc gì</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/buc-anh-ghep-tu-hang-tram-nguoi-khong.html</link><category>News (Hot)</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 10:53:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6182527505035017886</guid><description>&lt;span class="Content"&gt;                     &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Đây là một bức ảnh không thể tin được được tạo nên bởi nhiếp ảnh gia&lt;br /&gt;Andreas Smetana cho chương trình truyền hình nói về con người có tên là&lt;br /&gt;“Bạn nghĩ bạn là ai”. Bức ảnh là sự miêu tả khuôn mặt của nữ vận động&lt;br /&gt;viên Olypic Cathy Freeman bằng hàng trăm người với màu da khác nhau&lt;br /&gt;không mặc gì, tất cả được sắp xếp lại để tạo thành một gương mặt khổng&lt;br /&gt;lồ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi1.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Thật đúng là không thể tin vào mắt mình nữa&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: normal; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Andreas&lt;br /&gt;Smetana đã thực hiện bức ảnh này trong studio của mình. Ban đầu, ông&lt;br /&gt;chụp từng nhóm người một. Những nhóm này có thể được chụp theo nhóm là&lt;br /&gt;một gia đình, người thân. Sau đó ông dùng kỹ xảo đặc biệt có tên là&lt;br /&gt;“Electric art” để ghép những mảnh khác nhau vào làm thành một bức ảnh&lt;br /&gt;hoàn thiện diễn tả khuôn mặt của Cathy Freeman.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi2.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Đây là phần mắt đấy, thật đáng kinh ngạc &lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: normal; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi3.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Còn đây là mũi &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: normal; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Nhiếp&lt;br /&gt;ảnh: Andreas Smetana Giám đốc nghệ thuật: Josh Moore Giải thưởng: Huy&lt;br /&gt;chương đồng cho hạng mục tranh có nét chấm sửa độc đáo vào năm 2008.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Về&lt;br /&gt;nhân vật Cathy Freeman, cô là biểu tượng của thể thao Australia trong&lt;br /&gt;những năm đầu thế kỉ 21 khi cô giành được chiếc huy chương vàng nội&lt;br /&gt;dung chạy 400m trên sân vận động Olympic Sydney. Cô xuất thân trong một&lt;br /&gt;gia đình thổ dân tại Australia.&lt;/span&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi6.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Trông chị í rạng rỡ chưa này&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Ngoài ra, Andreas Smetana cũng có rất nhiều tác phẩm đẹp, thử chiêm ngưỡng xem nhé! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi4.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/04/090804cl2tranhnguoi5.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-family: Times New Roman; white-space: pre-wrap; font-size: 12pt;" class="Apple-style-span"&gt;Trông rất ấn tượng phải không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;                 &lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Trò xăm tim đáng sợ!!!</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/tro-xam-tim-ang-so.html</link><category>News (Hot)</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 10:52:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-3663512639074666162</guid><description>&lt;span class="Content"&gt;                     &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;p align="justify"&gt;Ngày nay, việc xăm hình lên cơ thể để thể hiện tình yêu đã trở thành một việc hết sức phổ biến, đặc biệt là ở phương Tây . Từ các ngôi sao cho đến những người bình thường đều rất thích dùng hình xăm cơ thể để bày tỏ tình yêu vĩnh cửu của mình với một ai đó. Thế nhưng với công nghệ y khoa hiện đại, giờ đây người ta thậm chí có thể xăm lên... chính quả tim của mình, với ý nghĩa tình yêu của họ tồn tại đến lúc... chết !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để có thể xăm được lên một quả tim sống, các nhà khoa học đã mất rất nhiều năm nghiên cứu và dự trù những hậu quả xấu có thể xảy ra. Không phải bác sĩ nào cũng có thể thực hiện được một công việc đòi hỏi cả khả năng phẫu thuật tim lẫn xăm hình như vậy . Nhưng với những người được đào tạo chuyên nghiệp thì khác. Hiện trên thế giới đã có trên 500 trường hợp thực hiện xăm lên tim thành công, tính đến thời điểm này chưa có biến chứng nghiêm trọng gì xảy ra. Một ca phẫu thuật như vậy thường kéo dài tầm 3 giờ đồng hồ, và nếu bạn muốn thực hiện màn "xăm tim" này thì việc cần thiết đầu tiên sau khi phẫu thuật là... nhờ ai đó đưa bạn về nhà !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://images3.kenh14.vn/Uploaded/Share/2009/08/10/100809CL01xam01.jpg" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bạn có dám xăm lên quả tim đang đập thình thịch của mình không &lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thể thoải mái chọn hình xăm mà mình muốn, các bác sĩ có thể xăm được từ hình vẽ cho đến những con chữ phức tạp. Thứ mực xăm lên quả tim của bạn sẽ tồn tại trong suốt cuộc đời chứ không hề mờ đi theo thời gian, mặc dù hình xăm đó ở bên trong cơ thể bạn. Và nếu bạn băn khoăn làm sao để "show" hình xăm đó cho người bạn yêu thì câu trả lời là, bạn sẽ được nhận một tấm ảnh chụp lại quả tim đã được xăm của bạn, đồng thời được nhận một video quay lại toàn bộ ca phẫu thuật xăm hình đó . Mọi thứ sẽ hết sức riêng tư và giữ bí mật cho bạn, sẽ chỉ có bạn và người bạn yêu được xem những hình ảnh này. Xin được chú thích rằng những ai... tim to hoặc chọn hình xăm phức tạp sẽ phải tiến hành phẫu thuật lâu hơn những người khác .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc hẳn suy nghĩ thường trực nhất của các bạn khi biết về hình thức xăm này sẽ là mức độ nguy hiểm của nó. Dĩ nhiên, quả tim là nguồn sống, xăm lên đó là một việc không hề an toàn, nhưng như các bạn thấy, hơn 500 ca phẫu thuật đã được thực hiện và chưa có ai chịu hậu quả gì nghiêm trọng. Và nếu sau khi chết, bạn muốn hiến tim ư? Đương nhiên bạn có thể, nhưng hãy làm rõ với đối tượng được nhận quả tim đó rằng, họ sẽ có một cảm giác yêu thương không thể giải thích được với "cái tên" được xăm trên trái tim bạn . Một điều có lẽ là rất thú vị về chuyện "xăm tim" này. Nếu bạn là người bị bệnh huyết áp cao, hình xăm của bạn sẽ không phải chịu ảnh hưởng gì, ngược lại, nó sẽ còn khiến màu mực xăm sáng rỡ hơn đấy! ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng hãy nhớ, những ai bị yếu tim hoặc dị ứng mực xăm thì việc làm này là cực kỳ nguy hiểm, sẽ rất dễ mất mạng đấy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;                 &lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Boyzone</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/boyzone.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 10:50:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-1492081720763405705</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe Nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4_LHLaGTcr7N-zJyQZ7Knm81HpLm5RlBxu8Q_85B0Se6cXhH85wt4bsl89xcBYxPr7P2v6YV1IYMtdoVnJQHY7EKP3KubRTkGkbRZ77TWm_iDYKLA6gMWhf9nWWDPwPdKxBg8um3wPkk/s1600-h/boyzone.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 224px; height: 200px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4_LHLaGTcr7N-zJyQZ7Knm81HpLm5RlBxu8Q_85B0Se6cXhH85wt4bsl89xcBYxPr7P2v6YV1IYMtdoVnJQHY7EKP3KubRTkGkbRZ77TWm_iDYKLA6gMWhf9nWWDPwPdKxBg8um3wPkk/s320/boyzone.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5368919873245003394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=34939" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4_LHLaGTcr7N-zJyQZ7Knm81HpLm5RlBxu8Q_85B0Se6cXhH85wt4bsl89xcBYxPr7P2v6YV1IYMtdoVnJQHY7EKP3KubRTkGkbRZ77TWm_iDYKLA6gMWhf9nWWDPwPdKxBg8um3wPkk/s72-c/boyzone.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Shania Twain</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/shania-twain.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 10:48:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-8106156328164403840</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe nhac Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEja0SBw6yD1TOy2hQ3r0d-diYR7LUsc9DF0bLdTir8lDDY4D9iRYqQxi77kZJxkxgWBlDcJiJGwumgPxvD9AAvcz9yyIOMeh0Py-_8JNrQf0MEqSa_Al2-F_JqiZwCnljUuUNZuBO-dyUM/s1600-h/Shania+Twain+-+Come+On+Over.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 250px; height: 219px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEja0SBw6yD1TOy2hQ3r0d-diYR7LUsc9DF0bLdTir8lDDY4D9iRYqQxi77kZJxkxgWBlDcJiJGwumgPxvD9AAvcz9yyIOMeh0Py-_8JNrQf0MEqSa_Al2-F_JqiZwCnljUuUNZuBO-dyUM/s320/Shania+Twain+-+Come+On+Over.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5368919384599797378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=34943" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEja0SBw6yD1TOy2hQ3r0d-diYR7LUsc9DF0bLdTir8lDDY4D9iRYqQxi77kZJxkxgWBlDcJiJGwumgPxvD9AAvcz9yyIOMeh0Py-_8JNrQf0MEqSa_Al2-F_JqiZwCnljUuUNZuBO-dyUM/s72-c/Shania+Twain+-+Come+On+Over.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Toni Braxton</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/toni-braxton.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Wed, 12 Aug 2009 10:43:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-8849906091279188558</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhLVlTeezCcJi-P7xPOxA5hpEhxUBGAJLxS80qBOVYpk7kEKJRjGRstmlExuyKDP53KhKGqbVZKxazSxmnyTur7pOVc8Jdf65W6WLPwZDbUbJl2S98ZPfpIJczfXKMqLld5EDStsyuzhaU/s1600-h/toni_braxton_1.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 233px; height: 175px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhLVlTeezCcJi-P7xPOxA5hpEhxUBGAJLxS80qBOVYpk7kEKJRjGRstmlExuyKDP53KhKGqbVZKxazSxmnyTur7pOVc8Jdf65W6WLPwZDbUbJl2S98ZPfpIJczfXKMqLld5EDStsyuzhaU/s320/toni_braxton_1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5368918033454019218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=34941" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhLVlTeezCcJi-P7xPOxA5hpEhxUBGAJLxS80qBOVYpk7kEKJRjGRstmlExuyKDP53KhKGqbVZKxazSxmnyTur7pOVc8Jdf65W6WLPwZDbUbJl2S98ZPfpIJczfXKMqLld5EDStsyuzhaU/s72-c/toni_braxton_1.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Sinh viên “gây chiến” vì mất trộm... đồ lót(Pó tay)</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/sinh-vien-gay-chien-vi-mat-trom-o-lotpo.html</link><category>News (Hot)</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:19:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-995334619876217379</guid><description>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:100%;" &gt;&lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_InitCont" class="quickView_Detail"&gt;Mâu thuẫn thực sự bùng phát giữa nữ sinh và nam sinh ở một trường ĐH ở Seoul sau khi một nữ sinh ở kí túc xá treo lên tấm áp phích lớn buộc tội một nam sinh viên ăn cắp hàng chục chiếc quần lót của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;                 &lt;span class="Content"&gt;                     &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/06/dolot060809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt; &lt;div align="justify"&gt;Tại kí túc xá của trường đại học Quốc gia Seoul đã từng xảy ra vài vụ mất trộm đồ lót, tuy nhiên đây là  lần đầu tiên một nữ sinh viên dám công khai lên tiếng phàn nàn về vụ việc này, trong đó có cả cách quản lý của kí túc xá. Tấm áp phích được treo lên nhằm khuyến khích các nữ sinh lên án các nam sinh về hành vi thường xuyên ăn cắp đồ lót của họ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;Nhưng các nam sinh đã ngay lập tức phản ứng và tuyên bố phía bên kia phải đưa ra được bằng chứng “Cũng có khả  năng một nữ sinh nào đó đã ăn cắp đồ lót. Hiện tại chúng ta không thể nói được kẻ nào đã làm việc này”, một nam sinh nói.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;Một nam sinh khác nói rằng người đàn ông bình thường không bao giờ thỏa mãn sinh lý của mình theo cách như vậy.&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;Với sự gia tăng các vụ mất cắp đồ lót hồi năm ngoái, kí túc xá của trường đại học Quốc gia Seoul đã cài đăt một camera giám sát trong phòng giặt. Tuy nhiên, do tình hình vẫn chẳng mấy khả quan, mà mâu thuẫn giữa hai phe nam nữ trong trường ngày càng trở nên căng thẳng, nên trong học kì mùa thu tới, nhà trường đã lên kế hoạch phá bỏ phòng giặt ủi công cộng, thay vào đó mỗi phòng trong kí túc sẽ được lắp đặt máy giặt riêng. &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>"Tai nạn" khi "yêu" chỗ công cộng</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/tai-nan-khi-yeu-cho-cong-cong.html</link><category>News (Hot)</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:15:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6435198970052151915</guid><description>&lt;span class="Content"&gt;                     &lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Từ thói quen "yêu lộ thiên" &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Không biết có phải là thiếu tiền thuê phòng nhà nghỉ, hay thích tìm cảm giác lạ, mà trong giới teen rộ lên mốt "yêu nơi công cộng" thật khó đỡ. Chưa rõ đây là sở thích hay thói quen bệnh hoạn, nhưng xem ra kiểu yêu đương không bó hẹp trong căn phòng kín đáo đã thu hút rất nhiều couple tuổi teen. Một teen girl đã từng trải qua kiểu "yêu" này khẳng định, "Không thiếu tiền đi khách sạn, nhưng thích cảm giác "yêu" như thế này, vừa lạ vừa hồi hộp"!! &lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt;Chính vì muốn chinh phục cảm giác vừa lạ, vừa hồi hộp ấy, mà họ sẵn sàng rủ nhau đi xem phim ở những giờ vắng nhất, chọn chỗ cao nhất, hoặc chui vào wc của một trung tâm thương mại vắng vẻ, hay liều nhất là một góc chung cư ít người qua lại cũng thản nhiên được "trưng dụng". Có lẽ, thang máy ở các khu nhà cao tầng ở Việt Nam chưa có tới tầng 50,100, nếu không, những bạn trẻ có sở thích oái oăm này cũng sẵn sàng canh giữa đêm để "hành sự". &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/07/canhnong1080809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;(Ảnh minh họa)&lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Đó là một vài trường hợp "đứt dây thần kinh xấu hổ", dám "yêu lộ thiên". Nhiều cặp teen không dám làm thế, nhưng vì yêu quá mà cũng tay chân cũng "búa xua" như chỗ không người. Thùy Vân, một teen lớp 11 có thói quen đi dạo ở công viên nhỏ trước nhà mỗi tối. Một tối, Vân và mẹ đi bộ như thường lệ thì bỗng đập vào mắt cảnh một cặp tình nhân vẫn còn đậm chất teen đang "quằn quại" trên ghế đá, nơi chỉ được "che đậy" bởi vài chậu cây cảnh. Hai mẹ con lập tức quay về.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Thế nhưng, cả tối sau và một vài tối khác, cặp đôi này vẫn "dính chặt" lấy cái ghế đá. Tay chân cậu người yêu thì cứ "thám hiểm khắp thế giới", cô nàng lắm lúc thích quá lại cười ầm ỹ. Mặc dù chưa đến nỗi "trơ", xài đến 3 chữ X nơi công cộng, nhưng kiểu sờ mó trên người cô nàng kia một cách lộ liễu, phô diễn sự bệnh hoạn thái quá đã khiến ai đi qua đấy cũng phải khó chịu.&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt;Giờ đây, các cặp đôi tuổi teen không chỉ ôm, hôn hay cầm tay nhau để thể hiện tình cảm. Họ sẵn sàng "đè" nhau ra ghế đá, cứ như là 2 tay không đủ cho những màn trình diễn mùi mẫn, những pha biểu diễn bỏng mắt. Bác Yến, ở khu tập thể Trung Tự kể lại, bác đã tận mắt chứng kiến dưới sân tập thể nhà mình cảnh đôi teen "yêu" nhau trước cái sân vẫn có người qua lại, và đi đó mới chỉ 8 rưỡi tối. &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/07/cnong080809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chỉ tới khi nổi tiếng bất đắc dĩ, các "diễn viên chính" mới phần nào hoảng hồn...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sau khi "cản" người yêu đừng chạm vào... vòng 1 bằng cách đẩy tay yếu đuối, cuối cùng teen girl đó cũng "đành" bỏ mặc tay cậu con trai lồng hẳn vào áo. Không một chút ngượng ngập, cô nàng còn đưa mắt nhìn xung quanh để "cảnh giới" cho người yêu dễ bề "hành sự". Cậu trai sau khi "thám thính" phía trên, đã nhanh chóng chuyển tay xuống dưới rồi cứ kéo tóc người yêu cười khúc khích. Cách "yêu" của cặp đôi táo bạo này khiến bác Yến rùng mình vì "nhân vật chính" cũng chỉ chạc chạc tuổi con gái bác.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;Đến những bức ảnh tràn lan trên mạng&lt;/p&gt;&lt;/span&gt; &lt;p align="justify"&gt;Thời buổi này, chỉ cần một tấm ảnh hơi mát mẻ được tung lên mạng đã có thể biến thành scandal bê bối, với trăm ngàn câu bình luận "bịa là chính", chủ yếu khiến những forum, diễn đàn đăng ảnh được nổi tiếng. Có hẳn một "đội quân" chuyên lùng ảnh nóng, ảnh hot khả năng gây "bão" ở trang web của mình, view cứ gọi là cao ngất trời. Và một trong những chủ đề có sức hút nhất, đủ để gây sốc chính là các bức ảnh chụp trộm cảnh "yêu" của teen chốn công cộng. &lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Một dạo, trên mạng tràn ngập ảnh một đôi trai gái còn mặc nguyên đồng phục "đè" nhau ra hôn hít và làm nhiều trò "giật gân" ở sau lùm cây trong công viên đã khiến cộng đồng mạng phải rùng mình. Mới đây, ảnh của một cặp đôi tuổi teen, được cho là chụp trên sân một khu tập thể ở Hà Nội lại làm mưa làm gió trên các diễn đàn câu khách. Cảnh "sờ mó" nhau thản nhiên trên ghế đá, gương mặt cực thoải mái chứng tỏ cặp đôi này không hề biết mình đang bị chụp trộm, quay lén như thế nào. Và chỉ ngay ngày hôm sau, khi teen quay lại với cuộc sống bình thường của mình thì ảnh của họ đã kịp tràn lan trên mạng, cộng theo những lời bình luận không thể... khiếm nhã hơn.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu như việc lộ clip, ảnh nóng của teen khi dắt nhau vào nhà nghỉ là do bất cẩn mang điện thoại hay lap đi sửa, hoặc do một trong 2 người "chơi xấu", tung lên mạng thì những bức ảnh chụp teen ở chốn công cộng như thế này được thực hiện khi cả 2 đều mải mê "yêu", không hề để ý đến một góc bí mật nào đó, máy ảnh đang được nháy lên liên tục.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nick JKun..., trên một diễn đàn teen nổi tiếng mới đây vừa úp mở về những bức ảnh cực hot, mà cậu phải "rình mãi mới bắt được", của một đôi teen thường dắt nhau ra sau... ban công chung cư tình tự. Nếu chỉ đứng yên, cầm tay hay quá lắm là ôm ấp hôn hít thì đã Jkun đã chẳng mất công đến vậy... Mới chỉ tuyên bố như thế, cậu đã được vô số thành viên chào đón và pm "nhiệt tình". Cứ nhắc đến 9x yêu "lộ thiên", không chỉ Jkun mà tất cả cộng đồng mạng, tuy lên án nhưng lại cực kỳ tò mò muốn "săn hình". &lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Lạ một điều, là dù biết nguy cơ bị "chộp" khi diễn ảnh yêu lộ thiên cao như vậy, nhưng các cặp đôi tuổi teen vẫn không thấy sợ. Khi nào thấy ảnh "tình yêu" chình ình trên các diễn đàn, trang web câu khách, "không giấu vào đâu được" thì teen mới hoảng hồn. Chỉ vì một vài hành động thể hiện tình yêu quá trớn mà biến mình thành nổi tiếng bất đắc dĩ, là trung tâm những lời bình phẩm ác ý trên mạng, như vậy có đáng không teen?&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;                 &lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Mẹ bị tai nạn khi đón tôi đi thi tốt nghiệp</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/me-bi-tai-nan-khi-on-toi-i-thi-tot.html</link><category>Personal</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:13:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-46065588335788800</guid><description>&lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;&lt;div align="justify"&gt;Tôi gục đầu lên vai người bạn thân nhất và khóc, khóc đến mức gần như không thở được. Tôi cảm giác như bao nhiêu nước trong người tôi được rút ra thành nước mắt và chảy hết. Tôi còn chút sinh lực nào để đứng lên nữa. Tại tôi, tại tôi tất cả. Tại tôi mà mẹ ra nông nỗi. Tại tôi mà bố chỉ dám nấc lên sau khi tiếng bước chân tôi đã xa hẳn khỏi hành lang bệnh viện...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong nhà, mẹ là người cưng chiều tôi nhất. Nhưng người cũng rất nghiêm khắc. Bố tôi là một cán bộ ngân hàng nhưng mẹ chỉ là người phụ nữ bán tạp hóa nhỏ ở nhà. Mẹ chỉ học hết cấp 3. Không phải mẹ tôi học kém mà không thi được đại học, cũng không phải ông bà ngoại không có điều kiện cho mẹ tôi theo học. Ngày ấy, cả ông bà cũng như mẹ tôi đều không ý thức được tầm quan trọng của việc học hành. Bây giờ, trưởng thành rồi, tích lũy được nhiều kinh nghiệm cuộc sống rồi, "khôn ra rồi" (theo lời mẹ tôi) thì mới thấy học hành cần thiết đến thế nào. Mẹ quyết tâm đầu tư cho chị em tôi học hành thật tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ nhỏ, chị em tôi đã luôn được kèm cặp học hành. Có lúc tôi ghét mẹ vì ngay cả hè trong khi đám bạn vui đùa, nghỉ mát thì tôi vẫn chúi đầu vào học: học văn hóa, học đàn, học nhảy. Cái gì mẹ cũng muốn tôi biết một chút, mẹ nói làm được càng nhiều việc càng đỡ khổ. Hè này, sau khi thi xong, mẹ còn dự định cho tôi đi học mấy lớp nữ công gia chánh nữa. Thật ra thì nhiều lúc tôi cũng cảm thấy biết ơn lịch học khá dày đặc mà mẹ đặt ra cho tôi. Tôi là đứa con gái khá toàn diện trong lớp bởi biết rất nhiều thứ. Tôi cũng thương mẹ lắm, vì bao nhiêu tiền kiếm được mẹ đều dành dụm đổ vào các lớp học cho chị em tôi. Người không mấy khi may sắm quần áo mới cho mình, những chi tiêu cá nhân của mẹ được giảm thiểu tối đa. Cái gì mẹ cũng dành hết cho con cái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi học lớp 12, mệt mỏi lắm. Nhưng mẹ còn mệt gấp mấy lần tôi. Mẹ mong ngóng tôi sau mỗi lần chạy lò, đỡ cặp cho tôi và đưa một ly sữa. Tôi thức khuya, mẹ còn thức khuya hơn tôi vì mẹ còn chờ để giục tôi đi ngủ sớm, mang hoa quả cho tôi ăn khuya và kiểm tra lại chăn màn khi tôi đã ngủ say. Sáng hôm sau, trong khi tôi vẫn còn quấn chăn ngủ cố thì mẹ đã dậy tự khi nào, mở hàng sớm và nấu đồ ăn sáng cho tôi. Có lẽ, tôi là đứa con hạnh phúc nhất trên đời.&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/06/05/tainan050609.jpg" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div align="center"&gt;Tôi không thể tiếp tục thi đại học vì mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào...&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;Vốn khá thông minh lại chăm chỉ nên tôi học hành khá tốt. Vả lại, có một người mẹ như thế mà tôi kém cỏi thì tôi sẽ là đứa con bất hiếu mất. Thầy cô nào cũng đánh giá tôi khá cao và tin tưởng vào khả năng đỗ đại học của tôi. Những gì tốt đẹp nhất mẹ đều dành hết cho tôi. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy chật hoa quả, các bữa ăn toàn món tôi thích. Tôi biết mẹ bỏ tiền ra mua hoa quả nhưng không mấy khi mẹ động vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 ngày thi tốt nghiệp vừa qua, tôi làm bài rất tốt. Dù điểm thi cách nhà không xa nhưng mẹ đều bảo bố đưa đón tôi chứ không để tôi đạp xe một mình như đi học. Mẹ sợ tôi mệt. Bố tôi cũng vui vẻ nhận lời và luôn luôn đứng chờ ở cổng trường rất đúng giờ. Chiều nay, thi môn cuối cùng. Tôi chờ mãi không thấy người ra đón. Tôi điện thoại, máy bàn không ai nghe máy, di động của mẹ và bố chỉ có giọng nhàm chán của tổng đài điện thoại: "Thuê bao quý khách vừa gọi...". Tôi đang định bắt xe về nhà thì điện thoại reo inh ỏi. Số lạ hoắc, giọng em tôi nghẹn ngào ở đầu dây: "Mẹ bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Việt Đức. Chị qua ngay nhé".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đánh rơi chiếc điện thoại, tôi cuống cuồng bắt chiếc xe ôm gần nhất lao đến viện. Hỏi cuống cuồng mới thấy chỗ mẹ đang nằm. Người nhà chưa được vào. Bố lấy hai cánh tay giữ chặt tôi lại, tôi òa khóc. Mẹ tôi nằm im lìm với một đống thiết bị quanh người, mấy bác sĩ hối hả xung quanh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc sau, bác sĩ ra và bảo bố tôi đi theo. Khuôn mặt ông thất thần nhưng ông im lặng, bảo với mọi người rằng mẹ sẽ ổn. Ai cũng nhẹ nhõm hẳn, chỉ bố là không cười. Tôi hỏi em trai mẹ đi đâu mà bị tai nạn. Nó bảo: "Mẹ đi đón chị." - "Sao bố không đón" - "Hôm nay, mẹ đòi đi đón. Chị thi xong sớm, mẹ muốn đưa chị đi mua bộ đồ lửng mới, mấy bữa chị bận ôn chưa đi mua được". Nó nói rồi nấc lên, còn tôi ngã vật ra dãy ghế chờ. Mẹ vì tôi... Và chiếc xe tải đi qua đường không phanh kịp... Ôi, mẹ ơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người bảo tôi về. Trông tôi cũng như sắp ngã quỵ tới nơi. Tôi bước nặng nề, ngồi gục lại hàng lang khóc, tôi đã phải gào lên để hỏi và cuối cùng cũng biết được tình trạng của mẹ tôi quá nguy hiểm, khó giữ được tính mạng và gia đình phải túc trực liên tục, đề phòng tình huống xấu. Tôi đổ gục thực sự...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thi tốt nghiệp rất tốt và chắc chắn đỗ để có điều kiện dự thi đại học. Trước mắt tôi còn kỳ thi đại học, nhưng tôi không còn tâm trí nào để nghĩ đến nữa. Đó là ước nguyện của mẹ, là điều mẹ chờ đợi mong mỏi bao lâu nay. Nhưng mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào, mẹ cần được ở bên chúng tôi. Tôi làm sao yên tâm ngồi nhà học trong khi mẹ đang hấp hối trên giường bệnh. Tôi muốn vứt bỏ hết tất cả để ở bên mẹ bây giờ, vậy mà sáng sớm nay bố đã nói với tôi rằng nếu tôi không cố gắng học để thi, thì mẹ sẽ giận tôi lắm lắm.&lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div align="justify"&gt;Mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng con không thể học được nữa, con sợ sẽ làm mẹ thất vọng. Tương lai chẳng là gì nếu mẹ bỏ con lúc này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cô bạn TV</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/co-ban-tv.html</link><category>Personal</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:06:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6105798140317887881</guid><description>&lt;span class="Content"&gt;&lt;span id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_lblNews_Content" class="Content"&gt;- Vậy là từ mai cháu sẽ đi hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ vâng, cháu sẽ  thuê nhà cùng với một bạn du học sinh nữa. Nhà gần trường, mà lại rất rẻ ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, vậy cũng được. Thi thoảng có việc ra đây thì ghé vào đây chơi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng ạ. Rất cảm ơn bác trong thời gian qua đã coi cháu như người trong nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiếng Anh của cháu rất tốt. Cứ tiếp tục chăm chỉ như thế bác tin cháu sẽ thành công! - Mrs Janice cười và giơ ngón tay cái lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cám ơn bác, bây giờ  cháu đi xếp lại đồ một chút ạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, tối nay bác sẽ làm một “farewell party” cho Amy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My cười và đi lên phòng, ngó qua lap. Cái Giang - đứa bạn mới sang UK và sắp thuê nhà cùng nó - đã buzz từ lúc nào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jillie_gn: Tối mai tao mới dọn đến nhé&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Uhm, tao đã confirm lại với chủ nhà rồi. Ông ta khá thân thiện, còn bảo là “du học sinh thì tôi lấy rẻ mà”, 40 bảng một tuần là quá hời rồi còn gì, chưa kể tiền điện nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jillie_gn: Bravo!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Ừ, hí hí. Tao xem quảng cáo khu này ở trường mà, xung quanh đấy cũng toàn du học sinh ở thôi. “Môi trường học tập” tốt quá còn gì nữa (laugh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jillie_gn: Thực ra ở nhà chú tao cũng tốt, nhưng mà xa quá, bất tiện. Nhà thuê giá rẻ, lại gần trường thì tội gì không ở, hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Gớm, nhà mày giàu thế ở đâu chả được. Tao ở host cũng tốt thôi, thi thoảng còn được gia đình họ cho đi picnic cùng… Nhưng mà cũng mất tự do, với cả tao lười không làm việc nhà cho họ nên tiền ở đắt gấp đôi so với đi thuê, hic.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jillie_gn: Rồi. Từ mai chúng ta sẽ là room-mate, he he.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhanh lên Amy, taxi đến rồi này! - Mrs Janice gọi to.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng ạ, vali nặng quá. Cháu chào bác, cháu đi đây ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, bác cũng biết địa chỉ nhà cháu thuê rồi, nếu có dịp bác sẽ qua. Goodbye my little Vietnamese girl!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bánh xe taxi lăn nhanh, My ngồi trên xe và nghĩ mông lung. Nó chợt nhớ những bữa ăn bác Janice nấu, những hôm rỗi rãi ngồi chơi với bé Alice yêu ơi là yêu, nụ cười thân thiện của những con người xứ lạ đối với một con bé du học sinh như nó. Host family cho nó cảm giác của gia đình, của ấm áp. Nó cũng đã suy nghĩ rất nhiều, về những thuận lợi, về mặt kinh tế, về con bạn thân… mới quyết định chuyển sang thuê nhà. Từ nay hai đứa sẽ phải dựa vào nhau mà sống và học ở cái xứ sở sương mù này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm xong thủ tục thuê  nhà với ông chủ nhà, My đứng ngắm căn phòng mà nó sắp ở. Ngôi nhà có hai tầng, tầng trên có hai người bạn Trung Quốc đang thuê, cầu thang giữa hai tầng cũng khá tách biệt. Tầng dưới gồm một phòng ngủ đôi bé bé, một phòng bếp liền với toilet. Uhm, not bad - nó nghĩ. Nó mở khoá vào phòng, bất chợt thấy một cái thùng cáctông nhỏ trước cửa. “For Amy - my little Vietnamese girl. Good luck!” Mrs Janice! My thầm reo lên và mở thùng ra. Một cái TV! Chính là cái TV trong phòng My hồi còn ở nhà bác Janice, nhỏ và cũ nhưng vẫn còn xem tốt, thậm chí nó vẫn còn thấy chữ “Amy” bé tẹo viết bằng bút chì ở trên nóc, hì. Một niềm vui ấm áp lan toả trong lòng nó. “Hi telly!” - My thì thầm - “From now you’ll be my lucky charm.” Nó ôm “em” TV vào phòng, loay hoay một lúc với ổ điện và ăng ten rồi ấn Power. Baby TV, haha. Chào mừng mày đến với một cuộc sống mới, đầy thú vị và bất ngờ, My ạ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã 3 tuần từ ngày hai đứa ở nhà mới. My vẫn ôm lấy cái TV theo thói quen, hàng sáng bấm ngẫu nhiên remote, xem kênh nào hiện ra và dự đoán về ngày hôm đó của mình. Cái Giang mới sang, sau nó một năm, nên rất bận bịu với chuyện học hành, và cũng không thích xem tivi lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/08/06/090806tsanh12.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tối tối Giang vẫn ngồi buôn chuỵên với My, có hôm còn gọi cả hai bạn gái Trung Quốc xinh xẻo xuống làm một slumber party vui nổ trời nữa. Thỉnh thoảng, Mark - cậu bạn “hot boy” học cùng lớp và có để ý My - còn đến nhà chơi, dù sau đó hầu hết là My ngồi xem tivi hoặc chat, để mặc cậu ta cho Giang ngồi tiếp chuyện (!) Cuộc sống khá vui và “multicultural”, mọi người share cho nhau mọi thứ, giúp đỡ nhau không ngần ngại… À, trừ một người. Là Khánh - cậu bạn du học sinh đang hoàn thành nốt A-level như My, nhưng không học cùng trường. Khánh cũng thuê nhà cách đó không xa, đôi khi đạp xe qua chỗ chợ gần nhà My để mua thức ăn và đồ dùng lặt vặt. Cậu ta có biết My và Giang, tất nhiên, vì ba đứa là những người Việt Nam duy nhất ở khu này. Nhưng gần như cả ba chưa bao giờ nói chuyện, nhìn thấy My là cậu ta chỉ nheo mắt lại nhìn và vênh mặt lên đi thẳng, xí!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My xách túi vải đựng thức ăn, vừa đi trên đường vừa nhẩm tính. Nó và Giang cực kì cố gắng tiết kiệm, chi tiêu dè xẻn hết mức có thể, nhưng ăn mì gói và bánh mì mãi thì không đủ sức khoẻ để học. Thế nên hai đứa đành phải mua gạo Việt từ khu Hackney về, rồi hằng tuần đi siêu thị mua thịt thà rau củ về nấu nhanh. Giá cả đắt đỏ, Chủ Nhật hai đứa phải đi rửa bát và phụ việc tại một quán người Việt thì mới tạm đủ… Bỗng My thấy bóng người quen quen. Là Khánh, đang lúi húi với cái xe đạp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thủng lốp à? Thế thì tự sửa làm sao được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh ngước lên nhìn My 3 giây, rồi cúi xuống và nói lạnh te:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kệ tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, không đem tiền chứ  gì. Trông cậu không phải là vừa đi học hay đi chợ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ sẽ cho mượn tiền đi sửa xe. Nhà gần nhau rồi, không ngại gì hết, không được từ chối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, My nhanh chóng bắt Khánh xách hộ cái túi, rồi dắt xe Khánh đến một cửa hàng xe đạp cũ. Trong lúc chờ sửa, My và Khánh ngồi ở ghế đá vườn hoa công cộng ngay đối diện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao cậu lại giúp tôi? - Khánh thủng thẳng nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì cả hai ta đều là người Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khánh có đói không? Tớ  có đồ ăn trong túi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không. Cậu đói thì  cứ ăn đi, tôi không đói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao Khánh cứ “cậu cậu tôi tôi” thế nhỉ? Nếu không tìm được từ xưng hô thì nói bằng Tiếng Anh cũng được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi thích vậy. Và tôi muốn nói chuyện bằng Tiếng Việt. Lâu lắm rồi tôi không gặp học sinh Việt nào nói nhiều như cậu. Họ  chỉ im lặng, hoặc có nói là nói bằng Tiếng Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, tuỳ Khánh vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngoài “cả hai ta đều là người Việt” ra thì cậu còn lí do gì để giúp tôi không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À có. Sáng nay tớ  bật TV, kiểu random ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chả liên quan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Và tớ thấy một phim trên Cartoon Network, có cảnh một thằng bé đi xe đạp. Vì thế tớ nghĩ hôm nay chắc tớ  cũng sẽ gặp một cái gì đó tương tự, nhưng không nghĩ lại là cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hmm. Họ sửa xong rồi kìa, đi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh đèo My về đến nhà. Có tiếng Mark cười to với Giang ở bên trong. Khánh nhíu mày, nói lời cảm ơn rồi đi. My chỉ  kịp hét to nick Yahoo của nó, và nhìn thấy cái gật đầu khẽ của Khánh trong màn sương mờ mờ buổi chiều hôm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: Sao dậy sớm vậy? Đêm qua cũng onl muộn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Toàn thế mà. Thói quen (smile)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: Như kiểu bật TV random ấy hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Hì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: Thế sáng nay là  kênh gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Comedy Central.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: Như vậy ngày hôm nay sẽ rất vui vẻ đấy. Tôi đoán đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Chắc thế. Còn cậu, đã thử chưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: Xem nào… Disney Channel. Tôi chịu, không đoán được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amy_able: Hmm. Có lẽ là  hôm nay cậu sẽ phải mua một con Mickey tặng tớ  (laugh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ken_nguyen: … Đi đây. [out]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My ôm laptop và đống folder, đi bộ đến trường. Trường của nó là một khối những viên gạch đỏ đã thấm màu thời gian, cổ kính và im lặng, nằm giữa những bãi cỏ xanh mướt xung quanh. Nó có cảm giác như đang đi trong một công viên hoặc vườn bách thảo nào đó vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- My!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, Khánh. Sao giờ này cậu vẫn còn ở đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hôm nay tôi chỉ cần làm  ở phòng lab, ca 10 rưỡi. Đạp xe một vòng chơi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu rỗi việc nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh (lại) nhíu mày, rồi móc trong túi áo khoác ra, đưa cho My một cái móc chìa khoá  hình chuột Mickey.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôi, lúc nãy My chỉ nói đùa vậy thôi mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cầm đi. Nó bằng giá  tiền sửa xe đạp hôm nọ, cậu không phải áy náy. Thôi, tôi đi đây có việc. Cậu đi học đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh nói nhanh một chuỗi những câu cụt lủn, rồi đạp xe đi như thường lệ. Vẫn còn đang ngỡ ngàng với cái móc khoá trong tay, My gọi với theo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu tặng tôi cái này chỉ  để trả nợ thôi à ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tao bắt đầu thích cái trò “TV random” này của mày rồi đấy My ạ. Hôm nay cho tao bật tivi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ. Hehe, Fashion TV à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xồi ôi đúng ý  tao. Tao đang định sẽ… đan len My ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ặc! Con có nghe lộn không vậy trời! Tiểu thư Jillie bây giờ học đan len!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hey, shut up! - Giang cười ngượng. Sáng nay mày được nghỉ, đi mua len về hộ  tao. Mua ít thôi, loại rẻ rẻ ấy, để tập dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời bắt đầu chuyển mùa  đông. Cái lạnh nơi đây khác với cái rét buốt ở Hà Nội, nó không thấu đến tận da thịt mà nhẹ nhàng thấm qua những lớp sương mù. My phải mặc cái áo khoác dày sụ mẹ nó nhét vào vali trước khi bay sang đây. Nó bỏ mấy cuộn len nhỏ vào balô, kéo khoá lại, mỉm cười khi thấy con Mickey treo toòng teng ở khoá cặp, rồi đi về nhà. Sau cả tối search trên Youtube thì Giang cũng mò xong cách đan trơn. Dạo này Giang có vẻ yêu đời phấn chấn hẳn lên, vừa ngồi đan vừa hát vang nhà, nhầm, vang phòng. Giọng Giang thanh và cao, My vặn nhỏ volume MTV đi để nghe Giang hát cho ấm lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kì nghỉ đông đã  đến. Giang bay về nhà, còn My ở lại vì vừa về ba tháng hè rồi. Một hôm đến thư viện trường, nó gặp Mark. Cậu ta đeo một cái khăn màu vàng điểm ít trắng, đường đan hơi vụng, tổng thể là rất xấu. Không ngờ gu thẩm mĩ của cậu ta tồi thế, chẹp. Khoan đã, nhìn nó rất quen…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mark! Khăn này của Jill đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Uh. Jill tặng tớ trước khi về Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Quái, sao nó không bảo gì tớ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thực ra tớ nhận thì  cứ nhận thôi, nhưng giá mà cái khăn này là  của Amy đan thì tốt biết mấy, nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mark nháy mắt đầy ẩn  ý và nở nụ cười “hot boy” của cậu ta. My nhíu mày và bỏ đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những hôm được nghỉ  buổi sáng, nó không ở nhà xem tivi và ngồi chat chit nữa. Thay vào đó, nó dậy sớm, đem chỗ len trắng thừa của Giang ra công viên ngồi đan. Đương nhiên là không phải cho Mark. Chỉ là tự dưng nó thích. Mấy cụ già trong công viên ngồi nhìn nó, cười và gật đầu, vẻ “good job”. Thỉnh thoảng có mấy đứa bé ra nghịch que đan của nó, ríu rít nói một hồi rồi chạy biến. Thực ra mẹ nó đã dạy đan len hồi mới sang đây lần đầu, cộng cả nấu ăn và các việc “nữ công gia chánh” khác, nên khăn của nó nhìn có vẻ… tươm hơn của Giang, hee hee. Chiếc khăn hoàn tất trong khoảng hơn một tuần. Trắng và sáng, đơn giản và ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã ba tuần My ở nhà một mình, nên cũng đâm… lười. Quần áo bẩn chất đống, lại toàn quần áo mùa đông nên ngại giặt, nó nghĩ bụng, mang ra tiệm giặt là cho nhanh. Bây giờ ngâm tay vào nước rồi lại ốm, mà giặt tay thì đến bao giờ mới xong. Thế là khoác áo, xỏ đôi bốt và quàng chiếc khăn trắng hand-made, My vác bọc quần áo ra tiệm giặt là. Lúc ngồi chờ, nó tranh thủ làm nốt bản report. Thi thoảng nó ngó qua YM, dạo này không thấy Khánh online, có lẽ cậu ta bận hoặc để invi. Mải miết, lúc nó ngó xuống góc màn hình nhìn giờ thì đã gần đến giờ hẹn với professor. Cuống cuồng cất lap, My lấy quần áo trong máy giặt xếp vào túi, trả tiền rồi vội vàng chạy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- My boy! Cháu có đem vài con tem Việt Nam cho ta không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ đây ạ. - Khánh cười nhẹ và đặt cái phong bì lên quầy. Nó  chợt nhìn thấy một vật trăng trắng ở sau lưng ông chủ tiệm giặt là.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mark, làm gì ở trước cửa nhà tớ thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ah. Amy đi chơi với tớ nhé. Hôm nay là ngày cuối của kì nghỉ rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, nhưng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Oh come on! Một ngày thôi mà, không có Jill, cậu ngại gì chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải vậy, mà là  tớ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hôm nay Amy có  hẹn đi chơi với tôi rồi. - Tiếng Khánh vang lên, ngắn và dứt khoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nụ cười của Mark tắt ngấm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ken, Abacus School. Còn gì để hỏi nữa không? Trễ giờ của bọn tôi rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nope. Hai người đi đi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh đèo My đến công viên. Cậu bạn chọn đúng chiếc ghế đá mà My hay ngồi để đan len. My thoáng cười thầm, rồi lại xịu mặt khi nhớ đến cái khăn mà nó cũng chẳng nhớ đã làm mất ở đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cám ơn cậu. Không hẳn là tớ không thích Mark. Cậu ta tốt bụng, sôi nổi và khá xởi lởi. Nhưng tính cách của cậu ta… Có lẽ Mark hợp với Giang hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi thì ghét cậu ta. - Khánh vừa nói vừa nghịch con Mickey trên balô của My.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhiều lí do. Bây giờ  cũng chưa phải lúc nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Whatever. Lúc nãy Khánh qua nhà  tớ làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Rủ Amy đi chơi.”  - Khánh nhại lời Mark, làm My phì cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Oops, vậy thì xin lỗi nhé. Hôm nay tớ có hẹn với một người rồi. - My giở  giọng “tiểu thư e ấp”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sặc. Stop ngay cho tôi nhờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khánh cười phá lên  - tiếng cười đầu tiên của Khánh mà My nghe thấy từ lúc quen nhau đến giờ. My ngạc nhiên, ngẩn ra, tủm tỉm nhìn Khánh - lúc này đã giả vờ quay mặt ra chỗ khác. Cả hai lại im lặng. Rồi Khánh rút trong cặp ra một cái khăn màu trắng, quấn quanh cổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, cái gì thế này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu chưa nhìn thấy khăn quàng cổ bao giờ à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, ý tớ là.. cậu lấy nó ở đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một người đan tặng tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trông nó giống cái khăn mà tớ đã làm mất lắm. Cho tớ mượn xem một lát đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không được. Một khi nó  đã ở trên cổ tôi rồi, là tôi không đưa cho ai hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai đan tặng cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một cô bạn dễ thương. Dễ thương hơn cậu là cái chắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My cúi xuống cười ngượng nghịu. Giờ nó đã biết, cái xe đạp dựng chỏng chơ  ở công viên những hôm nó đến ngồi đan len là của ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đồ vô duyên. Tôi nói cậu hay sao mà cậu cười?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, tớ là một con bé vô duyên đấy. Còn hơn là một người đi nhìn trộm người ta, lấy trộm khăn của người ta, rồi còn… khen trộm người ta nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xì. Đấy đâu phải khen trộm. Mà sao cậu biết chắc là khăn của cậu mà nói thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây này, chữ “Amy”  tớ thêu ở đây này. Đó, đã biết trước sẽ có người “ăn trộm” nên phải đóng dấu bản quyền như thế, he he.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Amy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu biết tại sao tôi ghét Mark không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hồi trước tôi ghét nó  là vì nó hay đến nhà cậu chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Còn bây giờ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi, à không, Khánh ghét nó. Vì nó biết cách bày tỏ tình cảm với My.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                     ***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Amy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao hôm nay lại cứ gọi My là Amy thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sáng nay Khánh bật TV random. Smile TV.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nên Khánh mới đến nhà My. Vì Khánh nghĩ hôm nay mình sẽ được nhìn cậu cười, như lúc này này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế Khánh biết sáng nay My bật được kênh nào không? Playboy TV, ha ha ha…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;My cười vang và định bỏ  chạy. Nhưng mà đâu có được, vì chiếc khăn trắng đã quàng chặt cổ nó vào cổ Khánh mất rồi! Từ trên cao, một tia nắng nhỏ len lỏi qua màn sương, soi sáng hai nụ cười rạng rỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Album A1</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/album-a1.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:03:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-5874588857594584632</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJMmWfrvOah8PQHCd9zUSdkp99men9UcNWZRpCX_0MUzPcuLPzqiHyMUHsqvmB_fQJ_8KgpDvQc15R5hP-DI5SQ-JpihBiIOZSkDZfs6Y05Bt-KWzqdgYhdQ9gpROY55W52qQuoA90_tU/s1600-h/A1.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 157px; height: 146px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJMmWfrvOah8PQHCd9zUSdkp99men9UcNWZRpCX_0MUzPcuLPzqiHyMUHsqvmB_fQJ_8KgpDvQc15R5hP-DI5SQ-JpihBiIOZSkDZfs6Y05Bt-KWzqdgYhdQ9gpROY55W52qQuoA90_tU/s320/A1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5367918604767566866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=33352" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJMmWfrvOah8PQHCd9zUSdkp99men9UcNWZRpCX_0MUzPcuLPzqiHyMUHsqvmB_fQJ_8KgpDvQc15R5hP-DI5SQ-JpihBiIOZSkDZfs6Y05Bt-KWzqdgYhdQ9gpROY55W52qQuoA90_tU/s72-c/A1.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Album 911</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/album-911.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sun, 9 Aug 2009 18:01:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-3842497093212715127</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiw1kTM_01zIRmsRiz8Lws7hQIoVB7yP7sLRX0jvUw8QyW2ksxGYdgpmAgV6qHoMNpEuJ67LDItKoQwQNMWrGm3vtKaGqZSQGvTplTNvYGsW_fFlp0ysI_LwbKZfynSJP4iDqKvf8wj6kQ/s1600-h/947.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 150px; height: 150px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiw1kTM_01zIRmsRiz8Lws7hQIoVB7yP7sLRX0jvUw8QyW2ksxGYdgpmAgV6qHoMNpEuJ67LDItKoQwQNMWrGm3vtKaGqZSQGvTplTNvYGsW_fFlp0ysI_LwbKZfynSJP4iDqKvf8wj6kQ/s320/947.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5367917711227428482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=33354" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="302" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiw1kTM_01zIRmsRiz8Lws7hQIoVB7yP7sLRX0jvUw8QyW2ksxGYdgpmAgV6qHoMNpEuJ67LDItKoQwQNMWrGm3vtKaGqZSQGvTplTNvYGsW_fFlp0ysI_LwbKZfynSJP4iDqKvf8wj6kQ/s72-c/947.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Fresh Collection June Part 1 + 2</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/fresh-collection-june-part-1-2.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sat, 8 Aug 2009 12:11:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6975840594866370811</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255); font-weight: bold;"&gt;Nghe nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhM1a8Tx-1bNC1gX52DbKM8S1Naz2lRuApUekua-HeDg5Wm6tBgtDX7vFkvQ_hGjLFYSxRib4la6riJaNH26KhI0N-D6VcMHNRnUIUzSjBAJYRKpLpXmpBS9sZhtH84M1Molyv_ZA9WOYs/s1600-h/3080.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 150px; height: 150px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhM1a8Tx-1bNC1gX52DbKM8S1Naz2lRuApUekua-HeDg5Wm6tBgtDX7vFkvQ_hGjLFYSxRib4la6riJaNH26KhI0N-D6VcMHNRnUIUzSjBAJYRKpLpXmpBS9sZhtH84M1Molyv_ZA9WOYs/s320/3080.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5367456470001534530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=33463" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhM1a8Tx-1bNC1gX52DbKM8S1Naz2lRuApUekua-HeDg5Wm6tBgtDX7vFkvQ_hGjLFYSxRib4la6riJaNH26KhI0N-D6VcMHNRnUIUzSjBAJYRKpLpXmpBS9sZhtH84M1Molyv_ZA9WOYs/s72-c/3080.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Now That's What I Call Music 73</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/08/now-thats-what-i-call-music-73.html</link><category>Music</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Sat, 8 Aug 2009 12:06:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-271278672261319041</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Nghe nhạc Zui Zẻ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiHvsON9TU4BFZQDBqoDeM_YxPkwVKb3vTOOdUbR7OVk5yVsVNL7T2blSUJRRtcsqyvTWqzYab0o29oJp235CR2dqW6GGDICqlmxcMKILdp_RfXP0wjRIyXXip3e9T-Qt0f9wIO7Qy0Qi0/s1600-h/3381.jpg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 150px; height: 150px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiHvsON9TU4BFZQDBqoDeM_YxPkwVKb3vTOOdUbR7OVk5yVsVNL7T2blSUJRRtcsqyvTWqzYab0o29oJp235CR2dqW6GGDICqlmxcMKILdp_RfXP0wjRIyXXip3e9T-Qt0f9wIO7Qy0Qi0/s320/3381.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5367455969283111522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed flashvars="blogmode=1&amp;amp;file=http://chacha.vn/embedded/v1.0/getMedia.php?playlistId=34887" type="application/x-shockwave-flash" src="http://chacha.vn/embedded/v1.0/mp3player.swf" wmode="transparent" allowscriptaccess="none" height="345" width="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiHvsON9TU4BFZQDBqoDeM_YxPkwVKb3vTOOdUbR7OVk5yVsVNL7T2blSUJRRtcsqyvTWqzYab0o29oJp235CR2dqW6GGDICqlmxcMKILdp_RfXP0wjRIyXXip3e9T-Qt0f9wIO7Qy0Qi0/s72-c/3381.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Giấu ổ đĩa trong Windows XP</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/giau-o-ia-trong-windows-xp.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:28:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6833127318367044449</guid><description>&lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;table style="border-collapse: collapse;" width="1" align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;             &lt;table style="border-collapse: collapse;" width="1" align="left" border="1" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;                 &lt;tbody&gt;                     &lt;tr&gt;                         &lt;td&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;&lt;img src="http://vnmedia.vn/images_upload/small_210104.jpg" alt="" border="0" /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                     &lt;tr&gt;                         &lt;td align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                 &lt;/tbody&gt;             &lt;/table&gt;             &lt;/td&gt;             &lt;td&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;font-family:verdana;"  align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;Nếu người dùng muốn người khác không thể dòm ngó đến những dữ liệu “tế nhị”, thì có thể lưu chúng vào 1 ổ đĩa riêng (phân vùng) nào đó rồi ẩn ổ đĩa này đi là xong.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để làm điều này bàn không cần phải sử dụng một phần mềm nào cả mà chỉ cần làm theo các bước dưới đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đầu tiên, bạn bấm phím phải chuột lên biểu tượng My Computer trên Desktop rồi chọn lệnh Manage trong menu ngữ cảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trong cửa sổ Computer Management, bạn tìm tới nhánh &lt;strong&gt;Storage&lt;/strong&gt; &gt; chọn &lt;strong&gt;Disk Management&lt;/strong&gt; ở khung bên trái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại khung bên phải, bạn bấm phím phải chuột lên ổ đĩa muốn giấu rồi, bạn bấm chuột phải vào tên ổ đĩa và chọn &lt;strong&gt;Change Drive Letter and Paths&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trong hộp thoại &lt;strong&gt;Change Drive Letter and Paths&lt;/strong&gt;, bạn chọn ổ đĩa rồi bấm nút &lt;strong&gt;Remove&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bây giờ, ổ đĩa đó  sẽ biến mất trong các chương trình duyệt đĩa (nhưng vẫn hiển thị trong Disk Management) cho đến khi bạn làm nó xuất hiện trở lại bằng cách làm như trên nhưng bấm nút &lt;strong&gt;Add&lt;/strong&gt; trong cửa sổ &lt;strong&gt;Change Drive Letter and Paths&lt;/strong&gt; và chọn lại ký tự đại diện cho ổ đĩa ở dòng Assign the following drive letter trong hộp thoại kế tiếp.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Disable/Enable màn hình “Welcome” của Windows XP</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/disableenable-man-hinh-welcome-cua.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:25:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-6068853302958068025</guid><description>&lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;img src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/122008/29/xp_welcome_screen.jpg" alt="" align="left" hspace="4" /&gt;&lt;/strong&gt;- &lt;em&gt;&lt;span style=""&gt;Windows XP cung cấp cho người dùng một số cách để đăng nhập vào hệ thống. Bạn có thể sử dụng phương pháp truyền thống (traditional) hoặc cổ điển (classic) bằng cách đánh vào tên người dùng và mật khẩu để đăng nhập hoặc có thể sử dụng những gì được gọi là Welcome Screen để login.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn muốn thay đổi cách login của máy tính, bạn có thể vô hiệu hóa hay kích hoạt Welcome Screen hay không?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Màn hình chào (Welcome Screen) của Windows XP đi cùng với một tính năng khác có tên gọi "Fast User Switching". Tính năng này cho phép người dùng để lại tất cả các chương trình của anh ta vẫn chạy nếu một người dùng khác cần sử dụng máy tính. Người dùng đầu tiên đăng nhập vào session và Switch User chuyển trở về màn hình chào để người dùng khác có thể sử dụng máy tính. Khi người dùng thứ hai đã thực hiện xong công việc của họ thì người dùng đầu tiên có thể chuyển đổi trở về profile của anh ta với tất cả những chương trình đang được chạy khi mà anh ta chuyển giao máy cho người dùng khác. Để sử dụng tính năng này, bạn phải sử dụng Welcome Screen. Mặc dù vậy, nếu không cần tính năng này, bạn hãy thực hiện theo những hướng dẫn dưới đây để remove màn hình chào (Welcome Screen).&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;Cách remove màn hình chào&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Nếu không muốn sử dụng tính năng "Fast User Switching", bạn có thể vô hiệu hóa màn hình chào (Welcome Screen). Để thực hiện điều đó, bạn phải đăng nhập vào máy tính với tư cách một quản trị viên “Administrator”. Lưu ý: Để thực hiện điều đó, bạn cần thực hiện theo hướng dẫn dưới đây:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;blockquote style="font-family: verdana;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích &lt;strong&gt;Start&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích &lt;strong&gt;Control Panel&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích đúp vào &lt;strong&gt;User Accounts&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích &lt;strong&gt;"Change the way users log on or off"&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;- Bỏ chọn "&lt;strong&gt;U&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;se the Welcome Screen&lt;/strong&gt;" (lưu ý: thao tác này sẽ vô hiệu hóa tính năng "Fast User Switching")&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích &lt;strong&gt;Apply Options&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Đóng cửa sổ &lt;strong&gt;User Accounts&lt;/strong&gt; và &lt;strong&gt;Control Panel&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;- Sau đó khởi động lại máy tính, nhắc nhở đăng nhập kiểu classic sẽ có hiệu lực.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/blockquote&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;Nếu bạn không muốn có cả màn hình chào hoặc nhắc nhở kiểu classic, hãy vô hiệu hóa cả hai&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Để đăng nhập một cách tự động vào một tài khoản người dùng, bạn hãy thực hiện theo hướng dẫn dưới đây:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;blockquote style="font-family: verdana;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Kích &lt;strong&gt;Run&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;- Đánh vào lệnh dưới đây và kích &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=""&gt;control userpasswords2 &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;- Chọn người dùng mà bạn muốn đăng nhập tự động, sau đó hủy chọn hộp kiểm&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;"&lt;strong&gt;Users must enter a username and password to use this computer&lt;/strong&gt;"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;- Kích &lt;strong&gt;Apply&lt;/strong&gt; khi đó bạn sẽ bị hỏi thẩm định tên người dùng và mật khẩu để đăng nhập tự động&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;- Kích &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt; và khởi động lại máy tính, bạn sẽ tự động được đăng nhập mà không có bất cứ nhắc nhở hay màn hình chào nào.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/blockquote&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;Liệu có tiện ích này có thể sử dụng thay thế để thực hiện công việc đó?&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Bạn có thể download một tiện ích cho Windows XP có tên gọi TweakUI, tiện ích này sẽ cho phép bạn thay đổi cách đăng nhập của Windows, cùng với đó là cho phép bạn thay đổi rất nhiều tính năng khác.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Download TweakUI cho Windows XP từ Windows Microsoft Powertoys tại địa chỉ:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;a href="http://www.microsoft.com/windowsxp/downloads/powertoys/xppowertoys.mspx" target="_blank"&gt;&lt;span style=""&gt;http://www.microsoft.com/windowsxp/downloads/powertoys/xppowertoys.mspx&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);font-size:100%;" &gt;&lt;strong&gt;Vấn đề khác đối với màn hình chào&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Nếu bạn gần đây có cài đặt Netgear WG111 USB wireless network adapter, rất có thể bạn sẽ không thể kích hoạt màn hình chào hoặc Fast User Switching, khi đó hãy xem cách sửa vấn đề dưới đây:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Sau khi cài đặt Netgear WG111 USB wireless network card, một số người thấy sự thay đổi một số tùy chọn của màn hình chào của Windows XP và hiển thị nhắc nhở đăng nhập kiểu cổ điển.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Trước khi cài đặt Netgear WG111 adapter, màn hình chào sẽ hiển thị những người dùng riêng biệt và bạn có thể kích vào người dùng tương ứng để đăng nhập.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Lỗi do vấn đề này gây ra đó chính là thành phần Welcome Screen và Fast User Switching đã bị vô hiệu hóa, bạn có thể phát hiện ra điều đó bằng cách vào Control Panel và User Accounts. Nguyên nhân sâu xa của vấn đề đó là file RtlGina2.dll của phần mền cài đặt WG111 đã thay thế file đăng nhập và gây ra các vấn đề trên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Doug Knox, một chuyên gia của Microsoft đã viết một chương trình để khởi tạo lại registry nhằm sử dụng file GINA DLL của Windows chuẩn và trả về sự sử dụng màn hình chào cho Windows XP.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Bạn có thể vào địa chỉ của Doug Knox theo URL bên dưới và download file bạn cần về ổ cứng, sau đó chạy file này để thiết lập lại registry và khắc phục vấn đề của bạn. Sau khi chạy file xong, hãy khởi động lại máy tính của bạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cách phá mật khẩu Hide Folder XP</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/cach-pha-mat-khau-hide-folder-xp.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:24:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-135583586512834960</guid><description>&lt;div style="font-family: verdana;" class="entry"&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;&lt;img alt="hidefolderxp.jpg" src="http://www.blogthuthuat.com/wp-content/uploads/2008/11/hidefolderxp.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Nếu bạn nào muốn phá mật khẩu khẩu chương trình &lt;strong&gt;Hide Folder XP&lt;/strong&gt; thì mình sẽ giúp các bạn. Nhưng với cách này các bạn chỉ có thể vào được các thư mục đã bị ẩn và biết đường dẫn của chúng thôi chứ mật khẩu thì tui… chịu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Đầu tiên, vào thư mục &lt;strong&gt;Windows&lt;/strong&gt;, &lt;strong&gt;system 32&lt;/strong&gt;, tìm file &lt;strong&gt;hfsys.sys&lt;/strong&gt; và xóa nó đi. Tiếp đó, vào &lt;strong&gt;Start&lt;/strong&gt;, run, gõ &lt;strong&gt;regedit&lt;/strong&gt;. Tìm đến khóa &lt;strong&gt;HKEY_LOCAL_MACHINE\SYSTEM\ControlSet001\Services\HFSYS &lt;/strong&gt;và xóa&lt;strong&gt; HFSYS&lt;/strong&gt; đi, trước khi xóa bạn xem mục &lt;strong&gt;Parameters&lt;/strong&gt;, trong đó chứa toàn bộ đường dẫn các thư mục được giấu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Bây giờ thì các bạn có thể thoải mái truy nhập các thư mục này vì chúng không còn ẩn nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;Chúc thành công!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style=";font-size:100%;" &gt;                                                                                                                                                  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;i&gt;blogthuthuat&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bốn thủ thuật để màn hình LCD trở nên 'long lanh'</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/bon-thu-thuat-e-man-hinh-lcd-tro-nen.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:22:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-7162894965581606531</guid><description>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;" &gt;Khi mua một màn hình LCD mới, bạn gắn vào máy tính và qua một số bước cài đặt cơ bản để bắt đầu sử dụng. Nhưng đôi khi màn hình hiển thị lại không được như mong muốn làm bạn gặp khó khăn khi làm việc với nó. Cụ thể như phông chữ bị nhòe; độ phân giải, độ sáng, độ tương phản không ổn định hay do một số nguyên nhân khác&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;Để khắc phục tình trạng này, bạn có thể làm theo bốn bước sau đây để có được hình ảnh đẹp nhất trên màn hình LCD.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Cài đặt trình điều khiển (drivers) cho màn hình:&lt;/strong&gt; Mặc dù màn hình LCD là thiết bị được thiết kế cắm vào và hoạt động được ngay (plug and play), nhưng để có được chất lượng hình ảnh tốt nhất bạn nên cài đặt trình điều khiển. Bạn có thể nhận được đĩa cài đặt miễn phí từ nhà cung cấp thiết bị hoặc có thể tìm thấy chương trình cài đặt từ mạng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Lựa chọn độ phân giải chuẩn:&lt;/strong&gt; Mỗi màn hình LCD khi thiết kế sẽ có một độ phân giải chuẩn đi kèm với nó. Chọn lựa để sử dụng đúng độ phân giải chuẩn này, bạn sẽ có kết quả hiển thị hình ảnh tốt hơn các độ phân giải khác. Nếu không thể chọn được độ phân giải mong muốn, bạn phải nghĩ đến việc nâng cấp trình điều khiển đồ họa của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;table fck_template="imagecontener" class="image center" width="200" align="right" cellpadding="3" cellspacing="0"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;" &gt;&lt;img alt="Effect" src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200907/original/images1835592_effects.jpg" width="200" height="153" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td class="image_desc" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:100%;"  &gt;Bật chức năng Clear-Type.&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt; &lt;/div&gt; &lt;span style="font-family:Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Bật chức năng Clear-Type:&lt;/strong&gt; Chức năng này làm mịn phông chữ màn hình giúp cho văn bản nhìn một cách trơn tru và dễ đọc. Nhấp chuột phải lên vùng trống của màn hình chọn &lt;em&gt;Properties&lt;/em&gt;, trong cửa sổ &lt;em&gt;Display Properties&lt;/em&gt; chọn thẻ &lt;em&gt;Appearance - Effects&lt;/em&gt;. Tiếp theo bạn đánh dấu chọn vào ô &lt;em&gt;Use the following method to smooth edges of screen fonts&lt;/em&gt;, rồi nhấp vào  khung bên dưới chọn&lt;em&gt; Clear-Type&lt;/em&gt;. Nhấn nút &lt;em&gt;OK &lt;/em&gt;để áp dụng tùy chỉnh này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Điều chỉnh độ sáng và độ tương phản:&lt;/strong&gt; Bạn đặt mốc quy định cho hai tùy chỉnh này là 50%, sau đó bạn chỉnh tăng hoặc giảm chúng để có được hình ảnh hiển thị tốt nhất theo ý mình, rõ đẹp nhất mà không bị quá chói gây hại mắt. &lt;/span&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Vô hiệu hóa hệ thống cảnh báo trong Windows 7</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/vo-hieu-hoa-he-thong-canh-bao-trong.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:19:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-7359307924081997888</guid><description>&lt;div style="font-family: verdana;" id="divContent"&gt;                                             &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Tương tự như Vista (và XP) Windows 7 sẽ cảnh báo bạn bằng những pop-up balloon nếu firewall, anti-virus hay auto-updates... không ở trạng thái active. Bài này sẽ hướng dẫn bạn các bước để tắt các pop-up cảnh báo đó đi&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-1.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-2.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;1. Bật &lt;strong&gt;Control Panel&lt;/strong&gt;. Tại phần &lt;strong&gt;System and Security&lt;/strong&gt;, chọn&lt;strong&gt; Review your computer's status&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-3.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;2. Tại menu bên trái, chọn &lt;strong&gt;Change Action Center settings&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-4.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;3. Bây giờ bỏ chọn những thông báo mà bạn không muốn nhận trong phần &lt;strong&gt;Securtiy messages&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Maintenance settings&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt; và &lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-5.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;4. Sau đó, nhấn &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;. Sẽ không còn bất kì một popup cảnh báo nào mỗi khi bạn disable firewall hoặc dùng một trình anti-virus mà Windows 7 không biết...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/032009/06/balloon-pop-ups-6.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;                                         &lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tự động khôi phục thư mục sau khi khởi động lại</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/tu-ong-khoi-phuc-thu-muc-sau-khi-khoi.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:16:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-7988096807096886778</guid><description>&lt;span style="font-family: verdana;font-size:100%;" &gt;Windows có thể nói rằng không có một bộ nhớ tốt. Điều đó ám chỉ rằng khi bạn khởi động lại hệ thống của mình, hệ điều hành này không nhớ được các thư mục mà bạn đã mở nó. Chính vì vậy bạn phải mở lại các thư mục đang phải làm việc với nó khi có yêu cầu khởi động lại. Quả thật là một điều không mấy dễ chịu. &lt;/span&gt;&lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vậy có cách nào để khắc phục được hiện tượng đó hay không? Qua thử nghiệm, chúng tôi đã phát hiện một cách điều chỉnh rất đơn giản trong Windows để giữ mở các thư mục đang làm việc khi khởi động lại hệ thống. Điều này làm cho Windows cứ như có một bộ nhớ cho các công việc của bạn đang làm. Và đây là cách kích hoạt tính năng đó:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/042009/09/folder.jpg" width="220" border="0" height="98" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;1. Kích &lt;em&gt;Start&lt;/em&gt;, đánh &lt;em&gt;Folder Options&lt;/em&gt;, sau đó nhấn &lt;em&gt;Enter&lt;/em&gt;.  (trong XP bạn có thể vào Folder Options trong Control Panel.)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;2. Kích tab &lt;em&gt;View&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;3. Tìm đến phần &lt;em&gt;Restore previous folder windows at logon&lt;/em&gt; sau đó  kích vào hộp kiểm để kích hoạt nó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;4. Kích &lt;em&gt;OK&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: verdana;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nhiệm vụ của bạn chỉ đơn giản có vậy. Tuy nhiên nếu bạn thường xuyên làm việc với các thư mục mở và không muốn phải tự mình mở lại các thư mục đang sử dụng mỗi khi bạn khởi động Windows thì đây sẽ là một mẹo tương đối hữu dụng đối với bạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tắt tất cả các tiến trình iexplorer.exe cùng một lúc</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/tat-tat-ca-cac-tien-trinh-iexplorerexe.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:11:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-7494771047203913829</guid><description>&lt;div id="divContent"&gt;                                             &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Đã khi nào bạn nhìn vào Task Manager và thấy có hàng tá các tiến trình iexplorer.exe đang chạy? Nhấn nút End Process để tắt mỗi tiến trình này thì mất quá nhiều thời gian... Vì thế làm cách nào chúng ta có thể tắt tất cả các tiến trình này chỉ trong một bước?&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời là dùng một tiện ích dòng lệnh nhanh để tắt tất các tiến trình theo tên của nó, tuy nhiên chúng ta sẽ làm nó dễ dàng hơn khi tạo một biểu tượng để tắt tất cả các tiến trình này trong một bước đơn lẻ. Tất nhiên kĩ thuật này sẽ làm việc với bất kì ứng dụng nào đang mở với hàng tá tiến trình, ví dụ IE và Google Chrome...&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-1.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Tắt nhiều tiến trình từ dòng lệnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Công việc đầu tiên bạn cần làm là mở một cmd, và sau đó dùng lệnh &lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;color:#993300;"&gt;taskkill&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; với cú pháp như sau:&lt;/p&gt; &lt;blockquote dir="ltr" style="margin-right: 0px;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;color:#993300;"&gt;taskkill /F /IM &lt;&lt;em&gt;processname&lt;/em&gt;.exe&gt; /T &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;/blockquote&gt; &lt;p align="justify"&gt;Các tham số này sẽ tắt bất kì tiến trình nào có tên trùng với tên của file thực thi mà bạn chỉ rõ. Ví dụ, để tắt tất cả các tiến trình &lt;em&gt;iexplorer.exe&lt;/em&gt;, chúng ta sẽ dùng câu lệnh:&lt;/p&gt; &lt;blockquote dir="ltr" style="margin-right: 0px;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;color:#993300;"&gt;taskkill /F /IM iexplorer.exe &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;/blockquote&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-2.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Công việc này thật sự đơn giản và các tiến trình sẽ ngay lập tức được tắt đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú ý rằng nếu HĐH đang dùng là Windows Vista, bạn chỉ có thể tắt các ứng dụng ở chế độ thường từ một cmd thường... nếu muốn tắt một ứng dụng chạy với quyền administrator, bạn sẽ cần một cmd ở chế độ administrator.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Tạo một biểu tượng để tắt tất cả các tiến trình iexplorer.exe&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi không thật sự muốn sử dụng câu lệnh mỗi khi muốn tắt các tiến trình như Internet Explorer hoặc Chrome, chúng ta có thể tạo ra một biểu tượng để làm việc này khi cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhấn chuột phải vào bất kì đâu trên desktop và chọn &lt;strong&gt;New&lt;/strong&gt; &gt; &lt;strong&gt;Shortcut&lt;/strong&gt;:&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-3.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sử dụng câu lệnh sau nếu bạn muốn tắt Internet Explorer, ngược lại thể dùng một file thực thi khác thay thế cho iexplorer.exe&lt;/p&gt; &lt;blockquote dir="ltr" style="margin-right: 0px;"&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;color:#993300;"&gt;taskkill.exe /F /IM iexplorer.exe /T &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/blockquote&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-4.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Đặt cho shortcut một cái tên nào đó, và sau đó mở hộp thoại &lt;strong&gt;Properties&lt;/strong&gt;. Hãy chắc rằng bạn chọn &lt;strong&gt;Run as Minimized&lt;/strong&gt;, và sau đó có thể chọn một biểu tượng phù hợp hơn... Ở đây chúng ta chọn một biểu tượng như dưới đây:&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-5.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Tại thời điểm này bạn có một biểu tượng mà nó sẽ hoàn tất việc tắt tất cả các cửa sổ Internet Explorer đang chạy. Bạn có thể đăng kí một phím tắt cho nó.&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/052009/29/Kill-Processes-6.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; color: rgb(51, 102, 255);" align="justify"&gt;&lt;em&gt;Bạn có thể khai thác thủ thuật này cho nhiều ứng dụng khác. Chúc các bạn thành công! &lt;/em&gt;&lt;/p&gt;                                         &lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>8 kỹ năng CNTT đang chết dần</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/8-ky-nang-cntt-ang-chet-dan.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:09:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-174991406796301769</guid><description>&lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333333;"&gt;Một trong những thách thức với những người làm trong lĩnh vực CNTT là phải theo kịp công nghệ mới đồng thời từ bỏ những công nghệ đã trở nên lỗi thời.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một số thứ trong cuộc sống như lối sống tốt sẽ không bao giờ lỗi thời. Và cũng có một số thứ khác như kiểu quần áo có thể sẽ trở nên lỗi mốt rồi sau đó lại hợp mốt. Nhưng kỹ năng CNTT đã lỗi thời thì hiếm khi có giá trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là danh sách 8 kỹ năng CNTT đang chết dần. Nếu một trong số kỹ năng dưới đây là chuyên môn chính của bạn, có lẽ đã đến lúc bạn nên cập nhật lại kỹ năng CNTT của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;1. Novell NetWare&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hệ điều hành mạng của Novell là tiêu chuẩn mặc nhiên cho mạng LAN trong những năm 90, chạy trên 70% mạng doanh nghiệp vào thời đó. Nhưng Novell đã thất bại trong cuộc cạnh tranh với chiến lược tiếp thị mạnh mẽ của Microsoft. Novell đã cố gắng bật lại Microsoft bằng cách mua lại WordPerfect để cạnh tranh với Windows Office nhưng cũng đã thất bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng Novell phải bán WordPerfect cho Corel vào năm 1996. Các chứng chỉ của Novel như Certified Novell Engineer, Master Certified Novell Engineer, Certified Novell Certified Directory Engineer và Novell Administrator, đã từng “hot” trong ngành CNTT. Nhưng hiện nay những kỹ năng này đã được thay thế bằng những kỹ năng Linux và máy chủ Windows.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;2. Visual J++ &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;table width="100" align="left" border="0" cellpadding="4" cellspacing="1"&gt;     &lt;tbody&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/062009/30/old-pc.jpg" align="left" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;         &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Cùng với thay đổi công nghệ, nhiều kỹ năng CNTT đang dần mất đi giá trị và trở nên lỗi thời. &lt;em&gt;Ảnh minh họa.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;     &lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt; Đây là công cụ lập trình Java dành cho các nền tảng công nghệ của Microsoft. Theo nghiên cứu về kỹ năng CNTT của Foote Partners, nhu cầu nhân lực kỹ năng Visual J++ đã giảm 37,5% trong năm ngoái. Cuộc sống của Visual J++ không được êm đẹp. Mặc dù Sun đã cấp bản quyền Java cho Microsoft phát triển Visual J++, nhưng Microsoft thất bại trong việc thực hiện một số tính năng tiêu chuẩn của Java nên đã chuyển sang sử dụng công nghệ của riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sun đã kiện Microsoft vi phạm trong cuộc chiến pháp lý kéo dài 3 năm liền. Cuối cùng Microsoft đã thay thế Visual J++ bằng nền tảng Microsoft .NET.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;3. Giao thức ứng dụng không dây&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta đã có thể duyệt web trên di động từ cuối thập kỷ 90 trước khi có iPhone của Apple. Các nhà điều hành web đã viết lại nội dung phục vụ cho truy cập không dây WAP (Wireless Markup Language), cho phép người dùng di động và PDA sử dụng các dịch vụ web như email, đọc kết quả chứng khoán và tin tức. Tuy nhiên, công nghệ WAP không được đón nhận ngay từ đầu bởi vì các trang WAP rất chậm và thiếu quá nhiều tính năng của web. WAP cũng phổ biến mỗi nơi mỗi khác do những khác biệt về quy định và tiêu chuẩn không dây. Với sự xuất hiện của những trình duyệt web di động như Opera Mobile và Safari cho iPhone, công nghệ WAP gần như không còn đất sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;4. ColdFusion&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người dùng ColdFusion cho rằng ngôn ngữ lập trình web này rất dễ dùng nhưng cũng như nhiều công cụ phần mềm độc lập khác, rất khó cạnh tranh với những sản phẩm được hỗ trợ bởi những chiến lược tiếp thị tốn kém từ Microsoft và các hãng khác. Ngôn ngữ lập trình này ra mắt vào năm 1995 bởi Allaire, đã được Macromedia mua lại (sau đó Macromedia đã được Adobe thâu tóm). Hiện nay, các ngôn ngữ lập trình được dùng phổ biến là Microsoft .NET, Java và PHP, còn ColdFusion gần như mất dạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;5. Siebel&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Siebel cũng là một kỹ năng CNTT một thời vang bóng. Đã có lúc, Siebel đồng nghĩa với quản trị quan hệ khách hàng (CRM) vào cuối thập kỷ 90 và đầu những năm 2000. Khi đó, công ty Siebel thống trị thị trường CRM với 45% thị phần vào năm 2002. Được thành lập bởi Thomas Siebel, một quản lý cao cấp cũ của Oracle, Siebel đã cạnh tranh mạnh mẽ với Oracle cho đến năm 2006 thì bị nhà khổng lồ cơ sở dữ liệu thâu tóm. Phần mềm CRM của Siebel đắt và phức tạp đòi hỏi phải có các chuyên gia cài đặt và quản lý. Sự xuất hiện của làn sóng cho thuê phần mềm như dịch vụ (SaaS) từ các công ty như Salesforce.com đã làm cho Siebel mất thị phần nhanh chóng. Theo đó, nhu cầu nhân lực có kỹ năng Siebel cũng giảm dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;6. Giao thức SNA&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự xuất hiện của giao thức Internet (IP) và những công nghệ mạng Internet khác trong môi trường doanh nghiệp trong những năm 90 đã báo hiệu sự thoái trào của Kiến trúc mạng hệ thống SNA (Systems Network Architecture) – sản phẩm độc quyền của IBM. Theo Wikipedia, SNA vẫn được dùng khá phổ biến trong các mạng giao dịch tài chính và ngân hàng, do đó các kỹ năng công nghệ này vẫn sẽ xuất hiện trong các quảng cáo việc làm. Nhưng những công việc dài hạn tìm kiếm kỹ năng SNA rất ít. Trang web việc làm ITJobsWatch.com cho biết chỉ có 3 quảng cáo tìm người có kỹ năng SNA làm việc dài hạn trong suốt hai tháng đầu năm nay so với cùng kỳ năm ngoái là 43 thông báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;7. HTML &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Internet còn lâu mới chết nhưng các công cụ HTML ngày càng dễ dùng, vì vậy chả cần đến chuyên kỹ thuật cũng có thể lập một blog hay trang web và phát triển web không còn là kỹ năng cao sang nữa. Chắc chắn là lập trình web chuyên nghiệp vẫn rất cần nhưng thạo HTML không còn là kỹ năng duy nhất đối với một người phát triển web. Ngày nay, các lập trình chuyên nghiệp thường có chuyên môn về Java, AJAX, C++, và .NET, cùng với những ngôn ngữ lập trình khác. HTML là kỹ năng đã mất đi 40% giá trị từ năm 2001 đến năm 2003, theo Foote Partners.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;8. COBOL&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôn ngữ lập trình có thâm niên tới 40 năm này thường xuất hiện trong danh sách những kỹ năng CNTT đang chết dần. Bây giờ ngôn ngữ lập trình này thường chỉ xuất hiện trong các bài báo về các tổ chức còn các ứng dụng cũ viết trên COBOL rất khó tìm được những người có kỹ năng về COBOL. Mặc dù IBM trích dẫn thống kê cho rằng khoảng 70% dữ liệu doanh nghiệp trên toàn cầu vẫn được xử lý bởi các ứng dụng COBOL. Nhưng thử hỏi bao nhiêu ứng dụng này sẽ còn tiếp tục duy trì COBOL trong thời gian dài? Thậm chí cả IBM cũng đang khuyến khích khách hàng của mình sử dụng các kiến trúc định hướng dịch vụ (service-oriented architecture) để chuyển các ứng dụng cũ sang kiến trúc CNTT nhanh và linh hoạt hơn.</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>10 điều cần biết về  System Restore của Win XP</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/10-ieu-can-biet-ve-system-restore-cua.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 16:04:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-1248460443374945901</guid><description>&lt;em&gt;Nếu một ngày chiếc máy tính sử dụng hệ điều hành Windows XP của bạn dở chứng hoặc không thể khởi động vào Windows được, bạn có thể sử dụng công cụ System Restore để trở lại thời điểm gần nhất máy tính còn hoạt động tốt. Bài viết sau đây sẽ giúp bạn sử dụng công cụ này một cách hiệu quả. &lt;/em&gt; &lt;p align="justify"&gt;System Restore cho phép bạn đưa máy tính trở lại trạng thái ở thời điểm hoạt động gần nhất nếu như có sự cố xảy ra. Để thực hiện được điều này, System Restore liên tục giám sát hệ thống của bạn. Nếu hệ thống có bất kỳ sự thay đổi đáng kể nào - chẳng hạn như có ứng dụng hoặc driver mới được cài đặt - System Restore sẽ tự động tạo điểm phục hồi (restore point).&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;img class="" alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/072009/24/restore1.jpg" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Ngoài ra, System Restore cũng tạo điểm phục hồi sau mỗi 24 tiếng. Điểm phục hồi thực chất giống như tấm ảnh chụp lại trạng thái hệ thống, bao gồm những tệp tin hệ thống quan trọng và một phần registry. System Restore duy trì nhiều điểm phục hồi, cho phép bạn có nhiều lựa chọn hơn trong việc khôi phục hệ thống trở lại trạng thái đã lưu giữ trước đó.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sau đây là 10 điều bạn cần biết để khai thác tối đa công cụ System Restore của Windows XP.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;1, Dữ liệu và System Restore&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Vì System Restore được mô tả như một công cụ cho phép bạn khôi phục máy tính trở về thời gian trước, thế nên có nhiều người tưởng nhầm rằng họ sẽ mất hết những dữ liệu được tạo sau điểm phục hồi. Tuy nhiên, System Restore không giám sát hoặc lưu giữ nội dung thư mục My Documents hay những tệp tin có phần đuôi mở rộng phổ biến như .doc, .xls, email, lịch sử trình duyệt hoặc ngay cả những tệp tin lưu mật khẩu. Tất cả những dữ liệu đó không hề bị đụng đến và sẽ còn nguyên vẹn khi bạn khôi phục hệ thống.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Lưu ý rằng Desktop không phải thư mục được bảo vệ và tất cả những tệp tin trong đó có thể bị mất trong quá trình phục hồi. Vì thế trước khi bạn tiến hành khôi phục hệ thống, hãy di chuyển những gì quan trọng trong Desktop tới thư mục My Documents.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;2, Rút lại quá trình phục hồi&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Trong trường hợp bạn tiến hành phục hồi hệ thống nhưng sau đó xác định rằng vấn đề vẫn chưa được giải quyết, bạn hoàn toàn có thể rút lại thao tác trên. Trước tiên bạn chạy System Restore, khi thấy màn hình chào &lt;em&gt;Welcome To System Restore&lt;/em&gt;, chọn &lt;strong&gt;Undo My Last Restoration&lt;/strong&gt;, click &lt;strong&gt;Next&lt;/strong&gt;. Trên màn hình &lt;em&gt;Confirm Restoration Undo,&lt;/em&gt; click &lt;strong&gt;Next&lt;/strong&gt;. System Restore sẽ trả hệ thống về thời điểm trước khi bạn tiến hành quá trình phục hồi và khởi động lại máy tính. Sau khi máy tính đã khởi động lại, nếu bạn đăng nhập vào Windows và nhìn thấy màn hình &lt;em&gt;System Restore’s Undo Complete&lt;/em&gt; có nghĩa là quá trình đã hoàn tất.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;3, Chạy System Restore từ dòng lệnh&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu máy tính không thể khởi động Windows một cách bình thường, đồng thời cũng không thể vào được giao diện Safe Mode, bạn vẫn có thể khởi chạy System Restore. Đầu tiên khởi động hệ thống bằng tùy chọn &lt;em&gt;Safe Mode With Command Prompt&lt;/em&gt;. Sau khi đăng nhập vào hệ thống, gõ dòng lệnh sau:&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;"&gt;%systemroot%\system32\restore\rstrui.exe&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nhấn &lt;strong&gt;Enter&lt;/strong&gt;, System Restore sẽ chạy như bình thường. Vậy là bạn có thể tiếp tục thực hiện từng bước để tiến hành phục hồi hệ thống.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;4, Xóa bỏ các điểm phục hồi&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Theo mặc định, System Restore dành tối đa 12% dung lượng trống của ổ đĩa cứng để lưu trữ các điểm phục hồi. Một khi đã tới hạn tối đa 12%, System Restore sẽ loại bỏ bớt những điểm phục hồi cũ nhất trong cơ sở dữ liệu để dành chỗ cho những điểm mới. Tuy nhiên, đôi khi bạn có nhu cầu chủ động xóa bớt các điểm phục hồi để giải phóng ổ cứng. Thật may, công cụ Disk Cleanup sẽ giúp bạn thực hiện việc đó. Nó cho phép bạn xóa toàn bộ các điểm phục hồi, chỉ để lại một điểm mới nhất.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Khởi chạy Disk Cleanup từ &lt;strong&gt;Start - All Programs - Accessories - System Tools&lt;/strong&gt;. Khi Disk Cleanup đã chạy, chọn thẻ &lt;em&gt;More Options&lt;/em&gt; và click nút &lt;strong&gt;Cleanup&lt;/strong&gt; trong phần &lt;em&gt;System Restore&lt;/em&gt; rồi xác nhận lại.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;5, Kiểm soát dung lượng đĩa cứng System Restore sử dụng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Để vận hành trơn tru, System Restore yêu cầu ổ cứng còn trống tối thiểu 200 MB. Nếu dung lượng trống còn nhiều, System Restore sẽ sử dụng 12% số đó để lưu trữ các điểm phục hồi. Tuy nhiên, System Restore sẵn sàng nhường lại phần dung lượng trống này cho hệ thống nếu cần. Thêm nữa, các điểm phục hồi cũ hơn 90 ngày sẽ tự động bị xóa theo mặc định.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu bạn muốn biết System Restore dành bao nhiêu MB dung lượng ổ cứng để lưu trữ, nhấn tổ hợp phím &lt;strong&gt;Windows + Break&lt;/strong&gt; để mở hộp thoại &lt;em&gt;System Properties&lt;/em&gt;. Chọn thẻ &lt;em&gt;System Restore&lt;/em&gt;, chọn tiếp ổ cứng từ danh sách &lt;em&gt;Available Drive&lt;/em&gt; rồi click nút &lt;strong&gt;Settings&lt;/strong&gt;. Khi hộp thoại Drive Settings xuất hiện, nhìn vào phần &lt;em&gt;Disk Space Usage&lt;/em&gt; bạn sẽ thấy con số thể hiện dung lượng ổ cứng tính theo MB mà System Restore dùng để lưu trữ các điểm phục hồi.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Ví dụ, trên hệ thống có ổ cứng 80 GB, 12% dành cho System Restore tương đương gần 9 GB. Nếu bạn cảm thấy System Restore chiếm dụng quá nhiều đĩa trống, hãy dịch thanh trượt sang trái để chỉ định một con số hợp lý hơn.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;6, Tự tạo điểm phục hồi&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;System Restore tự động tạo các điểm phục hồi, tuy nhiên bạn có thể tự tay tạo điểm phục hồi bất cứ lúc nào cần thiết. Đơn giản chỉ cần khởi chạy System Restore sau đó làm tiếp theo hướng dẫn. Nếu bạn muốn tiết kiệm một vài bước nhỏ, hãy đơn giản hóa quá trình khởi chạy bằng cách copy biểu tượng Shorcut của System Restore từ &lt;strong&gt;Start - All Programs - Accessories - System Tools&lt;/strong&gt; ra desktop.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;7, Bỏ qua thuật sĩ hướng dẫn&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu bạn muốn tự tạo một điểm phục hồi mà không cần phải qua các bước lần lượt theo thuật sĩ hướng dẫn, bạn có thể viết một đoạn VBScript đơn giản để tạo ngay một điểm phục hồi.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Mở Notepad và gõ vào hai dòng lệnh sau:&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Courier New;"&gt;Set IRP = getobject("winmgmts:\\.\root\default:Systemrestore")&lt;br /&gt;MYRP = IRP.createrestorepoint ("My Restore Point", 0, 100)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Lưu tệp tin với tên &lt;em&gt;MyRestorePoint.vbs&lt;/em&gt;. Từ giờ bạn có thể dễ dàng tạo điểm phục hồi bằng cách nhấn đúp vào biểu tượng script vừa tạo. Ngay sau đó, System Restore sẽ chạy ở chế độ nền mà không hiển thị giao diện và tạo một điểm phục hồi có tên My Restore Point.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;8, Các bước để tránh khôi phục lại Virus&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu bạn biết hệ thống của mình đã nhiễm virus, bạn nên tạm thời tắt ngay System Restore. Nếu không, virus sẽ được lưu trữ cùng với những tệp tin hệ thống trong một điểm phục hồi rồi sau này sẽ trở lại trong quá trình phục hồi.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Để tắt System Restore, nhấn tổ hợp phím &lt;strong&gt;Windows + Break&lt;/strong&gt;. Khi hộp thoại &lt;em&gt;System Properties&lt;/em&gt; xuất hiện, chọn thẻ &lt;em&gt;System Restore&lt;/em&gt;, đánh dấu ô kiểm &lt;em&gt;Turn Off System Restore&lt;/em&gt; rồi click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;. Ngay sau đó bạn sẽ nhận được hộp thoại cảnh báo rằng việc tắt System Restore sẽ khiến toàn bộ các điểm phục hồi cũng bị xóa mất. Click &lt;strong&gt;Yes&lt;/strong&gt; để tiếp tục.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Tới lúc này, bạn có thể dùng các chương trình diệt virus để quét sạch hệ thống. Khi đã diệt virus xong, bạn vào lại thẻ &lt;em&gt;System Restore&lt;/em&gt;, bỏ chọn &lt;em&gt;Turn Off System Restore&lt;/em&gt; rồi click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt; để khởi động System Restore.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;9, Vô hiệu hóa System Restore cho ổ lưu trữ dữ liệu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu bạn có thêm vài ổ đĩa cứng kết nối với máy tính, System Restore sẽ tự động thêm chúng vào danh sách ổ đĩa giám sát. Nếu các ổ cứng bổ sung này chỉ dùng để lưu trữ dữ liệu hoặc sao lưu dự phòng thì System Restore không cần thiết phải theo dõi chúng.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Để vô hiệu hóa System Restore cho ổ lưu trữ dữ liệu, nhấn tổ hợp phím &lt;strong&gt;Windows + Break&lt;/strong&gt;. Hộp thoại &lt;em&gt;System Properties&lt;/em&gt; xuất hiện, chọn thẻ &lt;em&gt;System Restore&lt;/em&gt;. Tiếp đó chọn ổ cứng của bạn từ danh sách &lt;em&gt;Available Drive&lt;/em&gt; rồi click nút &lt;strong&gt;Settings&lt;/strong&gt;. Khi hộp thoại &lt;em&gt;Drive Settings&lt;/em&gt; xuất hiện, đánh dấu chọn &lt;em&gt;Turn Off System Restore On This Drive&lt;/em&gt; rồi click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;. Bạn sẽ nhận được hộp thoại cảnh báo rằng việc tắt System Restore trên ổ này sẽ khiến bạn không thể theo dõi những thay đổi có hại trên nó. Click &lt;strong&gt;Yes&lt;/strong&gt; để tiếp tục. Cuối cùng click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt; để đóng hộp thoại System Properties.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#333399;"&gt;10, Xác định dung lượng ổ cứng thực tế System Restore đang sử dụng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Bạn dễ dàng xác định được System Restore có khả năng dùng bao nhiêu MB ổ cứng. Tuy nhiên, thực tế thì System Restore đang sử dụng dung lượng ổ cứng là bao nhiêu? Nếu bạn đang chạy hệ điều hành Windows XP Professional và ổ cứng sử dụng định dạng NTFS, bạn có thể trả lời được câu hỏi trên.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Bạn sẽ khởi đầu bằng việc thực hiện một vài thay đổi từ tài khoản Administrator nhằm cho phép bạn điều tra một thư mục ẩn và được bảo vệ - mang tên System Volume Information - nằm trên thư mục gốc của ổ cứng. Lưu ý rằng thực hiện bất kỳ thay đổi gì trong thư mục System Volume Information cũng sẽ gây hại tới khả năng vận hành của System Restore.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Từ Windows Explorer, chọn &lt;strong&gt;Tools - Folder Options&lt;/strong&gt; để mở hộp thoại&lt;em&gt; Folder Options&lt;/em&gt;. Chọn thẻ &lt;em&gt;View&lt;/em&gt;, đánh dấu chọn &lt;em&gt;Show Hidden Files And Folders&lt;/em&gt;, bỏ chọn &lt;em&gt;Hide Protected Operating System Files&lt;/em&gt; rồi click &lt;strong&gt;Yes&lt;/strong&gt; trên hộp thoại cảnh báo. (Nếu hệ thống nằm trong một nhóm làm việc workgroup, bạn cần bỏ chọn cả &lt;em&gt;Use Simple File Sharing&lt;/em&gt;.) Click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt; để đóng hộp thoại &lt;em&gt;Folder Options&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Bây giờ vào thư mục gốc trên ổ cứng, click chuột phải vào thư mục System Volume Information, chọn &lt;strong&gt;Properties&lt;/strong&gt;, vào thẻ &lt;strong&gt;Security&lt;/strong&gt;. Sau đó, click nút &lt;strong&gt;Add&lt;/strong&gt;, nhập tên tải khoản người dùng của bạn vào hộp thoại &lt;em&gt;Select Users Or Groups&lt;/em&gt; rồi click &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt; hai lần để đóng cả hai hộp thoại.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Tới lúc này, bạn có thể mở thư mục System Volume Information, click chuột phải vào thư mục &lt;em&gt;_restore&lt;/em&gt;, chọn &lt;strong&gt;Properties&lt;/strong&gt;. Kiểm tra giá trị &lt;em&gt;Size On Disk&lt;/em&gt; để biết chính xác dung lượng thực tế mà System Restore đang sử dụng để lưu trữ các điểm phục hồi. Để đảm bảo tính bảo mật cho các tệp tin của điểm phục hồi, bạn nên xóa tài khoản người dùng của mình khỏi thư mục System Volume Information sau khi đã hoàn tất việc điều tra.&lt;/p&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Thay đổi tên sở hữu trong Windows XP</title><link>http://conghothanh.blogspot.com/2009/07/thay-oi-ten-so-huu-trong-windows-xp.html</link><category>Tip and Trick</category><author>noreply@blogger.com (Thành Công)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 14:46:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5633576358137983051.post-3291037570005828722</guid><description>Khi cài đặt bất cứ một phiên bản hệ điều hành Windows nào, người dùng sẽ gặp phải nhắc nhở nhập vào tên và công ty. Các thông tin đăng ký này sẽ được lưu trong registry và có thể được thay đổi bằng cách chỉnh sửa dữ liệu trong Registry Editor một cách cẩn thận. Mặc dù vậy không ai có thể yên tâm trong quá trình thao tác với Registry Editor và can thiệp sâu bên trong dữ liệu của nó. Thậm chí nếu ai đó đã quen với việc chỉnh sửa registry thì đây vẫn thực sự là một công việc gây tốn kém thời gian. Liệu sẽ thuận tiện và an toàn hơn nếu bạn có thể mở một hộp thoại và nhập vào các thông tin đăng ký mới? Đó chính là nội dung mà chúng tôi muốn giới thiệu cho các bạn trong bài. &lt;p align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;u&gt;Lưu ý&lt;/u&gt;&lt;/strong&gt;: Công cụ được giới thiệu trong bài đã được công bố từ năm 2002, được thiết kế&lt;/em&gt; cho &lt;em&gt;Windows XP và các phiên bản Windows trước đó – không sử dụng cho Windows Vista và Windows 7.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Công cụ mà chúng tôi giới thiệu trong bài này là Registration Changer, nó sẽ giúp bạn thao tác nhanh hơn với các nhiệm vụ khó khăn và mất thời gian này. Đây là công cụ được xây dựng bằng cách kết hợp các tính năng có sẵn của Windows Script Host và VBScript nhằm tạo kịch bản. Có một giao diện đẹp mắt và đóng gói trong một ứng dụng HTML (HTA). Cần lưu ý là Registration Changer được cung cấp hoàn toàn miễn phí và bạn có thể download nó &lt;a target="_blank" href="ftp://ftp.download.com/pub/techrepublic/all_ftp/winclient/tools_exe/RegChange_Installation.zip"&gt;tại đây&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Quan sát chi tiết thông tin đăng ký&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Các thông tin đăng ký thường bao gồm tên của chủ sở hữu và tên công ty (nếu được chỉ định) và thường được lưu trong registry dưới dạng các chuỗi văn bản đơn giản. Tên của chủ sở hữu được lưu trong khóa &lt;em&gt;RegisteredOwner&lt;/em&gt;, còn tên công ty được lưu trong khóa &lt;em&gt;RegisteredOrganization&lt;/em&gt;. Các thông tin đăng ký được hiển thị trên tab &lt;strong&gt;General&lt;/strong&gt; của hộp thoại &lt;strong&gt;System Properties&lt;/strong&gt;, phần &lt;strong&gt;Registered To&lt;/strong&gt; như thể hiện trong hình A bên dưới.&lt;/p&gt; &lt;h4 align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/072009/30/xp1.gif" width="419" border="0" height="486" /&gt;&lt;/h4&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Hình A: Tên người dùng và tên công ty xuất hiện trong tab General của hộp thoại System Properties.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sẽ không có vấn đề gì nếu người dùng này vẫn sử dụng máy tính của họ, tuy nhiên trong trường hợp chuyển máy tính cho một người khác trong công ty sử dụng thì chắc hẳn ai cũng cần phải thực hiện một số thay đổi.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Back up!&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;em&gt;Một chú ý quan trọng hàng đầu khi làm việc với&lt;/em&gt; &lt;em&gt;registry. Những thay đổi không cố ý đối với registry của bạn có thể gây ra đổ vỡ hệ thống. Chính vì vậy bạn phải thực hiện hành động back up hệ thống của mình trước khi mở registry.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Như những gì chắc hẳn các bạn đã biết, cấu trúc của registry trong các hệ điều hành của Microsoft khá giống nhau. Về điểm chung là vậy nhưng chúng cũng có một số điểm khác biệt. Trong các hệ điều hành Windows 95, Windows 98 và Windows Me, các khóa &lt;em&gt;RegisteredOwner&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;RegisteredOrganization&lt;/em&gt; đều được lưu trong khóa:&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;pre&gt;HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\Microsoft\Windows\CurrentVersion&lt;/pre&gt; &lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Trong Windows NT, Windows 2000 và Windows XP, các khóa được lưu trong khóa:&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;pre&gt;HKEY_LOCAL_MACHINE\SOFTWARE\Microsoft\Windows NT\CurrentVersion&lt;/pre&gt; &lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Các khóa trống&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Cần lưu ý rằng một hoặc cả hai khóa &lt;em&gt;RegisteredOwner&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;RegisteredOrganization&lt;/em&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;đều có thể để trống. Nói một cách khác là các khóa này vẫn tồn tại trong&lt;em&gt; &lt;/em&gt;registry nhưng chúng gồm một chuỗi trống rỗng.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Việc tự động thay đổi registry&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Như đã được đề cập ở trên, việc tự chỉnh sửa các thông tin đăng ký trong registry thông qua Registry Editor cần đòi hỏi sự tinh tế và tốn kém nhiều thời gian. Tuy nhiên Windows Script Host cung cấp các phương pháp lập trình có thể cho phép bạn tự động hóa quá trình chỉnh sửa registry. Hai phương pháp mà chúng tôi sử dụng trong kịch bản này là &lt;em&gt;RegRead&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;RegWrite&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Như tên của nó ngụ ý, phương pháp &lt;em&gt;RegRead&lt;/em&gt; cho phép bạn truy cập một khóa trong registry và đọc giá trị được lưu trong khóa đó. Ngược lại phương pháp &lt;em&gt;RegWrite&lt;/em&gt; lại cho phép bạn thay đổi giá trị của bất cứ khóa nào trong registry.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Windows Script Host còn cung cấp cho bạn nhiều phương pháp trong việc thay đổi registry, chẳng hạn như &lt;em&gt;RegDelete&lt;/em&gt;. Mặc dù vậy, do tiện ích Registration Changer không thực sự cần xóa bất mọi thứ từ registry và bên cạnh đó phương pháp &lt;em&gt;RegWrite&lt;/em&gt; cũng cho phép bạn ghi đè lên một giá trị nào đó tồn tại trước, do đó bạn có thể sẽ không cần đến phương pháp &lt;em&gt;RegDelete&lt;/em&gt; trong kịch bản mà chỉ cần biết đến sự tồn tại của nó là đủ.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Để sử dụng các phương pháp &lt;em&gt;RegRead&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;RegWrite&lt;/em&gt;, bạn cần biết chính xác tên của khóa trong registry mà mình muốn thay đổi cũng như đường dẫn chính xác của nó. Bên cạnh đó bạn cũng cần biết chính xác kiểu dữ liệu mà khóa đó nắm giữ. Không đề cập quá chi tiết đến vấn đề này, bạn chỉ cần biết có bốn kiểu dữ liệu khác nhau mà registry gồm có đó là: kiểu chuỗi, kiểu giá trị 32-bit không dấu, dữ liệu nhị nguyên phân và chuỗi macro có khả năng mở rộng.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Cài đặt tiện ích Registration Changer&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Khi đã download được tiện ích Registration Changer, bạn chỉ cần kích đúp vào file RegChange Installation.exe để cài đặt nó. Khi kích đúp, chương trình cài đặt sẽ nhắc bạn chọn một thư mục để cài đặt ứng dụng. Nếu thư mục không tồn tại, chương trình cài đặt sẽ tạo nó cho bạn.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sau khi cài đặt tiện ích Registration Changer, bạn sẽ thấy hai file dưới đây trong thư mục đã chọn của mình:&lt;/p&gt; &lt;div align="justify"&gt; &lt;pre&gt;RegChange.hta&lt;/pre&gt; &lt;pre&gt;RegChange.ico&lt;/pre&gt; &lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Rõ ràng, file RegChange.hta là file HTA mà bạn sẽ sử dụng để khởi chạy ứng dụng. File RegChange.ico gồm có biểu tượng mà HTA sử dụng cho menu điều khiển và thanh tác vụ (taskbar).&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Sử dụng tiện ích Registration Changer&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Việc sử dụng tiện ích Registration Changer rất đơn giản. Sau khi bạn cài đặt tiện ích xong, chỉ cần kích đúp vào file HTA để khởi chạy nó. Nếu thích, bạn có thể tạo một shortcut đến file HTA và đặt shortcut đó trên menu Start của mình. Khi khởi chạy tiện ích Registration Changer bạn sẽ thấy màn hình chính như thể hiện trong hình B bên dưới.&lt;/p&gt; &lt;h5 align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/072009/30/xp2.gif" width="320" border="0" height="430" /&gt;&lt;/h5&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Hình B: Tiện ích Registration Changer cho phép bạn dễ dàng thay đổi thông tin đăng ký&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Để bắt đầu, bạn cần chọn hệ điều hành mà mình đang sử dụng. Như những gì bạn có thể thấy, các hệ điều hành được nhóm theo location trong registry, nơi các khóa &lt;em&gt;RegisteredOwner&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;RegisteredOrganization&lt;/em&gt; được lưu. Nếu bạn thất bại trong việc chọn hệ điều hành và kích các nút &lt;strong&gt;Display&lt;/strong&gt; hoặc &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;, khi đó bạn sẽ thấy một thông báo lỗi như thể hiện trong hình C. Khi kích &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;, bạn sẽ được đưa trở về màn hình chính và có thể bắt đầu lại.&lt;/p&gt; &lt;h5 align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/072009/30/xp3.gif" width="255" border="0" height="126" /&gt;&lt;/h5&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Hình C: Nếu thất bại trong việc chọn hệ điều hành trước khi bắt đầu,&lt;br /&gt;bạn sẽ thấy một thông báo lỗi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Bảo đảm chọn đúng hệ điều hành &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Việc chọn đúng hệ điều hành là điều rất quan trọng trong khâu này. Nếu bạn chọn sai hệ điều hành thì Registration Changer sẽ áp dụng những thay đổi cho location sai trong registry. Khi xảy ra điều đó, thông tin registry mà bạn muốn thay đổi sẽ nguyên như cũ và sẽ xuất hiện những thứ không cần thiết trong registry. Nếu áp dụng những thay đổi không đúng với hệ điều hành, bạn có thể dễ dàng remove những thứ không cần thiết bằng cách chạy tiện ích lần nữa và bỏ trống các hộp văn bản.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Sau khi chọn một hệ điều hành, bạn có thể xem thông tin đăng ký hiện hành cho hệ thống bằng cách kích nút Display. Khi thực hiện điều đó, bạn sẽ thấy các thông tin hiện đang được đăng ký hiển thị trong hộp thoại như trong hình D.&lt;/p&gt; &lt;h5 align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/072009/30/xp4.gif" width="284" border="0" height="133" /&gt;&lt;/h5&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Hình D: Tiện ích Registration Changer có thể hiển thị các thông tin đăng ký trước khi bạn tạo các thay đổi&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu muốn thay đổi các thông tin đăng ký, bạn chỉ cần nhập vào các hộp thoại thích hợp và kích &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;. Khi đó, bạn sẽ được nhắc nhở xác nhận hoạt động trước khi bắt đầu, xem thể hiện trong hình E.&lt;/p&gt; &lt;h5 align="center"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.quantrimang.com.vn/photos/Image/072009/30/xp5.gif" width="405" border="0" height="159" /&gt;&lt;/h5&gt; &lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Hình E: Trước khi Registration Changer tạo sự thay đổi đối với registry, nó sẽ cho phép bạn tùy chọn bãi bỏ hoạt động.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu chọn &lt;strong&gt;No&lt;/strong&gt;, bạn sẽ được đưa trở về màn hình chính và có thể bắt đầu lại. Nếu kích &lt;strong&gt;Yes&lt;/strong&gt;, Registration Changer sẽ áp dụng các thay đổi cho registry. Sau đó bạn có thể kiểm tra ngay lập tức các kết quả bằng cách kích nút Display. Khi thực hiện xong thao tác đó, bạn có thể kích Cancel hoặc kích Close, khi đó cửa sổ Registration sẽ đóng lại.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;Xóa các thông tin đăng ký&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Nếu bạn thích xóa các thông tin đăng ký thay cho việc nhập vào các tên mới, hãy để trống các hộp văn bản và kích &lt;strong&gt;OK&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;Đó là tất cả những gì bạn cần thực hiện với tiện ích này. Registration Changer cho phép bạn dễ dàng hơn trong việc chỉnh sửa registry mà không quá lo sợ. Tuy nhiên như những gì chúng tôi đã giới thiệu trước, bạn vẫn cần thực hiện back up hệ thống trước khi can thiệp vào registry.&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;  End&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item></channel></rss>